Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sức Nặng Của Búa Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm dội từ rặng núi đá phía bắc Nhạn Môn Trấn chưa bao giờ dứt, nó kéo dài như tiếng gầm rú của một con quái thú khổng lồ bị thương, liên tục nện xuống mái ngói sộc sệch của lò rèn Thẩm Độc Hành. Nước mưa tuôn xối xả qua những kẽ hở trên mái nhà, rơi xuống những bục gỗ mục nát, tạo thành những tiếng chầm chậm, đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát sắp cạn. Mùi than củi nung dở trộn lẫn với mùi bùn đất ẩm ướt và rỉ sắt bốc lên nồng nặc trong không gian chật hẹp, ngột ngạt.


Thẩm Độc Hành đứng im lặng bên bệ rèn dọn dẹp đống phế liệu sắt vụn sa trường bị hất tung sau cuộc lục soát của lính tuần phòng nha môn từ tập trước. Đôi bàn tay gã, đen kịt vết chai sạn và muội than, lầm lũi nhặt từng lưỡi đao mẻ, từng mảnh xích sắt rỉ sét xếp gọn vào một góc tối. Trên bả vai trái của gã, vết rách da thịt do roi sắt ba khúc của Tống Hùng quất trúng vẫn đang rỉ máu. Lớp vải bố thô xám sờn rách bết chặt vào da thịt hở, mỗi lần gã khòm lưng hay vung tay nhặt sắt, vết thương lại bục chỉ máu, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ sẫm thấm loang lổ cả một mảng vai áo thô. Thế nhưng, gương mặt gã thợ rèn què vẫn phẳng lặng như một mặt hồ đóng băng, không một cái nhíu mày, không một tiếng rên rỉ.


Gã đã quen chịu đựng đau đớn thể xác từ những năm tháng làm đao phủ sa trường đầy máu. Đối với gã, vết thương roi sắt này chỉ là một cái giá quá rẻ để đổi lấy sự bình yên tạm thời cho ba đứa trẻ mồ côi đang trốn dưới buồng trong. Gã khẽ quay đầu, ánh mắt u uất lướt qua tấm màn vải thô rách nát ngăn cách gian lò rèn và buồng ngủ.


Ở góc tối sau bệ nung, Tạ Thanh đứng im lặng tựa lưng vào vách gỗ mục, bàn tay gầy gò của thiếu niên mười bốn tuổi vẫn siết chặt lấy bao kiếm gỗ tự đẽo giấu sau lưng áo. Cặp mắt sáng lạnh lùng của cậu dán chặt vào bóng lưng khòm của Thẩm Độc Hành, tràn đầy sự phẫn nộ, khinh bỉ và một nỗi nhục nhã khó tả. Thiếu niên vừa chứng kiến người cha nuôi mà cậu từng nghi ngờ là cao thủ ẩn dật lại quỳ sụp dưới chân gã tuần sai tham lam, chịu quất roi rỉ máu mà chỉ biết van xin hèn nhát.


"Ông thật sự chỉ là một gã què hèn nhát," Tạ Thanh khẽ rít qua kẽ răng, giọng nói cực nhỏ nhưng chứa đựng sức nặng của sự sụp đổ lòng tin tuyệt đối. "Cha tôi... tướng quân Tạ Hoài An cả đời trung liệt, thà chết đứng sa trường chứ không bao giờ quỳ gối trước lũ tiểu nhân. Tại sao chúng tôi lại phải nương tựa vào một kẻ bò lê dưới bùn đất như ông?"


Thẩm Độc Hành nghe thấy tiếng thì thầm của thiếu niên. Gã dừng tay, tấm lưng khòm khẽ cứng đờ trong một nhịp thở, nhưng rồi gã lại tiếp tục nhặt những mảnh sắt rỉ, giọng nói khàn đặc lầm lì vang lên: "Sức mạnh của một kẻ đã chết không thể nuôi sống ba miệng ăn. Muốn sống sót qua đêm mưa bão này, cái đầu phải cúi thấp hơn gậy gộc của kẻ mạnh. Ngươi có thể khinh bỉ ta, nhưng ngươi phải sống."


Từ trong gian buồng tối tăm, tiếng ho khan nhỏ nhẹ của Tạ Vân phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Đứa con thứ mười một tuổi của Tạ gia đang nằm co quắp trên chiếc giường tre cũ kỹ, gương mặt lấm lem than củi đỏ ửng vì cơn sốt nhẹ. Bên cạnh cậu, cô bé út Tạ Vũ bảy tuổi, nhỏ nhắn và xanh xao, đang ôm khư khư chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai của mẫu thân để lại. Chiếc trâm bạc là kỷ vật duy nhất còn sót lại sau đêm thảm sát phủ tướng quân, được cô bé ôm chặt vào ngực như một bùa hộ mệnh thiêng liêng chống lại ác mộng giông bão.


Thẩm Độc Hành lặng lẽ bước vào gian buồng trong, kéo lê cái chân trái què quặt nặng nề trên nền đất bùn. Gã đặt ba củ khoai lang nướng nóng hổi, khói bốc nghi ngút lên tấm vải thô sạch cạnh giường tre. Gã không nhìn Tạ Thanh, chỉ cúi xuống xoa nhẹ mái tóc xơ xác của Tạ Vũ, giọng nói khàn khàn cố dịu lại: "Ăn đi. Khoai nướng ấm bụng sẽ giúp các con dễ ngủ hơn. Đêm nay bão lớn, đừng ra ngoài."


Tạ Vũ nhút nhát ngước nhìn cha nuôi, cô bé nhạy cảm nhận ra mùi máu tươi rỉ ra từ vai áo của gã. Đứa trẻ bảy tuổi run rẩy đưa bàn tay nhỏ nhắn sờ nhẹ vào vết thương của Thẩm Độc Hành, mắt rơm rớm nước mắt: "Cha... đau không? Con xin lỗi... tại chúng con nên cha mới bị đánh..."


"Không đau," Thẩm Độc Hành lầm lì trả lời, bàn tay thô ráp của gã nắm chặt lấy đôi vai gầy của cô bé để trấn an. "Chỉ là vết xước nhỏ. Ăn đi rồi ngủ."


Tạ Thanh bước tới giật mạnh Tạ Vũ ra xa Thẩm Độc Hành, ánh mắt đầy phòng bị: "Đừng chạm vào ông ta, Vũ Nhi! Chúng ta tự ăn được, không cần sự thương hại hèn nhát này."


Thẩm Độc Hành không giải thích, gã l lặng quay người bước trở lại gian lò rèn bên ngoài. Cánh tay phải chằng chịt vết sẹo gân mạch co rút của gã lại bắt đầu run rẩy dữ dội. Cơn đau hoại tử gân mạch mạn tính từ vai phải lan nhanh xuống các ngón tay, khiến gã không thể nắm chặt nổi chiếc kìm rèn sắt. Sát khí tàn bạo của đao pháp hành hình Đoạn Đầu Tam Đao tích tụ lâu ngày không được giải tỏa đang tự ăn mòn gân cốt phàm nhân của gã. Gã nén một tiếng ho khan rỉ máu, ngồi thụp xuống trước bệ lửa lò rèn lập lòe, nhắm mắt điều hòa nhịp thở theo tâm pháp tĩnh tâm hằng đêm.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ lò rèn vốn đã bị hư hỏng sau cuộc lục soát của lính tuần phòng nay bị một lực lượng thô bạo đạp tung hoàn toàn. Những mảnh gỗ mục nát bắn tung tóe vào bệ than nung đỏ, tạo thành những tia lửa vàng sáng rực rít lên u uất trong màn mưa gió.


Vương Đại Hổ – trùm hắc bang chuyên thu tiền bảo kê của Nhạn Môn Trấn – sừng sững bước vào trước. Gã đàn ông vạm vỡ có chiều cao hơn trượng, ngực phanh rộng lộ ra hình xăm đầu hổ đen sẫm loang lổ nước mưa. Gương mặt gã đầy sẹo rết tợn trợn, cặp mắt hí sắc lạnh quét qua không gian lò rèn ẩm ướt. Tay phải gã cầm cây gậy gỗ bọc sắt nặng mười lăm cân gõ liên tục xuống nền đất bùn, phát ra tiếng nổ giòn giã đầy đe dọa. Theo sau gã là năm tên tay sai hung hãn, mặt mũi bặm trợn, tay lăm lăm những thanh đao bầu rèn thô bản rộng.


"Thẩm què!" Vương Đại Hổ gầm lên, giọng nói ồm ồm lấn át cả tiếng sấm rền rĩ ngoài trời. Gã nhổ một bãi nước bọt lẫn đờm xuống nền đất lò rèn. "Ngươi có tiền cống nạp cho lũ chó tuần phòng nha môn, có bạc vụn đút lót cho Lão Lưu gác cổng, nhưng lại dám quên phần tiền bảo kê của hắc bang Đồi Sói ta sao?"


Thẩm Độc Hành chậm rãi đứng dậy, cái vai khòm thấp xuống, chân trái cố ý kéo lê nặng nề để tỏ vẻ què quặt yếu thế. Gã khúm núm cúi đầu, giọng run rẩy đầy vẻ sợ hãi của một gã thợ rèn hèn nhát: "Vương đại ca... xin bớt giận. Thảo dân nghèo kiết xác, lò rèn này vừa bị quan phủ lục soát tịch thu hết sắt vụn tốt, thảo dân làm gì còn tiền bạc..."


"Không có tiền?" Vương Đại Hổ cười khẩy, vung gậy gỗ bọc sắt đập mạnh xuống chiếc đe sắt rèn giữa nhà.


"BOONG!"


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dội thẳng vào màng nhĩ, khiến đống phế liệu sắt rỉ xung quanh rung lên bần bật. Vương Đại Hổ chỉ thẳng gậy sắt vào mặt Thẩm Độc Hành: "Gã Chu Thiết chủ tiệm rèn lớn nhất trấn đã nói với ta, kỹ nghệ đúc thép dẻo của ngươi rất khá, kiếm được không ít tiền đồng lậu. Hôm nay, nếu không nộp đủ năm mươi đồng tiền bảo kê, ta sẽ đập nát bệ rèn này, phế bỏ đôi tay rèn sắt của ngươi!"


Một tên tay sai bước lên hất tung giỏ than củi trúc đen của Thẩm Độc Hành, khiến những viên than đen bóng rơi vãi đầy đất bùn ẩm ướt. Những tên còn lại bắt đầu lục lọi, đập phá các kệ gỗ đựng dụng cụ rèn sắt thô sơ.


Nghe tiếng động lớn ngoài lò rèn, Tạ Thanh từ gian buồng trong bước ra, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ tự đẽo. Theo sau cậu là Tạ Vũ, cô bé bảy tuổi sợ hãi ôm lấy vạt áo rách của anh trai, gương mặt xanh xao không còn một giọt máu.


Cặp mắt hí của Vương Đại Hổ lập tức sáng lên khi nhìn thấy hai đứa trẻ. Ánh lửa đỏ từ bệ nung lò rèn chiếu rọi vào chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai đang được Tạ Vũ ôm khư khư trước ngực. Chất bạc cổ tinh khiết phát ra ánh sáng dịu nhẹ lấp lánh giữa bóng tối u uất của lò rèn.


"Ồ, một gã thợ rèn què nghèo đói lại có món đồ bạc tốt thế này sao?" Vương Đại Hổ nở một nụ cười tàn ác, gã bước sải chân dài gạt Thẩm Độc Hành sang một bên, tiến thẳng về phía Tạ Vũ. "Món đồ bạc này đủ để trừ nợ bảo kê tháng này cho ngươi đấy, Thẩm què!"


"Không được chạm vào đồ của em ta!" Tạ Thanh gầm lên, vung thanh kiếm gỗ tự đẽo chặn trước mặt Vương Đại Hổ.


Thế nhưng, Vương Đại Hổ chỉ cười khẩy đầy khinh bỉ. Gã vung tay trái gạt phăng thanh kiếm gỗ của Tạ Thanh, giật mạnh chiếc trâm bạc chạm hoa mai từ tay Tạ Vũ. Cô bé bảy tuổi bị giật mất kỷ vật duy nhất của mẫu thân, lập tức khóc thét lên dữ dội, ngã nhào xuống đất bùn lạnh ngắt.


"Trả lại trâm bạc cho mẹ ta!" Tạ Thanh tức giận đến điên người. Lòng tự tôn của hậu nhân tướng quân sa trường trỗi dậy dữ dội trong huyết quản thiếu niên mười mười bốn tuổi. Cậu vứt thanh kiếm gỗ gãy, vớ lấy chiếc rìu bổ củi nhỏ (rìu gỗ mẻ đầu) từ đống củi khô cạnh bệ nung, dốc toàn bộ Phàm Kình sơ cấp lao thẳng vào Vương Đại Hổ.


Nhưng Tạ Thanh quá non nớt, chiêu thức rìu bổ củi hoàn toàn thiếu đi bộ pháp thực tế và lực tay sa trường thực thụ. Vương Đại Hổ thậm chí không cần dùng đến gậy sắt, gã chỉ nhẹ nhàng nghiêng người lách qua góc chéo, rồi vung chân đạp mạnh một cú chí mạng vào ngực Tạ Thanh.


"BỊCH!"


Cú đạp mang lực Phàm Kình cực hạn của gã ác bá vạm vỡ quật ngã Tạ Thanh bay ngược về phía sau. Thiếu niên va chạm cực mạnh vào chiếc đe sắt rèn khổng lồ nặng trăm cân giữa nhà. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc. Tạ Thanh ngã quỵ xuống đất bùn lầy, lồng ngực phập phồng dữ dội, cậu ho khan phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm, hơi thở yếu ớt đứt quãng.


"Ranh con phản thần hống hách!" Vương Đại Hổ sneer, mắt gã lóe lên sát ý tàn bạo của kẻ giang hồ khát máu. Gã vung cây gậy gỗ bọc sắt nặng mười lăm cân lên cao, dồn toàn bộ kình lực bổ thẳng xuống đầu Tạ Thanh đang nằm thoi thóp dưới đất. "Hôm nay ta sẽ đập nát sọ ngươi để xem ngươi cứng đầu đến mức nào!"


"Không! Anh ơi!" Tạ Vũ khóc nghẹn ngào, cố bò tới che chở cho anh trai.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng không khí lạnh ngắt bỗng dưng bao trùm toàn bộ lò rèn Nhạn Môn. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dường như bị triệt tiêu hoàn toàn trong nhãn quan của Thẩm Độc Hành.


Lời thề không sát sinh bừa bãi và gánh nặng bảo vệ huyết mạch cựu thù Tạ Hoài An bùng cháy dữ dội trong tâm trí gã thợ rèn què. Gã không thể nhẫn nhịn được nữa. Nếu gã tiếp tục đóng vai kẻ hèn nhát, đứa con cả của tướng quân trung liệt sẽ chết ngay trước mắt gã.


Thẩm Độc Hành không rút thanh đao phủ rỉ sét giấu dưới bao gỗ mục để tránh lộ thân phận sát thủ hoàng gia trước tai mắt rình rập ngoài trấn. Gã vươn tay trái khỏe mạnh – bắp tay to cuồn cuộn gân xanh từ mười năm quai búa rèn sắt – nắm chặt lấy chiếc búa rèn sắt nặng hai mươi cân đang cắm trên đe sắt.


Gã lướt tới. Bộ pháp di chuyển của gã không còn đi khập khiễng hèn nhát nữa, mà vững chãi, nhanh nhẹn như một gốc sồi già sa trường.


"VÚT!"


Cây gậy gỗ bọc sắt của Vương Đại Hổ chuẩn bị nện xuống sọ Tạ Thanh thì chiếc búa rèn sắt nặng hai mươi cân của Thẩm Độc Hành đã quét ngang hông lao tới chặn đỡ trực diện.


"KENGGG!!!"


Tiếng va chạm kim loại đanh tai dội vang dữ dội như một tiếng sấm sét nổ tung ngay trong nhà. Những tia lửa vàng đỏ bắn tung tóe loang lổ cả góc tường gỗ mục. Cú va chạm cực mạnh tạo ra một luồng phản lực vật lý chấn động cực lớn. Cây gậy gỗ bọc sắt của Vương Đại Hổ bị đánh lệch hướng hoàn toàn, rung lên bần bật như một con rắn độc bị bẻ gãy sống lưng.


Lực phản chấn truyền qua kim loại làm cả cánh tay phải của Vương Đại Hổ tê liệt hoàn toàn, da tay bám gậy bị rách toác rỉ máu tươi, gã loạng choạng lùi lại ba bước, mắt trợn trừng đầy kinh hoàng nhìn gã thợ rèn què vốn hèn nhát nay đứng sừng sững như một pho tượng đá sa trường.


"Ngươi... Thẩm què... ngươi giấu võ công?" Vương Đại Hổ run rẩy thốt lên, giọng nói kiêu ngạo ban nãy biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng trước uy nghiêm lạnh lẽo tỏa ra từ người đối diện.


Thẩm Độc Hành đứng im lặng giữa lò rèn hoang vắng. Ánh mắt gã không còn vẻ hèn nhát khúm núm, mà sắc lẹm, lạnh ngắt như lưỡi đao hành hình trên đoạn đầu đài sa trường cũ. Trên bả vai trái của gã, vết thương roi sắt bị bục chỉ hoàn toàn do vận lực mạnh, máu tươi chảy đẫm loang lổ cả cánh tay áo xám thô, nhỏ giọt tong tong xuống cán búa rèn sắt dính muội than đen kịt.


Gã xoay hông, dồn toàn bộ Phàm Kình - Đỉnh phong vào bắp tay trái dẻo dai. Gã không vung búa chém giết bừa bãi, gã chỉ sử dụng kỹ năng Chấn Kình Đả Thiết – truyền lực rung động cực mạnh qua kim loại rèn sắt để bẻ gãy vũ khí đối thủ.


"Nhịp vung búa thứ hai!"


Thẩm Độc Hành bước lên một bước ngắn vững chãi, vung chiếc búa rèn sắt nặng hai mươi cân gõ mạnh một cú trực diện nhắm thẳng vào cán gậy sắt của Vương Đại Hổ.


"THỊCH!"


Cú gõ phát ra một tiếng kêu u uất kéo dài, kình lực vô hình truyền qua kim loại không dội ngược lại mà truyền sâu trực tiếp qua cán gậy sắt bọc gỗ vào khớp cổ tay của gã ác bá.


"RĂNG RẮC!!!"


Tiếng xương cổ tay và xương quay tay phải của Vương Đại Hổ bị rạn nứt nát vụn vang lên rõ mồn một giữa tiếng sấm bão gầm rú. Kình lực rung chấn Chấn Kình Đả Thiết phá hủy hoàn toàn khớp xương tay phải của gã ác bá địa phương.


"A... A... A!!!"


Vương Đại Hổ thét lên một tiếng đau đớn tột cùng như dã thú bị cắt tiết. Gã đánh rơi cây gậy sắt xuống đất bùn lầy, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang quằn quại co rút, gãy gập một góc dị dạng đẫm máu. Gã ngã quỵ xuống đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, gương mặt sẹo rết co rúm lại vì đau đớn tột độ.


Năm tên tay sai hắc bang chứng kiến đại ca vạm vỡ bị gã thợ rèn què bẻ gãy tay chỉ bằng một cú gõ búa thô sơ thì mặt cắt không còn một giọt máu. Chúng run rẩy lùi lại sát cửa, không một tên nào dám vung đao bầu lên đối đầu.


Tạ Thanh nằm dưới đất, mắt trợn tròn kinh ngạc nhìn bóng lưng khòm của cha nuôi. Thiếu niên mười bốn tuổi bàng hoàng nhận ra sức nặng vật lý đáng sợ và kình lực vô hình tỏa ra từ chiếc búa rèn sắt của gã què hèn nhát kia. Đó không phải là võ công hoa mỹ của các thế gia chính đạo, mà là thứ sát lực thực dụng sa trường tàn bạo, lạnh lùng, chỉ tập trung vào việc triệt hạ đối thủ nhanh nhất.


Thẩm Độc Hành bước khập khiễng tiến lại gần Vương Đại Hổ đang quằn quại dưới đất. Gã hạ thấp đầu búa rèn sắt nặng nề xuống sát mặt gã ác bá, giọng nói phẳng lặng, không tiếng động, nhưng lạnh buốt như băng tuyết biên thùy:


"Nhặt cây trâm lên. Đặt xuống bàn."


Vương Đại Hổ run rẩy run rẩy dữ dội, gã không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắt đá của Thẩm Độc Hành. Gã vội vã dùng tay trái còn lành lặn nhặt chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hoa mai dính đầy bùn đất dưới đất lên, run rẩy đặt nhẹ lên chiếc bàn gỗ thô mẻ góc cạnh cửa.


"Cút."


Một từ duy nhất thoát ra từ miệng Thẩm Độc Hành mang theo sát ý sa trường lạnh ngắt.


Năm tên tay sai hắc bang vội vàng lao tới đỡ Vương Đại Hổ dậy, kéo gã tháo chạy điên cuồng ra ngoài màn mưa bão xối xả lầy lội của Nhạn Môn Trấn.


Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa gỗ lò rèn đổ nát, Vương Đại Hổ đột ngột dừng lại dưới làn mưa lạnh. Gã ôm lấy cánh tay phải tàn phế gãy gập, quay đầu lại nhìn Thẩm Độc Hành bằng cặp mắt hí đầy rẫy thù hận tột cùng và nọc độc dã thú.


"Thẩm què... ngươi giấu nghề..." Vương Đại Hổ gầm lên xé rách màn mưa bão, gương mặt vặn vẹo điên cuồng vì đau đớn và sỉ nhục. "Ngươi sở hữu kình lực đáng sợ thế này... không phải là thợ rèn tầm thường! Ngoài kia, người của phân đà Ảnh Sát Các biên thùy đang lùng sục một gã thợ rèn què có võ công sa trường bảo vệ phản thần... Ta sẽ đi báo ngay cho Đà chủ Trương Hùng... Ngươi và lũ ranh con họ Tạ kia chờ chết đi!"


Tiếng cười điên cuồng của Vương Đại Hổ chìm lấp vào tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời Nhạn Môn Trấn khi gã cùng đàn em biến mất hoàn toàn vào bóng tối lầy lội sương đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!