Đấu Trí Dưới Bóng Tối
Gió tuyết rít lên từng hồi thê lương qua những khe đá hẹp của Nghĩa trang U Minh, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của Thần Hoa Châu vào sâu trong hố xác. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn lồng của tên đệ tử tuần tra Chấp Pháp Điện chao đảo trong màn đêm, hắt lên những bóng ma xám xịt của rừng cây khô héo. Tiếng bước chân giẫm lên lớp tuyết dày mỗi lúc một gần, nặng nề và đều đặn như tiếng gõ cửa của vô thường.
Diệp Trần nằm im giữa những tử thi lạnh ngắt, nhục thân bất động nhưng thần thức lại đang căng ra như dây cung. Dưới lớp áo bào rách rưới, Cổ Thần Kính áp chặt vào ngực anh, tỏa ra từng luồng ấm áp vô hình để duy trì sinh mệnh lực loãng vừa được vá víu trong đan điền. Nhờ có Cổ Thần Thần Thức Tầng 1 mới thức tỉnh, anh có thể cảm nhận rõ ràng khí tức của kẻ đang tiến lại gần.
Đó là một đệ tử Chấp Pháp Điện ngoại môn, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm. Đối với Diệp Trần hiện tại – kẻ có kinh mạch phế thải vừa mới được chắp vá và chưa hề có một tia chân nguyên thực sự – kẻ này vẫn là một mối đe dọa trí mạng.
“Mẹ kiếp cái thời tiết quỷ quái này.” Tên đệ tử tuần tra lầm bầm chửi rủa, giọng nói run rẩy vì lạnh. Gã dừng lại bên rìa hố xác, đưa cao chiếc đèn lồng. Ánh sáng vàng nhạt quét qua đống tử thi chồng chất, dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt, loang lổ vết máu đông của Diệp Trần.
Tên đệ tử bước xuống một bước, mũi giày hất mạnh vào sườn Diệp Trần. Cú đá thô bạo khiến nhục thân gầy gò của anh nảy lên, nhưng Diệp Trần đã sớm vận chuyển Thái Cổ Thần Thức, cưỡng ép đóng băng mọi phản xạ thần kinh của phàm nhân. Nhịp tim của anh dừng hẳn, hơi thở tắt lịm, huyết dịch ngưng trệ. Trong mắt kẻ khác, anh lúc này chỉ là một cái xác không hơn không kém.
“Chết thật rồi sao?” Tên đệ tử cúi người, đưa bàn tay lạnh ngắt lên định chạm vào trán Diệp Trần để kiểm tra Nô Ấn.
Thời khắc này, tim Diệp Trần như thắt lại. Nếu gã chạm vào trán anh, luồng cổ thần lực tím nhạt đang ngụy trang đè ép Nô Ấn có thể sẽ bị chân nguyên của gã kích động. Trong bóng tối của hố xác, ngón tay Diệp Trần lén co lại dưới lớp tuyết, sẵn sàng bộc phát chút sức tàn cuối cùng để đoạt mạng kẻ này nếu bị bại lộ.
Nhưng đúng lúc đó, từ phía xa vang lên tiếng hú dài thê lương của một con yêu thú hoang dã. Tên đệ tử tuần tra giật mình rụt tay lại, lầm bầm chửi thề: “Phiền phức thật. Đằng nào ngày mai Vương cai ngục cũng cho xe kéo lũ rác rưởi này về lò đúc đan phế thải. Để gã nằm đây cóng thêm một đêm cũng chẳng sao.”
Gã quay lưng, xách đèn lồng vội vã rời đi. Ánh sáng vàng vọt xa dần rồi biến mất hoàn toàn sau màn sương độc của nghĩa trang.
Diệp Trần bấy giờ mới thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Máu tươi từ khóe miệng anh rỉ ra, nóng hổi trên nền tuyết lạnh. Việc cưỡng ép ngưng trệ khí huyết vừa rồi đã khiến kinh mạch mới vá của anh phải gánh chịu áp lực khổng lồ. Anh biết mình không thể ở lại đây lâu. Nếu ngày mai bị gom vào lò đúc đan, anh sẽ thực sự tan thành tro bụi.
Lợi dụng bóng đêm bão tuyết gào rú, Diệp Trần dùng chút sức lực nhục thân vừa hồi phục, lặng lẽ bò ra khỏi hố xác. Từng bước một, anh nương theo những góc khuất của vách đá hẻm núi, triệt tiêu mọi tiếng động bước chân để lẻn ngược trở lại Trại Linh Tự Doanh.
Trại Linh Tự Doanh trong đêm tối hiện lên như một con quái thú khổng lồ nằm rạp dưới chân núi tiên môn. Những dãy lán trại ẩm thấp, tối tăm bốc lên mùi máu khô và độc dược nồng nặc. Diệp Trần luồn lách qua các chốt canh của lính gác ngục gác đêm, khéo léo trèo qua cửa sổ gỗ mục nát để trở lại giường ngủ của mình trong khu Linh Tự Doanh.
Khi lưng anh chạm vào tấm phản gỗ lạnh ngắt, toàn thân Diệp Trần đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh nhắm mắt, ôm chặt chiếc gương đồng rỉ sét trong ngực, bắt đầu vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Quyết để xoa dịu thức hải đang chấn động dữ dội. Anh phải hồi phục thật nhanh, bởi vì ngày mai chính là ngày kiểm tra thần hồn định kỳ của Chấp sự Triệu.
...
“Coong! Coong! Coong!”
Tiếng chuông đồng nặng nề, u ám vang dội khắp Linh Tự Doanh khi ánh bình minh xám xịt còn chưa kịp xua tan sương mù độc tố.
“Toàn bộ tử sĩ tập hợp! Đứa nào chậm trễ, lột da làm trống!” Tiếng gầm thét tàn bạo của các giám ngục vang lên bên ngoài, kèm theo tiếng roi da quất vào không khí chan chát.
Diệp Trần mở mắt, đôi mắt tím bạc lấp lánh trong đêm tối lập tức thu liễm, trở lại vẻ đờ đẫn, trống rỗng của một tử sĩ bị tẩy não hoàn hảo. Anh bước ra khỏi giường gỗ, hòa vào dòng người mặc tử sĩ bào màu đen rách rưới đang lảo đảo bước ra sân tập ngập tràn tuyết bẩn.
Xung quanh anh, hàng trăm tử sĩ đứng xếp thành những hàng dài im lìm như những pho tượng gỗ vô hồn. Có kẻ mất đi một cánh tay, có kẻ trán đầy sẹo bỏng rát, nhưng tất cả đều có một điểm chung: đôi mắt trống rỗng không một tia linh quang, và trên trán là ấn ký Nô Ấn Cấm Chế màu đỏ thẫm đang phát ra luồng hắc khí nhạt.
Từ phía xa, một bóng người gầy gò, khoác trường bào chấp sự màu xám xộc xệch chậm rãi bước tới.
Chấp sự Triệu.
Gương mặt lão già nua, nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt ti hí thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng âm hiểm của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín. Trên tay lão bưng một chiếc khay đồng rỉ sét, bên trên đặt hàng chục bình ngọc thạch nhỏ chứa một thứ chất lỏng màu xanh lục phát ra mùi hương ngọt lịm đến rợn người.
Vong Tình Thủy.
“Linh 01 bước lên!” Giọng nói khàn khàn của Chấp sự Triệu vang lên.
Một tử sĩ cao lớn bước lên, quỳ sụp xuống tuyết bẩn. Chấp sự Triệu lạnh lùng đổ một lọ Vong Tình Thủy vào miệng gã, sau đó đặt một bàn tay gầy guộc như móng vuốt chim ưng lên đỉnh đầu gã. Một luồng sương mù màu đỏ thẫm bộc phát từ lòng bàn tay lão, thâm nhập vào thức hải của tử sĩ.
U Minh Thần Hồn Thuật.
Diệp Trần đứng ở hàng thứ chín, âm thầm quan sát quá trình này qua Thái Cổ Thần Thức. Anh nhìn thấy rõ ràng luồng sương mù đỏ thẫm kia thực chất là những sợi tơ hồn phách tà ác, đang điên cuồng lục lọi, cắn xé thức hải của tử sĩ kia để tìm kiếm bất kỳ dấu vết ký ức phàm nhân nào mới nhen nhóm. Sau khi xác nhận thức hải của Linh 01 hoàn toàn trống rỗng, Chấp sự Triệu mới thu tay lại, lạnh lùng vẫy tay cho kẻ tiếp theo.
“Linh 04 bước lên!”
Quá trình tàn nhẫn cứ thế lặp đi lặp lại. Thời gian trôi qua, mồ hôi lạnh trên lưng Diệp Trần bắt đầu rỉ ra. Anh hiểu rõ, Vong Tình Thủy không chỉ xóa ký ức, mà mỗi lần uống vào, độc tính tích tụ của nó lại bào mòn kinh mạch phế thải của anh thêm một phần. Nhưng điều đáng sợ hơn chính là U Minh Thần Hồn Thuật của Chấp sự Triệu. Với thần thức nhạy bén của tu sĩ tầng chín, lão có thể dễ dàng phát hiện ra đan điền đã được vá víu của Diệp Trần nếu anh không ngụy trang hoàn hảo.
“Linh 09 bước lên!”
Tiếng gọi lạnh lùng của Chấp sự Triệu như một lưỡi đao chém đứt dòng suy nghĩ của Diệp Trần.
Anh bước ra khỏi hàng, bước chân lảo đảo, giả vờ như cơ thể vẫn còn đau đớn tột cùng sau trận đòn roi của Chưởng sự Tào Diêm ngày hôm qua. Anh quỳ sụp xuống trước mặt Chấp sự Triệu, đầu hơi cúi, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào vũng tuyết bẩn dưới chân.
Chấp sự Triệu nhìn Diệp Trần, đôi mắt ti hí khẽ nheo lại đầy vẻ hoài nghi. “Linh 09, hôm qua Tào Chưởng sự đã phế bỏ kinh mạch của ngươi, ném ra hố xác nghĩa trang. Tại sao ngươi vẫn còn sống để đứng ở đây?”
Sát ý vô hình từ người Chấp sự Triệu tỏa ra, đè ép lên vai Diệp Trần.
Diệp Trần không ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn, vô cảm phát ra từ cổ họng: “Linh 09... đánh thức... lạnh quá... tự bò về...” Anh cố tình nói nhịu, ngắt quãng như một kẻ trí não đã bị tổn thương nghiêm trọng do độc tố.
Chấp sự Triệu hừ lạnh một tiếng, không thèm hỏi thêm. Lão thô bạo bóp cằm Diệp Trần, đổ thẳng một lọ Vong Tình Thủy đậm đặc vào họng anh.
Chất lỏng màu xanh lục ngọt lịm trôi xuống cổ họng, mang theo một luồng hỏa độc nóng rát điên cuồng lao thẳng về phía đan điền và thức hải của anh. Ngay lập tức, Diệp Trần âm thầm vận chuyển cổ thần lực loãng từ Cổ Thần Kính trong ngực. Luồng năng lượng màu tím bạc nguyên thủy lập tức hóa thành một màng chắn vô hình, bao bọc và cô lập toàn bộ lượng Vong Tình Thủy trong dạ dày anh, ngăn không cho độc tính thấm vào kinh mạch.
Nhưng thử thách thực sự lúc này mới bắt đầu.
Chấp sự Triệu lạnh lùng đặt bàn tay gầy guộc lên đỉnh đầu Diệp Trần.
“Uỳnh!”
Một luồng sương mù đỏ thẫm mang theo ba sợi tơ hồn phách tà ác như những con rắn độc hung hãn, điên cuồng đâm thẳng vào thức hải của Diệp Trần.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Trần theo bản năng định kích hoạt mảnh ngọc bảo hộ của tổ phụ đeo trên cổ để che giấu. Thế nhưng, mảnh ngọc rách nát kia vừa chạm vào chân nguyên của tu sĩ tầng chín đã lập tức phát ra tiếng rạn nứt giòn giã dưới vạt áo áo. Nó quá yếu, không thể chống đỡ nổi luồng dò xét tàn bạo này!
“Hửm?” Chấp sự Triệu dường như cảm nhận được một sự kháng cự nhỏ nhoi, sợi tơ hồn phách của lão lập tức hóa thành một mũi khoan nhọn hoắt, điên cuồng đâm sâu xuống trung tâm thức hải của Diệp Trần, nơi Cổ Thần Kính đang ẩn giấu.
Nếu để lão phát hiện ra gương đồng rỉ sét hay tàn hồn Vạn Thương, Diệp Trần chắc chắn sẽ bị phân thây ngay tại chỗ!
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Trần dứt khoát từ bỏ việc dùng mảnh ngọc phòng ngự. Anh vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang với tốc độ cực hạn. Thần thức tím bạc của anh điên cuồng biến đổi, co rút lại và bao bọc lấy linh hồn thực sự của anh vào sâu trong lõi Cổ Thần Kính.
Đồng thời, anh sử dụng Thái Cổ Thần Thức để kiến tạo nên một ảo cảnh thức hải giả lập ở phía ngoài.
Đó là một thức hải xám xịt, hoang tàn, đầy những vết rạn nứt kinh hoàng như một bình gốm vỡ nát. Ở trung tâm thức hải giả lập ấy, Diệp Trần chủ động phóng thích ra một luồng oán niệm giả – một luồng oán oán hỗn loạn, điên cuồng của một tử sĩ phế thải đối với những trận đòn roi tàn bạo của Tào Diêm, nỗi đau đớn thể xác tột cùng, và sự tuyệt vọng vô bờ bến dưới hố xác nghĩa trang.
Sợi tơ hồn phách của Chấp sự Triệu đâm sầm vào luồng oán niệm giả ấy.
“Aaa!”
Diệp Trần ngoài đời thực đột ngột hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, toàn thân co giật dữ dội trên nền tuyết lạnh, bọt mép tràn ra khóe miệng.
Chấp sự Triệu cảm nhận được luồng oán niệm hỗn loạn và điên cuồng kia, khẽ cau mày lầm bầm: “Chỉ là oán khí phế thải của một con súc vật sắp chết. Trí não đã hoàn toàn vỡ nát dưới đòn roi của Tào Chưởng sự, không còn một tia linh trí phàm nhân nào sót lại.”
Lão già khinh bỉ thu hồi bàn tay gầy guộc lại. Luồng sương mù đỏ thẫm rút ra khỏi thức hải Diệp Trần.
“Rác rưởi vẫn hoàn rác rưởi. Cút về hàng đi!” Chấp sự Triệu đá mạnh vào vai Diệp Trần, lạnh lùng ra lệnh.
Diệp Trần lảo đảo bò dậy, đầu óc đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm đâm thẳng vào đại não. Việc cưỡng ép duy trì Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang vượt cấp để lừa gạt tu sĩ tầng chín đã vắt kiệt tinh thần lực của anh. Máu tươi rỉ ra từ kẽ tai và mũi anh, nhưng anh vẫn phải cố giữ khuôn mặt đờ đẫn vô hồn, run rẩy bước ngược trở lại hàng ngũ tử sĩ.
Anh đã vượt qua đợt kiểm tra thần hồn định kỳ một cách suýt soát, nhưng cái giá phải trả là thức hải của anh đang xuất hiện những vết rạn nứt đau buốt, và đan điền vá víu lại một lần nữa chấn động dữ dội.
...
Sau khi đợt kiểm tra kết thúc, các tử sĩ bị phân bổ đi làm những công việc tạp dịch nặng nề nhất. Diệp Trần bị đẩy ra khu vực Nghĩa trang U Minh để dọn dẹp tuyết bẩn và vận chuyển những xác chết tử sĩ mới đông cứng trong đêm qua.
Dưới cái lạnh thấu xương của nghĩa trang hoang vắng, Diệp Trần kéo lê một chiếc xe gỗ mục nát, bước chân nặng nề như đeo đá. Thức hải đau nhức khiến anh thỉnh thoảng lại phải dừng lại, vịn tay vào những thân cây ngô đồng khô héo để không bị ngã quỵ.
“Xoạt... Xoạt... Xoạt...”
Tiếng chổi tre quét lá khô khô khốc, đều đặn vang lên từ phía sau những ngôi mộ không bia.
Diệp Trần ngẩng đầu, đôi mắt đờ đẫn khẽ động.
Đó là lão tạp dịch mù quét lá nghĩa trang.
Thần Thống.
Lão già già nua, lưng gù sát đất, hai hốc mắt sâu hoắm đầy vết sẹo mù lòa tàn khốc. Lão khoác trên người bộ áo vải thô rách xơ xác, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ, lặng lẽ quét những chiếc lá ngô đồng khô héo lẫn trong tuyết bẩn.
Diệp Trần kéo xe gỗ đi qua bên cạnh lão, giả vờ như không quan tâm. Nhưng đúng lúc hai người lướt qua nhau, cây chổi tre của Thần Thống đột ngột quét mạnh một đường dưới chân Diệp Trần, xóa sạch hoàn toàn những dấu vết máu tươi rỉ ra từ tai anh trên tuyết trắng.
“Thần thức rạn nứt, đan điền vá víu bằng lực lượng ngoại lai... Ngươi đang tự tìm cái chết đấy, tiểu tử.”
Một giọng nói cực kỳ nhỏ nhẹ, khàn khàn nhưng rõ ràng như sấm truyền thẳng vào tai Diệp Trần thông qua một bí thuật truyền âm đỉnh cấp.
Diệp Trần giật mình, nhưng bản năng tử sĩ giúp anh giữ nguyên khuôn mặt vô cảm, bước chân không hề dừng lại. Anh khẽ truyền âm đáp lại: “Lão biết ta?”
Thần Thống không ngẩng đầu, cây chổi tre trong tay lão vẫn tiếp tục quét đều đặn: “Ta không biết ngươi, nhưng ta cảm ứng được dao động của thứ trong ngực ngươi. Đừng dùng mảnh ngọc rác rưởi của tổ phụ ngươi nữa, nó đã nứt rồi. Nếu hôm nay không có ta ngầm dùng chổi tre che giấu khí tức địa mạch xung quanh, luồng ngụy trang của ngươi đã bị tên Triệu chấp sự kia nhìn thấu từ lâu.”
Diệp Trần trong lòng chấn động dữ dội. Lão tạp dịch mù này hóa ra lại là một cao nhân ẩn giấu tu vi! Dao động địa mạch phát ra từ cây chổi tre của lão thâm sâu như vực thẳm, vượt xa tu vi của Chấp sự Triệu.
“Tại sao lão lại giúp ta?” Diệp Trần hỏi.
“Vì ngươi mang huyết mạch họ Diệp... và vì thứ trong ngực ngươi từng thuộc về những người ta tôn thờ vạn năm trước.” Thần Thống khẽ thở dài một tiếng u uất.
Lão quét chổi sát bên cạnh Diệp Trần. Dưới tay áo rách rưới của lão, một viên đan dược màu đen xám, loang lổ vết nứt và tỏa ra mùi thảo dược hăng hắc đột ngột rơi thẳng vào vạt áo rách của Diệp Trần.
Giải Độc Đan Phế Thải.
“Uống nó đi. Đây là đan dược lỗi bị vứt bỏ từ dược các, chứa nhiều tạp chất nhưng có dược tính tịnh hóa nhẹ. Nó sẽ giúp ngươi trung hòa tạm thời độc tính của Vong Tình Thủy đang bị cô lập trong dạ dày, đồng thời vá lại những vết rạn nứt kinh mạch phế thải của ngươi trong vòng ba ngày.” Thần Thống truyền âm lạnh lùng.
Diệp Trần lén siết chặt viên đan dược phế thải trong lòng bàn tay, cảm nhận được một luồng dược lực thô ráp nhưng ấm áp đang lan tỏa. Đây chính là thứ anh cần nhất lúc này để duy trì thể trạng chiến đấu.
“Đa tạ tiền bối.” Diệp Trần truyền âm tôn kính.
“Đừng vội cảm tạ ta.” Giọng nói truyền âm của Thần Thống đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm trọng, mang theo một áp lực vô hình khiến sống lưng Diệp Trần lạnh toát.
“Tào Diêm đã phát hiện ra số lượng tử sĩ hao hụt quá nhanh do độc tố Vong Tình Thủy cắn trả. Hắn đang chuẩn bị kích hoạt một cuộc huấn luyện sinh tử (deadly training) tại Lôi Hình Đài vào ba ngày tới.”
Diệp Trần khựng lại một nhịp: “Huấn luyện sinh tử?”
“Nói là huấn luyện, thực chất là hắn muốn ép các ngươi tàn sát lẫn nhau, sau đó dùng máu huyết và oán khí của những kẻ tử trận để hiến tế, kích hoạt lôi trận hộ pháp ngoại môn nhằm cống nạp hương hỏa lực lên thượng giới cho Ngự Lôi Tiên Tông.”
Thần Thống quét một nhát chổi cuối cùng, gom đống lá khô lại một góc, giọng nói truyền âm lạnh lùng như băng tuyết:
“Hắn muốn dùng máu của toàn bộ tử sĩ khóa này làm vật tế. Đứa muội muội Diệp Dao của ngươi ở dược các cũng sẽ bị đưa ra làm lò thử nghiệm chính cho lôi hỏa đan phòng trong ngày hôm đó. Nếu ngươi không kịp bộc phá tu vi đột phá phế mạch trước thời hạn... cả hai huynh đệ ngươi sẽ vĩnh viễn hóa thành tro bụi dưới lôi trận.”
Lời cảnh báo tàn khốc của Thần Thống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn Diệp Trần, thiêu rụi chút yên bình giả tạo cuối cùng.
Diệp Trần siết chặt viên đan dược phế thải trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, đôi mắt đờ đẫn ẩn hiện những tia sáng tím bạc đầy sát ý lạnh lùng.
Ba ngày... Anh chỉ còn đúng ba ngày để chuẩn bị cho trận chiến sinh tử quyết định vận mệnh của mình và Diệp Dao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!