Sinh Tử Đào Vong
Gió tuyết gào thét như vạn con dã thú điên cuồng gầm rú giữa đêm tối hoang vu của Nghĩa trang U Minh. Từng bông tuyết nặng trĩu, lạnh buốt như những lưỡi dao nhỏ sắc bén liên tục cắm thẳng vào nhục thân rách nát của Diệp Trần. Dưới đất tuyết lạnh giá, đất đá cằn cỗi bị bao phủ bởi một màu trắng xóa tịch liêu, nhưng ngay tại rìa nghĩa địa hoang phế này, một vệt máu đỏ thẫm pha lẫn sắc tím bạc lấp lánh đang chậm rãi loang ra, làm tan chảy một mảng tuyết lớn.
Diệp Trần quỳ sụp dưới đất, hai đầu gối lún sâu vào bùn tuyết lạnh buốt xương tủy. Hai bàn tay anh – vốn dính đầy vết bỏng rát rỉ máu sau trận chiến hỏa thiêu đan phòng của Ngô Hữu Tài – lúc này đang ôm chặt lấy thân hình gầy gò, yếu ớt của muội muội Diệp Dao. Cơ thể nàng nhỏ bé, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô sắp lìa cành, nằm im lìm trong vòng tay anh. Kinh mạch của Diệp Dao đang bị tàn phá dữ dội bởi độc tố lôi hỏa cấm kỵ, hơi thở của nàng mỏng manh đến mức tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió mạnh lướt qua cũng có thể thổi tắt đi ngọn lửa sinh mệnh yếu ớt ấy.
"Dao Nhi... cố chịu đựng... ca ca nhất định sẽ cứu muội..."
Diệp Trần thì thầm, giọng nói khàn đặc và run rẩy tột độ. Anh muốn đứng dậy, muốn tiếp tục bế nàng chạy trốn vào sâu trong nghĩa trang hoang vắng, nhưng ngay lúc đó, một cơn đau buốt óc dữ dội đột ngột bùng phát từ sâu trong thức hải của anh.
"Ầm!"
Một luồng nhiệt lượng đỏ thẫm như dung nham nóng chảy điên cuồng phun trào ngay giữa trán Diệp Trần. Vết sẹo Nô Ấn Cấm Chế – thứ xiềng xích tinh thần tàn độc mà U Minh Tiên Tông đã khắc sâu vào linh hồn anh từ thuở nhỏ – lúc này đang rực sáng lên như một khối sắt nung đỏ. Những tia sét đỏ thẫm tàn bạo liên tục phóng ra, đâm xuyên qua các vách ngăn thần thức, điên cuồng cào xé và tàn phá linh hồn anh.
Đây là đòn trừng phạt chí mạng từ xa của Chưởng sự Tào Diêm. Gã đang ở mỏ số 9, điên cuồng kích hoạt sinh mệnh trận bàn khống chế tử sĩ sau khi phát hiện ra cái chết của đệ đệ Tào Hổ. Luồng oán lực hủy diệt từ trận bàn truyền qua sợi dây liên kết nô ấn, không ngừng dồn dập dội thẳng vào đầu Diệp Trần, muốn nổ tung thức hải của anh thành trăm mảnh.
"Linh 09! Ngươi không thoát được đâu! Trận bàn của ta đã khóa chặt linh hồn ngươi! Chết đi!" Tiếng gầm rú tàn bạo, đầy sát ý của Tào Diêm vang vọng bên tai Diệp Trần qua thần thức, khiến tai anh rỉ máu tươi.
Kinh mạch phế thải của Diệp Trần run lên bần bật. Dù nhục thân của anh đã được cải tạo thành Cổ Thần Nhục Thân Thối Thể, có độ cứng cáp ngang ngửa pháp bảo Trúc Cơ cấp thấp, nhưng đan điền và kinh mạch vừa mới trải qua trận chiến quyết liệt ở đan phòng đã hoàn toàn kiệt quệ chân nguyên. Anh cố gắng vận chuyển một tia chân nguyên lôi hỏa ít ỏi còn sót lại để tự tịnh hóa và cô lập nô ấn, nhưng kinh mạch quá tải lập tức phát ra những tiếng rạn nứt kinh hoàng.
"Phụt!"
Diệp Trần thổ ra một ngụm máu lớn màu tím bạc nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng trước mặt. Sức mạnh phản phệ quá khổng lồ khiến anh ngã quỵ, ý thức bắt đầu mờ mịt. Trong đầu anh, ý chí khổng lồ của Cổ Thần Vạn Thương ẩn sâu trong Cổ Thần Kính bỗng nhiên trỗi dậy, gào thét đòi quyền kiểm soát nhục thân:
"Giao nhục thân cho ta! Để ta bộc phát thần lực thái cổ chém chết lũ kiến cỏ này! Nhân tính phàm nhân chỉ làm ngươi thêm yếu đuối!"
"Không..." Diệp Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng phàm tâm kiên định đè bẹp sự đồng hóa lạnh lùng của thần tính. "Nếu ta mất đi phàm tâm... ta sẽ quên mất Dao Nhi... Ta thà chết chứ không bao giờ buông bỏ em gái ta!"
Giữa lúc ranh giới sinh tử đang cận kề, chiếc gương đồng rỉ sét Cổ Thần Kính giấu trong ngực áo Diệp Trần bỗng nhiên rung động dữ dội. Cảm ứng được ý chí phạt thiên bất khuất và phàm tâm kiên định của chủ nhân, chiếc gương đồng bộc phát ra một luồng hào quang màu tím thẫm u tối nhưng vô cùng uy nghiêm. Luồng hào quang này nhanh chóng lan tỏa khắp thức hải của anh, biến thành một cái phễu khổng lồ âm thầm hấp thụ ngược toàn bộ oán lực hủy diệt từ Nô Ấn Cấm Chế truyền vào.
Cổ Thần Kính điên cuồng nuốt chửng năng lượng tàn phá của nô ấn, chuyển hóa chúng thành những luồng thần thức tinh khiết tẩm bổ ngược lại cho linh hồn đang rách nát của Diệp Trần. Nhờ có sự bảo vệ thần diệu của chiếc gương đồng, thức hải của anh dần ổn định trở lại, cơn đau buốt óc dịu đi đôi chút, giúp anh giữ vững được một tia linh trí tỉnh táo cuối cùng.
Thế nhưng, nhục thân của anh vẫn chịu tổn thương nghiêm trọng. Kinh mạch phế thải nứt nẻ sâu hơn, hai bàn tay bỏng nặng rỉ máu đau đớn thấu xương. Anh nằm gục trên tuyết, chỉ có thể dùng chút sức tàn để ôm lấy Diệp Dao, bất lực nhìn màn đêm u tối xung quanh.
Trong lúc Diệp Trần tưởng chừng như sắp bị bão tuyết chôn vùi, từ trong màn sương mù độc tố u ám của nghĩa trang, một bóng dáng nhỏ nhắn và một thân hình già nua, khòm lưng lặng lẽ bước ra.
Đó là A Sương – đứa trẻ tạp dịch câm của nghĩa trang tử sĩ, tay đang kéo theo chiếc xe gỗ đẩy xác mục nát bốc mùi hôi thối quen thuộc. Đi bên cạnh cô bé là Bà lão câm nhặt xác, người phụ nữ già nua mặc áo vải thô đen rách rưới, gương mặt đầy những vết sẹo bỏng tàn khốc của năm tháng.
A Sương nhìn thấy Diệp Trần nằm gục trên tuyết dính đầy máu tím bạc, đôi mắt trong veo của cô bé lập tức lộ ra vẻ hoảng hốt và lo lắng tột độ. Cô bé vứt chiếc chổi tre xuống tuyết, lao nhanh lại gần định nâng anh dậy. Nhưng Bà lão câm đã nhanh hơn. Bà lão lặng lẽ đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vuốt nhẹ lên trán Diệp Trần. Nhìn thấy Cổ Thần Ấn Ký màu tím thẫm mờ nhạt đang rỉ máu trên trán anh, đôi mắt đục ngầu của bà lão bỗng co rụt lại, lộ ra một tia kinh ngạc và trắc ẩn sâu sắc.
Bà lão câm không hề do dự. Bà thọc tay vào vạt áo vải thô rách rưới, lấy ra một lá bùa hộ mệnh cũ kỹ bằng da thú vẽ những ký tự ngoằn ngoèo màu đỏ thẫm. Đó chính là Lá bùa da thú của Bà lão câm – một bảo vật phòng ngự tàn trận cổ xưa chứa đựng phong ấn ẩn khí tuyệt đối mà bà đã lén cất giữ từ lâu.
Bà lão dứt khoát dán mạnh lá bùa da thú lên trán Diệp Trần, ngay đè lên trên vết thương Nô Ấn đang rỉ máu.
"Oanh!"
Một luồng sáng màu vàng đất mờ nhạt bùng phát từ lá bùa, tạo thành một màng chắn tàn trận phòng ngự vô hình bao bọc hoàn toàn nhục thân và thức hải của Diệp Trần. Ngay lập tức, khí tức linh lực dồi dào, vết máu tím bạc lấp lánh và cả dao động tinh thần của Nô Ấn Cấm Chế hoàn toàn biến mất khỏi không gian xung quanh. Lá bùa đã cắt đứt hoàn toàn sự định vị thần thức từ sinh mệnh trận bàn của Tào Diêm bên ngoài.
Bà lão câm ra hiệu cho A Sương. Cô bé câm hiểu ý, nhanh chóng cùng bà lão phối hợp nâng nhục thân nặng trĩu của Diệp Trần và thân thể lạnh ngắt của Diệp Dao đặt lên chiếc xe gỗ đẩy xác. Họ phủ lên người hai anh em những lớp rơm rạ mục nát và vài tấm xác chết tử sĩ đông cứng để ngụy trang hoàn hảo.
A Sương gồng đôi vai gầy guộc, dùng hết sức lực phàm nhân đẩy chiếc xe gỗ chạy nhanh nương theo những con đường mòn tối tăm, gập ghềnh giữa hàng vạn ngôi mộ không bia của Nghĩa trang U Minh. Bà lão câm lặng lẽ đi phía sau, dùng cây chổi tre quét sạch mọi dấu vết bánh xe và những giọt máu tím bạc rơi vương vãi trên đất tuyết.
Họ đưa Diệp Trần thâm nhập vào sâu trong lòng nghĩa trang, hướng thẳng về phía một hầm mộ hoang phế nằm sâu dưới lòng đất tối tăm. Đây là một ngôi mộ cổ bỏ hoang từ lâu, không khí bên trong lạnh buốt, nồng nặc mùi tử khí và ẩm mốc, nhưng lại là nơi ẩn nấp an toàn nhất để cách ly hoàn toàn khỏi sự dò xét thần thức của tiên môn ngoại môn.
Đặt Diệp Trần và Diệp Dao nằm trên một bệ đá lạnh lẽo sâu trong hầm mộ, A Sương lén lấy ra một bình nước sạch nhỏ và tấm vải rách, nhẹ nhàng lau sạch những vết máu đông trên gương mặt nhợt nhạt của ca ca. Diệp Trần nằm im lìm, thức hải của anh đang được tẩm bổ bởi nguồn năng lượng tịnh hóa của Cổ Thần Kính, giúp các vết rạn nứt kinh mạch bắt đầu chậm rãi khép lại nhờ Cổ Thần Nhục Thân Thối Thể tự động phục hồi.
Tuy nhiên, áp lực chiến thuật vẫn đè nặng lên ngực anh. Diệp Trần biết rõ, Lá bùa da thú của Bà lão câm chỉ là vật phẩm tiêu hao một lần, màng chắn phòng ngự ẩn khí này chỉ có thể duy trì tác dụng trong vòng vài canh giờ. Một khi lá bùa hóa thành tro bụi, khí tức của anh sẽ lập tức bại lộ, và Nô Ấn Cấm Chế sẽ lại tiếp tục cắn xé thần hồn anh.
"Ta bắt buộc phải giết chết Tào Diêm..." Diệp Trần thầm nghĩ trong cơn mê man, sát ý lạnh lùng ngưng tụ trong lòng. "Gã không chết, nô ấn sẽ vĩnh viễn là xiềng xích bóp nghẹt mạng sống của ta và Dao Nhi."
Bên ngoài hầm mộ, gió tuyết bỗng nhiên ngừng thổi một cách kỳ lạ. Bầu trời đêm đen kịt đột ngột bị xé rách bởi những tia sét màu xanh lam chói lòa. Tiếng sấm nổ vang rền từ phía xa vọng lại, kèm theo tiếng bước chân dồn dập của hàng chục tu sĩ đang tiến sát về phía Nghĩa trang U Minh.
Tào Diêm đã dẫn đầu truy binh đuổi đến rìa nghĩa trang. Gã chưởng sự tàn bạo mặc trường bào chấp sự màu đen viền đỏ, tay cầm sợi Lôi Hình Roi phát ra những tia sét xanh ti hí nổ lách tách trên tuyết. Gương mặt đầy thịt mỡ của gã co rúm lại vì tức giận, đôi mắt hí sắc lẹm đảo quanh như mắt chó sói đói mồi.
"Mẹ kiếp! Khí tức của gã tiểu tử Linh 09 bỗng nhiên biến mất ngay tại khu vực này!" Tào Diêm gầm lên, vung roi nện mạnh xuống một ngôi mộ đá khiến nó vỡ vụn thành trăm mảnh. Gã nhìn chằm chằm vào tấm sinh mệnh trận bàn trên tay trái, nơi vòng tròn định vị linh hồn của Diệp Trần đang nhấp nháy điên cuồng rồi tắt lịm.
Tào Diêm không tin gã tử sĩ phế vật có thể tự mình giải trừ được nô ấn cấm chế của Hình Đường. Gã bước chậm rãi trên tuyết, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gốc cây ngô đồng khô héo và những hố xác lạnh lẽo.
Bất chợt, bước chân của Tào Diêm khựng lại bên rìa một hố chôn tập thể sát bìa rừng nghĩa địa. Gã cúi người xuống, đưa bàn tay mập mạp gạt đi lớp tuyết mỏng trên mặt đất.
Ngay dưới ánh sáng chập chờn của sấm sét xanh lam, Tào Diêm phát hiện ra một vệt máu nhỏ màu đỏ thẫm pha lẫn sắc tím bạc lấp lánh đang rỉ ra từ kẽ đất đá – vết máu tàn dư rỉ ra từ trán Diệp Trần trước khi anh được dán lá bùa da thú ẩn khí.
Tào Diêm đưa ngón tay quệt lấy vệt máu tím bạc ấy, đưa lên mũi ngửi rồi đặt vào đầu lưỡi cảm nhận. Một luồng uy áp cổ xưa, đáng sợ tột cùng bỗng nhiên bộc phát từ giọt máu, chấn động nhẹ vào đầu ngón tay gã.
Đôi mắt hí của Tào Diêm rực lên một tia điên cuồng và tham lam tột độ. Gã từ từ đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào khoảng tối thâm thẳm của nghĩa trang tử sĩ phía trước, nở một nụ cười tàn nhẫn và khát máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!