Âm Luật Tịnh Hóa
Bóng tối trong Thạch thất Cổ Thần đặc quánh như hắc ín, lạnh lẽo và cô tịch đến rợn người. Nằm sâu dưới lòng Nghĩa trang U Minh hoang phế, căn phòng đá cổ xưa này dường như bị dòng chảy thời gian bỏ quên. Trên những vách đá ẩm ướt, tàn dư của những bức vẽ cổ đại mô tả cuộc chiến phạt thiên vạn năm trước chập chờn ẩn hiện dưới ánh sáng u lam yếu ớt phát ra từ chiếc gương đồng Cổ Thần Kính. Không khí nơi đây nồng nặc mùi đất ẩm, tử khí tích tụ và cả mùi máu tươi thẫm màu tím bạc đang chậm rãi rỉ ra từ trán Diệp Trần.
Lá bùa da thú của Bà lão câm dán chặt trên trán Diệp Trần chốc chốc lại lóe lên những tia sáng vàng đất mờ nhạt, cố gắng phong tỏa luồng khí tức dao động của Nô Ấn Cấm Chế. Nhưng màng chắn bảo vệ ấy đang mỏng dần. Cơn đau búa bổ từ thức hải dội xuống kinh mạch khiến toàn thân Diệp Trần run lên bần bật. Đan điền rỗng tuếch, kinh mạch phế thải nứt nẻ chằng chịt sau trận huyết chiến ở dược các giờ đây giống như một lòng sông khô hạn bị nứt nẻ dưới cái nắng thiêu đốt, gào thét đòi hỏi chân nguyên để xoa dịu tổn thương.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ khàn đặc thoát ra từ cổ họng Diệp Trần. Đôi mắt anh đột ngột mở trừng, tròng mắt đen thẫm trong nháy mắt bị nhuộm thành một màu đỏ ngầu oán hận. Sát ý cuồng bạo như dòng lũ vỡ đê, điên cuồng tràn ra từ thức hải, tàn phá những sợi thần thức yếu ớt còn sót lại.
Tâm Ma Sát Niệm Sơ Cấp – thứ tàn niệm oán hận tích tụ từ hàng vạn tử sĩ đã khuất dưới nghĩa trang – đang mượn lúc thần hồn anh suy kiệt nhất để trỗi dậy cắn trả. Trong tâm trí Diệp Trần, ảo ảnh kinh hoàng của quá khứ bắt đầu hiện lên dồn dập. Anh nhìn thấy những hố xác không đáy chất chồng nhục thân của những thiếu niên tử sĩ họ Diệp; anh nhìn thấy gương mặt tàn ác, đầy thịt mỡ của Tào Diêm đang vung chiếc roi lôi điện quất xé da thịt mình; anh nhìn thấy những tiếng la hét thảm thiết của phu mỏ phàm nhân bị chôn sống dưới hầm mỏ sập.
"Sát... Giết sạch lũ tiên nhân ngụy quân tử... Nhuộm đỏ giang sơn bằng máu của chúng...!"
Một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm tột cùng nhưng vô tình vô nghĩa vang vọng từ sâu trong Cổ Thần Kính, đâm thẳng vào linh hồn Diệp Trần. Đó là ý chí của Cổ Thần Vạn Thương, vị thần sáng thế bị phản bội, đang muốn lợi dụng nộ hỏa và oán khí của anh để đồng hóa nhục thân phàm nhân này:
"Buông bỏ phàm tâm đi, Diệp Trần! Trở thành một phần của ta, tiếp nhận thần lực thái cổ tối cao để phạt thiên trảm đế! Nhân tính chỉ khiến ngươi thêm yếu đuối và đau khổ!"
"Không..." Diệp Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu đỏ thẫm. "Ta là Diệp Trần... Ta không phải là quy tắc vô tình của ngươi... Ta còn phải bảo vệ Dao Nhi...!"
Sự giằng xé kịch liệt giữa thần tính lạnh lùng và nhân tính phàm nhân ấm áp khiến thức hải của Diệp Trần như muốn nổ tung. Sương mù oán khí màu đen thẫm cuồn cuộn bốc lên quanh thân anh, đôi mắt đỏ ngầu sát ý quét qua khoảng tối, bàn tay gầy guộc run rẩy vươn ra, suýt chút nữa đã bóp nghẹt lấy cổ họng của A Sương đang lo lắng túc trực bên cạnh bệ đá.
"Ca ca...!" A Sương không thể phát ra tiếng nói, cô bé chỉ có thể dùng đôi mắt trong veo đầy vẻ kiên định và lo sợ nhìn thẳng vào anh, hai tay ôm chặt lấy thanh kiếm gỗ nhỏ tự đẽo, không hề lùi bước.
Ngay trong khoảnh khắc lý trí của Diệp Trần sắp bị sát niệm nuốt chửng hoàn toàn, một tiếng đàn u uất, trầm mặc đột ngột vang lên giữa thạch thất tĩnh mịch.
"Tưng..."
Âm thanh thanh lãnh như giọt nước sương đêm rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, nhẹ nhàng xuyên qua màn sương mù oán khí dày đặc, dội thẳng vào thức hải đang bạo loạn của Diệp Trần.
Hình bóng hư ảo của Cổ Nhạc Sư từ từ hiện ra bên cạnh bệ đá cổ. Lão mặc cổ y rộng thùng thình bay múa, tay ôm chặt cây Cổ cầm gãy phế điện Ngô Đồng. Cây đàn bằng gỗ ngô đồng khô héo vạn năm không hề có dây cầm thực thể, nhưng khi ngón tay hư ảo của lão gảy vào khoảng không, mười hai sợi dây cầm vô hình bằng thần thức lực lập tức rực sáng lên hào quang màu u lam thánh khiết.
Cổ Nhạc Sư vận chuyển Thần Hồn Diệu Âm Pháp, mười ngón tay lướt nhanh trên thân đàn gãy, gảy lên khúc nhạc tịnh hóa cổ xưa của tiên triều Thương Hải. Tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, u uất sâu thẳm như tiếng thở dài của vạn cổ, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tịnh hóa thần diệu vô biên. Từng nốt nhạc u lam hóa thành những vòng tròn gợn sóng vô hình, chậm rãi lan tỏa khắp thạch thất, bao bọc lấy nhục thân rạn nứt của Diệp Trần.
"Xèo... xèo..."
Sương mù oán khí màu đen thẫm chạm vào hào quang u lam liền lập tức bốc hơi như gặp phải tuyết nóng. Đôi mắt đỏ ngầu sát ý của Diệp Trần khẽ run rẩy, màu tím bạc sâu thẳm lấp lánh như dải ngân hà cổ xưa dần dần giành lại quyền kiểm soát con ngươi. Cơn điên cuồng trong lòng anh được tiếng đàn dịu dàng vuốt ve, xoa dịu những vết rạn nứt tinh thần trong thức hải.
"Diệp Trần, giữ vững đạo tâm phàm nhân!" Giọng nói của Cổ Nhạc Sư vang lên bên tai anh, trang nghiêm và đầy lo âu. "Cổ Thần lực tuy vĩ đại, nhưng oán niệm vạn kiếp của Vạn Thương quá nặng. Nếu ngươi đánh mất bản ngã phàm nhân, ngươi sẽ biến thành một cỗ máy hủy diệt vô cảm, vĩnh viễn không thể cứu được muội muội của mình!"
Diệp Trần thở dốc dập dồn, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc tử sĩ bào rách rưới. Anh nhắm chặt mắt, nương theo tiếng đàn tịnh hóa để vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Quyết, chậm rãi thu hồi sát niệm cuồng bạo sâu vào đan điền, phong ấn nó dưới hào quang của Cổ Thần Kính.
Khi tiếng đàn cuối cùng tắt lịm, hình bóng của Cổ Nhạc Sư nhạt đi vài phần, thân cây Cổ cầm gãy phế điện Ngô Đồng khẽ phát ra một tiếng nứt nhẹ vật lý. Lão đã tiêu hao một lượng lớn tàn hồn lực để trấn áp tâm ma cho anh, đôi mắt đục ngầu lộ rõ vẻ mệt mỏi tột cùng.
Đúng lúc đó, vách đá ẩn mật của thạch thất khẽ chuyển động, một bóng người gù sát đất lặng lẽ bước vào bóng tối.
Đó là Thần Thống – lão tạp dịch mù của nghĩa trang tử sĩ. Lão chống cây chổi tre cũ kỹ, bước đi không tiếng động trên nền đá ẩm ướt. Dù hai mắt mù lòa đầy vết sẹo, nhưng lão dường như nhìn thấu mọi việc trong thạch thất. Lão lặng lẽ tiến đến bên bệ đá, từ trong vạt áo rách lấy ra một viên đan dược loang lổ vết nứt và tạp chất, tỏa ra mùi thảo dược nhẹ.
"Uống đi, tiểu tử." Thần Thống khàn giọng nói, đặt viên Giải Độc Đan Phế Thải vào lòng bàn tay rỉ máu của Diệp Trần. "Đây là đan dược lỗi ta nhặt được từ đan phòng ngoại môn, chứa lượng độc tính nhẹ nhưng đủ để trung hòa tạm thời Vong Tình Thủy đang cắn xé kinh mạch phế thải của ngươi."
Diệp Trần không do dự, nuốt chửng viên đan dược phế thải vào bụng. Dược lực thô ráp lập tức lan tỏa, tuy có chút bỏng rát nhưng nhanh chóng trung hòa độc tố ăn mòn, giúp huyết khí trong người anh điều hòa trở lại, vá víu tạm thời những vết rạn nứt kinh mạch sâu.
"Đa tạ tiền bối..." Diệp Trần khàn khàn nói, ánh mắt tím bạc nhìn sâu vào lão già mù. "Người... thực chất là ai?"
Thần Thống im lặng hồi lâu, cây chổi tre trong tay lão khẽ siết chặt. Lão thở dài một tiếng, giọng nói trầm xuống đầy u uất: "Ta chỉ là một cái xác không hồn sống sót sau cuộc đồ sát vạn năm trước của Thập Đại Tiên Đế. Thân phận thật của lão tạp dịch mù Thần Thống này... không quan trọng. Quan trọng là, U Minh Tiên Tông - Ngoại Môn đã phát hiện ra biến động cổ thần lực ở đan phòng. Hình Vô Tình đã hạ lệnh tăng cường lực lượng, phong tỏa toàn diện mọi nẻo đường ngoại môn. Chúng đang lùng sục nghĩa trang này bằng tuyết lang tầm hơi."
Diệp Trần siết chặt nắm tay, sát ý lạnh lùng ngưng tụ trong mắt: "Chúng ta không thể trốn ở đây mãi. Lá bùa da thú chỉ duy trì được vài canh giờ nữa."
"Đúng vậy." Thần Thống gật đầu, khuôn mặt khắc khổ đầy lo âu. "Ngươi bắt buộc phải chuẩn bị tinh thần chiến đấu vượt cấp để mở đường máu tháo chạy khỏi nơi này trước khi màng chắn phòng ngự ẩn khí biến mất."
Giữa lúc ba người đang bàn tính kế hoạch đối phó với vòng vây của Hình Đường, một tiếng rên rỉ đau đớn đột ngột vang lên từ góc bệ đá.
"A... Ca ca... nóng quá..."
Diệp Trần giật mình quay ngoắt lại. Trên bệ đá lạnh lẽo, thân thể gầy gò của Diệp Dao bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Gương mặt xanh xao của nàng đỏ bừng lên một cách bất thường, những gân máu màu xanh lam dưới da rực sáng, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng của độc tố lôi hỏa đang cắn trả dữ dội từ bên trong kinh mạch bị phong tỏa. Sức nóng khủng khiếp ấy đang điên cuồng thiêu rụi sinh mệnh lực yếu ớt còn sót lại của nàng, khiến linh hồn nàng có nguy cơ tiêu tán ngay lập tức.
"Dao Nhi!" Diệp Trần lao đến ôm chặt lấy muội muội, cảm nhận nhục thân nàng nóng như một khối than hồng, lòng anh đau đớn như bị ngàn đao vặn xoắn, một cuộc khủng hoảng sinh tử mới lại ập xuống đầu thiếu niên tử sĩ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!