Phong Tỏa Biên Cảnh
Gió tuyết rít gào như vạn con dã thú điên cuồng gầm rú qua những vách đá dựng đứng của rặng núi tuyết vạn trượng phía bắc Thần Hoa Châu. Cái lạnh thấu xương tủy của đêm đông dường như muốn đóng băng cả linh lực trong kinh mạch phế thải của Diệp Trần.
Mới chỉ nửa canh giờ trước, xác của Tần Thiếu Dương trôi dập dềnh trên dòng sông ngầm đã được gia nô Tần gia vớt lên. Sự kiện ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tôn nghiêm của một gia tộc tu tiên chư hầu phụ thuộc U Minh Tiên Tông. Tần Chấn Thiên – vị gia chủ mang tu vi Kim Đan Trung Kỳ – đã nộ phát xung thiên, tiếng gầm phẫn nộ của lão chấn động cả một vùng biên cảnh hoang phế. Ngay lập tức, một lệnh phong tỏa tuyệt đối được ban hành. Toàn bộ lực lượng cuồng đao vệ binh của Tần Gia phối hợp chặt chẽ với các đệ tử Chấp Pháp Điện Ngoại Môn lập tức dựng lên những hàng rào trận pháp thiên la địa võng, thắt chặt mọi ngả đường dẫn ra khỏi Thần Hoa Châu. Chúng thề phải lột da, róc xương kẻ đeo mặt nạ quỷ đã dám sát hại thiếu chủ.
Giữa lúc bão tuyết mịt mù che khuất cả tầm mắt, một bóng đen gầy gò đang nhọc nhằn di chuyển trên sườn núi dốc đứng. Diệp Trần cõng muội muội Diệp Dao trên lưng, hai cánh tay anh quấn băng gạc dính máu siết chặt lấy cơ thể nhỏ bé của nàng. Diệp Dao lúc này đang trong trạng thái vô cùng nguy kịch. Độc tố lôi hỏa cấm kỵ từ các đợt thử thuốc của dược các ngoại môn đang cắn trả dữ dội, khiến nhục thân nàng nóng rực như một khối than hồng, những gân máu màu xanh lam rực sáng lên dưới làn da nhợt nhạt. Sự tương phản giữa cái nóng bỏng cháy của độc tố lôi hỏa trong người nàng và cái lạnh buốt giá của núi tuyết vạn trượng khiến hơi thở của nàng càng lúc càng thoi thóp.
"Dao Nhi... cố chịu đựng... ca ca nhất định sẽ đưa muội đến Động Băng Phách..."
Diệp Trần khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc bị tiếng gió tuyết nuốt chửng. Hai bàn tay anh vốn bị bỏng nặng sau vụ nổ dược các giờ đây đang tê dại, máu rỉ ra từ các vết thương nhanh chóng bị đông cứng thành những hạt băng màu tím nhạt. Phía trước ngực anh, hộp ngọc chứa Băng Phách Thạch tỏa ra một luồng hàn khí xanh lam dịu nhẹ, phần nào giảm bớt nhiệt lượng thiêu đốt từ cơ thể Diệp Dao truyền sang, nhưng bấy nhiêu vẫn là chưa đủ để cứu mạng nàng. Anh bắt buộc phải tiếp cận Động Băng Phách – cấm địa băng giá vĩnh cửu phía bắc – để thiết lập trận pháp đóng băng bảo quản linh hồn nàng trước khi tàn hồn yếu ớt ấy tiêu tán vĩnh viễn.
"Tiểu tử... ngươi đang tự sát..."
Ý chí lạnh lùng, vô tình của Cổ Thần Vạn Thương đột ngột vang lên từ sâu trong thức hải của Diệp Trần, mang theo sự kiêu ngạo tột cùng của một vị thần sáng thế bị phản bội. "Kinh mạch phế thải của ngươi mới chỉ phục hồi năm mươi phần trăm nhờ viên đan dược phế thải kia. Nhục thân phàm nhân gầy gò này làm sao gánh nổi cái lạnh buốt của núi tuyết và áp lực của hai đại cao thủ Kim Đan đang truy quét? Hãy buông bỏ phàm tâm, dâng hiến linh hồn phàm nhân rác rưởi của ngươi cho ta, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh thái cổ để san bằng lũ kiến cỏ ngoài kia!"
"Câm miệng!" Diệp Trần nghiến chặt răng, đôi mắt tím bạc dưới chiếc mặt nạ quỷ diện rực lên một tia ngạo cốt bất khuất. "Ta là Diệp Trần, không phải là cái xác không hồn để ngươi đoạt xá. Dù có phải đi bộ bằng xương thịt phàm nhân, ta cũng sẽ mang muội muội ra khỏi địa ngục này!"
Anh vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang ở mức cực hạn, cưỡng ép thu hồi toàn bộ dao động linh lực loãng trong đan điền vào sâu bên trong, chỉ để lộ ra ngoài khí tức phế thải Luyện Khí Kỳ tầng một để tránh bị các trận pháp dò tìm của Chấp Pháp Điện phát hiện.
Phía trước mặt anh, ánh lửa đuốc chập chờn của một trạm gác biên cảnh đột ngột hiện lên giữa màn sương tuyết. Đó là một chốt chặn lâm thời do năm tên cuồng đao vệ binh Tần Gia và ba đệ tử Chấp Pháp Điện ngoại môn trấn giữ. Chúng dẫn theo hai con tuyết lang tầm hơi khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu của bầy thú không ngừng hít hà không khí để dò tìm mùi máu lôi hỏa của kẻ trốn chạy.
"Cẩn thận, hướng đông nam có dao động tuần tra nhịp nhàng." Thần thức nhạy bén của Diệp Trần lập tức nhìn thấu qua màn sương tuyết, phân tích rõ ràng sơ đồ bố phòng và lịch trình di chuyển của toán lính canh.
Để vượt qua chốt chặn này mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào, Diệp Trần nín thở, vận chuyển Bộ Pháp Vô Ảnh. Thân ảnh gầy gò của anh đột ngột nhạt dần, hóa thành ba tàn ảnh vô hình lướt nhanh trên mặt tuyết dày mà không hề để lại một dấu chân hay tiếng động nào. Anh di chuyển nhanh như một làn khói nhạt, lách qua các góc khuất của ánh đuốc.
"Gừ..."
Đột nhiên, một con tuyết lang tầm hơi đứng sát mép đá bỗng khựng lại. Nó nhạy bén cảm nhận được một luồng dao động không khí cực kỳ nhẹ lướt qua. Con thú nhe nanh vuốt, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt về hướng vách đá nơi Diệp Trần vừa lướt qua. Nó bắt đầu sủa vang dội, kéo theo sự cảnh giác của tên lính canh Tần gia:
"Có biến! Tuyết lang phát hiện ra mùi lạ!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Trần không hề hoảng loạn. Anh biết rõ nếu bộc phát chân nguyên lôi hỏa để chiến đấu lúc này, tiếng động và ánh sáng sấm sét sẽ lập tức dẫn dụ hàng trăm truy binh và cả Tần Chấn Thiên đến vây quét. Anh dứt khoát kích hoạt Ám Ảnh Độn Thuật.
Nhục thân của anh lập tức mờ đi, hòa quyện hoàn hảo vào bóng tối thâm thẳm của một kẽ nứt vách đá phủ đầy tuyết lạnh. Đồng thời, anh lén lấy viên Thú Đan Yêu Lang mới thu hoạch từ đầm lầy ra, dùng một tia thần thức cực nhỏ kích thích sát khí lôi điện bên trong viên đan, ném mạnh về hướng ngược lại cách đó trăm trượng.
"Ầm!"
Một tia sét xanh nhạt nổ tung trên tuyết trắng phía xa, tạo ra một luồng ánh sáng lôi hỏa loãng. Đàn tuyết lang tầm hơi lập tức bị đánh lạc hướng, chúng sủa vang rồi điên cuồng lao về phía tiếng nổ. Toán lính canh cũng vội vã vung đao đuổi theo hướng đó:
"Kẻ đeo mặt nạ quỷ ở đằng kia! Mau đuổi theo!"
Nhờ chiến thuật nghi binh tinh vi, Diệp Trần lách qua chốt chặn an toàn. Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Việc cưỡng ép vận chuyển liên tục hai môn độn thuật Bộ Pháp Vô Ảnh và Ám Ảnh Độn Thuật trong môi trường lạnh giá khắc nghiệt đã khiến kinh mạch phế thải của anh bị tổn thương rạn nứt thêm. Huyết khí trong người anh suy giảm nhẹ, một ngụm máu tươi màu tím nhạt rỉ ra từ khóe miệng dưới mặt nạ quỷ, nhỏ xuống tuyết trắng rồi nhanh chóng bị bão tuyết che phủ.
Diệp Trần nén đau, ôm chặt Diệp Dao trên lưng tiếp tục bước đi dứt khoát hướng về phía đỉnh núi tuyết vạn trượng. Phía trước mặt anh, cửa ngõ dẫn vào cấm địa Động Băng Phách đã ẩn hiện trong màn sương lạnh vĩnh cửu.
Nhưng ngay lúc anh tưởng chừng như sắp tiếp cận được cấm địa, một luồng áp lực tinh thần vô cùng khổng lồ và lạnh lùng đột ngột từ phía bắc quét qua toàn bộ rặng núi tuyết. Luồng thần thức ấy sắc bén như kiếm quang, mang theo uy áp của tu sĩ Kim Đan Sơ Kỳ khiến cả không gian sương tuyết như ngưng đọng lại.
Cách đó mười dặm, trên một đỉnh núi tuyết biệt lập, Độc Cô Bá – Phó điện chủ Chấp Pháp Điện ngoại môn – đang xếp bằng ngồi thiền định bỗng nhiên mở trừng đôi mắt sắc lạnh như diều hâu. Thanh U Minh Kiếm cắm trên tuyết bên cạnh gã khẽ reo vang dội. Gã đã cảm ứng được một dao động cổ thần lực cực kỳ yếu ớt, thoáng qua rồi biến mất nương theo bóng tối vách đá tuyết phía bắc.
"Hừ, tàn dư Cổ Thần lực... cuối cùng ngươi cũng lộ diện rồi."
Độc Cô Bá đứng bật dậy, gương mặt tàn nhẫn lộ rõ sát ý cực đoan. Gã vung tay ra lệnh cho chấp pháp vệ binh xung quanh: "Toàn bộ xuất kích! Khóa chặt phạm vi sườn núi phía bắc rặng núi tuyết vạn trượng! Đích thân ta sẽ đi tóm gọn gã nghịch tặc đeo mặt nạ quỷ kia!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!