Sát Ý Đầu Cành
Mưa bão ở Nhạn Môn Quan chưa bao giờ dịu đi, chúng chỉ chuyển từ những đợt gầm rú dữ dội sang những tiếng thét buốt lạnh luồn qua rặng trúc đen rậm rạp. Nước mưa tuôn xối xả như trút nước, gột rửa đi dòng máu nóng hổi của Thiết Giáp Nhân vừa gục ngã dưới vũng bùn lầy nhão nhoét. Xác của gã sát thủ bọc thép khổng lồ nằm im lìm, lạnh ngắt và nặng nề như một khối đá tảng bỏ hoang, nhưng Thẩm Độc Hành không có lấy một nhịp thở để tận hưởng chiến thắng.
"Vút! Vút! Vút!"
Tiếng gió rít cực mỏng, bén ngót và dồn dập xé toạc màn mưa từ trên những ngọn trúc đen cao vút dội xuống. Đó không phải tiếng mưa, mà là tiếng xé gió của hàng chục cây kim độc mảnh như sợi tóc, lấp lánh thứ ánh sáng xanh thẫm của kịch độc cóc rừng.
Thẩm Độc Hành khựng lại, bắp thịt toàn thân căng cứng dưới lớp áo bố thô sờn rách nát thấm đẫm nước mưa và muội than. Phế phổi ông nhói lên một cơn đau buốt, dâng lên vị tanh ngọt của máu loãng do phản lực của cú vận kình Đoạn Kình lúc nãy. Cánh tay phải hoại tử gân mạch của ông vẫn rũ thõng vô lực bên hông quấn chặt băng gạc vải thô đen dính máu, run rẩy dữ dội như một khúc gỗ mục lạnh lẽo. Mọi phản xạ sinh tồn lúc này đều dồn vào cánh tay trái chai sạn.
"Bộp! Bộp! Keng!"
Thẩm Độc Hành vung mạnh Tấm khiên sắt nứt vỡ bằng tay trái khỏe mạnh, che chắn trước mạn xe đẩy gỗ thô phía sau. Ba cây kim độc cắm pập vào ván gỗ sồi của xe đẩy, đuôi kim run lên bần bật, rỉ ra thứ chất lỏng màu xanh lục nhạt bốc khói nhẹ dưới làn nước mưa buốt giá. Ngay phía sau lớp ván gỗ mỏng ấy, dưới ngăn bí mật lót da thú dày hôi hám mùi mỡ bò, ba đứa trẻ họ Tạ đang nín thở nằm im.
"Thanh nhi! Vân nhi! Vũ nhi! Nhắm chặt mắt lại! Ôm lấy nhau và không được mở ngăn kéo!" Giọng Thẩm Độc Hành trầm đục, khàn đặc rít qua kẽ răng, át cả tiếng sấm rền vang trên bầu trời. Ông đứng chắn phía trước chiếc xe đẩy gỗ thô, tấm lưng khòm khòm che khuất hoàn toàn góc nhìn của lũ trẻ khỏi cảnh tượng máu đổ tàn khốc bên ngoài. Đó là quy tắc giáo dục nghiêm ngặt mà ông tự đặt ra cho mình: Giữ sạch tay lũ trẻ, không để tâm hồn ngây thơ của chúng bị vấy bẩn bởi bóng tối giang hồ tàn bạo.
Trong ngăn tối chật hẹp dưới đáy xe, Tạ Vũ nhắm nghiền mắt, hai tay nhỏ nhắn run rẩy ôm khư khư chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai của mẫu thân trước ngực. Tạ Vân mười một tuổi cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc, dù da dẻ cậu đã xanh xao vì suy nhược và đói lạnh. Chỉ có Tạ Thanh, đứa con cả mười bốn tuổi, là vẫn mở trừng mắt trong bóng tối. Qua khe hở nhỏ của ván gỗ, cậu nhìn thấy những vệt máu tươi đỏ sẫm từ bả vai trái bị thương bục chỉ của Thẩm Độc Hành đang rỉ ra, chảy dọc theo mạn xe đẩy xuống bùn đất lầy lội. Sự giằng xé dữ dội bùng lên trong lòng thiếu niên: gã thợ rèn què này có thể là kẻ thù chém đầu cha mình, nhưng lúc này gã đang dùng tấm lưng trần dính đầy thương tích để chắn mưa kim độc cho ba anh em.
"Vút!"
Một luồng sát khí mới ập đến từ phía tả ngạn rừng trúc. Hắc Ưng, thiên tài khinh công của phân đà Ảnh Sát Các, lướt nhẹ như một bóng ma xám trên những ngọn cây trúc đen cong vút. Áo choàng lông vũ màu đen của gã xòe rộng trong gió bão, tay vung mạnh rải ra loạt ám khí lông vũ tẩm kịch độc phối hợp khóa chặt các góc né tránh của chiếc xe đẩy gỗ thô.
Cùng lúc đó, cách đó ba mươi bước, Độc Cô Sầu ẩn mình trên một cành trúc mảnh dẻ, đưa ống tiễn thổi bằng đồng lên miệng. Gã hít một hơi sâu, vận kình lực kịch độc khí quyết thổi mạnh. "Phựt!" Ba cây kim độc bắn ra không tiếng động, quỹ đạo bay uốn lượn uốn khúc qua những thân trúc rậm rạp, nhắm thẳng vào kẽ hở ván gỗ xe đẩy.
Thẩm Độc Hành nhạy cảm phát hiện dao động không khí cực nhỏ từ hướng gió. Ông biết, nếu chỉ dùng khiên sắt đỡ thụ động, sức nặng mười lăm cân của tấm khiên sẽ làm ông kiệt sức thể xác nhanh chóng dưới bùn lún, và loạt ám khí lông vũ của Hắc Ưng sẽ tìm ra sơ hở để găm cả nhà thành tổ ong.
Không thể rút đao phủ rỉ sét vì cánh tay phải đã liệt gân tạm thời, và cành trúc rậm rạp phía trên cũng sẽ làm lệch quỹ đạo bay của đao nặng nếu ông cố ném đao phản kích tầm xa. Thẩm Độc Hành buộc phải dùng tay trái vận dụng một kỹ năng phòng thủ vòng tròn mà ông học lỏm từ tàn bản Kiếm phổ Tạ gia: Tạ Gia Kiếm Ý - Hộ Thân Thủ.
Ông quấn chặt dây thừng kéo xe đẩy gỗ bằng bả vai trái bị thương, chấp nhận để sợi dây thít sâu vào thịt rách rỉ máu loang lổ vai áo thô để giải phóng hoàn toàn tay trái. Ông cầm chắc tay nắm Tấm khiên sắt nứt vỡ, xoay cổ tay trái vẽ những đường tròn đồng tâm liên tục quanh thân với tốc độ đều đặn cực nhanh.
Sức mạnh cơ bắp Phàm Kình cực hạn kết hợp với bộ pháp lướt bùn vững chắc dưới chân tạo ra một luồng khí kình vô hình xoay tròn bao quanh chiếc xe đẩy gỗ thô.
"KENG! KENG! KENG!"
Hàng chục kim độc và ám khí lông vũ tẩm độc va chạm vào mặt khiên sắt xoay tròn, phát ra những tiếng kêu leng keng chói tai liên tục, bị gạt phăng sang hai bên cắm ngập vào thân trúc đen. Lực phản chấn từ các đòn đánh liên hoàn dội ngược lại khớp cổ tay trái của Thẩm Độc Hành, làm da tay ông rách nhẹ rỉ máu loãng, nhưng ông vẫn nghiến răng chịu đựng, giữ vững bức tường khí phòng thủ.
Thế nhưng, Hắc Ưng và Độc Cô Sầu phối hợp vô cùng ăn ý. Nhận thấy Thẩm Độc Hành đang dồn toàn bộ lực lượng vào việc xoay khiên bảo vệ phía trước và mạn xe đẩy, Hắc Ưng từ trên cao phóng xuống một chiếc lông vũ tẩm độc nhắm thẳng vào góc khuất dưới gầm xe.
Thẩm Độc Hành nghe tiếng gió rít đổi hướng đột ngột, ông vội vã hạ thấp mặt khiên để che chắn. Nhưng bùn nhão trơn trượt dưới chân bỗng lún sâu nửa thước làm ông mất đà chệch hướng di chuyển.
"Phập!"
Một cây kim độc mỏng như tóc lọt qua khe hở dưới mép khiên, găm thẳng vào bắp chân trái của Thẩm Độc Hành.
Cơn đau nhói buốt lạnh lập tức bùng lên, kèm theo một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc theo huyết mạch chân trái. Chất độc của cóc rừng biên giới ngấm cực nhanh, làm các sợi gân cơ bắp chân trái của ông lập tức co rút, tê liệt nhẹ. Thân hình khòm khòm của Thẩm Độc Hành khựng lại, ông khuỵu gối trái xuống bùn lầy, suýt nữa làm lật chiếc xe đẩy gỗ thô dốc đá.
"Thẩm thúc thúc!" Tạ Vân từ dưới ngăn bí mật nghe thấy tiếng rên rỉ trầm đục của cha nuôi, không nhịn được khẽ gọi lên đầy lo sợ. Tạ Thanh vội vã bịt miệng em trai lại, nhưng đôi mắt cậu dán chặt vào kẽ ván gỗ, nơi một mũi kim độc vừa đâm xuyên qua lớp gỗ mỏng, chỉ cách trán của Tạ Vũ chưa đầy một tấc. Giọt độc màu xanh lục nhỏ giọt xuống ván gỗ bốc khói khét lẹt. Tạ Thanh rùng mình kinh hoàng, cậu nhận ra sự tàn khốc của giang hồ thực tế và sự bảo hộ tuyệt đối bằng xương thịt của người cha nuôi què hèn nhát hằng ngày.
Thẩm Độc Hành dùng tay trái chống khiên sắt xuống bùn để đứng dậy, bắp chân trái đã hoàn toàn mất cảm giác, cứng đờ như đá. Tốc độ kéo xe đẩy gỗ thô của ông bị giảm đi một nửa, mỗi bước đi kéo lê chân trái nặng nề dưới bùn lún để lại vệt bùn sâu hoắm.
Trên ngọn trúc, tiếng cười lạnh lùng của Hắc Ưng vang lên giữa màn sương mù dày đặc đang cuộn tới: "Gã què dính độc rồi! Độc Cô Sầu! Thổi thêm một loạt tiễn nữa, ghim chặt hắn và lũ ranh con họ Tạ xuống bãi bùn này!"
Thẩm Độc Hành nhìn hàng chục kim độc đang dính dày đặc trên mặt Tấm khiên sắt nứt vỡ, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt đầy nếp nhăn và vết sẹo bỏng má trái. Ông biết rõ giới hạn sinh lý cơ thể mình: vai trái rách thịt rỉ máu, vai phải hoại tử gân liệt tạm thời, chân trái dính độc tê liệt nhẹ. Nếu tiếp tục gồng mình kéo xe đẩy chịu đòn thụ động dưới làn mưa kim độc tầm xa này, cả nhà sẽ bị găm thành tổ ong trước khi kịp ra khỏi Rừng Trúc Đen.
Ông phải đưa ra một quyết định chiến thuật dứt khoát: chủ động tách nhóm, dụ Độc Cô Sầu và Hắc Ưng vào vùng sương mù dày đặc của Cốc Sương Mù phía trước để dùng thính giác nhạy bén phản kích cô độc.
Thẩm Độc Hành cúi khòm người xuống sát ngăn bí mật xe đẩy, giọng nói trầm đục nhưng kiên định như sắt đá truyền qua khe ván gỗ: "Thanh nhi... giữ chặt lấy hai em. Bất kể thế nào... cũng không được ra ngoài."
Nói rồi, ông dùng lực tay trái khỏe mạnh đẩy mạnh chiếc xe đẩy gỗ thô vào sâu trong một hốc đá vôi kín đáo được che phủ bởi rặng trúc rậm rạp, cách biệt hoàn toàn tầm nhìn từ trên cao. Ông nhặt thanh đại đao phủ rỉ sét dưới bùn lầy lên bằng tay trái, lầm lũi bước một chân khập khiễng dấn thân vào màn sương mù xám xịt dày đặc phía trước, để lại tiếng mưa bão gầm rú và sát ý lạnh ngắt đầu cành đang áp sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!