Nhìn Thấu Sơ Hở
Bóng đêm phủ xuống Trại Linh Tự Doanh như một tấm vải liệm đen kịt và nhớp nháp. Trong căn lán chật hẹp bốc mùi ẩm mốc, tiếng thở dốc mê sảng và tiếng xích sắt va chạm của những tử sĩ bị tẩy não vang lên đều đặn, lạnh lẽo như tiếng đếm ngược của tử thần. Trên chiếc phản gỗ mục nát ở góc tối, Diệp Trần vẫn nhắm chặt mắt, nhưng lồng ngực anh đang phập phồng một cách bất thường.
Dưới lớp áo vải thô rách rưới dính đầy bùn đất, bàn tay gầy gò của anh đang siết chặt viên Giải Độc Đan Phế Thải mà lão tạp dịch mù Thần Thống đã lén trao cho ban chiều. Viên đan dược thô ráp, loang lổ những vết nứt xám xịt và bốc lên mùi thảo dược hăng hắc, nhưng đối với Diệp Trần lúc này, nó chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.
“Ba ngày... Ta chỉ còn đúng ba ngày.”
Ý nghĩ ấy như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can Diệp Trần. Anh khẽ nghiêng người, lợi dụng bóng tối và tiếng ngáy rống của gã tử sĩ Linh 11 bên cạnh để lặng lẽ ngồi dậy. Bằng động tác nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, Diệp Trần luồn qua khung cửa sổ mục nát, lẩn khuất vào màn sương độc âm u đang bao phủ khắp ngoại vi U Minh Khuyết.
Điểm đến của anh là phế điện Ngô Đồng hoang phế nằm sát rìa nghĩa trang tử sĩ. Nơi đây quanh năm ngập tràn tử khí và oán niệm, là vùng đất cấm mà ngay cả các đệ tử tuần tra của Chấp Pháp Điện cũng lười ghé mắt tới. Dưới bóng của những thân cây ngô đồng khô héo, Diệp Trần xếp bằng ngồi trên nền gạch vỡ nát, hít vào một hơi thật sâu khí lạnh buốt giá để làm dịu đi cơn đau nhức đang hành hạ thức hải.
Anh không do dự, nuốt chửng viên Giải Độc Đan Phế Thải vào bụng.
“Ầm!”
Ngay khi viên đan dược trôi xuống cổ họng, Diệp Trần lập tức cảm thấy như mình vừa nuốt phải một hùm lửa cuồng bạo. Dược lực thô ráp, pha tạp đầy rẫy tạp chất độc hại điên cuồng càn quét qua thực quản, lao thẳng vào đan điền rách nát của anh. Kinh mạch phế thải của Diệp Trần vốn đã rạn nứt nghiêm trọng sau đợt quét thần thức của Chấp sự Triệu ban sáng, nay bị luồng dược lực thô bạo này kích thích liền co thắt dữ dội. Mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi từ các lỗ chân lông trên trán anh bắt đầu rỉ ra, nóng hổi và đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé.
“Không được gục ngã... Dao Nhi vẫn đang đợi ta!”
Diệp Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, hai tay kết ấn cổ xưa từ ký ức của Cổ Thần Vạn Thương. Trong thức hải, tấm gương đồng rỉ sét Cổ Thần Kính bỗng nhiên chấn động nhẹ, tỏa ra một luồng hào quang màu tím bạc dịu mát. Luồng cổ thần lực loãng này nhanh chóng tràn xuống, hóa thành một màng lọc vô hình bao bọc lấy luồng dược lực cuồng bạo.
Những tạp chất độc hại, xám xịt của viên đan phế thải bị cổ thần lực tịnh hóa và ép ra ngoài qua làn da dưới dạng những giọt mồ hôi đen hôi thối. Chỉ giữ lại phần dược lực tinh khiết nhất, dịu nhẹ nhất từ từ thấm sâu vào các kẽ nứt của kinh mạch phế thải.
“Rắc... rắc...”
Tiếng xương khớp và kinh mạch tự tái tạo vang lên giòn giã trong cơ thể Diệp Trần. Cảm giác đau đớn tột cùng dần được thay thế bằng một luồng khí ấm áp, dồi dào chạy dọc theo thập nhị chính kinh. Đan điền rách nát của anh, vốn như một chiếc túi thủng, nay nhờ có cổ thần lực làm chất dẫn đã bắt đầu ngưng tụ được những tia linh khí đầu tiên của đất trời.
Luyện Khí Kỳ tầng thứ nhất... Tầng thứ hai... Rồi dừng lại ở Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba.
Khi tia nắng xám xịt đầu tiên của ngày mới xuyên qua làn sương độc, Diệp Trần mở bừng mắt. Một tia sáng tím bạc sắc lẹm lóe lên trong con ngươi thâm trầm của anh rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ đờ đẫn, trống rỗng thường ngày. Anh thở ra một luồng trọc khí đen thẫm, cảm nhận rõ ràng kinh mạch phế thải của mình đã được vá víu thành công đến bảy phần. Dù tu vi chỉ mới đạt Luyện Khí tầng ba, nhưng nhờ có nhục thân được cải tạo bởi cổ thần tinh huyết, sức mạnh thể chất của anh lúc này đã có thể sánh ngang với tu sĩ Luyện Khí tầng sáu thông thường.
Tuy nhiên, anh lập tức vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang để phong tỏa hoàn toàn khí tức mới đột phá, biến bản thân trở lại thành gã tử sĩ Linh 09 phế vật vô hồn trước khi quay trở lại lán trại.
...
Giữa trưa, ngoại vi U Minh Khuyết lộng gió và cát bụi.
Đây là một bãi đất trống khô cằn, đồi núi hiểm trở bao quanh, mặt đất bị nứt nẻ do địa mạch bị tông môn rút cạn linh khí từ vạn năm trước. Hôm nay, toàn bộ tử sĩ của Linh Tự Doanh bị áp giải đến đây để phục vụ cho buổi huấn luyện thực chiến của các đệ tử ngoại môn.
Nói là huấn luyện thực chiến, nhưng thực chất chỉ là một trò tiêu khiển tàn bạo của đám thiên tài tiên môn. Họ dùng các tử sĩ đã bị tẩy não, không biết đau đớn làm “bia đỡ đạn” sống để thử nghiệm và mài giũa các chiêu thức mới.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng nổ của chân nguyên va đập vang dội khắp thung lũng, kèm theo tiếng xương cốt gãy vụn và tiếng ngã quỵ im lặng của các tử sĩ. Trên đài đá cao ở trung tâm bãi tập, một thanh niên mặc gấm bào hoa lệ thêu chỉ vàng đang đứng chắp tay sau lưng, gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn và khinh bỉ. Tay gã cầm một chiếc quạt xếp bằng xương sắt đen thẫm, thỉnh thoảng lại khẽ phẩy nhẹ để lộ ra những luồng linh lực màu đen u ám chạy dọc theo các nan quạt.
Tống Tử Kỳ.
Thiên tài đứng đầu ngoại môn U Minh Tiên Tông, kẻ kiêu ngạo tàn nhẫn khét tiếng với sở thích hành hạ tử sĩ để tìm kiếm cảm hứng đột phá công pháp.
“Một lũ rác rưởi vô dụng!” Tống Tử Kỳ sneer, giọng nói tràn ngập sự thất vọng. Gã vừa dùng một chiêu U Minh Sát Chưởng đánh bay gã tử sĩ Linh 05, khiến ngực kẻ đó sụp xuống một mảng lớn, máu tươi nhuộm đỏ tuyết bẩn xung quanh. “Công pháp mới của ta cần một kẻ có thể chịu đựng được ba thành lực lượng của chưởng lực để kiểm tra độ ăn mòn kinh mạch. Các ngươi cứ đơ ra như khúc gỗ thế này thì làm sao ta tìm ra sơ hở?”
Xung quanh đài đá, hàng chục đệ tử ngoại môn đứng xem liền nhao nhao cười nịnh bợ:
“Tống sư huynh tu vi đã chạm đến Luyện Khí tầng chín, U Minh Sát Quyết của huynh lại bá đạo vô song, lũ tử sĩ phế vật này làm sao gánh nổi một chưởng của huynh?”
“Đúng vậy, hay là để đệ đệ gọi thêm mấy tên tử sĩ hạng nặng từ kho xích sắt ra cho huynh thử chiêu?”
Tống Tử Kỳ lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng của gã quét qua hàng ngũ tử sĩ đang đứng im lìm như những khúc gỗ mục dưới đài. Cuối cùng, tầm mắt gã dừng lại trên thân hình gầy gò, lảo đảo của Diệp Trần đang đứng ở góc hàng.
“Ngươi... Linh 09.” Tống Tử Kỳ dùng chiếc quạt sắt chỉ thẳng vào mặt Diệp Trần, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. “Ta nghe nói hôm qua ngươi bị Tào Chưởng sự phế nát kinh mạch ném ra hố xác mà vẫn tự bò về được. Nhục thân dai nhách như vậy, chắc chắn là một tấm bia đỡ đạn hảo hạng. Bước ra đây!”
Diệp Trần cúi đầu, đôi mắt đờ đẫn không một chút cảm xúc, nhưng trong lòng anh, sát ý đã dâng lên cuồn cuộn như sóng triều. Anh biết, nếu bước lên đài đá kia, Tống Tử Kỳ chắc chắn sẽ dùng toàn lực để nghiền nát anh nhằm thỏa mãn hư vinh của gã trước mặt đám đông. Nhưng anh không thể từ chối, bởi vì xung quanh bãi tập, hàng chục hộ pháp Chấp Pháp Điện đang lăm lăm roi lôi điện trong tay, sẵn sàng kích hoạt nô ấn trên trán bất kỳ kẻ nào có ý định kháng mệnh.
Diệp Trần lảo đảo bước ra khỏi hàng, bước chân run rẩy giả tạo, hai tay buông thõng, hông đeo thanh đoản đao tử sĩ rỉ sét đen thẫm. Anh chậm rãi leo lên đài đá, đứng đối diện với Tống Tử Kỳ.
“Tốt lắm, súc vật thì phải biết nghe lời.” Tống Tử Kỳ cười nhạt, gã khẽ phẩy chiếc quạt xếp bằng sắt, luồng chân nguyên màu đen u ám bắt đầu ngưng tụ trên lòng bàn tay phải của gã, tỏa ra một mùi hôi thối ăn mòn nhè nhẹ. “Ta sẽ dùng ba thành lực lượng của U Minh Sát Chưởng để đánh vào ngực ngươi. Nếu ngươi không chết, ta sẽ thưởng cho ngươi một viên đan dược phế thải để kéo dài mạng chó.”
Diệp Trần đứng im, hai tay hơi co lại, chuẩn bị tinh thần.
Thời khắc này, trong sâu thẳm thức hải của anh, con ngươi bỗng nhiên hiện lên hai đốm sáng màu tím bạc lấp lánh như sao đêm thẳm sâu.
Thần Thức Nhìn Thấu Kinh Mạch dứt khoát kích hoạt!
Trong mắt Diệp Trần, thế giới xung quanh bỗng nhiên chậm lại một cách kỳ lạ. Lớp gấm bào hoa lệ của Tống Tử Kỳ trở nên trong suốt, để lộ ra hệ thống kinh mạch đang phát sáng rực rỡ bên trong nhục thân gã. Anh nhìn thấy rõ ràng những luồng chân nguyên màu đen u ám của U Minh Sát Quyết đang cuồn cuộn chảy như những con sông độc qua thập nhị chính kinh của Tống Tử Kỳ, hướng về phía lòng bàn tay phải và chiếc quạt sắt.
Tuy nhiên, dưới cái nhìn thấu suốt của thần thức cổ xưa, Diệp Trần lập tức phát hiện ra một điểm bất thường cực kỳ nghiêm trọng.
Tại vị trí vai phải và cổ tay của Tống Tử Kỳ, dòng chảy chân nguyên đen thẫm kia thỉnh thoảng lại bị ngưng trệ, tạo thành một vòng xoáy linh lực nhỏ hỗn loạn. Đó là do gã kiêu ngạo, cưỡng ép tu luyện bản hoàn chỉnh của U Minh Sát Quyết khi tu vi chưa đủ dồi dào, dẫn đến việc kinh mạch ở cánh tay phải bị quá tải và xuất hiện điểm nghẽn tích tụ oán khí.
“Thì ra đây chính là sơ hở của thiên tài ngoại môn.” Diệp Trần âm thầm lạnh lùng đánh giá. “Điểm tụ lực trên quạt sắt của gã chính là tử môn của chiêu thức này. Chỉ cần một lực tác động cực nhỏ vào đúng thời điểm ngưng tụ, toàn bộ luồng chân nguyên cuồng bạo kia sẽ bị nghịch chuyển ngược lại, tự hủy hoại kinh mạch của chính gã.”
“Chuẩn bị chết đi, phế vật!”
Tống Tử Kỳ gầm lên một tiếng, bước chân lướt nhanh như gió lốc, chiếc quạt sắt trong tay gã chém ra một đường vòng cung đen kịt, mang theo luồng chưởng lực U Minh Sát Chưởng đầy uy lực cuồng bạo, điên cuồng oanh kích thẳng vào lồng ngực Diệp Trần.
Áp lực chân nguyên của tu sĩ tầng chín đè ép khiến không khí xung quanh đài đá rít lên chói tai. Đám đệ tử ngoại môn dưới đài phấn khích hò reo, dường như đã nhìn thấy trước cảnh tượng lồng ngực Diệp Trần bị đánh nát bét.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Trần không hề né tránh trực diện bằng bộ pháp nhanh nhẹn để tránh làm lộ tu vi. Anh cố tình ngụy trang bước chân lảo đảo, lùi lại nửa bước như thể bị uy áp của chưởng lực làm cho hoảng sợ mất đà.
Nhưng thực chất, cú ngã giả vờ ấy đã giúp lồng ngực anh lách qua luồng chưởng lực chí mạng của Tống Tử Kỳ trong gang tấc. Mũi quạt sắt sắc bén sượt qua vai áo Diệp Trần, rạch rách một mảng lớn vạt áo bào rách rưới và để lại một vết xước nông rỉ máu trên vai anh.
“Bùm!”
Luồng chưởng lực hụt của Tống Tử Kỳ đánh sầm vào khoảng không phía sau, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động đài đá.
Tống Tử Kỳ khẽ biến sắc, gã không ngờ một gã tử sĩ phế vật lại có thể may mắn né tránh được đòn đánh của mình nhờ một cú vấp ngã ngớ ngẩn. Sự kiêu ngạo của gã bị tổn thương nghiêm trọng, đôi mắt gã lóe lên sát ý điên cuồng.
“May mắn lắm sao? Để xem chiêu thứ hai ngươi né thế nào!”
Tống Tử Kỳ xoay người cực nhanh, chiếc quạt sắt xếp lại, chân nguyên đen thẫm trong đan điền gã điên cuồng tuôn ra, dồn dập đổ về phía cánh tay phải để chuẩn bị phóng ra đòn đánh toàn lực tiếp theo. Luồng linh lực khổng lồ tích tụ tại vai phải gã bắt đầu có xu hướng bạo loạn, điểm nghẽn kinh mạch phình to ra như một quả bong bóng sắp nổ.
Chính là lúc này!
Diệp Trần trong tư thế ngã nhào dưới đất, tay phải bất chợt nắm chặt chuôi thanh Đoản đao tử sĩ rỉ sét đen thẫm giấu bên hông. Anh không vận chuyển một tia chân nguyên nào để tránh bị phát hiện, chỉ dùng sức mạnh nhục thân thuần túy đã được thối thể của Cổ Thần.
Bằng một động tác dường như vô tình quờ quạng để tìm điểm tựa đứng dậy, Diệp Trần vung thanh đoản đao rỉ sét lên, gạt nhẹ một đường cực kỳ tinh tế vào đúng nan quạt thứ ba bên sườn chiếc Thiết Cốt Quạt của Tống Tử Kỳ.
Đó chính là điểm tụ lực yếu nhất, cũng là nơi kết nối trực tiếp với điểm nghẽn linh lực ở cổ tay gã.
“Keng!”
Tiếng va chạm kim loại cực nhỏ vang lên, hoàn toàn bị tiếng gió rít và tiếng hò reo dưới đài che lấp.
Đối với người ngoài, đó chỉ là một cú chống đỡ tuyệt vọng, clumsy của một gã tử sĩ sắp chết. Thế nhưng, đối với Tống Tử Kỳ, cú chạm nhẹ của thanh đoản đao rỉ sét kia giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng.
“Cái gì?!”
Tống Tử Kỳ trợn tròn mắt, gương mặt ngạo mạn đột ngột biến dạng vì kinh hoàng. Gã cảm nhận được luồng chân nguyên khổng lồ đang chuẩn bị phóng ra từ chiếc quạt sắt bỗng nhiên bị chặn đứng hoàn toàn bởi một lực cản vô hình ngay tại nan quạt thứ ba.
Theo quy luật phản phệ năng lượng, luồng chân nguyên cuồng bạo của tu sĩ tầng chín không thể phóng ra ngoài, lập tức quay đầu, điên cuồng chảy ngược trở lại kinh mạch cánh tay phải của gã với tốc độ và uy lực tăng lên gấp bội.
“Rắc... rắc... rắc!”
Tiếng kinh mạch rạn nứt liên tục vang lên bên trong cánh tay phải của Tống Tử Kỳ. Luồng chân nguyên nghịch chuyển thô bạo đâm sầm vào điểm nghẽn ở vai phải gã, kích nổ toàn bộ oán khí tích tụ bấy lâu nay ngay trong nhục thân gã.
“Phốc!”
Tống Tử Kỳ há miệng phun ra một ngụm máu tươi thẫm màu đen búa, bắn tung tóe trên đài đá đá. Chiếc Thiết Cốt Quạt trong tay gã tuột khỏi các ngón tay đang co quắp vì đau đớn, rơi keng xuống đất.
Gã loạng choạng lùi lại mấy bước, hai tay ôm chặt lấy bả vai phải đang sưng phồng lên một cách dị thường dưới lớp gấm bào hoa lệ, gương mặt trắng bệch cắt không ra một giọt máu, mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Toàn bộ kinh mạch ở cánh tay phải của gã đã bị luồng chân nguyên của chính mình phá hủy hoàn toàn, tu vi Luyện Khí tầng chín sụt giảm nghiêm trọng.
“Tống sư huynh!”
“Có chuyện gì vậy? Sao Tống sư huynh lại tự thổ huyết?!”
Đám đệ tử ngoại môn dưới đài đá hốt hoảng hét lên, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Họ chỉ nhìn thấy Tống Tử Kỳ vung quạt định đánh chiêu thứ hai, thì bỗng nhiên gã tự mình nôn ra máu rồi ngã quỵ xuống.
Diệp Trần nằm rạp dưới đất, giả vờ như bị chấn động từ vụ nổ linh lực hất văng ra xa, cơ thể run rẩy bần bật, hai tay ôm đầu tỏ vẻ sợ hãi tột độ. Dưới lớp tóc bù xù xõa trước mặt, khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng vô cảm.
“Ai... Ai đã hãm hại ta?!”
Tống Tử Kỳ quỳ sụp trên đài đá, tiếng gầm thét đau đớn và phẫn nộ vang lên khàn khàn từ cổ họng gã. Gã điên cuồng quét mắt nhìn quanh bãi tập, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và sợ hãi. Gã không tin một gã tử sĩ phế vật như Linh 09 có thể làm được điều này, gã chắc chắn có kẻ đứng sau – một đối thủ cạnh tranh vị trí chân truyền trong nội môn – đã dùng bí thuật ngầm đánh lén để hủy hoại tương lai tu luyện của gã.
“Có kẻ ám hại ta... Chấp Pháp Điện... Mau bắt chúng lại!” Tống Tử Kỳ hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngất lịm đi trên đống máu tươi của chính mình.
Không khí bãi tập ngoại vi U Minh Khuyết lập tức trở nên hỗn loạn cực độ. Hàng chục đệ tử Chấp Pháp Điện ngoại môn lăm lăm vũ khí từ trên cao lao xuống, bao vây toàn bộ khu vực đài đá.
Tên đội trưởng tuần tra Lý Độc Nhãn bước lên đài đá, gương mặt chột mắt đầy vết sẹo co rút lại đầy vẻ nghiêm trọng. Gã cúi người kiểm tra vết thương trên vai Tống Tử Kỳ, rồi ngẩng đầu nhìn gã tử sĩ Linh 09 đang run rẩy co quắp ở góc đài.
“Kinh mạch bị phản phệ từ bên trong... nhưng có dấu vết của một lực tác động ngoại lai cực kỳ tinh vi.” Lý Độc Nhãn lầm bầm, ánh mắt sắc lẹm như mắt chó sói khóa chặt vào người Diệp Trần. “Tử sĩ Linh 09, đứng dậy cho ta!”
Diệp Trần run rẩy bò dậy, đôi mắt trống rỗng đờ đẫn nhìn Lý Độc Nhãn, thanh đoản đao rỉ sét mẻ lưỡi vẫn cầm chặt trong bàn tay dính đầy tuyết bẩn. Anh hiểu rõ, Chấp Pháp Điện đã bắt đầu nghi ngờ và cuộc điều tra tàn khốc sắp sửa đổ ập xuống đầu anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!