Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Máu Độc Trên Đe Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù ẩm ướt của buổi sớm Nhạn Môn Trấn như một tấm vải liệm xám xịt, lững lờ trôi qua những mái hiên dột nát của lò rèn phía Tây. Cơn mưa phùn lạnh buốt bám vào da thịt, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên viễn hoang dã.


Dưới sân lò rèn lầy lội, Thẩm Độc Hành đứng im lặng như một pho tượng đồng rỉ sét. Tay trái gã vẫn giữ chặt chiếc búa rèn sắt nặng hai mươi cân, đầu búa hơi chúi xuống đất bùn. Đối diện gã, Vô Diện – trong lốt gã nông dân nghèo khổ lưng khòm – vẫn giữ nguyên nụ cười hiền lành, chất phác trên gương mặt vàng vọt. Chiếc gáo gỗ múc đầy nước giếng trong tay gã sát thủ run rẩy nhẹ, như thể gã đang thực sự run lên vì cái lạnh của sương đêm.


"Thẩm lão bản... nước giếng nhà ông thật ngọt..." Vô Diện khẽ ho khan một tiếng, đưa gáo nước lên miệng hớp một ngụm nhỏ. Cử chỉ của gã tự nhiên đến mức nếu là một người bình thường, chắc chắn sẽ không thể nhận ra một tia sơ hở.


Thế nhưng, Thẩm Độc Hành không phải người bình thường.


Gã là cựu đao phủ đệ nhất vương triều, kẻ đã từng chứng kiến hàng vạn kẻ chết dưới lưỡi đao của mình. Nhãn quan sa trường của gã khóa chặt vào tay áo rộng màu xám tro của Vô Diện. Gã ngửi thấy một mùi hương cực kỳ nhạt, gần như bị lấp liếm bởi mùi bùn đất và nước mưa. Đó là mùi tanh hôi dị biệt của mủ cóc rừng – thứ kịch độc vô sắc vô vị mà chỉ những sát thủ thượng thặng của Ảnh Sát Các mới sở hữu.


Đặc biệt, trên mép tay áo vải thô của gã nông dân kia, có một giọt nước nhỏ màu sẫm đục đang từ từ trượt xuống. Giọt nước ấy không phải nước mưa. Nó đặc quánh và có màu tím đen cực nhạt dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm.


"Giọt độc của Độc Thủ Cáp Mô..." Thẩm Độc Hành thầm nghĩ, lồng ngực gã khẽ thắt lại. Gã biết kẻ trước mặt chính là sát thủ dịch dung tinh nhuệ. Gã nông dân này không hề khát nước, gã chỉ đang tìm cơ hội đầu độc nguồn nước sinh hoạt của lò rèn để triệt hạ gã và ba đứa trẻ mồ côi họ Tạ từ bên trong.


Chú khuyển Tiểu Lục dưới gầm xe đẩy gỗ vẫn crouching sát đất, đôi tai rách một góc dựng đứng, răng nanh nhe ra, phát ra những tiếng gầm gừ đứt quãng trong cổ họng. Nó đã đánh hơi thấy mùi sắt rỉ của binh khí giấu trong người gã khách lạ và mùi độc chất chết người.


Thẩm Độc Hành khẽ nhích chân trái què về phía trước nửa bước, tạo một thế tấn vững chắc ẩn dưới lớp bùn lầy. Gã không rút đao phủ rỉ sét, cũng không bộc lộ sát khí. Gã biết, nếu ra tay sát hại kẻ này ngay tại đây, tiếng động chiến đấu sẽ lập tức thu hút toàn bộ phân đà Ảnh Sát Các biên thùy đang lùng sục ngoài kia. Hơn nữa, Tạ Thanh và hai đứa em nhỏ vẫn đang trốn trong buồng ngủ phía sau vách gỗ mục nát. Gã phải giữ sạch tay lũ trẻ, không được để chúng nhìn thấy cảnh tượng hành hình tàn bạo một lần nữa.


"Uống xong chưa?" Giọng nói của Thẩm Độc Hành vang lên, trầm đục và khàn đặc như tiếng hai miếng sắt rỉ cọ xát vào nhau.


Vô Diện khẽ giật mình, nụ cười trên môi gã nông dân hơi cứng lại trong một khoảnh khắc cực ngắn trước khi trở lại vẻ tự nhiên: "Dạ... dạ xong rồi. Đa tạ Thẩm lão bản rủ lòng thương. Chiếc plowshare gãy này... xin phiền ông rèn lại giúp. Chiều tối tôi sẽ mang tiền đồng đến nhận."


Gã đặt chiếc plowshare gãy đôi bằng sắt thô xuống bệ đá cạnh giếng nước, khom lưng hành lễ rồi từ từ lùi ra phía cổng gỗ lò rèn.


Thẩm Độc Hành im lặng đứng nhìn theo bóng lưng khòm của gã nông dân cho đến khi bóng gã biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc của con ngõ tối. Chú chó Tiểu Lục lúc này mới thôi gầm gừ, nhưng nó vẫn chạy quanh giếng nước, khịt mũi liên tục đầy cảnh giác.


Thẩm Độc Hành bước khập khiễng đến bên giếng nước. Gã cúi xuống nhìn gáo nước gỗ mà Vô Diện vừa cầm. Bằng khứu giác nhạy bén của một võ giả khổ hạnh, gã ngửi thấy mùi mủ cóc rừng vẫn còn vương lại trên vành gáo.


"Xảo quyệt thật." Thẩm Độc Hành lầm bầm.


Vô Diện đã nhận ra sự cảnh giác của gã và chú chó Tiểu Lục nên không dám đổ trực tiếp lọ độc xuống giếng nước để tránh rút dây động rừng. Thế nhưng, tên sát thủ dịch dung của Ảnh Sát Các không hề bỏ cuộc dễ dàng như vậy.


Thẩm Độc Hành quay người bước vào gian lò rèn phía sau vách ngăn gỗ. Gã cần phải chuẩn bị di chuyển lũ trẻ ngay lập tức. Lò rèn này đã bị lộ hành tung.


Thế nhưng, ngay khi gã vừa bước qua bực cửa gỗ mục của gian lò ngoài, một cơn đau buốt xương đột ngột bùng phát từ bả vai phải, chạy dọc xuống tận các đầu ngón tay. Cánh tay phải của gã – vốn chằng chịt những vết sẹo gân mạch co rút đen kịt – bắt đầu run rẩy dữ dội không thể kiểm soát.


"Hết tác dụng rồi sao..." Thẩm Độc Hành cắn chặt răng, trán gã lấm tấm mồ hôi lạnh.


Dược lực đóng băng của nhành Hoắc cốt liên tươi mà Hoa Cô nương đắp cho gã đêm qua tại y quán chỉ có thể duy trì sinh cơ và ổn định gân mạch trong vòng bốn canh giờ. Giờ đây, khi bình minh đang lên, dược lực đã cạn sạch. Sát khí tàn bạo của đao pháp hành hình Đoạn Đầu Tam Đao tích tụ mười năm qua lại bắt đầu phản phệ cơ thể phàm nhân của gã. Luồng chân khí nóng đỏ, cuồng bạo như những lưỡi dao nhỏ li ti đang điên cuồng cào xé dữ dội từ bên trong vai phải gã, khiến cánh tay phải hoàn toàn mất đi lực cầm nắm.


Gã phải dùng tay trái đỡ lấy cánh tay phải đang run rẩy, gồng mình tựa lưng vào đe sắt để không ngã quỵ. Tiếng ho khan đục ngầu vang lên trong gian lò vắng, một ngụm bạo huyết đen hoại tử tràn ra khóe miệng gã thợ rèn què, nhỏ xuống nền đất đầy muội than.


Trong khoảnh khắc đau đớn ấy, Thẩm Độc Hành đột ngột dừng nhịp thở.


Gã vận dụng Kỹ thuật ngửi gió nhận diện để điều hòa lại thần trí. Nhưng ngay khi luồng gió lạnh từ cửa chính lùa vào, khứu giác nhạy bén của gã lập tức bắt được một mùi tanh hôi rợn người bốc lên từ phía bệ rèn hằng ngày.


Mùi tanh ấy không phải mùi than củi trúc đen, cũng không phải mùi quặng sắt đen cổ xưa đang nóng đỏ. Đó là mùi mủ độc cóc rừng của Độc Thủ Cáp Mô, nhưng nồng nặc và đậm đặc hơn gấp mười lần giọt độc trên tay áo Vô Diện lúc nãy.


Ánh mắt sắt đá của Thẩm Độc Hành co rút lại. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc búa rèn sắt hằng ngày đang đặt trên đe sắt, và phần tay nắm cửa gỗ dẫn vào gian buồng trong.


Trên lớp gỗ thô sần sùi của cán búa và tay nắm cửa, có một lớp chất dịch vô hình, hơi bóng lưỡng dưới ánh lửa lò rèn.


"Trúng kế rồi!" Thẩm Độc Hành kinh hoàng nhận ra âm mưu thực sự của Vô Diện.


Tên sát thủ dịch dung kia giả vờ xin nước uống chỉ là đòn hỏa mù để đánh lạc hướng gã thợ rèn què và chú chó Tiểu Lục. Trong lúc Thẩm Độc Hành bận nung quặng sắt ở bệ rèn phía sau và chú chó đang tập trung vào chiếc giếng nước, Vô Diện đã lén lút bôi kịch độc cóc rừng lên cán búa rèn sắt và tay nắm cửa bệ rèn trước khi rút lui.


Đó là một cái bẫy hoàn hảo. Bất kỳ ai trong lò rèn này, chỉ cần chạm tay vào cán búa hằng ngày hay đẩy cửa bước vào gian trong, chất độc tàn bạo ấy sẽ lập tức ngấm qua da, phá hủy gân mạch và lấy mạng họ trong vòng mười nhịp thở.


"Két..."


Tiếng cánh cửa gỗ mục nát của gian buồng trong đột ngột creak mở.


"Thẩm thúc! Để cháu giúp thúc quạt lửa lò nung!"


Giọng nói lanh lảnh, đầy nhiệt huyết của Tạ Vân vang lên. Cậu bé mười mốt tuổi, gương mặt lấm lem than củi, mắt tròn to tinh nghịch bước ra khỏi buồng ngủ. Với tính cách bướng bỉnh và hiếu động, cậu bé luôn khao khát học nghề rèn sắt từ Thẩm Độc Hành để tự tay chế tạo binh khí.


Nhìn thấy bệ nung đang cháy đỏ rực và chiếc búa rèn đặt trên đe sắt, Tạ Vân reo lên một tiếng đầy thích thú. Cậu bé nhanh nhảu chạy băng qua nền đất lò rèn, đôi bàn tay nhỏ nhắn chìa ra, hướng thẳng về phía chiếc búa rèn sắt đang dính đầy kịch độc cóc rừng vô hình.


"Vân nhi! Đừng chạm vào!"


Thẩm Độc Hành hét lên một tiếng kinh hoàng, giọng nói khàn đặc của gã vỡ vụn dưới áp lực của sự sợ hãi tột cùng.


Thế nhưng, khoảng cách giữa Tạ Vân và chiếc búa rèn chỉ còn chưa đầy nửa thước. Cậu bé hoàn toàn không nghe thấy lời cảnh báo của cha nuôi dưới tiếng mưa gầm rú ngoài hiên. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ mồ côi sắp sửa nắm chặt lấy cán búa chết chóc.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thẩm Độc Hành gạt bỏ mọi đau đớn thể xác. Cái chân trái què quặt của gã đột ngột dậm mạnh xuống đất bùn, vận dụng toàn bộ lực lượng Phàm Kình cực hạn còn sót lại trong cơ thể để phóng tới.


Gã lao đi như một con mãnh thú bị thương. Cánh tay phải hoại tử gân mạch của gã – vốn đang run rẩy run rẩy không thể nhấc nổi – được gã dùng ý chí sinh tử cưỡng ép vung ra.


"BÙM!"


Thẩm Độc Hành dùng cả thân hình to lớn, khòm vai của mình lao thẳng vào Tạ Vân. Gã vội vã dùng lòng bàn tay phải gạt mạnh bắp tay của cậu bé ra xa đe sắt.


Sức mạnh Phàm Kình đỉnh phong của gã thợ rèn què quật ngã Tạ Vân văng ngược trở lại, ngã nhào lên đống rơm khô sát bực cửa gian buồng trong. Cậu bé bị ngã đau, chiếc búa rèn nhỏ bị mẻ đầu hộ thân rơi khỏi người phát ra tiếng lách cách trên nền đất.


"Thẩm thúc... thúc làm cái gì vậy? Cháu chỉ muốn giúp thúc thôi mà!" Tạ Vân mếu máo, gương mặt lanh lợi lấm lem than củi đầy vẻ ngơ ngác và tủi thân.


Thế nhưng, Thẩm Độc Hành không thể trả lời cậu bé.


Gã đứng đứng chết lặng bên đe sắt, toàn thân run lên bần bật.


Trong lúc vội vã gạt Tạ Vân ra khỏi bệ rèn nguy hiểm, lòng bàn tay phải của Thẩm Độc Hành đã lỡ chạm trực tiếp vào mủ độc cóc rừng bôi trên cán búa rèn sắt.


Cảm giác đau đớn tột cùng lập tức ập đến như một luồng sấm sét đen kịt nện thẳng vào đại não gã. Chất độc của Độc Thủ Cáp Mô là thứ kịch độc chiết xuất từ vạn loài cóc độc biên giới, có khả năng ăn mòn gân cốt và làm hoại tử huyết mạch phàm nhân chỉ trong chớp mắt.


Da thịt trên lòng bàn tay phải của Thẩm Độc Hành lập tức chuyển sang màu tím đen ghê rợn. Chất độc ngấm qua lớp da chai sạn của thợ rèn, điên cuồng cắn nuốt các sợi gân cơ vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng sau cú vung búa chấn vỡ xương tay Vương Đại Hổ đêm qua.


"A...aa..."


Một tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng nghẹn ngào trong cổ họng Thẩm Độc Hành. Gã khụy một gối xuống đất bùn lầy lội bên đe sắt.


Cánh tay phải của gã co rút lại dị dạng, các sợi gân xanh nổi cuồn cuộn như những con rết đen đang bò trườn dưới da, kéo dài từ cổ tay lên đến khuỷu tay và bả vai phải. Sát khí đao pháp Đoạn Đầu Tam Đao tích tụ lâu ngày gặp phải độc tố tàn bạo, lập tức bùng phát dữ dội. Dòng chân khí nóng đỏ cuồng bạo va chạm điên cuồng với chất độc cóc rừng lạnh giá, biến cánh tay phải của gã thành một chiến trường đẫm máu.


Thẩm Độc Hành cố gắng vận khí kình Đoạn Kình từ đan điền truyền xuống vai phải, hy vọng có thể dùng kình lực sa trường để ép chất độc ra ngoài qua các đầu ngón tay.


Thế nhưng, gã đã lầm.


Đao pháp hành hình Đoạn Đầu Tam Đao vốn mang căn tính sát nhân thuần túy, chỉ biết công sát tàn bạo chứ không có nhu kình phòng thủ hay điều hòa. Khi gã càng vận kình lực Đoạn Kình, dòng huyết mạch cuồng bạo càng chảy nhanh hơn, đẩy kịch độc cóc rừng ngấm sâu và nhanh hơn vào khớp vai và hướng thẳng về phía phế phổi.


"Khục!"


Thẩm Độc Hành ho ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm dính đầy bọt đen xuống đe sắt nóng đỏ.


Gã chỉ còn chưa đầy mười nhịp thở trước khi chất độc ngấm vào tim mạch. Nếu độc tố chạm đến ngực, gã sẽ chết, và ba đứa trẻ mồ côi họ Tạ sẽ hoàn toàn đơn độc trước sự truy sát của Ảnh Sát Các.


"Không được chết... Ta đã lập thề trước vong linh Tạ Hoài An..."


Ý chí sinh tồn vĩ đại được thổi bùng từ lời hứa bảo vệ lũ trẻ giúp Thẩm Độc Hành giữ vững một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa cơn đau đớn điên cuồng. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí sa trường. Gã nhìn chằm chằm vào cánh tay phải đang tím đen hoại tử.


Không thể dùng khí kình ép độc. Chỉ còn một con đường duy nhất để tự cứu mạng.


Tự rạch da thải độc.


Thẩm Độc Hành dùng bàn tay trái khỏe mạnh vơ lấy con dao rèn nhỏ bằng thép thô đặt trên bệ nung. Con dao này vốn được gã mài dũa cực kỳ sắc bén để khắc các họa tiết trên nông cụ rèn lậu.


Gã đặt bàn tay phải tím đen, sưng tấy lên mặt đe sắt bằng thép đặc – bệ đe sắt lúc này vẫn còn tỏa ra hơi nóng đỏ hừng hực từ ngọn lửa nung quặng huyền thiết phía sau.


"Xoẹt!"


Không một chút do dự, Thẩm Độc Hành dùng tay trái vung dao rèn, rạch một đường chéo sâu hoắm hình chữ thập ngay trên mu bàn tay phải của mình.


Nhát dao cắt sâu vào da thịt hoại tử, xuyên qua các lớp mỡ và chạm sát vào xương mu bàn tay.


Cảnh tượng tàn khốc đến mức làm người ta rùng mình.


Từng thớ thịt tím tái bị lưỡi dao bén ngót xé rách, để lộ phần thịt bên trong đã bị độc tố nhuộm thành một màu đen kịt như mực. Thẩm Độc Hành không hề kêu lên một tiếng. Gã cắn chặt môi đến mức máu tươi rỉ ra hòa cùng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt đầy nếp nhăn sương gió và vết sẹo bỏng lớn bên má trái.


"Xèo... xèo... xèo..."


Tiếng máu đen kịt, đặc quánh bốc mùi tanh hôi nồng nặc phun ra từ vết rạch hình chữ thập, nhỏ trực tiếp xuống mặt đe sắt nóng đỏ hừng hực.


Một luồng khói độc màu xám đục, khét lẹt bốc lên nghi ngút từ mặt đe sắt, tỏa ra mùi thịt cháy và mùi mủ cóc rừng đắng ngắt cực kỳ kinh tởm. Sức nóng của đe sắt nung đỏ lập tức tôi luyện và đốt cháy dòng máu độc, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên liên tục trong gian lò rèn u tối.


Đau đớn tột cùng như thể có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé xương tủy tay phải. Thẩm Độc Hành gồng chặt bắp thịt vai trái, dùng bàn tay trái thô ráp bóp mạnh từ khuỷu tay phải vuốt dọc xuống vết rạch trên mu bàn tay để ép sạch dòng máu độc ra ngoài.


"Ép ra! Ép ra mau!" Gã thầm gầm rú trong lòng.


Máu đen kịt tiếp tục tuôn ra xối xả, chảy loang lổ khắp mặt đe sắt và nhỏ xuống đống muội than dưới đất. Thẩm Độc Hành chịu đựng cơn đau rạch thịt xương với một sự kiên cường khổ hạnh của một võ giả sa trường thực thụ. Từng sợi gân xanh trên cổ gã nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt trợn trừng đỏ ngầu sát ý.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ của gian buồng trong đột ngột bị đẩy mạnh ra.


Tạ Thanh – đứa con cả mười bốn tuổi của cựu tướng quân Tạ Hoài An – hớt hải lao ra ngoài. Thiếu niên gầy gò đứng chết lặng ngay tại bực cửa, thanh kiếm gỗ tự đẽo trong tay cậu suýt chút nữa rơi xuống đất bùn lầy lội.


Cậu đã nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Thẩm Độc Hành và tiếng ngã của em trai Tạ Vân. Cậu chạy ra với ý định chiến đấu bảo vệ các em, thế nhưng cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt đã hoàn toàn làm vỡ vụn thần trí của thiếu niên.


Dưới ánh lửa đỏ rực, u tối của lò nung, gã cha nuôi què quặt Thẩm Độc Hành đang quỳ sụp bên đe sắt. Bàn tay phải của gã bị rạch nát bét, máu đen bốc khói khét lẹt trên mặt thép nóng đỏ, gương mặt gã pale như người chết, mồ hôi và nước mưa dột từ mái nhà chảy ròng ròng trên những vết sẹo gió sương.


"Thẩm... Thẩm thúc..." Tạ Thanh lắp bắp, cặp mắt sáng lạnh lùng của cậu co thắt lại vì kinh hoàng và bàng hoàng tột độ.


Cậu chưa từng nhìn thấy một cảnh tượng nào tàn khốc và đẫm máu đến thế kể từ đêm thảm sát phủ tướng quân một năm trước. Sự tàn nhẫn của võ học sa trường và ý chí chịu đựng đau đớn cực hạn của gã thợ rèn què trước mặt đã hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của thiếu niên mười bốn tuổi.


Thẩm Độc Hành khẽ ngước mắt lên nhìn Tạ Thanh. Ánh mắt gã mệt mỏi, mờ mịt nhưng vẫn chứa đựng một sự bảo hộ thầm lặng dứt khoát. Gã dùng chút tàn lực cuối cùng của bàn tay trái, bóp mạnh vào cổ tay phải một lần nữa.


Một giọt máu đỏ tươi cuối cùng rỉ ra từ vết rạch hình chữ thập, báo hiệu độc tố cóc rừng đã được thải sạch chín mươi phần mười ra ngoài cơ thể.


Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.


Cánh tay phải của Thẩm Độc Hành hoàn toàn mất đi cảm giác, rũ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ mục. Vết rạch sâu hoắm hình chữ thập trên mu bàn tay rỉ máu đỏ tươi loang lổ, gân cơ bị tổn thương nghiêm trọng làm lực cầm nắm đao của gã bị giảm sút mất một nửa vĩnh viễn.


"Cạch."


Từ trong túi áo thô nhuốm đầy muội than của Thẩm Độc Hành, một chiếc lọ sành nhỏ màu xanh nhạt đột ngột tuột ra, rơi xuống nền đất bùn lầy lội và lăn đến sát bàn chân chai sạn của Tạ Thanh.


Đó chính là lọ Thuốc bột Thang độc – thứ dược liệu tịnh hóa quý giá do Hoa Cô nương bào chế từ rễ cây trúc đen mà gã luôn mang theo bên mình để phòng hờ sát thủ dùng độc.


"Vân... Vân nhi... không sao..."


Thẩm Độc Hành thào thào lên tiếng, giọng nói khàn đặc của gã nhỏ dần rồi tắt hẳn.


Sự kiệt sức thể xác cực hạn sau màn tự rạch da thải độc và cơn bạo huyết phản phệ gân mạch đã hoàn toàn đánh sập sức chịu đựng của cựu đao phủ. Thẩm Độc Hành ngã quỵ bên đe sắt lạnh ngắt, đầu gã tựa vào vách đá nung đỏ, hơi thở mỏng manh như tơ giữa tiếng mưa bão vẫn gầm rú ngoài hiên lò rèn.


Tạ Thanh đứng trân trân nhìn bóng dáng khổng lồ, khòm vai của cha nuôi đang nằm thoi thóp trong vũng máu đen. Cúi xuống nhặt chiếc lọ sành Thuốc bột Thang độc dưới chân, thiếu niên mười ba tuổi nhìn vết sẹo hình chữ thập đen kịt đao phủ hoàng gia lộ ra dưới lớp gạc vải thô bị rách trên cổ tay phải của Thẩm Độc Hành, lòng dấy lên một nỗi hoang mang và dằn vặt nội tâm khủng khiếp.


Ngoài kia, sương mù dày đặc đang từ từ bao phủ lấy lò rèn, và tiếng bước chân dồn dập của những kẻ mang sát ý đang ngày một áp sát biên giới phía Tây Nhạn Môn Trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!