Mặt Nạ Quỷ Nhân
Nhìn lồng ngực muội muội phập phồng yếu ớt dưới nhiệt lượng lôi hỏa thiêu đốt, Diệp Trần biết anh không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa.
Trong không gian chật hẹp và ẩm mốc của Thạch thất Cổ Thần, hơi nóng tỏa ra từ nhục thân của Diệp Dao khiến những giọt nước đọng trên vách đá bốc hơi thành một làn sương mờ ảo. Làn da vốn dĩ gầy yếu, xanh xao của nàng lúc này đỏ rực như than hồng, từng mạch máu nhỏ màu xanh lam lấp lánh như những sợi lôi đình li ti bò khắp cổ và hai má. Đó là Backlash độc tố lôi hỏa – thứ độc dược tàn khốc tích tụ từ đan phòng ngoại môn U Minh Tiên Tông đang điên cuồng cắn xé phế mạch yếu ớt của nàng.
"Độc tố lôi hỏa đã ngấm sâu vào phế mạch của nàng." Thần Thống chống cây chổi tre cũ kỹ, giọng nói khàn khàn vang lên trong bóng tối. Đôi mắt mù đầy sẹo của lão khẽ lay động, hướng về phía bệ đá cổ nơi thiếu nữ đang nằm rên rỉ vô thức. "Giờ đây, nhục thân nàng giống như một lò luyện đan đang tự thiêu rụi thần hồn từ bên trong. Nếu không đưa nàng đến Động Băng Phách ở núi tuyết phía bắc và dùng Băng Phách Thạch đóng băng linh hồn, nàng sẽ tự hủy diệt trong vòng ba ngày."
"Trấn Thạch Đầu..." Diệp Trần thì thầm, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự kiên định thấu xương. Anh khẽ cúi xuống, hai bàn tay vẫn còn quấn băng gạc rỉ máu đỏ thẫm – vết thương bỏng nặng sau vụ nổ dược các – nhẹ nhàng chạm vào trán muội muội. Nhiệt lượng nóng bỏng truyền qua băng gạc khiến vết bỏng nhói đau, nhưng anh không hề thu tay lại. "Ta sẽ đi Trấn Thạch Đầu tìm Băng Phách Thạch."
"Ngoại vi U Minh Khuyết đang bị Chấp Pháp Điện phong tỏa nghiêm ngặt." Cổ Nhạc Sư từ trong Cổ cầm gãy phế điện Ngô Đồng nhẹ nhàng hiện hình, bóng dáng hư ảo của lão mờ nhạt hơn trước rất nhiều sau lần tiêu hao tàn hồn lực để tịnh hóa tâm ma cho Diệp Trần. "Tần Gia – thế lực chư hầu tàn bạo cai trị Trấn Thạch Đầu – đang phối hợp với đệ tử ngoại môn lùng sục khắp nơi để tìm kiếm một tử sĩ mang họ Diệp có vết sẹo Nô Ấn trên trán. Ngươi đi lúc này không khác gì tự nộp mạng."
Diệp Trần không đáp. Anh lặng lẽ đứng dậy, tiến về phía góc tối của thạch thất, nhặt lên một vật phẩm nằm phủ bụi trên nền đất đá.
Đó là Mặt nạ quỷ của Tà Tu – chiếc mặt nạ bằng gỗ sơn mài đen vẽ hình mặt quỷ hung tợn với những đường vân đỏ thẫm như máu, thứ mà anh đã cướp đoạt được từ gã tà tu vô danh gác nghĩa trang sau trận chiến sinh tử ở hầm mộ. Khi ngón tay gầy gò của Diệp Trần chạm vào bề mặt gỗ lạnh ngắt, một luồng oán khí âm hồn nhàn nhạt lập tức len lỏi vào da thịt, nhưng ngay lập tức bị cổ thần lực loãng trong kinh mạch anh tịnh hóa hoàn toàn.
Anh dứt khoát đeo chiếc mặt nạ lên mặt. Cảm giác lạnh buốt từ thớ gỗ áp chặt vào da thịt, che giấu hoàn toàn khuôn mặt nhợt nhạt và đặc biệt là vết sẹo Nô Ấn đang rỉ máu nhẹ trên trán.
"Thần Thống tiền bối, Cổ Nhạc Sư tôn..." Diệp Trần xoay người lại, đôi mắt tím bạc thâm trầm lấp lánh sau hốc mắt mặt nạ quỷ rùng rợn. "Dao Nhi giao cho hai vị bảo hộ. A Sương, trông chừng muội muội."
Đứa trẻ tạp dịch câm A Sương ôm chặt thanh kiếm gỗ nhỏ tự đẽo gọt trước ngực, đôi mắt trong veo đầy vẻ lo lắng nhưng gật đầu lia lịa, biểu thị quyết tâm quyết tử thủ hộ bệ đá cổ.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang. Một luồng thần thức cổ xưa, thâm trầm từ Cổ Thần Kính dâng lên, nhẹ nhàng bao bọc lấy thức hải và đan điền của anh, tạo ra một màng chắn hoàn mỹ. Giờ đây, bất kỳ tu sĩ cấp cao nào quét thần thức qua người anh cũng chỉ thấy một tán tu phế thải mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng một, nhạt nhẽo và không có gì nổi bật. Anh lướt người ra khỏi thạch thất, biến mất vào màn đêm âm u đầy sương mù độc tố.
***
Trấn Thạch Đầu nằm im lìm dưới chân núi U Minh Tiên Tông, được bao bọc bởi những bức tường đá xám xịt đổ nát. Đây là trung tâm giao thương phàm trần nghèo nàn, nơi phàm nhân và các tán tu cấp thấp sống chui lủi dưới sự cai trị tàn bạo của Tần Gia.
Đêm muộn, bão tuyết đã ngừng rơi nhưng gió lạnh vẫn gào thét qua các khe đá. Tại cổng trấn, bốn tên lính canh mặc thiết giáp nhẹ của Tần Gia đang đứng quanh một đống lửa sưởi ấm. Trên tay chúng cầm những cây roi sắt dài tẩm độc lôi điện, ánh mắt sắc lẹm lùng sục từng người đi qua cổng.
"Đứng lại!" Một tên lính canh hống hách chặn đường Diệp Trần khi anh tiến sát đến cổng trấn. Gã đưa cao chiếc đèn lồng linh thạch, ánh sáng vàng vọt chiếu thẳng vào chiếc mặt nạ quỷ sơn mài đen rùng rợn của anh. "Đeo mặt nạ làm gì? Tháo ra để kiểm tra trán!"
Diệp Trần hơi cúi đầu, bả vai gầy gò khẽ run rẩy, giả vờ sợ hãi đúng chuẩn một tán tu phế thải nhút nhát. Dưới vạt áo rách rưới, hai bàn tay quấn băng gạc rỉ máu của anh khẽ siết chặt, cảm nhận rõ ràng sự lạnh buốt của gió đêm đang ăn mòn vào vết bỏng chưa lành.
"Đại nhân... tiểu nhân bị hủy dung do nổ lò luyện khí... gương mặt tàn tạ sợ làm kinh động đến các vị đại nhân..." Giọng nói của Diệp Trần qua lớp mặt nạ trở nên khàn đặc, run rẩy đầy hèn mọn.
"Bớt dài dòng!" Tên lính canh tàn nhẫn gầm lên, vung tay định giật phăng chiếc mặt nạ quỷ trên mặt anh. "Gia chủ Tần Chấn Thiên đã có lệnh, tất cả những kẻ thâm nhập thị trấn đều phải kiểm tra trán để tìm kiếm nô ấn tử sĩ trốn chạy! Ngươi muốn kháng lệnh?"
Khoảnh khắc bàn tay tên lính canh chỉ còn cách chiếc mặt nạ nửa tấc, Diệp Trần khẽ nhắm mắt. Trong thức hải, Cổ Thần Kính xoay nhẹ, giải phóng một tia thần thức nhọn hoắt như kim châm thông qua Cổ Thần Thần Thức Tầng 1. Anh không bộc phát chân nguyên lôi hỏa để tránh làm kinh động trận pháp báo động của cổng thành, mà chỉ vận dụng Thần Thức Chấn Nhiếp ở mức cực hạn tinh vi.
Một làn sóng chấn động không khí vô hình màu tím bạc nhạt lướt qua thức hải của tên lính canh trước mặt.
Con ngươi của tên lính canh trong nháy mắt trở nên đờ đẫn, bàn tay gã khựng lại giữa không trung. Trong ảo giác của gã, gã thấy mình đã giật chiếc mặt nạ của kẻ đối diện ra và chỉ thấy một gương mặt phỏng loét đầy sẹo gớm ghiếc không có nô ấn. Ba tên lính canh bên cạnh đang mải mê uống rượu sưởi ấm, hoàn toàn không nhận ra biến động thần thức cực nhỏ này.
"Được rồi... gương mặt thật tởm lợm... đi đi!" Tên lính canh lẩm bẩm một cách vô thức, thu tay lại và xua đuổi Diệp Trần như xua đuổi một bãi rác bẩn thỉu.
Diệp Trần cúi đầu khom lưng, nhanh chóng bước qua cổng trấn, chìm vào bóng tối của những con ngõ nhỏ ẩm ướt.
***
Bên trong Trấn Thạch Đầu, không khí ngột ngạt và đầy rẫy sự sợ hãi. Dưới những mái nhà tranh xập xệ, phàm nhân co rúm người lại trong cái lạnh, ánh mắt đờ đẫn và tuyệt vọng.
Khi bước qua khu chợ phàm nhân trung tâm, Diệp Trần bất ngờ khựng lại sau góc một ngôi nhà đổ nát. Cách đó không xa, hai gia nô mặc gấm bào của Tần Gia đang hung tợn vung roi da quất liên tục vào lưng một lão phu mỏ phàm nhân gầy gò chỉ còn da bọc xương. Lão già nằm bò trên vũng bùn tuyết bẩn thỉu, tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp khu chợ hoang vắng.
"Đồ súc vật phế thải! Linh thạch cống nạp tháng này của ngươi đâu?" Một tên gia nô Tần Gia trợn mắt gào thét, chiếc roi da tẩm độc lôi điện quất xuống tạo thành những vệt cháy xém rỉ máu trên lưng lão già. "Không có đủ linh thạch, hôm nay ta sẽ lột da ngươi để răn đe lũ phu mỏ khác!"
Lão phu mỏ khóc lóc thảm thiết, đầu dập xuống đất đến rỉ máu: "Đại nhân tha mạng... mỏ số 9 bị sập... tiểu nhân thật sự không đào thêm được viên nào... xin đại nhân khoan dung..."
Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo ấy, lồng ngực Diệp Trần phập phồng dữ dội. "Tâm Ma Sát Niệm Sơ Cấp" trong thức hải của anh đột ngột trỗi dậy, những hình ảnh cha ruột Diệp Hoài Sơn bị đánh chết dưới hầm mỏ năm xưa hiện về dồn dập, nhuộm đỏ đôi mắt anh dưới hốc mặt nạ quỷ. Hai bàn tay quấn băng gạc rỉ máu của anh khẽ run lên, một tia lôi hỏa chân nguyên vô thức nhen nhóm dưới đầu ngón tay.
"Giết chúng... Giết sạch lũ tay sai tiên môn...!" Giọng nói lạnh lùng của Vạn Thương lại vang lên đầy cám dỗ.
Diệp Trần cắn chặt môi, tự đâm móng tay vào lòng bàn tay để mượn nỗi đau thể xác ép bản thân tỉnh táo lại. Anh biết rõ, nếu anh ra tay lúc này, hành tung của anh sẽ bại lộ hoàn toàn, Chấp Pháp Điện sẽ ngay lập tức bao vây thị trấn, và muội muội Diệp Dao đang hấp hối trong thạch thất sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội sống sót duy nhất.
"Dao Nhi... Ta phải cứu Dao Nhi trước..." Diệp Trần thầm tự nhủ, cưỡng ép đè bẹp sát niệm xuống sâu trong đan điền. Anh quay người đi, bước nhanh vào một quán rượu tồi tàn, xập xệ nằm ở cuối con phố tối tăm.
***
Quán rượu bốc mùi rượu rẻ tiền và mồ hôi bẩn thỉu. Diệp Trần chọn một góc khuất nhất trong bóng tối, ngồi lặng lẽ sau chiếc bàn gỗ mục nát. Một tên tiểu nhị gầy gò, lanh lợi bước đến, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác khi nhìn thấy chiếc mặt nạ quỷ rùng rợn của anh.
Diệp Trần không nói một lời, lặng lẽ thò bàn tay quấn băng gạc rỉ máu vào vạt áo, lôi ra ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm thô ráp, chứa đầy tạp chất – chiến lợi phẩm anh lén cướp được từ xác lính canh mỏ số 9 – đặt nhẹ lên mặt bàn.
Ánh mắt tên tiểu nhị lập tức sáng rực lên như chó đói thấy xương. Gã nhanh như chớp dùng vạt áo che đi ba viên linh thạch, cúi người xuống, giọng nói thì thầm đầy vẻ cung kính:
"Đạo hữu... ngài cần hỏi gì? Tiểu nhân ở Trấn Thạch Đầu này cái gì cũng biết."
"Băng Phách Thạch." Diệp Trần khàn giọng nói dưới lớp mặt nạ quỷ, âm thanh trầm thấp lạnh buốt khiến tên tiểu nhị khẽ run rẩy. "Ở đâu có?"
Nghe thấy ba chữ "Băng Phách Thạch", sắc mặt tên tiểu nhị lập tức biến đổi, nụ cười trên môi gã đông cứng lại. Gã lo lắng liếc nhìn xung quanh quán rượu, thấy không có ai chú ý mới ghé sát tai Diệp Trần, thì thầm với giọng run rẩy:
"Đạo hữu... ngài muốn tìm thứ đó sao? Đó là vật phẩm cấm kỵ cực độ của tiên môn! Tần Gia đã tịch thu toàn bộ đá lạnh vĩnh cửu từ núi tuyết phía bắc để cống nạp lên dược các ngoại môn. Kẻ nào tàng trữ hoặc mua bán riêng lẻ sẽ bị Hình Đường phế bỏ tu vi, ném vào hầm xác!"
Diệp Trần không hề lay động, đôi mắt tím bạc sau hốc mặt nạ quỷ lạnh lùng nhìn thẳng vào tên tiểu nhị: "Ta chỉ hỏi, ở đâu có?"
Áp lực tinh thần vô hình từ Thái Cổ Thần Thức nhè nhẹ đè nặng lên vai tên tiểu nhị khiến gã toát mồ hôi hột. Gã nuốt nước bọt cái ực, không dám quanh co nữa, vội vã khai ra:
"Có... có một khối... Sâu trong khu chợ đen dưới lòng đất của Thạch Đầu Trấn, có một thương nhân chợ đen tên là Lão Quỷ đang nắm giữ một khối Băng Phách Thạch phẩm cấp cao cướp trộm được từ tiêu cục vận chuyển của tiên môn. Nhưng..."
Tên tiểu nhị ngập ngừng, ánh mắt lộ rõ vẻ e ngại.
"Nhưng cái gì?" Diệp Trần lạnh lùng ép hỏi.
"Nhưng lão già lập dị đó không chấp nhận giao dịch bằng Linh Thạch Hạ Phẩm thô ráp của phu mỏ đâu đạo hữu! Lão chỉ đổi lấy Linh Thạch Thượng Phẩm tinh khiết hoặc những đan dược tịnh hóa thần hồn cực kỳ quý giá từ nội môn tu sĩ... Những thứ phế thạch hạ phẩm này của ngài... lão già đó thà đem ném vào huyết trì chứ quyết không thèm nhìn tới một cái!"
Diệp Trần siết chặt nắm tay dưới tay áo rách rưới, vết thương bỏng trên hai bàn tay rỉ máu tươi thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Anh chỉ có Linh Thạch Hạ Phẩm cướp được từ mỏ khoáng, hoàn toàn không có linh thạch thượng phẩm tinh khiết.
Đôi mắt tím bạc của thiếu niên tử sĩ sau chiếc mặt nạ quỷ lạnh lùng khóa chặt vào hướng ngõ tối dẫn xuống chợ đen ngầm ngoài cửa quán rượu, sấm sét xanh chập chờn từ tầng mây ngoại môn phía xa hắt lên những vệt sáng sắc bén, báo hiệu một cuộc đấu trí sinh tử đầy rẫy hiểm nguy đang chờ đợi anh ở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!