Nhát Đao Hành Hình
Màn sương mù buổi sớm bên bờ suối Hắc Thủy dày đặc và lạnh buốt như một tấm vải liệm xám xịt, lững lờ trôi qua những bụi trúc đen rậm rạp. Tiếng mưa phùn rơi lộp bộp trên những phiến đá xám, hòa cùng tiếng nước sông chảy xiết réo rắt bên tai. Không khí nồng nặc mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi máu tươi tanh hôi đang rỉ ra từ cổ họng nhỏ bé của Tạ Vũ.
Hắc Diệp đứng sừng sững trên nền đất bùn lầy lội, dải lụa sắt móc câu dài ba trượng trong tay cô ta siết chặt, khiến những chiếc móc câu bằng thép bén nhọn găm nhẹ vào làn da xanh xao của đứa trẻ bảy tuổi. Tạ Vũ nghẹt thở, gương mặt nhỏ nhắn tím tái vì thiếu khí, hai bím tóc nhỏ buộc bằng dây chỉ đỏ sờn lệch sang một bên bết chặt vào nước mưa. Cô bé không thể khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài, hòa cùng dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương, thấm đẫm chiếc khăn tay thêu hình hoa mai của mẫu thân mà cô bé vẫn ôm khư khư trong lòng.
"Thẩm què... ngươi nghe rõ chưa?" Hắc Diệp nở một nụ cười tàn độc, đôi mắt trang điểm đậm lòe loẹt híp lại đầy biến thái. "Vương Đại Hổ nói không sai, ngươi quả nhiên có võ công sa trường ẩn dật. Nhưng cánh tay phải của ngươi đã phế rồi đúng không? Ta biết ngươi dùng tay trái cầm đao nặng rất giỏi. Bây giờ, nếu ngươi muốn con ranh này sống sót, hãy dùng thanh đao phủ rỉ sét kia tự chặt đứt gân tay trái của mình đi!"
Thẩm Độc Hành đứng lặng lẽ giữa màn mưa phùn. Bả vai trái của gã bị thương do roi sắt của Tống Hùng hôm trước đang bục chỉ cơ, máu tươi rỉ ra thấm loang lổ cả một mảng vai áo vải thô thẫm màu muội than. Cánh tay phải của gã quấn chặt băng gạc vải thô đen dính đầy máu khô sẫm, rũ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục không hề có chút sinh khí. Vết rạch sâu hoắm hình chữ thập thải độc trên mu bàn tay phải vẫn đang âm ỉ truyền đến những cơn đau buốt xương do phản lực sát khí của đao pháp Đoạn Đầu Tam Đao cắn nuốt gân cốt hằng ngày.
Gã nhìn chằm chằm vào dải lụa sắt đang siết cổ Tạ Vũ. Sát ý sa trường trong lòng gã rực cháy như ngọn lửa lò rèn gặp gió bão, nhưng gương mặt đầy nếp nhăn gió sương và vết sẹo bỏng lớn bên má trái vẫn phẳng lặng như một mặt hồ đóng băng. Gã biết, Hắc Diệp là một kẻ tàn nhẫn và xảo quyệt của Ảnh Sát Các, cô ta chuyên nhắm vào phụ nữ và trẻ em để thỏa mãn thú tính biến thái. Nếu gã tự phế gân tay trái – cánh tay khỏe mạnh duy nhất còn lại có thể quạt búa rèn sắt – thì cả gã, Tạ Thanh và Tạ Vũ đều sẽ làm mồi cho dải lụa sắt của cô ta ngay lập tức.
Nhưng làm thế nào để áp sát một sát thủ Trảm Phong sơ kỳ khi cô ta đang giữ con tin từ khoảng cách một trượng rưỡi?
Dưới đất bùn lầy lội cách đó không xa, Tạ Thanh đang nằm ôm ngực rỉ máu. Vết thương cào xé của dải lụa sắt trên ngực cậu bé mười bốn tuổi rách áo thô rỉ máu loang lổ, mạn sườn trái rạn nứt xương sườn cũ bị chấn động nặng nề khiến cậu thở dốc dồn dập, mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi. Đôi mắt sáng lạnh lùng của thiếu niên dán chặt vào cổ tay phải của Thẩm Độc Hành – nơi lớp gạc đen bị rách nát để lộ ra vết sẹo thích chữ hình chữ thập đen kịt của đao phủ triều đình. Lòng căm hận và bàng hoàng giằng xé dữ dội trong lồng ngực cậu bé. Người cha nuôi lầm lỳ hèn nhát hằng ngày, kẻ luôn cúi đầu trước lính tuần quan phủ, lại chính là gã đao phủ hoàng gia mang theo vết sẹo thích chữ tội lỗi kia.
Thế nhưng, khi nhìn thấy em gái Tạ Vũ đang giãy giụa trong ranh giới sinh tử, Tạ Thanh nghiến răng, kìm nén cơn đau thấu xương ở mạn sườn, bàn tay gầy gò lén lút bấu chặt vào đất bùn nhão pha lẫn đá dăm bên bờ suối. Cậu biết mình phải làm gì.
Thẩm Độc Hành khẽ thở ra một hơi mỏng như tơ. Gã bắt đầu vận dụng kỹ thuật của bộ pháp lướt bùn Táng Sa, dồn kình lực Phàm Kình cực hạn xuống mép bàn chân trái bám chặt vào đất bùn trơn trượt. Gã cúi đầu, giọng trầm đục khàn đặc vang lên dưới mưa phùn:
"Được. Ta tự phế."
Nói rồi, Thẩm Độc Hành giả vờ run rẩy, bắp vai khòm xuống như một gã què hoàn toàn buông xuôi trước số phận. Tay trái gã nới lỏng, thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân bọc vải thô đen tuột khỏi lòng bàn tay, "cộp" một tiếng nặng nề cắm sâu xuống đất bùn lầy lội. Gã quỳ một gối xuống vũng nước mưa bẩn, hai tay buông thõng, gương mặt cúi gầm lộ rõ vẻ bất lực.
Hắc Diệp nhìn thấy cảnh tượng đó, sự tự phụ của một sát thủ Ảnh Sát Các lập tức bùng lên dữ dội. Cô ta cười lớn, tiếng cười lảnh lót biến thái vang vọng khắp bờ suối: "Ha ha ha! Đệ nhất đao phủ triều đình cũ hóa ra cũng chỉ là một gã què hèn nhát vì ba đứa ranh con phản thần! Vương Đại Hổ nói ngươi có kình lực đáng sợ, nhưng không có tay phải cầm đao, ngươi chỉ là một con chó chờ mổ thịt!"
Chính trong khoảnh khắc Hắc Diệp đắc ý tột độ, đôi mắt cô ta dời khỏi Thẩm Độc Hành trong nửa nhịp thở để nhìn xuống Tạ Thanh đang nằm dưới đất bùn như một sự sỉ nhục cuối cùng.
"Chết đi, mụ đàn bà thối tha!"
Tạ Thanh gầm lên một tiếng khàn đặc. Dù ngực rách da rỉ máu và mạn sườn dập nát đau đớn, thiếu niên mười bốn tuổi dốc toàn bộ sức tàn, vung mạnh cánh tay ném thẳng nắm bùn đất nhão pha lẫn đá dăm sắc nhọn vào mặt Hắc Diệp.
"A!"
Hắc Diệp giật mình né tránh theo bản năng, nhưng sương mù dày đặc và mưa phùn làm giảm tầm nhìn khiến nắm bùn đất dính chặt vào mắt trái cô ta. Những viên đá dăm nhỏ cào xước nhẹ mi mắt khiến cô ta đau đớn hét lên, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất trong chớp mắt. Bàn tay giữ dải lụa sắt móc câu vô tình nới lỏng nửa nhịp lực.
Khoảnh khắc sinh tử đã đến.
Thẩm Độc Hành như một con mãnh thú sa mạc thoát khỏi xiềng xích. Không còn vẻ què quặt hèn nhát, gã lướt nhanh trên bùn lầy mượn bộ pháp lướt bùn Táng Sa dẻo dai. Thân hình to lớn khòm khòm của gã trượt nhanh trên mặt bùn lún ẩm ướt như một mũi tên đen không tiếng động, triệt tiêu hoàn toàn tàn ảnh và dấu chân.
Chỉ trong một cái chớp mắt, gã đã áp sát cự ly một trượng rưỡi. Tay trái Thẩm Độc Hành vung mạnh, giật tấm khiên sắt nứt vỡ rèn từ phế liệu chiến trường đang khoác trên bả vai phải xuống. Gã vận lực Phàm Kình đỉnh phong vào bắp tay trái, quật mạnh tấm khiên sắt dày nửa tấc vào dải lụa sắt móc câu đang quấn cổ Tạ Vũ.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa màn mưa bão. Lực quật vạn cân từ tay trái của gã thợ rèn đánh lệch hoàn toàn hướng lực của dải lụa sắt. Những chiếc móc câu sắc nhọn bị hất tung ra khỏi cổ họng Tạ Vũ, sượt qua bả vai trái của Thẩm Độc Hành tạo ra một vết rách sâu hoắm rỉ máu tươi loang lổ, nhưng đứa trẻ bảy tuổi đã hoàn toàn được giải thoát.
"Thanh nhi! Bế em chạy mau!" Thẩm Độc Hành gầm lên, giọng nói mang theo kình lực Đoạn Kình chấn nhiễu màng nhĩ cả khu rừng trúc.
Tạ Thanh không chần chừ, cậu bé lết thân hình đầy thương tích bò tới, ôm chặt lấy Tạ Vũ đang khóc nghẹn ngào dưới đất bùn, lùi sâu vào hốc đá phía sau rặng trúc đen.
"Gã què đáng chết! Ta sẽ băm vằm ngươi!"
Hắc Diệp gạt sạch bùn đất trên mắt, mắt trái đỏ ngầu vì đá dăm cào xước. Cô ta điên cuồng gầm rú, tay phải giật mạnh dải lụa sắt thứ hai quấn quanh hông vút ra. Dải lụa sắt móc câu dài ba trượng như một dải lụa máu uốn lượn giữa sương mù, những chiếc móc câu sắc nhọn rít lên tiếng u uất gió lạnh nhắm thẳng vào yết hầu Thẩm Độc Hành.
Thẩm Độc Hành rơi vào thế nguy kịch cực hạn. Tay trái gã đang phải giữ tấm khiên sắt nứt vỡ để cản phá dải lụa sắt thứ nhất của đối thủ đang quật ngược trở lại từ phía sau. Gã không thể dùng tay trái cầm đao phủ nặng ba mươi cân để tấn công.
Để kết liễu nữ sát thủ Ảnh Sát Các ngay tại chỗ, gã chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Mạo hiểm sử dụng cánh tay phải đang bị hoại tử gân mạch.
Thẩm Độc Hành đứng sừng sững giữa vũng bùn lầy, hai chân bám chặt như bàn thạch. Gã gầm lên một tiếng trầm đục như tiếng thú dữ sa trường bị dồn vào đường cùng. Gã vận dụng Đoạn Kình - Sơ cảnh cực hạn, dốc toàn bộ thọ nguyên phàm nhân và tinh lực sa trường dồn vào cánh tay phải đang run rẩy dữ dội.
Dòng chân khí bạo huyết nóng đỏ, tàn bạo như hàng vạn lưỡi dao nhỏ li ti điên cuồng càn quét qua các sợi gân cơ vai phải bị tắc nghẽn. Vết rạch thải độc hình chữ thập sâu hoắm trên mu bàn tay phải bị rách miệng hoàn toàn dưới phản lực khí kình cực đại. Máu tươi đỏ sẫm phun xối xả, nhuộm đỏ cả lớp băng gạc rách rưới và loang lổ khắp chuôi thanh đại đao phủ rỉ sét.
Cơn đau đớn tột cùng như lửa thiêu đốt xương tủy khiến gương mặt Thẩm Độc Hành co rúm lại, nhưng ánh mắt gã lại sắt đá, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Gã vung đao.
Chiêu thức Đoạn Đầu Tam Đao – "Nhất Đao Đoạn Huyết" bùng phát.
Cánh tay phải run rẩy của gã đột ngột vung thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân từ dưới lên theo một góc chéo bốn mươi lăm độ chớp nhoáng. Không có ánh sáng huyền huyễn hoa mỹ, không có khí kình phát sáng rực rỡ, chỉ có một đường đao tối tăm, lạnh ngắt xé toạc màn sương mù lạnh buốt bên bờ suối. Tốc độ ra đao nhanh đến mức triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít gió, vượt qua mọi giới hạn vật lý của một cơ thể phàm nhân tàn phế.
"Xoẹt!"
Lưỡi đao phủ rỉ sét mẻ nhiều vết lướt qua cổ họng Hắc Diệp gọn gàng như một nhát chém hành hình trên đoạn đầu đài năm xưa.
Tiếng gầm rú của Hắc Diệp đột ngột tắt nghẽn. Đôi mắt bốc lửa quyến rũ của cô ta trợn tròn vì kinh hoàng, dải lụa sắt móc câu trong tay buông thõng xuống đất bùn lầy lội. Một vệt máu đỏ tươi mảnh như sợi chỉ xuất hiện trên cổ họng cô ta, rồi ngay lập tức bùng phát, máu phun thành vòi loang lổ trên những phiến đá xám bên bờ suối Hắc Thủy.
"Ngươi... Đoạn Đầu... Tam..."
Hắc Diệp rên rỉ đứt quãng trong cổ họng, cô ta quỳ sụp xuống dòng suối chảy xiết, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng nước đen ngòm. Trước khi tắt thở hoàn toàn, cô ta trợn trừng mắt nhìn Thẩm Độc Hành, nở một nụ cười vặn vẹo đầy oán hận:
"Trương Hùng... đã liên minh... với Đồi Sói... Độc Nhãn Long... sẽ mang hỏa dầu... thiêu rụi... lò rèn của ngươi... Lũ ranh con... sẽ chết... ha ha..."
"Bùm!"
Thân xác Hắc Diệp ngã gục xuống dòng suối Hắc Thủy, bị dòng nước lũ xiết cuốn trôi ra xa, biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc của sông nước biên thùy.
***
Bờ suối trở lại sự im lặng rùng rợn, chỉ còn tiếng mưa phùn rơi lộp bộp và tiếng thở dốc nặng nề như tiếng búa rèn của Thẩm Độc Hành.
"Phịch."
Thẩm Độc Hành khuỵu ngã một gối xuống đất bùn lầy lội bên bờ suối. Cánh tay phải của gã run rẩy dữ dội hơn bao giờ hết, máu tươi từ vết rạch chữ thập bị rách miệng chảy ròng rọc xuống lưỡi đao phủ rỉ sét cắm sâu dưới đất. Lớp băng gạc đen quấn cổ tay bị phản lực chém đao xé rách nát hoàn toàn, để lộ ra vết sẹo đen kịt hình chữ thập thích chữ đao phủ của triều đình bên dưới làn da chai sạn.
Gã ho khan dữ dội, một ngụm bạo huyết đen hoại tử tràn ra khóe miệng, thấm đen cả chòm râu xơ xác. Thể xác gã đã chạm ngưỡng kiệt sức vật lý cực hạn sau nhát đao quyết tử bằng tay phải hoại tử.
Từ trong hốc đá sau rặng trúc đen, Tạ Thanh bế Tạ Vũ bước ra ngoài. Cô bé bảy tuổi khóc nghẹn ngào, hai tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai vừa nhặt lại được dưới đất bùn. Cô bé nhìn thấy Thẩm Độc Hành ngã quỵ, vội vã vùng ra khỏi tay anh cả, chạy lại ôm chầm lấy cổ gã thợ rèn què, khóc nấc lên:
"Cha nuôi... Vũ nhi sợ... Cha nuôi có đau không... Máu nhiều quá..."
Nhìn đứa con út ngây thơ ôm chặt lấy mình, Thẩm Độc Hành dùng bàn tay trái khỏe mạnh khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô bé, giọng trầm đục khàn đặc: "Vũ nhi ngoan... đừng khóc... thúc không sao..."
Thế nhưng, khi Thẩm Độc Hành ngước mắt lên, gã bắt gặp ánh mắt của Tạ Thanh.
Thiếu niên mười bốn tuổi đứng chết lặng bên bờ suối. Vết thương ngực rách da rỉ máu loang lổ dập mạn sườn cũ khiến cậu run rẩy, nhưng đôi mắt sáng lạnh lùng của cậu lại đóng băng hoàn toàn. Cậu không nhìn vào xác Hắc Diệp đã trôi mất, cũng không nhìn vào đứa em gái đang khóc.
Cặp mắt của Tạ Thanh dán chặt vào cổ tay phải rách gạc của Thẩm Độc Hành – nơi vết sẹo thích chữ hình chữ thập đen kịt của đao phủ triều đình đang lộ rõ dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm.
Vết sẹo đó... đen kịt, sần sùi, mang hình chữ thập của Bộ Hình hoàng gia khắc lên tay những kẻ hành hình chuyên nghiệp. Nó khớp hoàn toàn với lời kể u uất của lão bộc Tần Sâm về kẻ đao phủ hoàng gia đã chém đầu cha mình, tướng quân Tạ Hoài An, trên đoạn đầu đài Thần Đô kinh thành một năm trước.
Sự im lặng giữa hai cha con nặng nề và đáng sợ hơn cả tiếng sấm sét gầm rú ngoài biên ải. Tạ Thanh siết chặt hai nắm tay gầy gò, lòng tin mỏng manh vừa nhen nhóm vào người cha nuôi bảo vệ hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh hận thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!