Đêm Tuyết Thức Tỉnh
Bão tuyết ở Thần Hoa Châu chưa bao giờ ngừng gào rú khi mùa đông tràn về Nghĩa trang U Minh. Từng bông tuyết lớn như lông ngỗng, mang theo luồng khí lạnh thấu xương tủy, điên cuồng vỗ vào gương mặt nhợt nhạt của Diệp Trần.
Anh nằm đó, giữa một hố xác chất chồng những tử thi lạnh ngắt. Bộ tử sĩ bào màu đen rách rưới trên người anh đã sớm bị máu tươi và tuyết lạnh đông cứng lại thành một lớp giáp băng thô ráp. Trên trán anh, vết sẹo của Nô Ấn Cấm Chế màu đỏ thẫm vẫn đang rỉ ra từng giọt máu ấm, nhưng vừa chạm vào không khí đã lập tức hóa thành những tinh thể băng đỏ lòm tàn khốc.
“Linh 09... Phế vật thì chỉ có kết cục này.”
Lời nói tàn nhẫn của tên cai ngục Vương Hắc trước khi đá anh xuống hố xác vẫn còn văng vẳng bên tai. Diệp Trần mím chặt môi, cố gắng cử động ngón tay đã hoàn toàn mất đi tri giác.
Lúc này, bên trong thức hải của anh, một cơn đau đầu buốt óc đang bùng phát dữ dội. Đó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là độc tố của Vong Tình Thủy đang điên cuồng ăn mòn linh hồn anh. Thứ nước hồ màu xanh lục ngọt lịm ấy, cứ mỗi bảy ngày một lần, lại được ép rót vào họng các tử sĩ để xóa sạch ký ức phàm nhân của họ, biến họ thành những cỗ máy chiến đấu không biết đau đớn, không có quá khứ.
Chỉ còn một ngày nữa là tròn bảy ngày kể từ lần uống thuốc cuối cùng. Ký ức về Diệp Dao – đứa muội muội gầy yếu đang bị giam cầm trong dược các để làm lò thử thuốc – đang dần mờ nhạt đi như một bức tranh mực loang gặp nước.
“Không... Ta không được quên... Dao Nhi...”
Diệp Trần gầm lên một tiếng khàn khàn trong cổ họng, nhưng âm thanh nhanh chóng bị tiếng gió tuyết gầm rú nuốt chửng. Anh cố gắng vận chuyển chút linh lực phế thải trong đan điền. Thế nhưng, đan điền của anh vốn là phế mạch, linh lực vừa mới ngưng tụ chưa quá ba hơi thở đã lập tức rạn nứt, tiêu tán sạch sẽ qua các kẽ hở kinh mạch rách nát. Cơn phản phệ khiến anh thổ ra một ngụm máu đen, nhuộm đen cả một khoảng tuyết trắng dưới thân.
Sự tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy thiếu niên mười sáu tuổi. Nhục thân kiệt quệ, kinh mạch phế thải, linh hồn bị độc tố gặm nhấm, anh dường như chỉ còn cách cái chết một bước chân ngắn ngủi.
Trong cơn hấp hối nửa tỉnh nửa mê, bàn tay phải của Diệp Trần vô tình cào sâu xuống đống bùn tuyết dưới đáy hố xác, nơi nằm sát bên cạnh một kiếm mộ cổ vô danh. Ngón tay anh bất chợt chạm phải một vật thể cứng ngắc, lạnh lẽo vô biên.
Bản năng sinh tồn của một tử sĩ được rèn luyện trong máu và lửa khiến anh dồn chút sức tàn cuối cùng để lôi vật đó ra. Đó là một tấm gương đồng rỉ sét loang lổ, đường kính chỉ bằng một bàn tay, trên bề mặt khắc đầy những đường vân cổ xưa kỳ quái đã bị bụi đất che lấp.
Chính là Cổ Thần Kính.
Khi những giọt máu tươi rỉ ra từ ngón tay rách nát của Diệp Trần chạm vào bề mặt rỉ sét của gương đồng, một dị biến kinh hoàng lập tức xảy ra.
Tấm gương đồng vốn im lìm bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Một luồng ánh sáng màu tím thẫm cực kỳ nguyên thủy, mang theo hơi thở sáng thế cổ xưa, đột ngột bùng phát từ tâm gương, bao trùm lấy toàn bộ nhục thân của Diệp Trần. Luồng ánh sáng này không hề mang theo thuộc tính ngũ hành của giới tu tiên hiện tại, mà là một thứ quyền năng tối cao, vượt qua mọi quy tắc thiên đạo ngụy tạo.
“Uỳnh!”
Một tiếng nổ vô thanh vang lên ngay trong sâu thẳm linh hồn Diệp Trần. Ý chí của Cổ Thần Sáng Thế Vạn Thương – vị thần tối cao bị mười vị đồ đệ phản bội vạn năm trước – như một con mãnh thú thức tỉnh sau giấc ngủ dài, điên cuồng tràn vào thức hải của anh.
“Kẻ kế thừa huyết mạch phàm trần... Ngươi có dám nghịch chuyển thiên mệnh, lấy thân làm đe đúc để gánh chịu oán hận vạn năm của ta?”
Một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm tột tột, mang theo sức ép tinh thần có thể nghiền nát cả tu sĩ Kim Đan, vang vọng khắp linh hồn Diệp Trần.
Cơn đau đớn tột cùng ập đến. Cổ thần lực loãng bộc phát từ gương đồng bắt đầu tràn vào kinh mạch phế thải của anh. Kinh mạch vốn rách nát của Diệp Trần không thể gánh nổi thần lực khổng lồ này, bắt đầu rạn nứt dữ dội như đất sét nung gặp nước lạnh. Đan điền của anh bị xé rách rồi lại được vá víu liên tục bởi dòng năng lượng màu tím bạc.
“Dù có phải hóa thân thành ma... Ta cũng phải mang muội muội ra khỏi địa ngục này!”
Diệp Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng phàm tâm kiên định tột cùng để chống chọi lại sự đồng hóa tàn khốc của ý chí Cổ Thần. Anh không muốn trở thành một vị thần vô tình, anh muốn giữ lại nhân tính để bảo vệ Diệp Dao!
Sự kiên định ấy dường như đã làm lay động phong ấn cổ xưa. Cổ Thần Kính rực sáng, giọt tinh huyết Cổ Thần cực kỳ loãng ẩn sâu trong lõi gương bỗng nhiên tan chảy, hòa quyện hoàn hảo với máu huyết phàm nhân của Diệp Trần. Độc tố Vong Tình Thủy đang tàn phá thức hải lập tức bị luồng thần lực tím bạc bao bọc, tịnh hóa và phân giải hoàn toàn thành năng lượng tinh khiết tẩm bổ ngược lại cho linh hồn anh.
Một dòng thông tin khổng lồ hiển hiện trong đầu anh: Thái Cổ Thần Thức Quyết.
Đây là bí thuật rèn luyện thần hồn nguyên thủy nhất của Cổ Thần tộc. Thức hải của Diệp Trần điên cuồng mở rộng, thăng hoa trực tiếp lên Cổ Thần Thần Thức Tầng 1. Đôi mắt nhắm nghiền của thiếu niên đột ngột mở ra, con ngươi đen nhánh đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một màu tím bạc sâu thẳm, lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà cổ xưa.
Nhờ thần thức mới thức tỉnh, anh nhìn thấu suốt toàn bộ kinh mạch trong cơ thể mình. Đan điền phế thải đã được vá víu hoàn chỉnh, dù chưa có tu vi thực sự nhưng nhục thân đã mạnh mẽ hơn trước gấp nhiều lần. Vết sẹo Nô Ấn trên trán anh dần mờ đi, bị áp chế hoàn toàn dưới một ấn ký màu tím nhạt vô hình.
Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài thì thần thức nhạy bén của Diệp Trần đã cảm ứng được một mối đe dọa mới.
“Xào xạc... Xào xạc...”
Tiếng bước chân giẫm lên tuyết dày từ hướng bìa rừng nghĩa trang đang tiến lại gần. Ánh đèn lồng mờ ảo của chấp sự tuần tra Chấp Pháp Điện ngoại môn quét qua những thân cây khô héo, đang hướng thẳng về phía hố xác nơi anh nằm.
“Kiểm tra kỹ vào, tên Linh 09 đó bị Tào Chưởng sự đánh nát kinh mạch, chắc chắn không sống qua đêm nay. Nhưng phải tìm thấy xác gã để mang về dược các làm nguyên liệu nung lò đan.”
Giọng nói lạnh lùng của một đệ tử chấp pháp vang lên trong màn đêm bão tuyết.
Diệp Trần nằm im giữa những tử thi lạnh ngắt, đôi mắt tím bạc khẽ híp lại. Anh chỉ mới vá víu đan điền, chưa hề có tu vi Luyện Khí Kỳ thực sự, trong khi đối phương là những tu sĩ có vũ trang đầy đủ. Làm thế nào để quay lại trại huấn luyện mà không bị phát hiện ra việc ký ức đã phục hồi và phế mạch đã được cải tạo?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!