Lao Ngục Kỳ Ngộ
Gió cát trên bãi tập ngoại vi U Minh Khuyết đột ngột ngừng bạt tử, để lại một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực người ta thắt nghẹt. Trên đài đá cao, máu tươi của Tống Tử Kỳ vẫn còn bốc khói lôi hỏa nhạt màu đen búa, tanh nồng và chói mắt.
Lý Độc Nhãn đứng sừng sững trước mặt Diệp Trần. Con mắt chột bên phải của gã được che bằng một tấm băng da thú đen nhẻm, nhưng con mắt trái còn lại thì sắc lẹm, bắn ra những tia nhìn soi mói như muốn lột trần từng thớ thịt trên người thiếu niên gầy gò trước mặt. Gã chậm rãi cúi xuống, dùng hai ngón tay thô ráp kẹp lấy lưỡi thanh đoản đao tử sĩ rỉ sét mà Diệp Trần đang hờ hững cầm trên tay.
“Đao mẻ...” Giọng nói của Lý Độc Nhãn khàn khàn, trầm đục như tiếng đá mài dưới đáy giếng cổ. Gã miết nhẹ ngón tay lên vết mẻ lớn trên lưỡi đao, rồi đột ngột ngẩng đầu, áp sát gương mặt đầy sẹo sát vào Diệp Trần. “Vết mẻ này, góc độ nứt vỡ này... trùng khớp hoàn hảo với vết nứt trên Thiết Cốt Quạt của Tống sư huynh. Ngươi giải thích thế nào?”
Diệp Trần không né tránh ánh mắt của gã, nhưng đồng thời cũng không để lộ ra bất kỳ một tia linh quang nào trong con ngươi thâm trầm của mình. Anh lập tức vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang ở mức cực hạn, cưỡng ép thu hồi toàn bộ ba tầng chân nguyên mới đột phá sâu vào đan điền, chỉ để lại một lớp oán khí hỗn loạn, phế thải chạy lay lắt ngoài kinh mạch. Đôi vai anh run rẩy bần bật, đầu gối khuỵu xuống, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ của một kẻ bị tẩy não dở dang.
“Linh... Linh 09 không biết...” Diệp Trần lắp bắp, giọng nói run rẩy, đờ đẫn đúng chuẩn một con rối vô hồn. “Tống sư huynh đánh tới... Linh 09 sợ hãi... chỉ biết vung đao đỡ... Sau đó... sau đó Tống sư huynh tự nhiên thổ huyết...”
“Hừ, một gã phế vật mạch rác như ngươi mà cũng đòi gạt được Chấp Pháp Điện?” Một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía sau. Nhị trưởng lão ngoại môn – sư phụ của Tống Tử Kỳ – từ trên mây đáp xuống. Sắc mặt lão xanh mét, nhìn đệ tử đắc ý của mình đang bất tỉnh nhân sự, kinh mạch cánh tay phải bị phế hoàn toàn, lòng lão như có lửa đốt. Lão cần một kẻ chịu trách nhiệm, một con dê thế mạng để che giấu việc đệ tử của mình tu luyện công pháp tàn khuyết bị phản phệ, đồng thời trút giận cho thế lực của mình.
“Bắt lấy gã!” Nhị trưởng lão phất tay, giọng nói tràn ngập sát ý. “Tống Tử Kỳ là thiên tài ngoại môn, sao có thể tự nhiên bị phản phệ? Kẻ này chắc chắn đã cấu kết với ngoại nhân, sử dụng tà thuật âm độc để mưu hại đồng môn! Giải gã vào ngục tối Hình Đường Ngoại Môn, dùng xích sắt khóa chặt kinh mạch, chờ ngày đưa lên Lôi Hình Đài hành quyết để răn đe!”
Lý Độc Nhãn khẽ chau mày. Gã biết rõ vết thương của Tống Tử Kỳ mười phần thì có đến chín phần là do tự bản thân công pháp phản phệ, nhưng gã cũng hiểu luật chơi của tiên môn. Một gã tử sĩ Linh Tự Doanh phế vật mang số hiệu Linh 09 thì làm gì có nhân quyền? Để gã gánh tội thay cho danh tiếng của một thiên tài chính đạo là lựa chọn hoàn hảo nhất lúc này.
“Rõ!” Lý Độc Nhãn trầm giọng đáp, gã vung tay ra hiệu cho hai tên đệ tử chấp pháp lực lưỡng xông lên.
“Rầm!”
Một cú đá thô bạo nện thẳng vào lưng Diệp Trần, khiến anh ngã sấp mặt xuống nền đá lạnh buốt. Hai cánh tay gầy gò của anh bị bẻ ngoặt ra sau, xích sắt rỉ sét quấn chặt lấy cổ tay. Diệp Trần không hề phản kháng, anh lặng lẽ cúi đầu, mái tóc bù xù xõa xuống che đi tia sáng tím bạc lạnh lùng đang cuộn trào trong đáy mắt.
*Họ muốn ta chết... Muốn dùng mạng của ta để lấp liếm cho sự thối nát của chúng.*
*Được lắm. Hình Đường Ngoại Môn... Ta sẽ đi xem cái hang ổ tàn bạo của các ngươi có những gì.*
...
Bóng tối bao trùm lấy không gian, lạnh lẽo, ẩm ướt và nồng nặc mùi máu khô.
Diệp Trần bị ném mạnh vào một phòng giam ẩm ướt nằm sâu dưới lòng đất của Hình Đường Ngoại Môn. Nơi đây là địa ngục trần gian thực sự của U Minh Tiên Tông, nơi giam giữ những tử sĩ phản nghịch, những phu mỏ bạo động và cả những tu sĩ phàm giới dám chống đối lại tiên quy. Không khí đặc quánh hơi nước độc và tử khí, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rên rỉ thảm thiết của phạm nhân từ những phòng biệt giam bên cạnh.
“Rầm!”
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, khóa chặt mọi ánh sáng yếu ớt của thế giới bên ngoài.
Diệp Trần bị treo lơ lửng trên một bức tường đá ẩm ướt bằng hệ thống xích sắt khóa kinh mạch đúc từ sắt nguội vạn năm và Nguyên Thủy Lôi Thạch – gọi là Xích sắt Lôi Hình Đài. Những sợi xích sắt to bằng cổ tay trẻ con xuyên qua các vòng sắt khóa chặt bốn chi của anh, liên tục truyền ra những luồng lôi điện cấp thấp màu xanh lam nhạt, âm thầm cắn xé kinh mạch phàm nhân.
“Ách...”
Diệp Trần khẽ rên rỉ một tiếng, nhục thân gầy gò co rúm lại. Luồng lôi điện từ xích sắt lướt qua da thịt, mang theo cảm giác tê dại và đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm vào. Đáng sợ hơn, xích sắt này có khả năng tự động cảm ứng chân nguyên; mỗi khi Diệp Trần cố gắng vận chuyển một tia linh lực nhỏ từ đan điền để giảm bớt đau đớn, xích sắt lại tự động siết chặt hơn, phóng ra lôi lực mạnh gấp đôi để trấn áp.
Trong bóng tối tĩnh mịch, Diệp Trần thở dốc. Vết xước trên vai phải từ trận chiến với Tống Tử Kỳ vẫn đang rỉ máu nhẹ, hòa lẫn với mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo tử sĩ rách nát.
*Không thể dùng sức mạnh nhục thân thuần túy...*
Trước đó nửa canh giờ, anh đã thử dùng sức mạnh thể chất tương đương Luyện Khí tầng sáu của mình để cưỡng ép bẻ gãy vòng xích sắt khóa cổ tay trái. Nhưng ngay khi cơ bắp anh căng lên, xích sắt nguội vạn năm lập tức bộc phát uy lực ngự giáp, phản chấn cực mạnh khiến cổ tay anh rách da rỉ máu đỏ tươi, lôi lực cuồng bạo xộc thẳng vào kinh mạch phế thải suýt chút nữa làm nổ tung đan điền mới được vá víu.
Cái giá phải trả cho sự nôn nóng là vô cùng tàn khốc. Thức hải của Diệp Trần chấn động kịch liệt, tấm gương đồng Cổ Thần Kính trong thức hải phát ra tiếng ngân u uất để hộ vệ linh hồn anh khỏi bị lôi điện đánh tan. Tuy nhiên, áp lực vật lý và tinh thần quá lớn đã kích động đến độc tố Vong Tình Thủy tích tụ lâu ngày trong người anh, kết hợp với lượng tạp chất độc tính nhẹ từ viên Giải Độc Đan Phế Thải chưa được tịnh hóa hoàn toàn ban sáng.
“Phốc!”
Diệp Trần há miệng phun ra một ngụm máu đen hôi thối. Lồng ngực anh bỏng rát như có một ngọn lửa độc đang thiêu đốt từ bên trong. Độc tố Vong Tình Thủy bắt đầu cắn trả thức hải, tạo ra những cơn ảo giác u ám, mờ mịt. Gương mặt dịu hiền của Vân nương, hình ảnh đại ca quá cố Diệp Thiên Phong với vết sẹo dài trên má, và cả gương mặt đờ đẫn của muội muội Diệp Dao... tất cả cứ hiện lên rồi nhạt dần, quay cuồng trong một vòng xoáy ký ức hỗn loạn.
*Ta... không được quên...*
Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút lý trí phàm nhân cuối cùng để neo giữ linh hồn mình không bị bóng tối nuốt chửng. Đan điền rách nát của anh run rẩy, chân nguyên Luyện Khí tầng ba mới ngưng tụ bị lôi điện từ xích sắt đè ép đến mức gần như tiêu tán.
“Hắc hắc hắc... Ngu xuẩn. Đúng là một gã ngu xuẩn!”
Đột ngột, từ góc tối tăm, sâu hoắm của phòng giam bên cạnh vang lên một tiếng cười khàn khàn, điên cuồng và đầy vẻ châm chọc. Tiếng cười ấy bén nhọn như tiếng móng tay cào vào lá thiếc, vang vọng giữa không gian u ám của ngục tối.
Diệp Trần cố gắng ngẩng cái đầu nặng trĩu lên, dùng con mắt tím bạc nhạt nhòa nhìn qua khe hở của những song sắt hoen rỉ ngăn cách hai phòng giam.
Dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ những tia sét xanh nhạt của xích sắt, anh nhìn thấy một hình bóng gầy gò, tiều tụy đến kinh người đang ngồi xếp bằng ở góc tối của phòng giam bên cạnh. Đó là một lão già chỉ còn da bọc xương, râu tóc dài chạm đất, rối bù và bẩn thỉu như một tổ quạ. Đáng sợ nhất là hai sợi xích sắt thô bạo xuyên qua xương tỳ bà của lão, găm chặt lão vào bức tường đá phía sau. Mỗi khi lão cử động, xương cốt lại phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê người.
Đan ông.
Cựu đan sư thiên tài của U Minh Tiên Tông, người từng nắm giữ đan đạo vô song nhưng bị phế bỏ tu vi, giam cầm ở địa ngục tối này suốt mười năm để cưỡng ép chế tạo độc đan khống chế thần hồn cho tông môn.
“Dùng sức trâu để đấu với xích sắt đúc từ sắt nguội vạn năm và lôi thạch của Hình Đường?” Đan ông nghiêng cái đầu lâu xương xẩu của mình, đôi mắt sâu hoắm rực lên hai đốm lửa điên cuồng nhìn chằm chằm vào Diệp Trần. “Kinh mạch phế thải rách nát, đan điền thì như cái túi thủng mới được vá víu bằng thứ rác rưởi đan dược phế thải. Lại thêm độc tố Vong Tình Thủy đang cắn trả thức hải... Tiểu tử, ngươi sống không quá ba canh giờ nữa đâu!”
Diệp Trần thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc theo gò má nhợt nhạt. Anh không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát lão già điên khùng này. Dù tu vi của Đan ông đã bị phế hoàn toàn, nhưng thông qua Thái Cổ Thần Thức nhạy bén, Diệp Trần vẫn cảm nhận được một luồng dược hương cực kỳ loãng, tinh khiết ẩn giấu sâu trong huyết dịch mục nát của lão. Đó là dấu vết của một kẻ từng đạt đến cảnh giới đan đạo đỉnh cao.
“Tiền bối... biết Vong Tình Thủy?” Diệp Trần trầm giọng hỏi, giọng nói khàn khàn, yếu ớt nhưng cực kỳ rõ ràng, không hề có vẻ đờ đẫn của một kẻ bị tẩy não.
Đan ông khựng lại. Tiếng cười điên cuồng của lão đột ngột tắt lịm. Lão trừng mắt nhìn Diệp Trần qua song sắt, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc:
“Ngươi... ngươi không bị mất trí nhớ? Một gã tử sĩ Linh Tự Doanh uống Vong Tình Thủy hàng tuần mà vẫn giữ được linh trí tỉnh táo?” Lão rướn người về phía trước, hai sợi xích sắt xuyên qua xương tỳ bà căng thẳng phát ra tiếng kêu ghê người, máu tươi rỉ ra dọc theo vết thương cũ trên vai lão. “Tiểu tử, ngươi là ai? Ngươi làm cách nào để chống lại tà pháp khống hồn của U Minh Tông?”
Diệp Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận cơn đau bỏng rát đang lan tỏa từ đan điền lên thức hải. Anh hiểu rằng, trong cái ngục tối lạnh lẽo này, muốn sinh tồn thì phải tìm kiếm đồng minh, và lão già đan sư tàn phế này chính là chìa khóa duy nhất giúp anh giải quyết độc tố đang cắn trả.
“Ta là Diệp Trần.” Anh mở mắt, tia sáng tím bạc trong con ngươi lóe lên sắc lạnh. “Tử sĩ Linh 09 phế thải trong mắt chúng. Nhưng ta chưa từng quên... Ta chưa từng quên mối thù tiên môn tàn sát gia tộc, chưa từng quên muội muội Diệp Dao của ta đang bị giam cầm trong dược các để làm lò thử thuốc!”
Hai chữ “Diệp Dao” và “lò thử thuốc” vừa thốt ra, đồng tử của Đan ông đột ngột co rút lại. Gương mặt xương xẩu của lão run lên bần bật, một luồng oán hận ngập trời bộc phát từ sâu trong ánh mắt lão:
“Họ Diệp... Thương Hải di tộc... Lại là dược các! Lại là trò luyện đan bằng sinh mạng phàm nhân của lũ súc vật Ngô Hữu Tài!” Lão gầm lên một tiếng khàn đục, hai tay gầy guộc cào cấu vào nền đá ẩm ướt. “Mười năm trước, ta bị phế tu vi cũng chỉ vì từ chối luyện chế thứ độc đan khống chế thần hồn bằng máu thịt của phàm nhân họ Diệp các ngươi! Chúng giam ta ở đây, bắt ta phải nhìn từng đứa trẻ họ Diệp bị đưa vào dược các rồi hóa thành tro bụi trong lò luyện đan!”
Đan ông thở hổn hển, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội. Lão nhìn Diệp Trần, ánh mắt điên cuồng dần được thay thế bằng một sự trân trọng và đồng cảm sâu sắc. Lão nhìn thấy trên trán Diệp Trần, vết sẹo Nô Ấn đỏ thẫm đang rỉ máu nhẹ, nhưng ẩn sâu dưới đó là một luồng khí tức tím thẫm kiên cường, bất khuất.
“Ngươi muốn cứu muội muội của mình?” Đan ông trầm giọng hỏi, giọng nói không còn vẻ điên khùng mà trở nên nghiêm túc tột cùng.
“Dù có phải hóa thân thành ma, ta cũng phải mang nàng ra khỏi địa ngục này.” Diệp Trần trả lời, từng chữ thốt ra đều mang theo ý chí sắt đá của một tử sĩ và ngạo cốt phạt thiên của Cổ Thần.
Đan ông nhìn anh chăm chú suốt nửa nén nhang, rồi đột ngột gật đầu cười lớn, tiếng cười mang theo sự bi tráng và quyết tuyệt:
“Tốt! Khá cho một câu hóa thân thành ma! U Minh Tiên Tông coi phàm nhân chúng ta như cỏ rác để chăn nuôi, coi tử sĩ các ngươi như công cụ thí mạng không có tên tuổi. Hôm nay, Đan ông ta dù chỉ còn một hơi tàn, cũng phải giúp ngươi nghịch chuyển thiên mệnh này!”
Lão rướn người sát vào song sắt, hạ thấp giọng nói rách nát của mình:
“Tiểu tử, lắng nghe cho kỹ! Cơ thể ngươi đang bị độc tố Vong Tình Thủy và tạp chất đan phế thải tàn phá kinh mạch. Nếu cứ dùng chân nguyên thông thường để áp chế, lôi điện từ xích sắt Hình Đường sẽ lập tức cảm ứng và mạt sát ngươi. Cách duy nhất để sống sót là phải chuyển hóa độc tố thành năng lượng, mượn chính độc trị độc!”
Diệp Trần nín thở, tập trung toàn bộ Thái Cổ Thần Thức để lắng nghe từng lời của lão.
“Ta truyền cho ngươi một môn bí thuật đan đạo cổ đại do ta tự sáng tạo ra trong mười năm giam cầm này – gọi là Nghịch Đảo Dược Tính Thuật.” Đan ông thầm thì, đôi mắt rực sáng. “Quy tắc của bí thuật này là thay đổi trình tự kết hợp linh lực của độc tố khi uống vào, cô lập cấu trúc ăn mòn của nó, rồi dùng thần thức nghịch chuyển dòng chảy chân nguyên để biến độc thủy thành thuốc bổ tịnh hóa kinh mạch. Hãy ghi nhớ khẩu quyết này...”
Đan ông bắt đầu đọc lên những đoạn khẩu quyết cổ xưa, phức tạp và đầy rẫy những biến đổi dược lý tinh vi. Mỗi câu chữ đều chứa đựng trí tuệ cả đời của một đan đạo thiên tài, kết hợp với oán hận mười năm dưới lao ngục tối tăm.
Trong thức hải của Diệp Trần, Cổ Thần Kính bỗng nhiên xoay tròn chậm rãi, phát ra hào quang tím bạc dịu mát để giúp anh ghi nhớ và phân tích hoàn hảo từng câu khẩu quyết của Đan ông. Nhờ có Thái Cổ Thần Thức Quyết và bản chất sáng thế của linh hồn, Diệp Trần không chỉ ghi nhớ mà còn thấu hiểu sâu sắc nguyên lý vận hành của bí thuật này chỉ trong vòng mười hơi thở.
*Nghịch đảo dược tính... cô lập độc tố... chuyển hóa ngược dòng...*
Diệp Trần nhắm chặt mắt, bắt đầu vận hành bí thuật ngay lập tức.
Trong dạ dày anh, luồng độc tố Vong Tình Thủy màu xanh lục ngọt lịm đang bốc khói ăn mòn bỗng nhiên bị một luồng thần thức màu tím bạc vô hình bao bọc lấy. Diệp Trần không dùng chân nguyên để tiêu diệt độc tố, mà khéo léo dùng thần thức để phân tách các liên kết linh lực độc hại của nó, cô lập cấu trúc ăn mòn vào một góc đan điền.
Tiếp theo, anh vận chuyển Nghịch Đảo Dược Tính Thuật, cưỡng ép dòng chân nguyên Luyện Khí tầng ba của mình chạy ngược chiều thập nhị chính kinh.
“Uống...!”
Diệp Trần khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn tột cùng. Vận chuyển chân nguyên ngược chiều kinh mạch là điều tối kỵ trong tu luyện, đau đớn như bị hàng vạn lưỡi dao sắc bén cắt xé từng thớ thịt từ bên trong. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, nhục thân gầy gò của anh run rẩy dữ dội trên xích sắt.
Nhưng anh vẫn kiên trì cắn răng chịu đựng.
Dưới sự dẫn dắt của bí thuật nghịch đảo, luồng độc tố Vong Tình Thủy bị cô lập bắt đầu biến đổi thuộc tính. Lớp sương mù dược lực màu xanh lục quay tròn chậm rãi, dần dần mất đi tính ăn mòn tàn khốc, biến thành một luồng năng lượng tinh khiết, dịu mát màu xanh lam nhạt từ từ thấm sâu vào các kẽ nứt của kinh mạch phế thải.
“Rắc... rắc...”
Tiếng kinh mạch tự tái tạo vang lên giòn giã trong cơ thể Diệp Trần. Cơn đau bỏng rát trong lồng ngực dần biến mất, thay thế bằng một luồng khí ấm áp chạy dọc theo cơ thể. Đan điền rách nát của anh nhờ có luồng năng lượng tịnh hóa từ độc tố này đã được củng cố vững chắc thêm một phần, tu vi Luyện Khí tầng ba ổn định hoàn toàn.
Đáng kinh ngạc hơn, dòng chân nguyên chuyển hóa ngược từ độc tố này mang theo một phần khí tức của Vong Tình Thủy – thứ vốn là công cụ kiểm soát của tiên môn. Khi luồng chân nguyên này lướt qua cổ tay và chi dưới, xích sắt Lôi Hình Đài đúc từ lôi thạch bỗng nhiên khựng lại.
Do cảm ứng thấy khí tức của Vong Tình Thủy quen thuộc, trận pháp lôi phạt trên xích sắt nhầm tưởng Diệp Trần vẫn đang bị độc tố khống chế hoàn hảo, liền tự động giảm bớt uy lực phóng điện. Những tia sét xanh lam nhạt xung quanh xích sắt mờ đi nhẹ, xiềng xích khóa linh lực hơi lỏng ra, giúp kinh mạch của Diệp Trần giảm bớt áp lực đè ép khổng lồ.
Diệp Trần mở bừng mắt, một tia sáng tím thẫm rực rỡ lóe lên trong con ngươi thâm trầm của anh. Anh khẽ động đậy cổ tay, cảm nhận rõ ràng xiềng xích đã không còn khóa chặt được hoàn toàn chân nguyên của mình như trước.
“Thành công rồi...” Diệp Trần thầm thì, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Đan ông quan sát toàn bộ quá trình biến đổi khí tức trên người Diệp Trần qua song sắt, đôi mắt sâu hoắm của lão trợn tròn đầy vẻ kinh hãi và sùng bái tột cùng. Lão không ngờ môn bí thuật nghịch đảo mà lão phải mất mười năm giam cầm mới nghiên cứu ra được khẩu quyết lý thuyết, gã thiếu niên này chỉ mất chưa đầy nửa nén nhang đã có thể thực hành hoàn chỉnh, thậm chí còn mượn nó để lừa gạt trận pháp cảm ứng của xích sắt Hình Đường.
“Thiên tài... Đúng là một thiên tài đan đạo vạn năm có một!” Đan ông lầm bầm, giọng nói run rẩy vì phấn khích. “Thương Hải di tộc... ý chí phạt thiên bất khuất... U Minh Tiên Tông, ngày tàn của các ngươi sắp đến rồi!”
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Đột ngột, từ phía hành lang ngầm dẫn vào ngục tối vang lên tiếng bước chân nặng nề, dồn dập dẫm lên nền đá ẩm ướt, kèm theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng ghê người. Luồng ánh sáng đỏ rực từ những ngọn đuốc lôi hỏa bắt đầu tràn vào phòng giam, xua tan bóng tối tĩnh mịch.
Diệp Trần lập tức thu hồi toàn bộ khí tức tịnh hóa, gục đầu xuống, giả vờ như một kẻ kiệt sức, thoi thóp treo trên xích sắt. Đan ông cũng nhanh chóng lùi sâu vào góc tối phòng giam bên cạnh, nhắm nghiền mắt giả chết.
Cánh cửa sắt của phòng giam bị một cú đá thô bạo đạp mở toang, phát ra tiếng rít chói tai gỉ sét.
Dẫn đầu đám lính gác là một thanh niên mặc thiết giáp đen của Chấp Pháp Điện, gương mặt nhợt nhạt không chút máu, đôi mắt lạnh lùng đầy vẻ khát máu tàn bạo. Tay gã cầm một sợi roi xích dẫn lôi điện phát ra những tiếng nổ lách tách xanh ti hí.
Liễu Vô Tâm.
Đệ tử đắc ý của Trưởng lão Hình Đường Hình Vô Tình, kẻ khét tiếng tàn nhẫn chuyên phụ trách việc tra tấn và hành quyết phạm nhân trên Lôi Hình Đài.
“Nghịch tặc Linh 09, vẫn chưa chết sao?” Liễu Vô Tâm bước vào phòng giam, mũi giày gã hất mạnh vào cằm Diệp Trần, cưỡng ép anh phải ngẩng gương mặt nhợt nhạt, loang lổ vết máu khô lên. Gã nhìn vết sẹo Nô Ấn đang rỉ máu nhẹ trên trán Diệp Trần, nở một nụ cười tàn nhẫn vô biên.
“Trưởng lão Hình Đường đã phê duyệt án tử hình cho ngươi. Tội danh: cấu kết ngoại nhân mưu hại thiên tài ngoại môn Tống Tử Kỳ.” Liễu Vô Tâm trầm giọng công bố, giọng nói vang vọng khắp ngục tối như tiếng đếm ngược của tử thần. Gã rút ra một tấm lệnh bài hành quyết bằng sắt đỏ rực lôi hỏa.
“Giờ lành đã đến.” Liễu Vô Tâm nở nụ cười tàn nhẫn, tay siết chặt chuôi roi lôi điện. “Áp giải nghịch tặc Linh 09 lên Lôi Hình Đài!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!