Nhạc nềnRetroRoman_March

Đầm Lầy Sát Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh rít gào qua những ngọn đá nhọn hoắt ngoài rìa Trấn Thạch Đầu, kéo theo những hạt tuyết mịn buốt giá nện thẳng vào lớp gỗ sơn mài đen của chiếc mặt nạ quỷ diện trên mặt Diệp Trần. Dưới lớp mặt nạ, hơi thở của anh dồn dập nhưng vô thanh. Hai bàn tay quấn băng gạc dính máu của anh đang siết chặt lấy chiếc hộp ngọc chứa Băng Phách Thạch giấu trước ngực, cảm nhận rõ ràng luồng hàn khí thấu xương đang tạm thời xoa dịu vết bỏng lôi hỏa nóng rát bên dưới lớp da thịt rách nát.


Phía sau anh, tiếng hú dài khát máu của đàn tuyết lang vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm u ám. Tiếng vó chân yêu thú dậm mạnh lên nền đất đá, kèm theo tiếng roi da tẩm độc lôi điện quất vun vút vào không khí của Tần Thiếu Dương vang lên đầy kiêu ngạo:


"Chạy đi! Tên nghịch tặc đeo mặt nạ kia! Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi đàn tuyết lang tầm hơi của Tần gia sao? Hôm nay, ta sẽ dùng đầu của ngươi để làm quà bái sư nội môn U Minh Tiên Tông!"


Diệp Trần không thèm ngoảnh đầu lại. Đôi mắt tím bạc của anh dưới hốc mặt nạ quỷ khẽ lướt qua màn sương mù mờ ảo phía trước. Theo Bản đồ Vạn Hoang Cổ Giới của Thần Thống và trực giác nhạy bén của một cựu tử sĩ, anh biết hướng đông nam chính là Đầm lầy Hắc Thủy – một vùng đất tử vong ngập tràn chướng khí màu đen và nước bùn ăn mòn nhục thân. Đó là nơi duy nhất giúp anh triệt tiêu ưu thế số lượng của đàn truy binh.


"Vút!"


Thân ảnh gầy gò của Diệp Trần lướt đi nhanh như một tợ khói nhạt nhờ Bộ Pháp Vô Ảnh, tàn ảnh mờ nhạt lướt qua những bụi cây khô cằn. Tuy nhiên, vết máu màu tím bạc rỉ ra từ vết bỏng trên hai bàn tay chưa lành của anh liên tục nhỏ xuống tuyết trắng, để lại một vệt mùi hương lôi hỏa loãng nhưng cực kỳ kích thích đối với đàn tuyết lang khát máu phía sau.


Dẫn đầu đàn sói là Mộ Dung Tuyết, nữ đệ tử ngự thú ngoại môn của U Minh Tiên Tông. Nàng mặc y phục da thú bó sát màu đỏ rực rỡ, hông đeo roi dài, cưỡi trên con tuyết lang khổng lồ đầu đàn. Gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ tàn nhẫn của nàng lộ rõ vẻ hưng phấn khi thấy đàn sói liên tục tăng tốc:


"Thiếu chủ, vết máu của gã chứa dao động lôi hỏa cực kỳ tinh khiết. Gã chính là kẻ đã huyết tẩy dược các ngoại môn! Đàn sói của ta đã khóa chặt mùi vị của gã, gã không thoát nổi đâu!"


"Tốt! Mộ Dung muội muội, cứ bắt sống gã cho ta! Ta muốn tự tay lột da mặt gã xem gã là loại rác rưởi nào!" Tần Thiếu Dương cưỡi trên con yêu thú báo đốm khổng lồ, cười lên một tiếng điên cuồng, vung chiếc Xích Huyết Roi quất mạnh vào mông thú cưỡi để bám sát theo sau.


Chỉ trong vòng nửa nén nhang, không khí xung quanh đột ngột trở nên nóng ẩm và bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc của bùn loãng thối rữa. Sương mù màu đen thẫm bắt đầu bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn quá mười bước chân. Diệp Trần đã chính thức bước chân vào phạm vi của Đầm lầy Hắc Thủy.


Anh dừng bước bên rìa một vũng bùn đen ngòm đang sủi bọt khí độc. Dưới nhãn quan của Thần Thức Nhìn Thấu Kinh Mạch, anh có thể thấy rõ ràng những luồng khí độc màu tím thẫm phát ra từ những cây Nấm Mỏ Hắc Thủy sinh trưởng dày đặc quanh các gốc cây mục. Thứ độc tố tự nhiên này có khả năng ăn mòn kinh mạch và làm tê liệt thần thức của tu sĩ Trúc Cơ trong thời gian ngắn.


Diệp Trần lặng lẽ cúi xuống, bốc một nắm bùn độc đen thẫm thoa đều lên hai cánh tay quấn băng gạc rỉ máu và vạt áo rách rưới của mình. Mùi bùn độc tanh hôi ngay lập tức che lấp hoàn toàn mùi máu lôi hỏa đặc trưng.


"Gừ..."


Đàn tuyết lang đuổi đến rìa đầm lầy bỗng nhiên khựng lại. Con tuyết lang đầu đàn của Mộ Dung Tuyết điên cuồng hít hà mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ hoang mang khi mùi hương lôi hỏa đột ngột biến mất, thay thế bằng mùi độc tố nồng nặc của nấm mỏ.


"Sao lại dừng lại?" Tần Thiếu Dương đuổi kịp, tức giận quất roi vào không khí. "Tên đeo mặt nạ đâu rồi?"


"Khí tức của gã bị sương độc đầm lầy che lấp rồi." Mộ Dung Tuyết nhíu mày, gương mặt lộ vẻ cảnh giác. Nàng vung chiếc Ngự Thú Tiên, cố gắng dùng chân nguyên ngự thú để thúc ép đàn sói tiến vào sương mù. "Đàn sói, tản ra tìm kiếm! Gã bị thương nặng, chắc chắn không chạy xa được!"


Đàn tuyết lang gồm mười hai con chậm rãi tản ra, nhe nanh vuốt bước vào vùng bùn lầy đen ngòm.


Nấp sau một thân cây cổ thụ mục nát cách đó không xa, Diệp Trần lặng lẽ quan sát cuộc tìm kiếm. Kinh mạch phế thải trong người anh đang gào thét đau đớn do độc khí đầm lầy bắt đầu xâm nhập nhẹ, nhưng anh vẫn cắn chặt răng chịu đựng. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ.


Diệp Trần thò tay vào vạt áo, lấy ra chiếc Sáo xương dẫn yêu – pháp bảo ngự thú cấp thấp mà anh đã cướp đoạt được từ một đệ tử ngự thú trước đó. Chiếc sáo làm bằng xương sườn yêu thú lạnh ngắt, tỏa ra một luồng sát khí nhạt.


Anh đặt sáo lên môi, nhưng không thổi ra âm thanh thông thường. Thay vào đó, anh vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Quyết, phóng ra luồng sóng âm thần thức tần số thấp thông qua kỹ năng Giao Tiếp Thú Ngữ cổ xưa.


"U... u... u..."


Một khúc nhạc vô thanh vô ảnh, mang theo uy áp tinh thần khổng lồ của Cổ Thần Sáng Thế Vạn Thương đột ngột lan tỏa khắp đầm lầy. Luồng sóng âm thần thức này trực tiếp đâm thẳng vào thức hải hoang dã của đàn tuyết lang khát máu.


"Gào...!!!"


Con tuyết lang đầu đàn của Mộ Dung Tuyết bỗng nhiên rú lên một tiếng kinh hoàng. Toàn bộ mười hai con tuyết lang trong đàn đồng loạt khựng lại, cơ thể chúng run rẩy bần bật, bốn chân quỳ rạp xuống bùn lầy đen ngòm dưới uy áp tinh thần tối cao của Cổ Thần. Trong thức hải của chúng, hình ảnh một vị thần khổng lồ khoác chiến bào tím thẫm đang nhìn xuống đầy lạnh lùng, khiến bản năng hoang dã của chúng hoàn toàn bị sụp đổ.


"Cái gì?! Đàn sói của ta... sao lại thế này?!" Mộ Dung Tuyết biến sắc, nàng điên cuồng quất roi ngự thú để lập lại quyền kiểm soát tinh thần. "Đứng dậy! Mau đứng dậy chiến đấu cho ta!"


Nhưng vô ích. Chiếc roi ngự thú của nàng hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước sức mạnh của Giao Tiếp Thú Ngữ cổ xưa. Diệp Trần đứng thẳng dậy từ sau thân cây mục, đôi mắt tím bạc dưới chiếc mặt nạ quỷ diện rực sáng lên đầy uy nghiêm. Anh thổi mạnh vào chiếc sáo xương, nghịch chuyển dòng linh lực khống thú.


"Phản sát!"


Một mệnh lệnh thần thức lạnh lùng giáng xuống thức hải đàn sói.


"Gừ... Áooo!!!"


Đàn tuyết lang khát máu bỗng nhiên đỏ ngầu đôi mắt, nhưng lần này mục tiêu của chúng không phải là Diệp Trần. Con tuyết lang đầu đàn khổng lồ đột ngột quay đầu, nhe nanh vuốt sắc nhọn gầm rú lao thẳng về phía chủ nhân Mộ Dung Tuyết.


"Rầm!"


Sức mạnh cú vồ của con sói đầu đàn hất văng Mộ Dung Tuyết ngã nhào xuống vũng bùn độc. Đàn sói mười một con còn lại điên cuồng lao vào cắn xé dữ dội. Những tiếng gào thét thảm thiết, tiếng xé rách y phục da thú đỏ rực rỡ vang lên kinh hoàng giữa đầm lầy u ám.


"Thiếu chủ... cứu ta... đàn sói phản phệ rồi... á!!!" Mộ Dung Tuyết tuyệt vọng hét lên, cơ thể nàng dính đầy bùn độc đen thẫm, máu tươi đỏ rực phun ra từ các vết cắn xé của chính thú nuôi của mình. Nàng cố gắng dùng chút chân nguyên Băng Tuyết còn sót lại đóng băng một con sói, rồi lết thân hình đầy thương tích bỏ chạy trốn vào sương mù sâu thẳm.


Tần Thiếu Dương chứng kiến cảnh tượng đàn sói phản phệ tàn tạ, gương mặt béo mập lập tức cắt không ra máu. Gã hoảng hốt vung Xích Huyết Roi, cố gắng quất mạnh vào đàn sói đang điên cuồng tiến về phía mình:


"Tránh ra! Lũ súc sinh phản chủ này! Mau tránh ra!"


Nhưng con yêu thú báo đốm dưới thân gã cũng bị uy áp Cổ Thần làm cho hoảng sợ tột độ, nó điên cuồng chồm lên, hất văng Tần Thiếu Dương ngã nhào xuống đất rồi tự cắm đầu chạy trốn biệt tích.


"Bịch!"


Tần Thiếu Dương ngã sấp mặt xuống một vũng bùn lún sâu sát gốc cây Nấm Mỏ Hắc Thủy. Độc tố nấm mỏ ngay lập tức thấm qua cẩm y hoa lệ, ăn mòn vào da thịt gã, khiến kinh mạch lôi thuộc tính của gã tê liệt hoàn toàn, không thể vận chuyển một tia chân nguyên nào.


"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?!" Tần Thiếu Dương hoảng sợ nhìn bóng đen đeo mặt nạ quỷ đang chậm rãi bước ra từ sương độc đầm lầy.


Diệp Trần lặng lẽ tiến lại gần, tay cầm thanh đoản đao mẻ lưỡi dính đầy bùn đen. Đôi mắt tím bạc của anh dưới hốc mặt nạ quỷ lạnh lùng vô cảm, không chứa đựng một tia nhân tính nào của phàm nhân. Anh cúi xuống nhìn gã thiếu chủ đang giãy giụa bất lực trong vũng bùn lún:


"Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi chỉ cần biết... nợ máu của gia tộc ta, hôm nay sẽ bắt đầu thu hồi từ ngươi."


"Không... đừng giết ta! Cha ta là Tần Chấn Thiên! Gia tộc ta có hàng vạn linh thạch... ta sẽ cho ngươi tất cả... á!!!"


Tiếng gào thét của Tần Thiếu Dương đột ngột bị cắt đứt khi vũng bùn lún đen ngòm xung quanh gã bỗng nhiên sủi bọt dữ dội. Ba con yêu thú đầm lầy cấp thấp – những con quái vật giống như cá sấu khổng lồ da bọc vảy sắt đen – bị mùi máu tươi của gã dẫn dụ, từ dưới bùn sâu trồi lên. Chúng há to cái miệng đầy răng nhọn hoắt, ngoạm chặt lấy hai chân và bả vai của Tần Thiếu Dương kéo mạnh xuống đáy bùn sâu.


"Rột... rột... rầm..."


Nước bùn đen ngòm sủi bọt khí độc nuốt chửng hoàn toàn thân hình béo mập của gã thiếu chủ kiêu ngạo xuống lòng đất tối tăm, chỉ để lại chiếc Xích Huyết Roi rỉ sét nằm trơ trọi trên vũng bùn.


Diệp Trần lặng lẽ nhìn vũng bùn dần phẳng lặng trở lại. Anh khẽ vung tay, dùng đoản đao mổ xẻ từ xác con tuyết lang đầu đàn bị phản phệ chết bên cạnh, thu hoạch được một viên Thú Đan Yêu Lang tỏa ra tia sét xanh nhạt chứa sát khí mạnh – tài nguyên quý giá giúp anh kích thích Cổ Thần Kính sau này.


Anh cất viên thú đan vào vạt áo, ôm chặt hộp ngọc chứa Băng Phách Thạch quay người di chuyển nhanh biến mất vào sương mù đen tối hướng về phía thạch thất đóng băng Diệp Dao.


Tuy nhiên, chỉ vài canh giờ sau khi trận chiến kết thúc, tại vũng bùn phẳng lặng nơi Tần Thiếu Dương bị nuốt chửng, một luồng oán khí màu đỏ thẫm bỗng nhiên từ dưới lòng bùn bốc lên cuồn cuộn. Xác của Tần Thiếu Dương trôi nổi dập dềnh trên mặt nước đen ngòm, gương mặt béo mập bị độc tố nấm mỏ ăn mòn biến dạng ghê rợn, từ từ trôi ngược dòng sông ngầm hướng về phía phủ Tần gia ngoài rìa thị trấn hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!