Bóng Đen Bên Bờ Suối
Màn sương mù Nhạn Môn Trấn buổi sớm dày đặc như một tấm vải liệm xám xịt, lững lờ trôi qua những khe hở của mái ngói dột nát trong lò rèn phía Tây. Tiếng mưa phùn rơi lộp bộp trên nền đất ẩm, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Độc Hành.
Trên đống rơm khô sát góc tường, gã thợ rèn què ngồi tựa lưng vào bệ nung đã tắt lửa từ lâu. Cánh tay phải của gã quấn chặt băng gạc vải thô đen dính đầy máu khô sẫm, rũ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục. Vết rạch sâu hoắm hình chữ thập trên mu bàn tay vẫn âm ỉ truyền đến những cơn đau buốt xương, chất kịch độc cóc rừng tuy đã được thải sạch chín mươi phần mười nhưng dư độc và phản lực sát khí của đao pháp Đoạn Đầu Tam Đao vẫn đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch vai phải của gã.
Ở góc tối đối diện, Tạ Thanh đứng im lặng. Thiếu niên mười bốn tuổi một tay ôm chặt mạn sườn trái bị rạn nứt xương sườn, tay kia vẫn nắm chặt lọ Thuốc bột Thang độc vừa nhặt được dưới đất. Cặp mắt sáng lạnh lùng của cậu dán chặt vào cổ tay phải của Thẩm Độc Hành – nơi lớp gạc đen bị rách để lộ ra vết sẹo thích chữ hình chữ thập đen kịt của đao phủ triều đình.
Sự im lặng giữa hai cha con nặng nề đến mức nghẹt thở. Tạ Thanh không hỏi, và Thẩm Độc Hành cũng không giải thích. Gã biết, bất kỳ lời bào chữa nào vào lúc này cũng chỉ làm sâu sắc thêm vết thương lòng và lòng nghi kỵ nợ máu cũ trong lòng đứa con cả của cựu thù.
"Thẩm thúc... tay thúc... có phải sẽ phế luôn không?" Giọng Tạ Thanh khàn khàn, phá vỡ bầu không khí u uất.
Thẩm Độc Hành không ngước đầu lên, chỉ khẽ cử động những ngón tay trái thô ráp, chai sạn vì muội than: "Chưa chết được. Sửa soạn đồ đạc đi. Lò rèn này không thể ở lâu nữa."
Gian lò ngoài bỗng có tiếng sột soạt nhỏ. Tạ Vũ – đứa con út bảy tuổi – rụt rè bước ra từ buồng trong. Cô bé nhỏ nhắn, da dẻ xanh xao vì suy nhược sau đêm kinh hoàng, hai bím tóc nhỏ buộc bằng dây chỉ đỏ sờn hơi lệch sang một bên. Trên đôi tay gầy gò của cô bé là chiếc khăn tay thêu hình hoa mai của mẫu thân để lại, chiếc khăn dính đầy bùn đất và muội than lò rèn từ đêm qua. Cô bé ôm khư khư chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai trong lòng, nhút nhát nhìn Thẩm Độc Hành rồi thầm thì: "Cha nuôi... Vũ nhi muốn ra bờ suối giặt chiếc khăn của mẫu thân. Khăn bẩn rồi... mẹ sẽ mắng..."
Nhìn nụ cười ngây thơ nhưng đượm buồn của đứa trẻ bị sang chấn tâm lý, sát niệm sa trường trong lòng Thẩm Độc Hành như được một dòng nước mát tịnh hóa. Gã khẽ gật đầu, giọng trầm đục: "Đi đi. Đừng đi xa quá. Suối Hắc Thủy nước chảy xiết lắm."
Tạ Vũ vâng lời, ôm chiếc khăn chạy nhỏ nhẹ ra phía cửa sau dẫn ra bờ suối.
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng nhỏ nhắn của cô bé vừa khuất sau rặng trúc đen, Thẩm Độc Hành đột ngột nhíu mày. Bằng khứu giác nhạy bén của một võ giả khổ hạnh, gã ngửi thấy trong luồng gió lạnh lùa từ bờ sông vào có một mùi hương lạ. Đó không phải mùi ẩm ướt của đất bùn đầm lầy, cũng không phải mùi lá trúc mục, mà là mùi phấn hoa trang điểm lòe loẹt trộn lẫn với mùi sắt lạnh của binh khí.
"Hắc Diệp..." Thẩm Độc Hành lầm bầm, đồng tử co rút lại.
Gã lập tức nhận ra mùi hương của nữ sát thủ tàn nhẫn phân đà Ảnh Sát Các biên thùy. Cô ta chuyên nhắm vào phụ nữ và trẻ em để hành hạ, và chắc chắn cô ta đã bám theo dấu vết của Vương Đại Hổ để tìm đến đây.
Thẩm Độc Hành gồng mình đứng dậy, nhưng cánh tay phải hoàn toàn liệt gân không thể nhấc lên nổi. Gã dùng tay trái nhặt lấy tấm khiên sắt nứt vỡ rèn từ phế liệu chiến trường đặt góc tường, khoác lên bả vai phải để che chắn vết thương, rồi tay trái cầm lấy thanh đại đao phủ rỉ sét vẫn bọc kín trong vải thô đen. Gã bước khập khiễng ra cửa sau, bước đi nặng nề nhưng không phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Tạ Thanh nhìn theo bóng lưng khòm của cha nuôi, ánh mắt dấy lên sự cảnh giác cao độ. Thiếu niên lén lút dắt thanh kiếm gỗ tự đẽo vào lưng áo, âm thầm bám theo Thẩm Độc Hành ra bờ suối.
***
Bờ suối gần bến đò sông Hắc Thủy mờ mịt sương mù. Nước sông đen ngòm, chảy xiết dưới những tán trúc đen rậm rạp.
Tạ Vũ quỳ bên một tảng đá phẳng, hai bàn tay nhỏ nhắn nhúng xuống dòng nước lạnh buốt để vò chiếc khăn tay thêu hoa mai. Cô bé vừa làm vừa lẩm nhẩm những câu hát ru của mẫu thân Trầm Nhã Thư năm xưa, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đang cận kề ngay trên đỉnh đầu.
Trên cành cây trúc cổ thụ cách đó mười bước chân, một bóng người đang ẩn mình dưới những tán lá rậm rạp. Hắc Diệp – nữ sát thủ của Ảnh Sát Các – đứng thăng bằng trên một cành trúc mỏng manh như một chiếc lá khô. Cô ta mặc bộ đồ lụa đỏ sẫm hở vai quyến rũ nhưng gương mặt trang điểm đậm lòe loẹt lại vặn vẹo một nụ cười tàn ác.
Trong tay Hắc Diệp, dải lụa sắt móc câu dài ba trượng đang từ từ buông thõng xuống. Sợi xích thép mỏng như sợi tơ, lấp lánh ánh xanh của kịch độc tẩm trên hàng chục móc câu sắc nhọn, di chuyển không tiếng động trong màn sương mù.
"Lũ ranh con họ Tạ... cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi." Hắc Diệp thầm nghĩ, đôi mắt sắc lẹm đầy biến thái khóa chặt vào chiếc cổ gầy gò của Tạ Vũ.
Cô ta vung nhẹ cổ tay. Dải lụa sắt móc câu lập tức lao vút ra như một con rắn độc lướt qua khoảng không.
"Phập!"
Dải lụa sắt quấn chặt lấy cổ họng nhỏ bé của Tạ Vũ. Những chiếc móc câu bằng thép bén nhọn cắm nhẹ vào da cổ cô bé, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi loang lổ trên lớp vải thô nhuộm chàm.
Tạ Vũ nghẹt thở, hai mắt trợn tròn vì kinh hoàng. Cô bé muốn hét lên gọi cha nuôi, nhưng dải lụa sắt siết quá chặt khiến cô chỉ có thể phát ra những tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãng trong cổ họng. Chiếc trâm cài tóc bằng bạc rơi xuống đất bùn lầy lội.
"Ngoan nào, tiểu nha đầu," Hắc Diệp từ trên cành cây đáp xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, tay giữ chặt đầu dải lụa sắt, cười khúc khích: "Chỉ cần ngươi im lặng, ta sẽ cho ngươi chết nhanh một chút."
"Buông em ta ra!"
Một tiếng hét giận dữ vang lên từ bụi rậm. Tạ Thanh lao ra ngoài, gương mặt thiếu niên mười bốn tuổi đỏ bừng vì phẫn nộ. Cậu vung thanh kiếm gỗ tự đẽo, dùng bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn học lỏm từ Thẩm Độc Hành để lao thẳng về phía Hắc Diệp, vung kiếm đâm thẳng vào mắt nữ sát thủ.
Hắc Diệp khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Rác rưởi."
Cô ta không thèm quay đầu, chỉ vung nhẹ tay trái. Dải lụa sắt móc câu thứ hai từ hông cô ta vút ra, quấn siết lấy mạn sườn trái bị thương của Tạ Thanh rồi giật mạnh.
"Bốp!"
Tạ Thanh bị lực quật mạnh mẽ của dải lụa sắt hất văng ngược trở lại. Lớp áo ngực của cậu bị xé rách một mảng lớn, những chiếc móc câu cào rách da thịt ngực rỉ máu loang lổ. Thiếu niên ngã rầm xuống đất bùn lầy lội, thanh kiếm gỗ gãy đôi văng ra xa. Cậu cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau từ xương sườn rạn nứt cũ khiến cậu ho ra một ngụm máu tươi, bất lực nhìn em gái đang giãy giụa dưới sợi xích độc.
"Vũ nhi..." Tạ Thanh nghiến răng gào khóc.
"Tiếng khóc thật là hay," Hắc Diệp cười biến thái, bàn tay siết chặt dải lụa sắt định giật mạnh để xé rách cổ họng Tạ Vũ: "Bây giờ, đến lượt ngươi..."
"Dừng tay."
Một giọng nói trầm đục, khàn đặc như tiếng hai miếng sắt rỉ cọ xát vào nhau đột ngột vang lên từ trong sương mù của Rừng Trúc Đen.
Sương mù dày đặc bỗng chốc bị xé toạc ra. Thẩm Độc Hành l lầm lì bước ra ngoài bờ suối.
Gã đứng sừng sững giữa màn mưa phùn lạnh buốt. Bả vai phải của gã mang tấm khiên sắt nứt vỡ dính đầy vết chém cũ, bả vai trái bị rách da thịt rỉ máu nhuộm đỏ cả mảng áo thô ám khói. Trên tay trái khỏe mạnh của gã, thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân bọc vải thô đen được gã hạ thấp sát đất bùn.
Ánh mắt của Thẩm Độc Hành đỏ ngầu sát ý sa trường sa mạc cũ, khóa chặt vào gương mặt trang điểm đậm của Hắc Diệp. Luồng sát khí lạnh ngắt, tàn bạo của một cựu đao phủ đệ nhất vương triều từ người gã tỏa ra xung quanh, khiến những lá trúc rụng bên bờ suối cũng phải ngưng đọng lại.
Nhìn thấy Thẩm Độc Hành vác đao phủ bước ra, Hắc Diệp khẽ giật mình, nụ cười trên môi cô ta hơi cứng lại trước áp lực sát ý khủng khiếp của gã què. Thế nhưng, khi nhìn thấy cánh tay phải quấn băng gạc đen rũ thõng vô lực bên hông gã, cô ta lập tức lấy lại vẻ tự phụ, kiêu ngạo.
"A, Thẩm què... gã thợ rèn què hèn nhát của Nhạn Môn Trấn đây sao?" Hắc Diệp cười lớn, tay phải siết chặt dải lụa sắt móc câu quấn cổ Tạ Vũ, giật nhẹ làm cô bé khóc thét lên đau đớn: "Vương Đại Hổ nói không sai, ngươi quả nhiên có võ công ẩn dật. Nhưng cánh tay phải của ngươi đã phế rồi đúng không? Ngươi bước thêm một bước nữa, ta sẽ lập tức giật đứt đầu con ranh này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!