Giao Dịch Chợ Đen
Gió đêm rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Trấn Thạch Đầu, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi tanh nồng của bùn tuyết bẩn thỉu. Diệp Trần khẽ kéo lại vạt áo tơi rách rưới, bước chân vô thanh vô ảnh lướt đi trong bóng tối nhập nhoạng. Chiếc Mặt nạ quỷ của Tà Tu áp chặt vào da mặt anh, tỏa ra một luồng âm khí nhàn nhạt, vừa khéo che đi vết sẹo Nô Ấn đang âm ỉ rỉ máu trên trán. Dưới lớp ngụy trang này, thần thức của anh thu liễm đến cực hạn nhờ Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang, chỉ để lộ ra dao động của một kẻ Luyện Khí Kỳ tầng một hèn mọn.
Lối vào Chợ đen Thạch Đầu Trấn nằm khuất sau một hầm chứa củi hoang phế bên rìa thị trấn. Diệp Trần lách người qua cánh cửa gỗ mục nát, bước xuống những bậc đá dốc đứng dẫn sâu vào lòng đất. Càng đi xuống, không khí càng trở nên ngột ngạt, nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn mùi máu khô.
Dưới lòng đất là một không gian khổng lồ được chiếu sáng bởi những viên huỳnh thạch rẻ tiền phát ra thứ ánh sáng u ám, xanh xao. Đây là nơi tụ tập của những tán tu cùng đường, những kẻ đào tẩu và cả những chấp sự thối nát của U Minh Tiên Tông - Ngoại Môn đến để tiêu thụ tang vật. Những tiếng mặc cả khàn khàn, tiếng chửi rủa và tiếng gầm gừ của yêu thú cấp thấp bị nhốt trong lồng sắt tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, điên cuồng.
Diệp Trần không nhìn ngang liếc dọc. Hai bàn tay quấn băng gạc dính máu của anh giấu chặt trong tay áo rộng, cảm nhận rõ ràng từng cơn đau buốt từ vết bỏng lôi hỏa chưa lành. Anh đi thẳng đến góc sâu nhất của chợ đen, nơi có một gian hàng lụp xụp treo tấm biển da thú vẽ hình một bộ xương khô rách nát.
Ngồi sau quầy hàng là một lão già gầy gò, đôi mắt hí ti hí lục lọi đống phế liệu trước mặt. Lão chính là Lão Quỷ, thương nhân chợ đen khét tiếng nhất vùng này.
"Cần gì?" Lão Quỷ không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn như hai mảnh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau.
"Băng Phách Thạch." Diệp Trần khàn giọng đáp, âm thanh trầm thấp phát ra từ sau chiếc mặt nạ quỷ khiến Lão Quỷ khẽ dừng tay.
Lão ngẩng đầu lên, đôi mắt ti hí quét qua chiếc mặt nạ quỷ của Diệp Trần, rồi dừng lại ở tu vi Luyện Khí tầng một giả tạo của anh. Lão cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:
"Băng Phách Thạch là vật phẩm cấm kỵ cấp cao. Tần Gia canh giữ núi tuyết cực kỳ nghiêm ngặt, mỗi viên tuồn ra ngoài đều phải đổi bằng máu. Một gã tà tu phế thải như ngươi lấy gì để mua?"
Diệp Trần không tranh cãi. Anh lặng lẽ đặt lên bàn giao dịch một chiếc túi vải thô. Khi miệng túi mở ra, hàng chục viên Linh Thạch Hạ Phẩm thô ráp, tỏa ra linh lực xám tro hỗn loạn lộ ra dưới ánh sáng huỳnh thạch. Đây là số linh thạch anh lén tích lũy và cướp đoạt từ mỏ khoáng số 9.
Lão Quỷ liếc nhìn đống linh thạch thô ráp, sắc mặt lập tức sa sầm xuống. Lão vung tay, gạt phắt chiếc túi sang một bên, hằn học nói:
"Lũ rác rưởi hạ phẩm này mà cũng đòi đổi lấy Băng Phách Thạch sao? Ta đã nói rồi, ta chỉ nhận Linh Thạch Thượng Phẩm tinh khiết hoặc đan dược tịnh hóa thần hồn của nội môn tu sĩ! Cầm đống đá rác này biến đi trước khi ta nổi giận!"
Thấy Lão Quỷ từ chối dứt khoát, Diệp Trần khẽ thở dài trong lòng. Anh biết thương nhân chợ đen luôn tham lam vô độ, nhưng thời gian của Diệp Dao không còn nhiều. Độc tố lôi hỏa đang thiêu rụi linh hồn nàng từng khắc một. Anh bắt buộc phải có được Băng Phách Thạch đêm nay.
Diệp Trần tiến lên nửa bước, bàn tay quấn băng gạc rỉ máu khẽ chạm vào mặt bàn gỗ. Trong thức hải, Cổ Thần Kính xoay nhẹ, giải phóng một luồng uy áp tinh thần vô hình nhưng sắc bén như kiếm quang thông qua Cổ Thần Thần Thức Tầng 1. Luồng thần thức này bị anh ép chặt thành một sợi tơ mảnh, đâm thẳng vào thức hải của Lão Quỷ.
"Ầm!"
Lão Quỷ như bị một tiếng sấm nổ vang ngay sát bên tai. Toàn thân lão run lên bần bật, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch cắt không ra máu. Đôi mắt ti hí của lão trợn trừng kinh hoàng nhìn thiếu niên đeo mặt nạ quỷ trước mặt. Trong nhãn quang của lão lúc này, kẻ đứng trước mặt không còn là một tán tu phế thải Luyện Khí tầng một, mà là một vị thần linh khổng lồ bước ra từ hỗn độn vạn năm trước, chỉ cần một ý niệm là có thể bóp nát thần hồn mục nát của lão.
"Ngươi... ngươi..." Lão Quỷ lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
"Giao dịch được chưa?" Giọng nói của Diệp Trần vẫn bình thản, lạnh lùng, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân đè lên linh hồn Lão Quỷ.
"Được... được..." Lão Quỷ run rẩy thò tay xuống gầm bàn, lấy ra một chiếc hộp bằng ngọc thạch lạnh ngắt. Khi nắp hộp hé mở, một luồng hàn khí xanh lam nhạt tỏa ra, bên trong là một khối đá tinh thể màu xanh băng lấp lánh phát ra tiếng rạn nứt u u – chính là Băng Phách Thạch.
Diệp Trần nhanh như chớp giật lấy chiếc hộp ngọc, giấu chặt vào vạt áo ngực ấm áp. Anh để lại túi Linh Thạch Hạ Phẩm trên bàn làm chi phí tượng trưng, rồi quay người định rút lui.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía cổng chính của chợ đen.
"Rầm!"
Cánh cửa đá khổng lồ của chợ đen bị một lực lượng cuồng bạo đập nát thành trăm mảnh. Những mảnh đá vụn bay tứ tung, găm thẳng vào vách đá và những quầy hàng xung quanh. Khói bụi mù mịt kèm theo những tiếng gào rú khát máu của dã thú lập tức bao phủ toàn bộ khu chợ ngầm.
"Chấp Pháp Điện tuần tra! Tất cả đứng im, kẻ nào di động lập tức mạt sát!"
Một giọng nói hống hách, kiêu ngạo vang lên giữa khói bụi. Từ đống đổ nát, một thanh niên béo mập, mặc gấm bào hoa lệ thêu chỉ vàng chỉ bạc, đeo đầy ngọc bội lấp lánh bước ra. Gã cưỡi trên lưng một con yêu thú báo đốm khổng lồ mang sát khí trùng trùng, tay cầm chiếc Xích Huyết Roi rực sáng lôi điện đỏ thẫm. Kẻ này chính là Thiếu chủ Tần gia - Tần Thiếu Dương.
Đi theo sau gã là hàng chục vệ binh Tần gia mặc thiết giáp nhẹ, tay lăm lăm xích sắt dẫn theo một đàn tuyết lang khổng lồ khát máu. Đàn sói này là lang vệ của Mộ Dung Tuyết – nữ đệ tử ngự thú ngoại môn – cho Tần gia mượn để truy quét tử sĩ trốn chạy.
"Gia chủ có lệnh! Lùng sục từng ngóc ngách, bắt giữ tất cả những kẻ mang họ Diệp hoặc có vết sẹo Nô Ấn trên trán!" Tần Thiếu Dương vung roi roi da quất mạnh xuống đất, lôi điện nổ lách tách thiêu rụi một quầy hàng gần đó. Gã cười tàn nhẫn: "Kẻ nào chỉ điểm được nghịch tặc, Tần gia sẽ thưởng trăm viên linh thạch!"
Cả chợ đen ngầm lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn kinh hoàng. Những tiếng la hét, tiếng giẫm đạp và tiếng gầm gừ của đàn tuyết lang vang lên dồn dập. Các tán tu điên cuồng tháo chạy về phía các lối thoát hiểm.
Diệp Trần nén đau, áp chặt khối Băng Phách Thạch vào ngực, bước chân nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của những cột đá đổ nát. Anh vận chuyển Ám Ảnh Độn Thuật, cố gắng tìm đường lách ra ngoài. Tuy nhiên, khi anh tiếp cận lối thoát hiểm phía đông, những tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên chói tai. Ba tên lính canh Tần gia đã dùng những sợi xích sắt nguội nặng trịch khóa chặt lối ra, lăm lăm vũ khí canh gác nghiêm ngặt.
"Lối thoát bị chặn rồi..." Diệp Trần thầm nghĩ, đôi mắt tím bạc sau hốc mặt nạ quỷ khẽ nheo lại.
Anh bắt buộc phải lùi lại, nấp sau bóng tối của một cột đá khổng lồ đổ nát.
Đúng lúc này, con tuyết lang đầu đàn – một con sói khổng lồ lông trắng muốt với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí – bỗng nhiên khựng lại giữa khu chợ. Nó hếch mũi lên không trung, điên cuồng ngửi ngửi. Khứu giác nhạy bén của loài dã thú lôi thuộc tính này đã ngửi thấy một mùi hương cực kỳ đặc biệt: mùi máu lôi hỏa rỉ ra từ vết thương Nô Ấn trên trán Diệp Trần và vết bỏng rỉ máu trên hai bàn tay anh.
"Gừ..."
Con tuyết lang đầu đàn gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt về phía cột đá nơi Diệp Trần đang ẩn nấp. Nó bắt đầu nhe nanh vuốt, từng bước một tiến sát về phía bóng tối.
"Súc sinh nhạy bén thật..." Diệp Trần nín thở, cơ thể gầy gò áp sát vào vách đá lạnh ngắt. Anh biết rõ, nếu con sói này sủa lên, toàn bộ vệ binh Tần gia và Tần Thiếu Dương sẽ đổ dồn về phía này. Khi đó, chiếc mặt nạ quỷ sẽ không thể cứu anh khỏi cuộc vây quét trực diện.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Trần khẽ nhắm mắt, kích hoạt Thần Thức Nhìn Thấu Kinh Mạch.
Trong hốc mắt sau chiếc mặt nạ quỷ, hai đốm sáng màu tím bạc lấp lánh hiện lên như sao đêm thẳm sâu. Nhãn quan thần thức cổ xưa lập tức nhìn xuyên qua bóng tối và khói bụi, phơi bày dòng chảy linh lực của vạn vật xung quanh.
Diệp Trần nhìn thấy rõ ràng dòng linh lực khống thú màu đỏ máu chạy từ chiếc Xích Huyết Roi trên tay Tần Thiếu Dương, liên kết trực tiếp với đan điền và thức hải của con yêu thú báo đốm khổng lồ gã đang cưỡi. Con báo đốm này tuy mạnh mẽ nhưng kinh mạch lôi thuộc tính của nó đang bị dồn nén quá tải do sự thúc ép thô bạo của Tần Thiếu Dương.
"Muốn dùng thú để săn ta? Ta sẽ để thú của ngươi tiễn ngươi đi trước."
Diệp Trần khẽ nhếch môi lạnh lùng. Anh tập trung toàn bộ thần thức lực mới đột phá, ngưng tụ thành một tia linh lực tím bạc cực nhỏ, sắc bén như một cây châm vô hình. Anh phóng tia thần thức này xuyên qua khoảng không, nhắm thẳng vào huyệt đạo "Lôi Đình" – điểm yếu chí mạng trên cổ con yêu thú báo đốm của Tần Thiếu Dương.
"Phập!"
Tia thần thức tím bạc đâm xuyên qua lớp da dày, kích thích mạnh mẽ vào huyệt đạo bị dồn nén linh lực của con báo đốm.
"Gào...!!!"
Con yêu thú báo đốm khổng lồ bỗng nhiên rống lên một tiếng kinh thiên động địa đầy đau đớn và hoảng loạn. Luồng linh lực lôi thuộc tính trong người nó hoàn toàn bạo tẩu, mất kiểm soát. Nó điên cuồng chồm lên, hai chân trước cào xé rách rưới không khí, hất văng Tần Thiếu Dương đang ngồi trên lưng xuống đất.
"Á... Mẹ kiếp! Con súc sinh này làm phản rồi sao?!"
Tần Thiếu Dương hét lên kinh hoàng, cơ thể béo mập lăn mấy vòng trên nền đất đá bẩn thỉu, ngọc bội vàng bạc trên người rơi rụng loảng xoảng. Con báo đốm bạo tẩu điên cuồng lao vào đám đông vệ binh Tần gia, dùng móng vuốt bóp nát giáp sắt và cắn xé loạn xạ, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn tột độ.
"Cản nó lại! Mau cản con súc sinh đó lại cho ta!" Tần Thiếu Dương gào thét thảm thiết giữa vũng bùn tuyết.
Lợi dụng cuộc bạo loạn ngầm của con báo đốm, con tuyết lang đầu đàn đang tiến về phía Diệp Trần bị tiếng gầm của vương giả yêu thú làm cho hoảng sợ, khựng lại thối lui. Diệp Trần nhanh như tàn ảnh, dùng Bộ Pháp Vô Ảnh lách qua khe hở của đám lính canh đang hoảng loạn đối phó với con báo bạo tẩu, nhanh chóng tiếp cận lối ra phía tây.
Nhưng ngay khi anh chỉ còn cách cánh cửa đá vài bước chân, một luồng sát khí lạnh buốt từ phía sau đột ngột khóa chặt lấy lưng anh.
Tần Thiếu Dương gượng dậy từ vũng bùn bẩn thỉu, gương mặt béo mập đầy vết xước và bùn đất co rúm lại vì giận dữ. Gã vung chiếc Xích Huyết Roi dính máu, đôi mắt đỏ ngầu lùng sục khắp nơi. Đúng lúc đó, gã nhìn thấy một bóng đen đeo mặt nạ quỷ đang di chuyển nhanh chóng hướng ra cửa.
Đặc biệt, luồng khí tức lôi hỏa tàn dư từ vụ nổ dược các ngoại môn rỉ ra từ hai bàn tay quấn băng gạc của Diệp Trần quá mức đặc biệt, không thể lẫn vào đâu được.
"Đứng lại! Tên đeo mặt nạ quỷ kia! Khí tức lôi hỏa đó... chính là ngươi!" Tần Thiếu Dương gầm lên một tiếng điên cuồng, chỉ thẳng chiếc roi lôi điện về phía Diệp Trần. "Đàn súc sinh, cắn chết tên đeo mặt nạ đó cho ta!"
Đàn tuyết lang khát máu nghe mệnh lệnh, lập tức quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu đồng loạt khóa chặt về phía Diệp Trần. Chúng nhe nanh vuốt, phóng đi như những tia chớp trắng giữa trời đêm hoang vắng, đuổi theo anh sát sườn ra ngoài rìa thị trấn hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!