Hoắc Cốt Sinh Cơ
Cơn mưa bão ở Nhạn Môn Trấn chưa bao giờ trút xuống một cách khoan dung. Nó quất liên hồi vào mái ngói sứt mẻ của gian lò rèn, tạo thành những dòng nước đục ngầu tuôn xối xả qua bệ cửa gỗ mục nát. Bên trong gian phòng, tàn lửa từ bệ nung đã lụi dần, chỉ còn lại những đốm đỏ lay lắt phản chiếu thứ ánh sáng u tối, chập chờn lên bức vách đất ẩm mốc. Mùi sắt rỉ nóng hổi, mùi than củi trúc đen cháy dở trộn lẫn với mùi máu tươi tanh nồng tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức lồng ngực người ta như bị đè nặng bởi một tảng đá ngàn cân.
Thẩm Độc Hành đứng lặng bên đe sắt, bắp tay trái to khỏe vẫn siết chặt chuôi chiếc búa rèn nặng hai mươi cân. Thế nhưng, cánh tay phải của gã – cánh tay chằng chịt những vết sẹo gân mạch co rút, dấu vết tàn khốc của mười năm làm đao phủ sa trường – đang run rẩy một cách điên cuồng. Cơn co giật bùng phát từ bả vai, lan nhanh xuống khuỷu tay rồi khóa chặt các ngón tay gã vào một tư thế quắp lại dị dạng. Phản lực sát khí của đao pháp Đoạn Đầu Tam Đao sau cú vận lực đánh gãy tay Vương Đại Hổ lúc nãy đang điên cuồng cắn nuốt kinh mạch của gã. Từng luồng chân khí nóng đỏ, tàn bạo như những lưỡi dao nhỏ li ti đang cào xé dữ dội từ bên trong vai phải, khiến gã không thể nào nhấc nổi chiếc kìm rèn sắt rơi dưới đất.
"Cạch."
Chiếc búa rèn tuột khỏi bàn tay trái của Thẩm Độc Hành, nện xuống nền đất bùn lầy lội, phát ra một tiếng đục khàn. Gã thợ rèn què khẽ rên rỉ trong cổ họng, một ngụm máu đen tanh hôi tràn ra khóe miệng, thấm đen cả chòm râu xơ xác. Gã phải dùng tay trái đỡ lấy cánh tay phải đang run rẩy, gồng mình tựa lưng vào bệ đá nung để không ngã quỵ.
Từ góc tối của gian buồng trong, Tạ Thanh lầm lũi bước ra. Thiếu niên mười bốn tuổi một tay ôm chặt lấy mạn sườn trái – nơi xương sườn bị rạn nứt sau cú đạp của Vương Đại Hổ vẫn đang rỉ máu thấm đỏ lớp áo vải thô vá víu. Gương mặt gầy gò của cậu lấm lem muội than và vệt máu khô, nhưng cặp mắt sáng lạnh lùng thì vẫn dán chặt vào Thẩm Độc Hành với một sự giằng xé dữ dội.
Cậu đã chứng kiến tất cả. Cậu chứng kiến gã cha nuôi què quặt, kẻ từng quỳ sụp chịu quất roi rỉ máu trước tên lính tuần phòng nha môn, lại có thể dùng một nhát búa rèn đơn giản chấn nát vụn khớp xương tay của tên ác bá vạm vỡ Vương Đại Hổ. Sức nặng vật lý và kình lực Đoạn Kình thực dụng sa trường ấy không thể giả mạo. Nó là thứ võ học giết người dứt khoát, tàn bạo và đầy mùi máu.
"Ông... ông rốt cuộc là ai?" Giọng Tạ Thanh khàn đặc, chứa đựng sự phẫn nộ và nghi kỵ tột cùng. Thiếu niên siết chặt nắm tay, dù lồng ngực đau nhói đến mức ho khan rỉ máu, cậu vẫn không lùi bước. "Một gã thợ rèn què hèn nhát không thể có thứ kình lực Chấn Kình Đả Thiết đó. Ông giấu võ công sa trường... Ông có liên quan gì đến cái chết của cha tôi, tướng quân Tạ Hoài An? Tại sao ông lại nhặt chúng tôi về từ đống xác chết?"
Thẩm Độc Hành chậm rãi ngước mắt lên. Dưới ánh sáng chập chờn của tàn lửa bệ nung, gương mặt đầy nếp nhăn gió sương và vết sẹo bỏng lớn bên má trái của gã trông xám xịt như tro tàn. Gã nhìn thiếu niên, nhìn vết thương rạn xương sườn đang khiến cậu run rẩy, rồi lại nhìn vào gian buồng tối, nơi Tạ Vũ đang ôm khư khư chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai của mẫu thân mà khóc thút thít.
Nỗi dằn vặt nội tâm khủng khiếp lại một lần nữa cắn xé linh hồn Thẩm Độc Hành. Gã chính là đao phủ đã chém đầu cha của đứa trẻ đang đứng trước mặt gã. Đôi bàn tay gã đã nhuốm đầy máu của cựu tướng quân Tạ Hoài An. Làm sao gã có thể nói ra sự thật tàn khốc ấy? Làm sao gã có thể đối diện với ánh mắt hận thù của ba đứa trẻ mồ côi mà gã đã lập thề bảo vệ suốt đời?
"Sức mạnh của ta chỉ là lực quai búa của một gã phu rèn tích tụ mười năm," Thẩm Độc Hành lầm lì trả lời, giọng nói khàn đặc và lạnh lùng như đá tảng biên thùy. Gã cố gắng dùng tay trái quấn chặt dải vải thô đen quanh cánh tay phải đang run rẩy để che giấu vết sẹo đao phủ thích chữ hình chữ thập trên cổ tay. "Muốn sống sót ở Nhạn Môn Trấn này, biết một vài chiêu cước phòng thân là chuyện bình thường. Ngươi bị thương nặng, hãy vào buồng trong trông chừng Vũ Nhi và Vân Nhi. Ta phải ra ngoài kiếm chút than củi và thảo dược trị thương."
"Ông đang nói dối!" Tạ Thanh bước lên một bước, nhưng cơn đau nhói ở mạn sườn khiến cậu lảo đảo, phải bám vào cạnh bàn gỗ mẻ góc. Thiếu niên cắn chặt môi đến rỉ máu, ánh mắt hận thù không hề giảm bớt. "Tôi sẽ tìm ra sự thật. Nếu tôi phát hiện ra ông có liên quan đến vụ thảm sát phủ tướng quân, tôi thề... tôi sẽ dùng chính thanh kiếm của cha tôi để lấy mạng ông."
Thẩm Độc Hành không đáp lại lời đe dọa của thiếu niên. Gã l lặng quay người bước ra khỏi lò rèn, kéo lê cái chân trái què quặt nặng nề dưới trời mưa bão gầm rú. Gã biết Vương Đại Hổ đã tháo chạy đi báo tin cho phân đà Ảnh Sát Các biên thùy. Lò rèn này đã không còn an toàn. Sát thủ hoàng gia có thể ập tới bất cứ lúc nào. Nhưng trước khi đưa lũ trẻ trốn chạy vào giang hồ, gã bắt buộc phải phục hồi lực tay phải. Cánh tay phải bị hoại tử gân mạch của gã hiện tại hoàn toàn vô dụng, gã không thể vung nổi thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân để chiến đấu.
Bóng tối bao trùm Nhạn Môn Trấn như một tấm màn đen dày đặc. Thẩm Độc Hành lết đi trong những con ngõ lầy lội, nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào vết thương roi sắt trên vai trái đã bị bục chỉ máu rách miệng, rỉ ra những vệt máu tươi loang lổ cánh tay áo xám thô. Cơn bạo huyết trong kinh mạch vai phải ngày càng dữ dội, đau buốt thấu xương tủy giống như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm gân cơ. Gã phải dùng hết ý chí sinh tồn phàm nhân để không ngã gục xuống vũng bùn lầy.
Sau gần nửa canh giờ chịu đựng đau đớn tột cùng, Thẩm Độc Hành cuối cùng cũng tiếp cận được ngõ tối phía Nam trấn. Nơi đây hẻo lánh và yên tĩnh một cách kỳ lạ, tiếng sấm bão dường như cũng giảm bớt phần nào uy lực. Đi sâu vào cuối ngõ, gã dừng lại trước một chiếc cổng gỗ nhỏ có treo dải vải thô bốc mùi thảo dược phơi khô nồng nặc. Đây chính là Hiệu thuốc Hoa Cô nương – nơi ẩn náu y tế bí mật duy nhất của gã tại trấn biên thùy hoang dã này.
Thẩm Độc Hành dùng tay trái gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ ba nhịp ngắn, hai nhịp dài theo ám hiệu liên lạc cũ.
"Két..."
Cánh cửa gỗ từ từ mở ra. Một cô bé khoảng mười hai tuổi, lanh lợi, tóc búi hai bên, mặc áo cộc tay màu xanh lá xuất hiện. Đó chính là Tiểu Thúy, dược đồng của Hoa Cô nương. Khi nhìn thấy Thẩm Độc Hành đứng dưới mưa với gương mặt xám xịt đầy máu và nước mưa, cánh tay phải quấn băng gạc đen đang run rẩy dữ dội, cô bé không khỏi giật mình kinh hãi.
"Thẩm thúc thúc! Người... người bị thương nặng thế này sao? Mau vào trong! Sư phụ con đã đợi người từ sớm rồi."
Tiểu Thúy vội vàng đỡ lấy Thẩm Độc Hành, dẫn gã bước vào gian courtyard nhỏ yên tĩnh. Khắp nơi trong sân đều treo những nong tre chứa đầy thảo dược phơi khô, tỏa ra một mùi hương ôn nhu, ấm áp giúp xoa dịu phần nào sát ý u uất trong lòng gã thợ rèn què. Bước vào gian phòng trong ấm áp ánh đèn dầu, Thẩm Độc Hành nhìn thấy Hoa Cô nương đang ngồi bên bàn gỗ sắc thuốc.
Nữ y sĩ mù khoảng ba mươi tuổi, dung nhan thanh tú nhưng u buồn, đôi mắt nhắm nghiền dưới hàng mi dài. Cô khoác bộ y phục màu xanh nhạt giản dị, tỏa hương thảo dược phơi khô dịu nhẹ. Dù không thể nhìn thấy, nhưng thính giác nhạy bén cực hạn của cô đã nhận biết được mọi chi tiết ngay khi Thẩm Độc Hành bước qua ngưỡng cửa.
"Hơi thở đứt quãng, nhịp tim dồn dập hỗn loạn, mùi máu tươi sa trường trộn lẫn với sát khí Đoạn Đầu Đao đang tự ăn mòn phế phủ... Thẩm huynh, huynh lại vận lực mạnh bằng tay phải rồi phải không?" Giọng nói của Hoa Cô nương ôn nhu nhưng chứa đựng sự kiên nghị và lo lắng sâu sắc.
Thẩm Độc Hành ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ dài, hơi thở khò khè rỉ máu: "Vương Đại Hổ... đến đập phá lò rèn, đe dọa lũ trẻ. Ta buộc phải dùng Chấn Kình Đả Thiết để bẻ gãy tay hắn. Sát khí bộc phát... tay phải của ta hiện tại hoàn toàn mất cảm giác."
Hoa Cô nương thở dài một tiếng u uất. Cô đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động đến bên cạnh gã. Bàn tay mềm mại, thon dài của nữ y sĩ đặt lên cổ tay phải đang run rẩy của Thẩm Độc Hành để bắt mạch. Ngay khi ngón tay cô chạm vào da thịt gã, cô khẽ giật mình vì cảm nhận được luồng chân khí nóng đỏ, tàn bạo đang điên cuồng xung kích kinh mạch.
"Kinh mạch vai phải của huynh bị nghẽn đen kịt, huyết mạch co rút dữ dội. Sát khí tích tụ lâu ngày không giải tỏa từ thời huynh làm đao phủ sa trường đang tự hoại tử gân cơ của huynh. Nếu không châm cứu ép máu độc ra ngoài ngay lập tức, cánh tay phải này của huynh sẽ hoàn toàn bại liệt vĩnh viễn trong vòng nửa tháng nữa."
Hoa Cô nương quay sang tiểu dược đồng: "Tiểu Thúy, mau chuẩn bị hộp kim châm bạc cổ truyền gia bảo và đốt đèn cồn lên. Ta phải thực hiện Châm cứu thanh lọc bạo huyết cho Thẩm huynh."
"Dạ, sư phụ!" Tiểu Thúy nhanh nhẹn chạy đi chuẩn bị.
Thẩm Độc Hành nhìn Hoa Cô nương bằng ánh mắt đầy lòng biết ơn và tri kỷ. Người phụ nữ mù này chính là người duy nhất ở Nhạn Môn Trấn biết rõ thương tích và bí mật đao phủ của gã. Mười năm trước, cô cũng từng bị Ảnh Sát Các truy sát dưới lòng đất kinh thành vì từ chối chế tạo kịch độc cóc rừng cho triều đình, tự hủy hoại đôi mắt để trốn chạy về biên thùy. Hai linh hồn broken, cô độc đã nương tựa vào nhau suốt tám năm qua để sinh tồn.
"Châm cứu ép độc lần này... sẽ đau đớn tột cùng," Hoa Cô nương nhẹ nhàng nói, tay cô mở hộp gỗ chứa những cây kim bạc mỏng, dài ba tấc sáng loáng dưới ánh đèn dầu. "Huynh phải chịu đựng được phản lực sát khí bộc phát trong lúc châm. Ta không thể dùng thuốc tê, vì thuốc tê sẽ làm đông cứng dòng máu độc không thể thoát ra ngoài."
"Ta chịu được," Thẩm Độc Hành lầm lì trả lời, gã cởi bỏ lớp áo bố thô ám khói lò rèn loang lổ vết máu, lộ ra tấm lưng trần vạm vỡ nhưng chằng chịt những vết sẹo chém chéo của sa trường cũ. Bả vai trái của gã dính đầy máu tươi từ vết thương roi sắt bị bục chỉ rách miệng.
Hoa Cô nương bảo gã cắn chặt một miếng da bò dày để tránh cắn vào lưỡi khi đau đớn. Cô hơ mũi kim bạc dài ba tấc trên ngọn lửa đèn cồn màu xanh nhạt, rồi dùng ngón tay thon dài xác định chính xác vị trí các huyệt đạo Kiên Tỉnh, Thiên Tông và Nhu Du ở vai phải Thẩm Độc Hành.
"Bắt đầu."
"PHẬP!"
Cây kim bạc thứ nhất đâm sâu ba tấc vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai phải Thẩm Độc Hành.
Cảm giác đau đớn vật lý tột cùng ngay lập tức bùng nổ. Nó không phải là cái đau rạch da thịt thông thường, mà là cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ rực đang xuyên qua từng thớ cơ swollen, ngoáy sâu vào tận xương tủy. Chân khí Đoạn Đầu Đao tàn bạo tích tụ ở vai phải bị kim bạc kích thích, lập tức điên cuồng chống cự, tạo ra những luồng phản lực nóng bỏng xung kích ngược lại phế phổi của gã.
Thẩm Độc Hành cắn chặt miếng da bò, gân cổ gã nổi cuồn cuộn như những con giun đất màu xanh sẫm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chảy dài dọc theo những vết sẹo bỏng lớn trên má trái. Đôi mắt gã trợn trừng, đỏ ngầu sát khí sa trường, hai bàn tay nắm chặt lấy cạnh bàn gỗ thô đến mức móng tay cắm sâu vào thớ gỗ rỉ máu.
"PHẬP! PHẬP!"
Hoa Cô nương không hề do dự, cô tiếp tục đâm sâu hai cây kim bạc còn lại vào huyệt Thiên Tông và Nhu Du.
Cơn đau tăng lên gấp ba lần. Thẩm Độc Hành cảm thấy như bả vai phải của mình đang bị một chiếc búa tạ nghìn cân đập nát vụn liên tục. Gã không thể thở nổi, lồng ngực phập phồng dữ dội, tiếng ho khan khàn đặc rỉ ra những giọt bạo huyết đen hoại tử bốc mùi tanh hôi nồng nặc từ chân kim bạc chảy ra ngoài.
Máu đen kịt, đặc quánh như hắc ín từ ba chân kim bạc chảy dài xuống lưng Thẩm Độc Hành, nhỏ tong tong xuống sàn nhà gỗ ẩm ướt. Mùi tanh hôi của máu độc tích tụ từ mười năm làm đao phủ sa trường bốc lên nồng nặc, khiến tiểu dược đồng Tiểu Thúy phải bịt mũi e ngại.
Hoa Cô nương kiên nhẫn dùng ngón tay vê nhẹ chuôi kim bạc để điều hòa dòng khí nóng đỏ, giọng cô khẽ khàng nhưng đầy sức nặng tinh thần: "Huynh phải vận Nghịch thở tịnh hóa ngay lập tức. Đừng chống cự bằng bạo lực khí kình Đoạn Đầu Đao, hãy đưa tâm trí về trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn trước ngọn lửa lò rèn hằng đêm. Hãy nghĩ đến việc huynh dùng đao để bảo vệ sự sống cho ba đứa trẻ họ Tạ chứ không phải lấy mạng kẻ thù."
Lời nói của Hoa Cô nương như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang điên cuồng sát niệm của Thẩm Độc Hành. Gã nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp tim đang dồn dập xuống mức tối thiểu ba mươi nhịp một phút. Gã hít thở sâu ngược từ cơ hoành, triệt tiêu hoàn toàn sát khí lộ ra bên ngoài.
Dần dần, luồng chân khí nóng đỏ tàn bạo bắt đầu dịu lại, dòng máu đen hoại tử ở chân kim bạc cũng chảy chậm dần rồi chuyển sang màu đỏ tươi bình thường. Cơn co rút gân mạch vai phải từ từ tan biến, trả lại sự nhẹ nhõm, bình yên hiếm hoi cho cơ thể rách rưới của gã thợ rèn què.
Hoa Cô nương rút nhanh ba cây kim bạc ra khỏi vai gã, rồi nhanh nhẹn đắp một lớp thuốc bột màu xám xanh chế từ thảo dược Hoắc cốt liên tươi lên vết thương rách thịt trên vai phải và vết roi sắt bục chỉ trên vai trái của gã.
Dược lực lạnh buốt của Hoắc cốt liên ngay lập tức thẩm thấu sâu vào da thịt, giống như một dòng nước lũ băng giá từ đỉnh núi tuyết sa mạc dội xuống dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt kinh mạch của gã. Cơn đau hoại tử gân cơ lập tức bị đóng băng hoàn toàn. Thẩm Độc Hành khẽ thở phào nhẹ nhõm, gã vặn vẹo thử cổ tay phải và nhận thấy lực nắm đao đã phục hồi tạm thời được tám mươi phần mười.
"Dược lực của Hoắc cốt liên tươi chỉ giúp huynh duy trì lực tay phải trong vòng bốn canh giờ," Hoa Cô nương vừa lau vết máu đen trên kim bạc vừa nghiêm giọng cảnh báo. "Ta đã nói với huynh nhiều lần, việc lạm dụng Hoắc cốt liên để đóng băng cơn đau sẽ làm giảm dần cảm giác của các ngón tay phải. Nếu huynh tiếp tục vận khí kình Đoạn Đầu Đao tàn bạo để chém giết, cánh tay này sẽ tiến gần hơn đến bại liệt vĩnh viễn không thể phục hồi bằng y thuật."
Thẩm Độc Hành mặc lại chiếc áo vải thô đen ám khói, lầm lì trả lời: "Ta hiểu. Nhưng Vương Đại Hổ đã đi báo tin cho phân đà Ảnh Sát Các biên thùy. Trương Hùng – tên phân đà chủ tàn bạo sử dụng Phá Phong Đao pháp – chắc chắn sẽ dẫn quân vây quét lò rèn để săn lùng ba đứa trẻ họ Tạ đoạt lấy mật chiếu tiên đế. Ta bắt buộc phải có lực tay phải để bảo vệ chúng vượt biên giới sang đầm lầy."
"Huynh định dẫn lũ trẻ vượt đầm lầy Táng Sa sao?" Hoa Cô nương khẽ nhíu mày u buồn. "Nơi đó là vùng đất chết vô luật pháp, đầy chướng khí độc và các bang hội ngầm tàn ác. Thể chất của lũ trẻ làm sao chịu đựng nổi..."
"Đó là con đường sống duy nhất," Thẩm Độc Hành dứt khoát nói, gã đứng dậy cầm lấy chiếc búa rèn sắt dính muội than. "Lối qua Nhạn Môn Quan đã bị cấm vệ quân của Thiết Lang phong tỏa triệt để. Chỉ có đi đường đầm lầy mới tránh được tai mắt của triều đình hủ bại."
Sự tương tác tinh tế, thấu hiểu không lời giữa Thẩm Độc Hành và Hoa Cô nương mù bao phủ gian phòng trong một bầu không khí u tối nhưng ấm áp tình tri kỷ sinh tử. Họ đều là những kẻ bị hoàng quyền ruồng bỏ, mang theo những vết sẹo thực tế trốn chạy giang hồ khổ hạnh.
"Nếu huynh đã quyết... ta sẽ chuẩn bị thêm một số Thuốc bột Thang độc để huynh mang theo lọc khí thở cho lũ trẻ," Hoa Cô nương khẽ thở dài, tay cô bắt đầu thu dọn các gói thuốc phơi khô.
"RẦM!!!"
Cánh cửa gỗ Hiệu thuốc Hoa Cô nương đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Cô bé dược đồng Tiểu Thúy hớt hải chạy xộc vào gian phòng trong, gương mặt nhỏ nhắn mười hai tuổi cắt không còn một giọt máu, hơi thở dồn dập đứt quãng vì sợ hãi tột cùng. Cô bé bám chặt lấy vạt áo màu xanh nhạt của Hoa Cô nương, giọng run rẩy thất thanh báo tin dữ:
"Sư... Sư phụ! Thẩm thúc thúc! Có... có biến lớn rồi! Một toán người lạ mặt mang theo binh khí dài quấn vải thô kín mít đang lảng vãng ngoài đầu ngõ tối phía Nam trấn! Chúng đang hung hãn đạp cửa từng nhà dân nghèo, dí dao sát cổ họng họ để dò hỏi tung tích của một gã thợ rèn què dắt theo ba đứa trẻ mồ côi họ Tạ! Chúng đang tiến thẳng về phía hiệu thuốc của chúng ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!