Huyết Tẩy Đan Phòng
Sức nóng từ Lôi Hỏa Đan Lô khổng lồ cuồn cuộn phả ra, biến toàn bộ đan phòng rộng lớn của dược các ngoại môn thành một lò bát quái nhân gian. Tiếng gầm rú của lôi hỏa đan trận rít lên chói tai, những cột lửa đỏ máu hòa quyện cùng sấm sét xanh tím từ miệng lò khổng lồ phun trào dồn dập, liếm qua các vách đá đen cổ kính khiến chúng nứt toác từng mảng lớn.
Diệp Trần đứng đó, thân ảnh gầy gò trong bộ tử sĩ bào rách rưới rung lên bần bật dưới áp lực của nhiệt độ cực hạn. Hai bàn tay anh bị bỏng rát, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ các vết nứt da thịt, nhỏ tí tách xuống nền đất nóng bỏng rồi lập tức hóa thành những làn khói trắng tanh nồng. Kinh mạch phế thải trong người anh đang gào thét đau đớn, chân nguyên lôi hỏa sau đợt thâm nhập và chấn nhiếp Hoa Vô Khuyết trước đó đã hoàn toàn kiệt quệ. Thế nhưng, đôi mắt anh dưới làn tóc rối vẫn giữ nguyên một sắc tím bạc thâm trầm, lạnh lùng khóa chặt lấy Ngô Hữu Tài đang điên cuồng gào thét phía sau tế đàn.
“Tiểu tử phế vật! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám phá hỏng đại sự của ta!” Ngô Hữu Tài trợn trừng đôi mắt hí đỏ ngầu, gương mặt đầy sẹo bỏng co rúm lại vì giận dữ và hoảng sợ. Lão điên cuồng kết ấn, mười ngón tay gầy guộc như chân nhện liên tục vỗ mạnh lên trận bàn khống chế lôi hỏa. “Chết đi! Tất cả các ngươi hãy cùng làm củi đốt cho đan thai của ta!”
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Theo tiếng gầm của lão, ba cột lôi hỏa khổng lồ từ đan lô phóng ra, vặn xoắn vào nhau tạo thành một con hỏa long mang theo tiếng sấm sét nổ vang rền, lao thẳng về phía Diệp Trần. Sức nóng khủng khiếp ấy như muốn thiêu rụi cả linh hồn phàm nhân của anh.
Diệp Trần không lùi. Trong đầu anh, ý chí Cổ Thần Vạn Thương đang điên cuồng gào thét, muốn anh lập tức buông bỏ nhân tính phàm nhân để đón nhận thần lực tối cao, nhưng anh biết, nếu anh làm thế, anh sẽ mất đi lý trí và không bao giờ còn là ca ca của Diệp Dao nữa. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng phàm tâm kiên định đè bẹp sự đồng hóa của thần tính. Anh phải tự mình chiến đấu, bằng chính nhục thân thối thể này.
“Lôi Hỏa Thiêu Thân!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng khàn khàn. Anh không tránh né con hỏa long lôi điện, mà dứt khoát bước lên một bước, chủ động đón nhận luồng sức mạnh hủy diệt ấy.
Ngay khi hỏa long chạm vào người, Cổ Thần Nhục Thân Thối Thể trong người anh lập tức kích hoạt ở mức cực hạn. Các đường văn Cổ Thần màu tím bạc rực sáng dưới lớp da thịt rách rưới. Nhục thân cứng như pháp bảo Trúc Cơ của anh như một miếng bọt biển khổng lồ, điên cuồng hấp thụ và chuyển hóa luồng lôi hỏa cuồng bạo của đan lô thành năng lượng của chính mình. Những tia sét xanh tím chạy rần rần dưới da, cơ bắp Diệp Trần phát ra những tiếng nổ lách tách kinh hoàng.
Anh đưa hai bàn tay dính đầy máu lên, lôi hỏa chân nguyên bộc phát ngược trở lại từ hai lòng bàn tay, biến thành một ngọn lửa màu tím bạc rực cháy dữ dội. Diệp Trần vung tay phóng mạnh luồng lôi hỏa này ra xung quanh, thiêu rụi toàn bộ các giá sách, đan dược và màng chắn trận pháp bảo vệ đan phòng. Sức nóng của Lôi Hỏa Thiêu Thân cộng hưởng với đan lô đang bạo loạn, khiến cả tòa tháp dược các ngoại môn bắt đầu rung chuyển dữ dội, lửa lớn bùng phát khắp nơi.
“Cái... Cái gì?! Ngươi dám mượn lôi hỏa của ta để thối thể?!” Ngô Hữu Tài kinh hoàng tột độ. Lão không ngờ một gã tử sĩ Luyện Khí Kỳ phế mạch lại có thể chịu đựng được nhiệt độ của Lôi Hỏa Đan Lô mà không bị hóa thành tro bụi.
Lợi dụng lúc Ngô Hữu Tài đang chấn động tâm lý, Diệp Trần lướt đi như một bóng ma vô hình nhờ tàn ảnh của Bộ Pháp Vô Ảnh. Trong chớp mắt, anh đã vượt qua khoảng cách vài trượng, xuất hiện ngay trước mặt lão già đan sư điên cuồng. Thanh Đoản đao tử sĩ mẻ lưỡi dính đầy máu khô của Chu Kính được anh rút ra từ hông, vạch ra một đường cong tàn khốc trong bóng tối rực lửa.
“Xoẹt!”
Đoản kiếm sắc bén đâm thẳng vào yết hầu của Ngô Hữu Tài. Lão già Trúc Cơ Trung Kỳ trợn tròn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng đang phun máu xối xả, lảo đảo ngã gục xuống bên cạnh trận bàn khống chế. Khi lão chết, liên kết linh lực giữa lão và Lôi Hỏa Đan Lô lập tức bị đứt gãy. Chiếc lò đan khổng lồ mất đi sự khống chế bắt đầu run rẩy dữ dội, lôi hỏa bên trong bùng nổ vô tổ chức, chuẩn bị tự hủy.
Diệp Trần không thèm nhìn xác lão già, anh quay ngoắt lại phía bệ đá tế đàn. Lúc này, Hoa Vô Khuyết vẫn đang quỳ sụp dưới đất, hai tai rỉ máu do đòn chấn nhiếp thần thức trước đó. Nhìn thấy sư phụ bị giết, gã đan đạo thiên tài kiêu ngạo ngày nào giờ đây run rẩy như một con chó gầy. Nhưng khi thấy Diệp Trần tiến lại gần Diệp Dao, đôi mắt gã bỗng lóe lên một tia điên cuồng tàn độc. Gã âm thầm giấu một viên lôi hỏa đan độc trong lòng bàn tay, định thừa cơ đánh lén vào lưng Diệp Trần.
“Kẻ phản nghịch... Đi chết đi!” Hoa Vô Khuyết gào lên, vung tay định phóng độc đan.
Thế nhưng, thần thức nhạy bén của Cổ Thần Thần Thức Tầng 1 đã sớm nhìn thấu mọi cử động của gã. Diệp Trần không thèm quay đầu lại, anh chỉ vung ngược tay phải, đoản đao dứt khoát chém xuống.
“Phập! Phập!”
Hai tiếng xương thịt đứt lìa vang lên lạnh lùng. Hai cánh tay của Hoa Vô Khuyết – đôi bàn tay từng dùng để ép Diệp Dao uống độc đan, từng tự tay quất roi hành hạ các linh bộc phàm nhân – bay thẳng vào không trung, máu tươi phun ra như suối. Hoa Vô Khuyết thét lên một tiếng thảm khốc thấu tận trời xanh, gã ngã nhào ra đất, quằn quại trong vũng máu của chính mình trước khi bị ngọn lửa lôi hỏa đang lan rộng nuốt chửng.
Diệp Trần không mảy may động lòng trắc ẩn. Anh bước nhanh lên tế đàn, dùng chút sức lực nhục thân còn sót lại bẻ gãy bốn sợi xích sắt lôi thạch đang giam giữ muội muội. Thân hình Diệp Dao nhẹ bẫng, lạnh ngắt và yếu ớt như một chiếc lá khô sắp lìa cành. Những đường gân máu xanh lam dưới da nàng vẫn đang giật nhẹ dưới độc tố lôi hỏa cắn xé.
“Dao Nhi... Ca ca đến cứu muội đây. Chúng ta đi khỏi địa ngục này.” Diệp Trần thì thầm, nén nỗi đau xót đang cào xé lồng ngực. Anh bế chặt muội muội vào lòng, dùng tấm tử sĩ bào rách rưới bao bọc lấy nàng, rồi dứt khoát lao ra khỏi tòa tháp dược các đang sụp đổ trong biển lửa.
Bên ngoài, gió tuyết vẫn gào thét dữ dội. Diệp Trần ôm Diệp Dao chạy trốn dưới màn đêm mù mịt khói ngũ sắc, hướng thẳng về phía Nghĩa trang U Minh – nơi duy nhất anh có thể tìm được sự che chở tạm thời từ âm khí nghĩa địa để làm dịu đi độc tố trong người em gái. Nhục thân anh kiệt quệ, mỗi bước chân giẫm lên tuyết đều để lại một vệt máu đỏ thẫm pha lẫn sắc tím bạc nhạt.
Thế nhưng, ngay khi anh vừa chạm chân đến rìa nghĩa trang tử sĩ, một cơn đau buốt óc đột ngột bùng phát từ sâu trong thức hải.
“A!!!”
Diệp Trần khuỵu gối quỳ sụp xuống tuyết lạnh, hai tay ôm chặt lấy Diệp Dao để nàng không bị ngã. Vết sẹo Nô Ấn Cấm Chế trên trán anh bỗng nhiên rực sáng lên một sắc đỏ thẫm như máu tươi, tỏa ra luồng nhiệt lượng hủy diệt điên cuồng càn quét vào thần hồn anh. Cơn phản phệ tàn khốc của nô ấn khống chế tinh thần đang chống lại ý chí sinh tồn của Diệp Trần, muốn nổ tung thức hải của anh ngay lập tức.
Cùng lúc đó, một luồng dao động thần thức cực kỳ mạnh mẽ, mang theo tiếng cười điên cuồng và tàn bạo của Chưởng sự Tào Diêm truyền thẳng vào đầu anh:
“Linh 09! Ngươi dám giết đệ đệ Tào Hổ của ta! Ngươi dám phản nghịch tông môn! Hôm nay, ta sẽ dùng sinh mệnh trận bàn để bóp nát thần hồn của ngươi, khiến ngươi sống không bằng chết!”
Hóa ra, tại mỏ số 9, Tào Diêm trong lúc dập loạn bạo động đã phát hiện ra xác của phó chưởng sự Tào Hổ bị ám sát vô thanh trước đó dưới hầm mỏ sâu. Cơn điên cuồng mất trí vì mất người thân duy nhất đã khiến gã chưởng sự Trúc Cơ Đỉnh Phong lập tức lấy ra sinh mệnh trận bàn khống chế tử sĩ, kích hoạt đại trận tự hủy nô ấn để truy quét kẻ thủ ác. Gã đã khóa chặt được dao động linh hồn của Linh 09.
Thần hồn Diệp Trần như bị hàng vạn chiếc kim sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Cổ Thần Kính trong ngực áo anh rống lên một tiếng cảnh báo lạnh buốt, phát ra hào quang tím thẫm cố gắng hấp thụ ngược lực lượng hủy diệt để bảo vệ chủ nhân, nhưng nhục thân phàm nhân và kinh mạch phế thải của Diệp Trần không thể gánh nổi hai luồng thần lực khổng lồ đang va chạm trực diện bên trong thức hải.
“Phụt!”
Diệp Trần thổ ra một ngụm máu lớn màu tím bạc nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng trước mặt. Anh ngã gục xuống bên bãi xác nghĩa trang lạnh lẽo, trán rỉ ra dòng máu tươi thẫm màu tím bạc lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, trong khi tiếng cười điên dại của Tào Diêm vẫn liên tục dội vang bên tai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!