Nghe Gió Đoán Hình
Cơn mưa bão trút xuống Rừng Trúc Đen không còn là những hạt nước tầm thường, mà tựa như vạn tiễn bằng băng đá nện xối xả xuống lớp lá mục ẩm ướt. Sương mù xám tro từ Cốc Sương Mù cuộn lên lạnh ngắt, đặc quánh như một tấm liệm khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng mờ nhạt cuối ngày. Trong hốc đá vôi kín đáo dưới rặng trúc rậm rạp, chiếc xe đẩy gỗ thô được Thẩm Độc Hành dùng lực tay trái khỏe mạnh đẩy sâu vào góc tối, tránh hoàn toàn tầm nhìn từ trên cao của những kẻ săn mồi.
Qua khe hở nhỏ của ván gỗ sồi che chắn dưới đáy xe đẩy, Tạ Thanh nín thở, đôi mắt sáng lạnh lùng của thiếu niên mười bốn tuổi dán chặt vào bóng lưng khòm của cha nuôi. Dưới ánh chớp lòe sáng xé toạc bầu trời đêm, vết thương bục chỉ trên bả vai trái của Thẩm Độc Hành đang rỉ máu tươi đỏ sẫm, loang lổ ướt đẫm một mảng lớn vạt áo vải thô ám khói muội than. Cánh tay phải hoại tử gân mạch của ông rũ thõng vô lực bên hông, quấn chặt băng gạc vải thô đen dính đầy máu khô sẫm, run rẩy nhẹ theo từng nhịp thở dồn dập. Bắp chân trái của ông, nơi vừa trúng một cây kim độc mỏng như tóc của Độc Cô Sầu, đã bắt đầu sưng tấy đỏ dữ dội, khiến bước đi của cựu đao phủ đệ nhất vương triều trở nên khập khiễng, nặng nề.
Sự giằng xé dữ dội bùng lên trong lòng Tạ Thanh. Người đàn ông lầm lì, què cụt này mang trên cổ tay phải vết sẹo thích chữ hình chữ thập đen kịt của đao phủ hoàng gia – kẻ đã trực tiếp chém đầu cha đẻ cậu, cựu tướng quân Tạ Hoài An, trên pháp trường Thần Đô một năm trước. Cậu hận ông. Lòng hận thù đóng băng như dòng nước lũ sông Hắc Thủy mùa đông. Nhưng lúc này, chính người đàn ông ấy lại đang dùng tấm lưng trần dính đầy thương tích để che chắn làn mưa kim độc tẩm kịch độc cóc rừng cho ba anh em cậu.
"Thanh nhi..." Giọng Thẩm Độc Hành khàn đặc, trầm đục như tiếng hai mảnh sắt rỉ miết vào nhau dưới mưa bão. Ông không quay đầu lại, bàn tay trái chai sạn nắm chặt chuôi thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân dắt bên hông. "Giữ chặt lấy hai em. Đừng ra ngoài, đừng nhóm lửa. Đêm nay, bất kể nghe thấy tiếng động gì bên ngoài, cũng không được lên tiếng."
Tạ Thanh mím chặt môi, bàn tay gầy gò siết chặt lấy thanh kiếm gỗ tự đẽo gãy nát trong tay. Cậu muốn gào lên, muốn truy vấn nợ máu cũ, nhưng tiếng ho khò khè yếu ớt của Tạ Vũ dưới ngăn tối che lót da thú dày đã giữ cậu lại. Cậu chỉ có thể im lặng, một sự im lặng u uất và bất lực dồn nén dưới đáy mắt.
Thẩm Độc Hành dứt khoát quay người, lầm lũi bước ra khỏi hốc đá vôi. Mỗi bước đi kéo lê chân trái tê dại dưới bùn lún để lại một vệt sâu hoắm. Ông biết rõ, Độc Cô Sầu bắn kim độc dựa theo tiếng thở dồn dập và tiếng bánh xe đẩy kẹt rít của ông. Nếu ông tiếp tục ở lại gần hốc đá, loạt ám khí lông vũ của Hắc Ưng và độc châm của Độc Cô Sầu sẽ tìm ra sơ hở, găm chiếc xe đẩy thành tổ ong. Ông buộc phải chủ động tách nhóm, dụ hai gã sát thủ tinh nhuệ của phân đà Ảnh Sát Các biên thùy dấn sâu vào màn sương mù dày đặc của Cốc Sương Mù phía trước.
Bước chân khập khiễng của Thẩm Độc Hành vừa chạm vào ranh giới Cốc Sương Mù, sương xám lập tức ập tới, đặc đến mức đưa bàn tay ra không thấy ngón. Không khí lạnh buốt mang theo mùi đất mục và vị tanh hôi dị biệt của chất độc cóc rừng phảng phất trong gió bão.
Thẩm Độc Hành dừng lại. Ông không cố gắng căng mắt nhìn vào màn sương vô tận. Thay vào đó, cựu đao phủ từ từ nhắm nghiền đôi mắt sưng húp đầy nếp nhăn gió sương của mình lại.
Khi bóng tối hoàn toàn bao trùm ngũ quan, một thế giới âm thanh cực kỳ nhạy cảm và sống động mở ra trong tâm trí ông. Đây là kỹ năng "Nghe gió đoán hình" được rèn luyện qua hàng chục năm chiến đấu trong bóng tối sa trường và những đêm gõ búa rèn sắt triệt tiêu tiếng động dưới mưa bão lớn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá trúc đen, tiếng nước mưa ngưng tụ thành giọt trượt xuống thân trúc "tách... tách" ẩm ướt, tiếng gió bão gầm rú luồn qua các khe đá nhọn hoắt... tất cả đều hiện lên thành những đường nét hình học rõ rệt trong đầu ông.
Và nổi bật giữa bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã ấy, có hai tiếng thở cực mỏng, cực nhẹ, nhịp nhàng nhưng lạnh ngắt sát khí đang lửng lơ trên các cành trúc cao.
"Một kẻ cách mười lăm bước về phía tả ngạn, khinh công lướt nhẹ như lông vũ. Là Hắc Ưng." Thẩm Độc Hành thầm tính toán trong đầu. "Kẻ còn lại cách ba mươi bước trên ngọn trúc mảnh dẻ, nhịp thở sâu và mỏng hơn, mang theo mùi kim loại đồng nhẹ. Là Độc Cô Sầu."
Thẩm Độc Hành cố ý thở dồn dập hơn, kéo lê bắp chân trái tê dại giẫm mạnh xuống vũng bùn nhão để lộ tiếng động "bùm bụp" nặng nề. Ông đang dùng chính bản thân làm mồi nhử, chấp nhận chịu thương tích để dụ Độc Cô Sầu hạ thấp độ cao truy đuổi.
Ông khập khiễng di chuyển về phía một gốc trúc già lớn, tay trái cầm đao hạ thấp sát đất bùn lầy. Ông định áp sát từ phía sau gốc trúc để hạn chế góc bắn của Độc Cô Sầu. Thế nhưng, chất độc cóc rừng từ cây kim độc găm ở bắp chân trái từ tập trước đột ngột phát tác dữ dội. Một cơn chuột rút buốt lạnh chạy dọc cơ đùi, khiến chân trái của ông co rút mạnh, mất đà khuỵu xuống.
"Sột soạt!"
Tiếng lá trúc khô ẩm mục dưới chân bị giẫm nát phát ra tiếng động bất thường, dù cực nhỏ nhưng không thể qua mắt được đôi tai nhạy bén của sát thủ chuyên nghiệp trên cao.
"Phựt! Phựt! Phựt!"
Ba tiếng rít gió cực mỏng xé toạc màn sương mù dội xuống liên hoàn. Độc Cô Sầu đã ra tay.
Thẩm Độc Hành không kịp suy nghĩ, dốc toàn bộ tàn lực Phàm Kình cực hạn ở chân phải để quăng mình né tránh sang bên hông. Thân hình khổng lồ, khòm khòm của ông lăn mấy vòng trên đất bùn lầy lội. "Phập! Phập! Phập!" Ba cây kim độc bằng đồng cắm ngập vào thân trúc già nơi ông vừa đứng, chất độc xanh lục rỉ ra làm vỏ trúc sủi bọt trắng khét lẹt.
Cú ngã mạnh khiến bắp chân trái bị thương của Thẩm Độc Hành đập mạnh vào một rễ trúc nhọn hoắt nhô lên dưới bùn. Vết rách da rách miệng rỉ máu tươi loang lổ, bùn đất bẩn thỉu và nước mưa mưa bão tràn vào vết thương hở sâu hoắm. Cơn đau tột cùng như lửa đốt bùng lên, bắp chân trái lập tức sưng tấy đỏ dữ dội, nóng hầm hập. Sát khí tàn bạo từ vết thương độc châm tự ăn mòn gân cốt làm ông ho khan một tiếng, rỉ ra ngụm máu loãng đen hoại tử bên khóe miệng.
"Hừ, gã què hết đường chạy rồi!" Tiếng cười khàn khàn của Độc Cô Sầu vang lên từ một cành trúc thấp hơn. Gã đã lướt xuống cách mặt đất khoảng một trượng rưỡi để tìm kiếm dấu vết con mồi gục ngã.
Thẩm Độc Hành nằm im dưới một vũng bùn lầy sâu, sương mù xám tro phủ kín thân hình ông. Ông không đứng dậy, cũng không thở dốc nữa. Trong khoảnh khắc sinh tử này, ông quyết định vận dụng thủ đoạn ẩn khí tối cao: Giả chết nín thở kết hợp tâm pháp Nghịch thở tịnh hóa.
Ông hít một hơi thật sâu ngược từ cơ hoành, nén chặt chân khí vào đan điền, rồi khóa chặt hơi thở. Nhịp tim của cựu đao phủ bắt đầu giảm dần, giảm dần... từ bảy mươi nhịp xuống còn năm mươi, ba mươi, rồi chỉ còn vỏn vẹn hai mươi nhịp một phút. Cơ thể ông lạnh ngắt, bất động hoàn toàn dưới vũng nước bùn lạnh giá, triệt tiêu sạch sẽ mọi luồng sát khí và hơi ấm phàm nhân lộ ra bên ngoài. Ông biến thành một xác chết trôi sông không hơn không kém.
Trên cành trúc thấp, Độc Cô Sầu khựng lại. Gã đưa ống tiễn thổi bằng đồng lên miệng nhưng không thể xác định được hướng thở của Thẩm Độc Hành nữa. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, thính giác của gã hoàn toàn bị tiếng mưa bão gầm rú che lấp.
"Chết rồi sao? Hay đang giở trò?" Độc Cô Sầu lầm bầm nghi ngờ. Lòng tham vạn lượng vàng truy nã đỏ của triều đình thúc đẩy gã không thể bỏ qua thủ cấp của cựu đao phủ. Gã lén lướt xuống cành trúc sát đất hơn, ngậm ống tiễn thổi mạnh một cây kim độc thăm dò vào bụi rậm sát vũng bùn nơi Thẩm Độc Hành đang nằm ẩn.
"Phựt..."
Tiếng gió rít cực mỏng bay tới.
Nhắm chặt hai mắt dưới vũng bùn lạnh, thính giác "Thính Phong Biện Vị" của Thẩm Độc Hành nhạy cảm nhận biết quỹ đạo bay uốn lượn uốn khúc của cây kim độc đồng. Nó đang bay thẳng vào thái dương bên phải của ông.
Chỉ trong một phần mười nhịp thở, Thẩm Độc Hành nghiêng đầu nhẹ sang bên trái đúng nửa tấc. Cây kim độc sượt qua vành tai phải sần sùi của ông, cắm pập vào vũng bùn đất sát bên không tiếng động.
Né tránh thành công!
Ngay khoảnh khắc Độc Cô Sầu vừa nhận ra mũi kim độc bị trượt, Thẩm Độc Hành đã bật dậy như một con báo săn mồi hung hãn từ vũng bùn lầy. Sử dụng bộ pháp lướt bùn Táng Sa bằng chân trái dẻo dai dù đang tê dại do nhiễm trùng, ông mượn lực phản chấn của bùn lún để trượt nhanh áp sát cự ly gần dưới gốc trúc của đối thủ.
Độc Cô Sầu kinh hoàng phát hiện bóng đen khổng lồ áp sát, gã vội vã giương ống tiễn định thổi loạt kim độc liên hoàn để tự vệ. Nhưng khoảng cách an toàn ba mươi bước đã bị Thẩm Độc Hành triệt tiêu hoàn toàn trong chớp mắt.
Thẩm Độc Hành vung đại đao phủ rỉ sét bằng bàn tay trái khỏe mạnh Phàm Kình cực hạn kết hợp Đoạn Kình sơ cảnh. Ông không vung đao bổ dọc tàn bạo, mà thi triển chiêu thức hành hình chớp nhoáng: Nhất Đao Đoạn Huyết.
Lưỡi đao phủ rỉ sét vạch ra một đường sáng mờ tối tăm, lạnh ngắt trong màn sương mù xám tro, chém ngược từ dưới lên một góc bốn mươi lăm độ nhắm thẳng vào yết hầu của đối thủ. Không có tiếng rít gió, không có tàn ảnh hoa mỹ, chỉ có một đường đao thực dụng, dứt khoát đạt tốc độ cực hạn sa trường.
"Xoẹt!"
Lưỡi đao cắt ngọt qua lớp da cổ họng của Độc Cô Sầu, chém đứt yết hầu gã trong gang tấc trước khi gã kịp thổi hơi vào ống tiễn.
Máu tươi đỏ sẫm phun ra loang lổ loãng dưới làn nước mưa buốt giá. Độc Cô Sầu trợn trừng đôi mắt vàng vọt đầy kinh hoàng, ống tiễn đồng tuột khỏi tay rơi xuống bùn lầy. Gã chết đứng trên cành trúc mảnh dẻ, thân hình gầy guộc run lên bần bật rồi đổ gục xuống vũng bùn lạnh ngắt bên cạnh xác Thiết Giáp Nhân.
Tiêu diệt thành công Độc Cô Sầu! Giải trừ hoàn toàn mối đe dọa bắn tỉa tầm xa chí mạng nhắm vào lũ trẻ.
Thẩm Độc Hành thở dốc nặng nề, lồng ngực khòm khòm phập phồng dữ dội, phế phổi tổn thương lại ho khan rỉ máu loãng loang lổ ngực áo thô. Ông dùng thanh đao phủ rỉ sét cắm xuống đất bùn để giữ thăng bằng cho bắp chân trái đang sưng tấy đỏ và đau nhức dữ dội do nhiễm trùng bùn đất bẩn. Cánh tay phải run rẩy hoại tử gân mạch rũ vô lực bên hông vẫn rỉ máu khô sẫm dưới lớp gạc rách.
Từ trên cao ngọn trúc xa, tiếng còi tre báo động của Hắc Ưng vang lên dồn dập, báo hiệu gã đã phát hiện ra vị trí quyết chiến và đang điều động lực lượng cấm vệ tuần phòng của Thiết Lang bao vây sườn đồi.
Thẩm Độc Hành nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt xương ở bắp chân trái, lầm lũi lết bước khập khiễng quay lại hốc đá vôi để đưa ba đứa trẻ tẩu thoát khẩn cấp. Thế nhưng, khi ông vừa tiến sát đến rặng trúc bên ngoài hốc đá, khứu giác nhạy bén của cựu đao phủ đột ngột co rút dữ dội.
Một mùi tanh hôi dị biệt, nồng nặc và bốc khói nhẹ đang phảng phất bay ra từ hướng hốc đá vôi giấu lũ trẻ. Đó không phải mùi mưa bão, cũng không phải mùi lá mục.
Đó là mùi của bột độc cóc rừng kịch độc – thứ bột độc ăn mòn da thịt cực mạnh mà Hắc Ưng đã lén lút rải dày đặc xung quanh lối ra duy nhất của hốc đá trú ẩn của ba anh em họ Tạ, dồn chúng vào một tử lộ vô hình không thể thoát ra ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!