Nhạc nềnRetroRoman_March

Liên Minh Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói bụi mịt mù cuộn lên từ đống đổ nát của Lôi Hình Đài vẫn chưa kịp tan đi, bầu trời phía trên Thần Hoa Châu vẫn âm u bởi sương mù độc tố tích tụ vạn năm. Ngay khi bóng dáng mập mạp, đầy sát ý của Chưởng sự Tào Diêm bước ra từ màn sương độc, luồng uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong khổng lồ như một ngọn núi lớn trực tiếp đổ ập xuống nhục thân gầy gò của Diệp Trần. Chân nguyên lôi hỏa mới đột phá trong đan điền anh đang không ngừng sôi trào, nhưng sau đòn quyết tử siết cổ Liễu Vô Tâm, kinh mạch phế thải của anh đã rạn nứt nghiêm trọng, linh lực gần như cạn kiệt.


"Nghịch tặc Linh 09! Ngươi dám giết đệ tử Hình Đường, phá hủy hình đài! Hôm nay ta sẽ lột da rút xương ngươi, tế luyện thần hồn ngươi vạn năm trong huyết trì!" Giọng nói của Tào Diêm rít lên chói tai, Roi lôi điện trên tay gã vung lên, những tia sét xanh lam cuồng bạo xé rách không khí, lao thẳng về phía Diệp Trần.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Diệp Trần không hề liều mạng đối kháng trực diện. Anh biết rõ sự chênh lệch giữa một kẻ mới đột phá Luyện Khí tầng tư và một tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong. Đôi mắt tím bạc của anh khẽ lướt qua đống đổ nát, thần thức nhạy bén từ Cổ Thần Kính lập tức quét ra, tìm kiếm một kẽ hở sinh tồn. Anh dứt khoát vận chuyển Hóa Thần Tức Sát Pháp, một bí pháp tà dị thu nạp âm khí và tử khí từ nghĩa trang tử sĩ sát bên cạnh.


Chỉ trong một hơi thở, quanh thân Diệp Trần bao phủ một lớp sương mù xám xịt bốc mùi tử khí lạnh buốt xương tủy. Anh mượn lực đẩy từ vụ nổ tàn dư của Lôi Hình Đài, nhắm thẳng hướng rừng nghĩa trang rậm rạp phía sau mà lao đi như một chiếc lá khô bị gió cuốn. Đòn roi sấm sét của Tào Diêm đánh hụt, nện thẳng xuống đất đá tạo thành một hố sâu hoắm rực lửa lôi hỏa.


"Đuổi theo! Khóa chặt toàn bộ nghĩa trang! Kẻ nào bắt được đầu Linh 09, ta sẽ ban thưởng mười viên thọ nguyên đan!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Tào Diêm vang vọng khắp núi rừng ngoại môn, kéo theo hàng chục đệ tử Chấp Pháp Điện cầm thiết giáp, xua đuổi bầy tuyết lang săn mồi lao vào rừng tối.


Diệp Trần ôm ngực, máu tươi màu tím bạc rỉ ra từ vết thương trên vai thấm đẫm vạt áo rách rưới. Anh di chuyển không tiếng động dưới bóng tối của những thân cây ngô đồng khô héo, nương theo địa hình hiểm trở để trốn tránh tai mắt của bầy lang vệ. Điểm đến của anh là Phế điện Ngô Đồng – ngôi đền hoang phế đổ nát nằm tách biệt bên rìa nghĩa trang tử sĩ. Nơi đây quanh năm ngập tràn tử khí, là vùng đất cấm mà ngay cả lính canh cũng lười ghé mắt tới.


Khi Diệp Trần lách qua khung cửa sổ mục nát của phế điện, nhục thân của anh đã kiệt quệ hoàn toàn. Anh ngã quỵ xuống nền gạch vỡ phủ đầy bụi bặm, hơi thở dồn dập, đan điền rỗng tuếch truyền đến những cơn đau nhói như kim châm.


"Đừng động đậy. Nếu không, thanh đoản đao rỉ sét này sẽ xuyên qua cổ họng ngươi trước khi ngươi kịp thở ra hơi tiếp theo."


Một giọng nói trầm thấp, hào sảng nhưng lạnh lùng đột ngột vang lên từ sau bức tượng thần sụp đổ. Diệp Trần giật mình ngẩng đầu, đôi mắt tím bạc khẽ nheo lại dưới bóng tối. Từ trong góc khuất, một thanh niên mặc lôi bào rách rưới thêu hình sấm sét ngược bước ra. Gương mặt y lôi thôi lếch thếch, râu tóc bù xù như tổ quạ, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như hai tia điện xé rách đêm tối. Tay y đang cầm một thanh đoản đao rỉ sét, lôi lực màu xanh lam nhạt nổ lách tách trên mũi đao.


Diệp Trần không hề hoảng hốt. Anh vận chuyển Thần Thức Nhìn Thấu Kinh Mạch, âm thầm quan sát đối phương. Dưới nhãn quan thần thức cổ xưa, anh nhìn thấy rõ ràng dòng chảy lôi lực cuồn cuộn nhưng đầy rẫy những điểm nghẽn rách nát trong kinh mạch của thanh niên kia.


"Kinh mạch lôi thuộc tính bị tàn phá nặng nề, chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ bị phong tỏa đến tám phần, chỉ có thể bộc phát ra ngoài những tia sét loãng để hù dọa người khác. Ngươi là Lôi Kính Trần – cựu kiếp nô trốn chạy từ Ngự Lôi phân đà?" Diệp Trần khàn giọng lên tiếng, giọng nói không hề có một chút sợ hãi.


Thanh niên lôi thôi khựng lại, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Y không thể tin nổi một gã tử sĩ gầy gò, tu vi Luyện Khí Kỳ phế thải lại có thể nhìn thấu cảnh giới và vết thương chí mạng ẩn giấu sâu trong kinh mạch của mình chỉ bằng một ánh mắt.


"Ngươi... ngươi là ai? Làm sao ngươi biết danh tính và vết thương của ta?" Lôi Kính Trần siết chặt chuôi đao, sát ý bùng lên nhưng ẩn chứa sự kiêng dè sâu sắc.


"Ta là Linh 09, kẻ vừa mới phá hủy Lôi Hình Đài và giết chết Liễu Vô Tâm." Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, lau đi vệt máu nơi khóe miệng. "Chúng ta đều là những kẻ bị tiên môn chà đạp, coi như gia súc nuôi dưỡng để vắt kiệt sinh mạng. Ngươi muốn báo thù Ngự Lôi Tiên Tông, còn ta muốn mang muội muội ra khỏi địa ngục này. Chúng ta có chung một kẻ thù."


Lôi Kính Trần nhìn chăm chăm vào Cổ Thần Ấn Ký màu tím nhạt ẩn hiện trên trán Diệp Trần, cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần cổ xưa, cao quý tột cùng phát ra từ linh hồn thiếu niên này. Sự kiêu ngạo của một lôi tu trong lòng y bỗng chốc bị đè bẹp. Y từ từ hạ thanh đoản đao xuống, cười khổ một tiếng.


"Phá hủy Lôi Hình Đài? Khá khen cho một gã tử sĩ phế mạch! Ta đã ẩn náu ở phế điện này ba tháng, chứng kiến biết bao tử sĩ bị đưa lên đài hành hình hóa thành tro bụi. Không ngờ hôm nay lại có kẻ sống sót trở về." Lôi Kính Trần bước tới, dứt khoát ném một vò rượu rẻ tiền về phía Diệp Trần. "Uống đi. Coi như ta kính trọng ngạo cốt của ngươi. Thỏa thuận thế nào?"


Diệp Trần đón lấy vò rượu, uống một ngụm lớn, cảm giác cay nồng thiêu đốt cổ họng giúp huyết khí của anh điều hòa phần nào. "Tào Diêm sẽ sớm phong tỏa toàn bộ khu vực nghĩa trang. Muốn thoát khỏi đây, chúng ta phải tạo ra một cuộc bạo động quy mô lớn của toàn bộ tử sĩ trong Linh Tự Doanh. Nhưng muốn làm được điều đó, trước hết phải giải trừ sự khống chế tinh thần của Vong Tình Thủy."


"Vong Tình Thủy?" Lôi Kính Trần nhíu mày. "Thứ độc dược cực tàn độc đó do Nhị trưởng lão dược các chế tạo, hồ chứa đậm đặc nằm sâu trong Hầm ngầm Vong Tình Thủy dưới lòng đất dược các. Nơi đó canh gác nghiêm ngặt, có trận pháp báo động lôi hỏa bảo vệ. Ngươi muốn thâm nhập vào đó? Điên rồi sao?"


"Ta có cách tịnh hóa nguồn nước độc này mà không cần phá hủy thành hồ chứa." Diệp Trần lạnh lùng nói, ánh mắt kiên định vô biên. "Ta sở hữu Tịnh Hóa Thủy Thuật, chỉ cần tiếp cận được hồ chứa, ta có thể biến độc thủy thành nước thường, giải thoát cho hàng trăm tử sĩ khỏi sự khống chế tinh thần định kỳ bảy ngày một lần. Khi họ tỉnh táo lại, cuộc bạo động sẽ tự khắc bùng phát."


Lôi Kính Trần im lặng hồi lâu, quan sát thần thái của Diệp Trần. Y nhận ra thiếu niên này không hề nói khoác, luồng thần thức mạnh mẽ phát ra từ người anh mang theo một sự tự tin tuyệt đối của một vị thần cai quản vạn vật.


"Được! Mạng này của ta vốn là nhặt được từ đống xác kiếp nô. Hôm nay ta sẽ đánh cược một lần cùng ngươi!" Lôi Kính Trần dứt khoát vỗ vai Diệp Trần. "Lát nữa, ta sẽ dùng lôi pháp loãng để tấn công các chòi canh gác phía đông ngoại vi nghĩa trang, thu hút sự chú ý của lính tuần tra Chấp Pháp Điện. Ngươi mượn cơ hội đó lẻn vào đường ống thải ngầm dẫn thẳng xuống Hầm ngầm Vong Tình Thủy."


"Giữ mạng sống của ngươi. Ta không muốn mất đi một đồng minh mạnh mẽ trước khi san bằng U Minh Tiên Tông." Diệp Trần gật đầu, ánh mắt tím bạc lấp lóe sát ý.


Đêm muộn, bão tuyết lại bắt đầu rơi dày đặc, che phủ những dấu chân trốn chạy trên nền đất lạnh buốt. Phía đông nghĩa trang tử sĩ đột ngột nổ vang những tiếng sấm sét đinh tai nhức óc. Những luồng sét xanh lam loãng bùng phát, thiêu rụi hai chòi canh gác ngoại vi, tạo ra một cuộc hỗn loạn lớn. Tiếng còi báo động của Chấp Pháp Điện lập tức rú lên dồn dập.


"Có kẻ đột kích lôi tu! Đuổi theo hướng đông nam!" Tiếng gầm rú của các đội trưởng tuần tra vang lên, kéo theo phần lớn binh lực Chấp Pháp Điện đổ dồn về phía ánh sấm sét.


Nương theo tiếng sấm sét và sương khói hỗn loạn, Diệp Trần vận dụng Ám Ảnh Độn Thuật, lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma trong đêm tối. Anh nhanh chóng tiếp cận khu vực phía sau dược các ngoại môn, nơi có một đường ống thải ngầm rò rỉ dòng nước thải màu xanh lục hôi thối dẫn thẳng xuống lòng đất.


Diệp Trần nín thở, lách người thâm nhập vào bên trong đường ống chật hẹp, ẩm ướt. Hơi độc bốc lên ăn mòn da thịt anh, khiến các vết thương chưa lành trên người bỏng rát dữ dội. Anh phải liên tục vận hành Kháng Độc Vô Vi Pháp, mượn cổ thần lực loãng chảy ra từ Cổ Thần Kính để cô lập độc tố khỏi huyết dịch.


Sau nửa canh giờ luồn lách trong bóng tối hôi thối, Diệp Trần lọt vào một hang động ngầm khổng lồ dưới lòng đất.


Trước mắt anh, Hầm ngầm Vong Tình Thủy hiện ra đầy âm u, rùng rợn. Ở trung tâm hang động là một hồ nước khổng lồ chứa đầy thứ dung dịch màu xanh lục đặc quánh, đang không ngừng bốc lên làn khói ngọt lịm nhưng cực độc. Ánh sáng u lam phát ra từ hồ nước phản chiếu lên vách đá ẩm ướt, tạo nên những hình thù kỳ dị như những gương mặt quỷ đang quằn quại. Xung quanh hồ chứa, các đường vân trận pháp lôi hỏa bảo vệ rực sáng đỏ thẫm, sẵn sàng kích nổ thiêu rụi bất kỳ kẻ nào cố tình phá hủy thành hồ.


Diệp Trần nấp sau một cột đá lớn, thần thức quét qua phòng điều khiển trận pháp. Anh phát hiện ra lính canh ngục tối đã bị tiếng sấm sét phía đông dụ đi phần lớn, chỉ còn lại hai tên lính gác đang ngủ gật bên bàn đá.


Anh không hề đánh động đến trận pháp bảo vệ. Diệp Trần chậm rãi bước đến sát mép nước hồ độc, hai bàn tay gầy gò đưa ra lơ lửng phía trên mặt nước màu xanh lục.


"Tịnh Hóa Thủy Thuật... Khởi!"


Diệp Trần lẩm nhẩm trong lòng, đôi mắt tím bạc rực sáng rực rỡ dưới bóng tối. Cổ Thần Kính trong ngực áo anh chấn động kịch liệt, phóng ra một luồng sóng thần thức màu tím bạc tinh khiết vô biên thâm nhập trực tiếp vào lòng hồ nước độc.


Quá trình tịnh hóa bắt đầu diễn ra vô thanh vô ảnh. Dưới sự khống chế tinh vi của thần thức Cổ Thần, các phân tử độc tố Vong Tình Thủy chiết xuất từ não yêu thú bắt đầu bị phân tách, phân giải triệt để khỏi nguồn nước linh lực. Nước hồ màu xanh lục đậm đặc bắt đầu nhạt dần từ tâm hồ, hóa thành dòng nước trong suốt, phát ra ánh sáng u lam thánh khiết của linh khí nguyên thủy.


Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ khổng lồ. Nhục thân gầy gò của Diệp Trần run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi rỉ ra từ trán thấm đẫm gương mặt nhợt nhạt. Kinh mạch phế thải của anh bị quá tải thần thức lực, đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé. Ý chí vô tình của Cổ Thần Vạn Thương trong thức hải lại thừa cơ trỗi dậy, muốn nuốt chửng linh trí phàm nhân của anh.


*Ta... không được kiệt sức lúc này! Dao Nhi vẫn đang chờ ta cứu ra!*


Diệp Trần cắn chặt môi đến mức bật máu, dùng phàm tâm kiên định để trấn áp oán niệm cổ xưa, tiếp tục duy trì dòng chảy thần thức tịnh hóa. Hồ nước khổng lồ rộng trăm trượng đang dần dần hóa thành dòng nước tinh khiết hoàn toàn.


Đúng lúc quá trình tịnh hóa sắp hoàn thành hoàn mỹ, tiếng bước chân kéo lê loảng xoảng đột ngột vang lên từ phía hành lang ngầm dẫn vào hầm chứa độc.


Một tử sĩ gầy gò, mặc tử sĩ bào mang số hiệu Linh 18 – Chu Kính, đang cầm một chiếc bình ngọc bước vào để lấy độc dược định kỳ theo mệnh lệnh của Tào Diêm. Gã lảng vảng gần hồ nước, mũi khẽ hít hà, gương mặt đờ đẫn bỗng nhiên lộ rõ vẻ nghi hoặc tột độ.


"Mùi ngọt lịm... mùi ngọt lịm của Vong Tình Thủy... tại sao lại biến mất? Nước hồ... tại sao lại biến thành màu trắng trong suốt?" Chu Kính lẩm nhầm, đôi mắt trống rỗng của gã khẽ di chuyển, hướng thẳng về phía bóng đen đang đứng run rẩy bên mép hồ chứa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!