Nhạc nềnRetroRoman_March

Nghịch Chuyển Lôi Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lửa đuốc lôi hỏa rực sáng dọc hành lang ngầm dẫn ra Lôi Hình Đài khổng lồ, nơi sấm sét xanh đang gầm rú chờ đợi.


Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá nhám phát ra những âm thanh loảng xoảng, lạnh lẽo vô tình dội vào vách hang ẩm ướt. Diệp Trần bị hai tên đệ tử chấp pháp lực lưỡng thô bạo lôi đi. Hai cánh tay anh bị bẻ ngoặt ra sau, gông xiềng nặng trịch đè nặng lên bả vai gầy gò, rách rưới. Bước chân anh loạng choạng, đầu cúi thấp, mái tóc bù xù xõa xuống che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu. Trong mắt những kẻ xung quanh, tử sĩ mang số hiệu Linh 09 này lúc này chỉ là một cái xác không hồn, một phế vật chờ ngày hóa thành tro bụi dưới lôi phạt thiên cấp thấp.


Đi phía trước anh, Liễu Vô Tâm chậm rãi bước đi, chiếc thiết giáp đen trên người gã khẽ va chạm phát ra tiếng kim loại trầm đục. Gã thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Diệp Trần, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, khát máu. Sợi roi xích lôi điện trên tay gã thỉnh thoảng lại vung nhẹ, những tia sét xanh ti hí nổ lách tách trên mặt đất, để lại những vệt cháy xém đen búa.


“Tiểu tử, đừng có giả chết.” Liễu Vô Tâm khàn giọng cười lạnh, giọng nói tràn ngập sự mỉa mai. “Ngươi có gan phế đi cánh tay của Tống Tử Kỳ, thì cũng nên có gan chịu đựng hình phạt của Hình Đường. Lôi Hình Đài của U Minh Tiên Tông ta chưa bao giờ nương tay với lũ rác rưởi phản nghịch.”


Diệp Trần không đáp. Dưới lớp tóc bù xù, đôi mắt anh thâm trầm như vực sâu vạn trượng, không hề có một tia sợ hãi. Thần thức của anh đang vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang ở mức cực hạn, khóa chặt ba tầng chân nguyên mới đột phá sâu trong đan điền, chỉ để lộ ra ngoài một lớp oán khí hỗn loạn, phế thải chạy lay lắt ngoài kinh mạch. Anh đang nhẫn nhịn. Anh biết rõ, đây không chỉ là một cuộc hành hình, mà là cơ duyên thối thể duy nhất để anh phá vỡ xiềng xích phế mạch.


Lồng ngực anh khẽ phập phồng, cảm nhận tấm gương đồng Cổ Thần Kính đang im lìm áp sát vào ngực áo rách rưới. Mảnh ngọc bảo hộ của tổ phụ đeo trên cổ đã bị rạn nứt hoàn toàn từ trong ngục tối, những vết nứt vật lý li ti loang lổ trên mặt ngọc rách nát, không còn một tia linh quang. Nó đã hoàn thành sứ mệnh che giấu khí tức của gương đồng trước đó, và giờ đây, Diệp Trần chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.


Khi bước ra khỏi hành lang ngầm, một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước độc và mùi ozone nồng nặc ập thẳng vào mặt.


Trước mắt Diệp Trần, Lôi Hình Đài hiện ra sừng sững giữa khoảng sân rộng của Hình Đường Ngoại Môn. Đó là một tòa đài đá khổng lồ màu xám đen, cao ráo và cô độc lơ lửng giữa khoảng không ẩm u. Bề mặt đài đá khắc đầy những đường vân trận pháp lôi điện ngoằn ngoèo cổ xưa, đang phát ra hào quang u lam nhợt nhạt. Ở tâm đài đá, bốn cột trụ sắt nguội vạn năm sừng sững đứng đó, xích sắt rỉ sét thô bạo quấn quanh, sẵn sàng khóa chặt mọi phạm nhân.


Phía trên bầu trời, những đám mây sấm sét màu xanh tím cuộn trào dồn dập, tiếng sấm rền vang âm u như tiếng gầm rú của một đầu cự thú đang đói mồi.


“Đưa gã lên!” Liễu Vô Tâm lớn tiếng ra lệnh.


Hai tên lính gác thô bạo đẩy Diệp Trần bước lên những bậc thềm đá lạnh buốt. Ngay khi đặt chân lên bề mặt Lôi Hình Đài, Diệp Trần lập tức cảm thấy một luồng điện tích cực mạnh từ dưới lòng bàn chân xộc thẳng lên, khiến nhục thân gầy gò của anh khẽ run rẩy. Anh bị đẩy vào giữa bốn cột trụ sắt. Hai tên lính gác nhanh chóng kéo những sợi xích sắt Lôi Hình Đài – thứ xích khóa kinh mạch đúc từ sắt nguội vạn năm và Nguyên Thủy Lôi Thạch – quấn chặt lấy bốn chi của anh, khóa chặt anh vào cột đá trung tâm.


“Keng! Keng!”


Tiếng khóa sắt ngậm chặt vang lên giòn giã. Vòng xích sắt khóa chặt cổ tay và cổ chân Diệp Trần, những viên Nguyên Thủy Lôi Thạch khảm trên thân xích lập tức rực sáng, phóng ra những luồng sét xanh lam nhạt đâm thẳng vào kinh mạch anh.


“Ách...”


Diệp Trần khẽ hừ một tiếng, nhục thân co rúm lại. Luồng lôi điện thô bạo chạy rần rần dưới da thịt, thiêu đốt các huyệt đạo phế thải. Cảm giác đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm vào xương tủy khiến mồ hôi lạnh của anh lập tức tuôn ra như tắm. Xích sắt nguội vạn năm này cực kỳ nhạy bén; khi cảm ứng được chân nguyên Luyện Khí tầng ba đang ngầm vận chuyển để chống đỡ của Diệp Trần, nó lập tức siết chặt hơn, phóng ra lôi lực mạnh gấp đôi để trấn áp.


Nhưng Diệp Trần không hề bối rối. Anh lén vận hành Nghịch Đảo Dược Tính Thuật học được từ Đan ông trong ngục tối. Anh không dùng chân nguyên để chống lại lôi điện, mà khéo léo dùng thần thức để chuyển hóa oán khí độc tố Vong Tình Thủy tích tụ trong người thành một lớp màng bảo vệ mỏng bao bọc đan điền. Khí tức độc tố giả lập này đánh lừa trận pháp cảm ứng của xích sắt, khiến lôi lực phóng ra duy trì ở mức thiên cấp thấp nhất.


Liễu Vô Tâm bước lên đài đá, đứng cách Diệp Trần mười bước. Gã nhìn thiếu niên gầy gò đang run rẩy gục đầu trên cột xích, ánh mắt đầy vẻ thỏa mãn của một kẻ săn mồi. Gã vung sợi Roi xích lôi điện lên không trung, tạo ra một tiếng nổ sấm sét chói tai xé rách màn sương độc.


“Giờ lành đã đến!” Liễu Vô Tâm gầm lên, giọng nói đầy vẻ cuồng vọng. “Linh 09, hãy dùng máu và xương của ngươi để đền tội cho thiên tài ngoại môn! Kích hoạt lôi trận!”


Từ phía xa, một tên chấp sự Hình Đường đứng bên trận bàn trung tâm dứt khoát hạ lệnh bài.


“Ầm!!!”


Bầu trời sấm sét đột ngột nổ tung. Một đạo sét đánh màu xanh lam khổng lồ từ tầng mây giáng xuống, đánh thẳng vào đỉnh bốn cột trụ sắt nguội vạn năm. Năng lượng lôi phạt khổng lồ theo các sợi xích sắt truyền dẫn dồn dập, hóa thành hàng vạn tia sét xanh dương cuồng bạo bao phủ hoàn toàn nhục thân của Diệp Trần.


“A...!!!”


Nỗi đau đớn tột cùng bộc phát. Nhục thân gầy gò của Diệp Trần căng lên như một sợi dây đàn sắp đứt. Da thịt anh nứt nẻ, những vết thương cũ trên vai phải và cổ tay rách toang, máu tươi rỉ ra lập tức bị nhiệt độ cực cao của lôi hỏa thiêu rụi, bốc lên những làn khói đen kịt mang theo mùi khét lẹt. Luồng lôi điện cuồng bạo xộc thẳng vào kinh mạch phế thải của anh, tàn phá các huyệt đạo rách nát, muốn thiêu rụi đan điền vá víu của anh thành tro bụi.


“Ha ha ha! Chết đi! Lũ rác rưởi tử sĩ các ngươi chỉ xứng đáng làm củi đốt cho lôi trận!” Liễu Vô Tâm cười lớn điên cuồng, gã vung roi xích lôi điện quất mạnh vào ngực Diệp Trần, lôi lực từ roi xích cộng hưởng với lôi phạt trên đài đá tạo ra một vụ nổ nhỏ chấn động nhục thân anh.


Trong cơn đau đớn tưởng chừng như có thể làm tan rã linh hồn, thức hải của Diệp Trần chấn động dữ dội. Tấm gương đồng Cổ Thần Kính trong ngực áo anh đột ngột rực sáng một luồng hào quang màu tím thẫm u tối. Ý chí khổng lồ của Cổ Thần Vạn Thương trong thức hải bắt đầu thức tỉnh, phát ra tiếng ngân u uất rùng rợn, muốn nhân cơ hội này để nuốt chửng linh trí phàm nhân của anh.


*Ta... không được gục ngã! Ta còn phải cứu Dao Nhi! Ta còn phải chém sập cái thiên môn giả tạo này!*


Ý chí sinh tồn của một tử sĩ phế vật bùng phát mạnh mẽ. Phàm tâm kiên định của Diệp Trần hóa thành một chiếc mỏ neo vững chắc, đè ép thần tính lạnh lùng của Vạn Thương xuống đáy thức hải. Anh chủ động mở rộng toàn bộ các kinh mạch phế thải rách nát, vận chuyển Lôi Đình Thối Thể Công.


“Hút cho ta!” Diệp Trần gầm lên một tiếng khàn khàn trong lòng.


Cổ Thần Kính chấn động kịch liệt, tự động hình thành một vòng xoáy năng lượng vô hình trong đan điền anh. Luồng lôi lực cuồng bạo, tàn phá đang chạy loạn trong nhục thân anh bỗng nhiên bị vòng xoáy này hút mạnh vào, điên cuồng tịnh hóa tạp chất độc hại bên trong. Năng lượng lôi phạt nguyên thủy tinh khiết từ Nguyên Thủy Lôi Thạch sau khi được tịnh hóa đã biến thành dòng dinh dưỡng khổng lồ, chảy cuồn cuộn qua thập nhị chính kinh rách nát.


Kinh mạch phế thải của anh dưới sự tàn phá và tái tạo liên tục của lôi điện bắt đầu thoát thai hoán cốt. Những đoạn kinh mạch bị tắc nghẽn lâu ngày do độc tố Vong Tình Thủy bị lôi lực cuồng bạo cưỡng ép tẩy tủy, khai thông hoàn toàn. Cơ bắp anh phát ra những tiếng nổ lách tách giòn giã, nhục thân gầy gò dần ngưng tụ một lớp hào quang tím bạc nhạt màu.


Cảnh giới của anh bắt đầu thăng hoa liên tục!


Luyện Khí tầng bốn... Luyện Khí tầng năm... Luyện Khí tầng sáu!


“Ầm!”


Một luồng sóng chân nguyên lôi hỏa bùng phát từ đan điền Diệp Trần, lan tỏa khắp nhục thân. Anh chính thức đột phá lên Luyện Khí Kỳ Đột Phá Bình Cảnh (Tầng 4-6). Đôi mắt anh mở bừng, hai con ngươi hóa thành màu tím bạc sâu thẳm lấp lánh như dải ngân hà cổ xưa, trán ấn ký nô lệ đỏ thẫm mờ đi nhẹ dưới ánh sáng thần thức.


Liễu Vô Tâm đứng ngoài quan sát, tiếng cười điên cuồng của gã đột ngột nghẹn lại trong cổ họng. Gã trừng mắt nhìn thiếu niên đang bị lôi phạt bao phủ. Đáng lẽ ra gã tử sĩ phế vật này phải bị thiên lôi đánh thành một vũng máu loãng, nhưng lúc này, khí tức trên người Diệp Trần không những không suy yếu, mà còn bùng phát mạnh mẽ một luồng chân nguyên lôi hỏa uy áp bức người.


“Cái... cái gì? Ngươi đột phá? Làm sao có thể!” Liễu Vô Tâm hoảng sợ kêu lên, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ không tin nổi. Gã cảm nhận được một luồng nguy hiểm chí mạng đang bao trùm lấy mình.


“Liễu Vô Tâm... Lôi phạt của Hình Đường các ngươi, chỉ có thế thôi sao?”


Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy áp tinh thần khổng lồ của Cổ Thần, vang dội khắp Lôi Hình Đài như tiếng sấm truyền từ thời thái cổ.


“Nghịch tặc! Chết đi!”


Liễu Vô Tâm hoảng loạn tột độ, gã vung mạnh Roi xích lôi điện, dồn toàn bộ chân nguyên Luyện Khí tầng chín vào roi xích, chém ra một con hỏa long lôi điện khổng lồ lao thẳng vào ngực Diệp Trần.


“Bẻ gãy cho ta!”


Diệp Trần gầm lên. Ý chí phạt thiên bất khuất trong lòng anh ngưng tụ thành một tia kiếm ý nguyên thủy sắc bén vô hình – Kiếm Chém Đứt Xích. Anh bộc phát toàn bộ sức mạnh nhục thân Cổ Thần mới thối thể, hai cánh tay gồng lên, cơ bắp cuồn cuộn phát ra tiếng nổ sấm sét.


“Rầm!!!”


Một vệt kiếm quang màu tím bạc cực kỳ sắc bén bùng phát từ cơ thể Diệp Trần. Sợi xích sắt Lôi Hình Đài đúc từ sắt nguội vạn năm và lôi thạch – thứ vốn khóa chặt kinh mạch anh – lập tức bị kiếm ý chém đứt làm đôi, vỡ vụn thành trăm mảnh đá Nguyên Thủy Lôi Thạch bắn tung tóe khắp đài đá.


Diệp Trần thoát khỏi xiềng xích, bước ra một bước. Bước chân anh đạp mạnh lên nền đá Lôi Hình Đài, khiến cấu trúc đài đá khổng lồ rạn nứt nghiêm trọng, những đường vân trận pháp lôi điện lập tức vỡ vụn, nổ tung dồn dập.


Con hỏa long lôi điện của Liễu Vô Tâm lao tới, nhưng ngay khi chạm vào nhục thân thối thể màu tím bạc của Diệp Trần, nó lập tức bị Lôi Đình Thối Thể Công hấp thụ hoàn toàn, không thể để lại một vết xước.


“Nghịch Chuyển Lôi Hình!”


Diệp Trần đưa tay ra, bàn tay gầy gò bọc một lớp cổ thần lực tím thẫm chộp thẳng vào sợi Roi xích lôi điện đang lao tới. Anh nắm chặt lấy thân roi, lôi lực cuồng bạo trên roi xích bị anh nghịch chuyển dòng chảy, truyền ngược lại tấn công chính chủ nhân.


“A...!!!”


Liễu Vô Tâm thét lên thảm thiết. Luồng lôi điện của chính gã bị nghịch chuyển phóng ngược lại, thiêu rụi cánh tay phải cầm roi của gã thành một khúc xương đen cháy xém. Gã đau đớn buông roi, định tháo chạy tháo thân ra ngoài cửa đài đá.


Nhưng tốc độ của Diệp Trần nhanh như chớp giật. Anh lướt tới bằng tàn ảnh tím bạc, tay cầm sợi xích sắt lôi điện đã bị chém đứt lúc nãy, vung mạnh quấn chặt lấy cổ họng Liễu Vô Tâm.


“Khục... khục... tha... tha mạng...” Liễu Vô Tâm quằn quại, hai mắt trợn ngược đầy vẻ hoảng sợ tột cùng. Gã không thể ngờ một gã tử sĩ phế vật sắp chết lại có thể bộc phát sức mạnh hủy thiên diệt địa thế này.


“Tha mạng? Khi các ngươi bắt giữ muội muội ta làm lò thử thuốc, các ngươi có từng nghĩ đến hai chữ tha mạng?”


Ánh mắt Diệp Trần lạnh lùng vô tình như một vị thần phán quyết. Anh siết chặt sợi xích sắt, cổ thần lực tím thẫm bộc phát truyền thẳng vào cổ họng Liễu Vô Tâm, đốt cháy hoàn toàn kinh mạch và thanh quản gã.


“Rắc!”


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên dập tắt hoàn toàn sinh mệnh của đệ tử đắc ý Hình Đường. Liễu Vô Tâm trợn trừng đôi mắt đầy oán hận và sợ hãi, cơ thể gầy gộc ngã quỵ xuống nền đá Lôi Hình Đài đang sụp đổ dồn dập.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Bốn cột trụ sắt nguội vạn năm sụp đổ hoàn toàn, kéo theo toàn bộ cấu trúc đài đá khổng lồ Lôi Hình Đài sụp lún, khói bụi và lôi hỏa bùng phát cuồn cuộn bao phủ khắp khoảng sân Hình Đường Ngoại Môn, làm chấn động toàn bộ đệ tử ngoại môn đang chứng kiến từ xa.


Cát bụi mù mịt sụp đổ, một luồng uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong kinh hoàng đột ngột giáng xuống. Từ trong màn sương độc, bóng dáng Chưởng sự Tào Diêm bước ra, đôi mắt hí rực lửa giận dữ khóa chặt lấy Diệp Trần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!