Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thú Nô Và Thiết Giáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm biên ải rít lên những tiếng u uất qua rặng trúc đen Nhạn Môn Quan, trút xuống những đợt mưa như trút nước. Nước mưa buốt lạnh hòa lẫn với bùn đất nhão nhoét dưới chân, tạo thành một vũng lầy lội ngập đến mắt cá chân. Giữa màn sương mù xám xịt dính đầy muội than và mùi máu tanh nồng từ trận chiến trước, không khí đặc quánh lại, lạnh lẽo và ngột ngạt đến mức nghẹt thở.


Phía trước lối ra duy nhất của Rừng Trúc Đen, bóng dáng khổng lồ của phó đà chủ Mã Bưu hiện ra như một ngọn núi nhỏ. Gã cười gằn, tiếng cười ồm ộp như tiếng sấm nghẹn vang lên từ lồng ngực vạm vỡ. Trên hai cổ tay quấn chặt xích sắt của gã, đôi thiết chùy đặc nặng một trăm cân thỉnh thoảng va vào nhau, phát ra những tiếng "keng... keng" khô khốc, xua tan tiếng mưa rơi sầm sập. Bên cạnh gã, Thiết Giáp Nhân bước lên một bước, tiếng xích giáp và các tấm thép đúc va chạm rầm rập. Gã sát thủ này được bao bọc hoàn toàn trong bộ giáp sắt dày nửa tấc từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt ti hí lạnh lùng vô cảm qua khe hở hẹp của chiếc mũ chụp bằng thép rèn nguội. Tay gã cầm một cây đại búa sắt nặng năm mươi cân, đầu búa to bằng cái đấu nung, chuôi búa bằng thép đặc đen kịt.


Thẩm Độc Hành đứng lặng lẽ trước cửa hốc đá hẹp, che chở cho chiếc xe đẩy gỗ thô phía sau. Bả vai trái của ông, nơi vết thương roi sắt cũ của Tống Hùng bị bục chỉ cơ, đang rỉ máu tươi đỏ sẫm loang lổ ướt đẫm cả một mảng vai áo vải bố thô sờn rách. Cánh tay phải hoại tử gân mạch run rẩy dữ dội, quấn chặt bằng gạc vải thô đen dính đầy máu khô sẫm, rũ thõng vô lực bên hông như một khúc gỗ mục. Sức nặng của toàn bộ phòng tuyến lúc này đều đè nặng lên bắp tay trái chai sạn đang cầm chắc chiếc búa rèn sắt dính máu và quai đeo của Tấm khiên sắt nứt vỡ.


Từ trong hốc đá tối tăm, Tạ Thanh ngồi thu mình bên mạn ván gỗ, mạn sườn trái rạn xương sườn cũ nhói lên đau đớn hằng nhịp thở dồn dập. Khóe miệng thiếu niên mười bốn tuổi vẫn còn vương vệt máu loãng khô sẫm dính nước mưa, nhưng cặp mắt sáng lạnh lùng của cậu không hề rời khỏi cổ tay phải quấn gạc rách của Thẩm Độc Hành. Vết sẹo thích chữ hình chữ thập đao phủ hoàng gia đen kịt lộ ra dưới ánh chớp trắng dã, như một cái dằm cắm sâu vào tâm trí cậu, gieo rắc mối nghi ngờ tột độ về người cha nuôi đang gồng mình chắn gió bão phía trước.


"Thẩm què! Ngươi tưởng giết được Quỷ Nha và bầy khuyển của Tầm Huyết là có thể thoát khỏi biên thùy này sao?" Mã Bưu gầm lên, gã vung nhẹ xích sắt làm đôi thiết chùy trăm cân xoay tròn tạo luồng gió xé rách màn mưa. "Trương Hùng đà chủ đã phát lệnh truy sát cấp đỏ toàn trấn. Hôm nay, Thiết Giáp Nhân sẽ dùng đại búa sắt này đập nát vụn xương cốt của ngươi, nghiền nát lũ ranh con họ Tạ dưới bùn lầy!"


Thiết Giáp Nhân không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào ngoài tiếng kim loại va chạm rầm rập. Gã như một cỗ máy giết người bằng sắt đúc, bước đi nặng nề nhưng vững chãi trên bãi bùn lún. Mỗi bước chân của gã nện xuống làm đất bùn bắn tung tóe sang hai bên, để lại những hố sâu hoắm dốc đá. Gã nâng cây đại búa sắt nặng năm mươi cân lên ngang vai, vận kình lực Trảm Phong sơ kỳ truyền vào chuôi búa, tạo ra một luồng gió rít u uất lướt qua các ngọn trúc.


"Vút!"


Đại búa sắt bổ dọc từ trên xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thẩm Độc Hành với kình lực vạn cân. Đường búa đi nhanh đến mức xé rách cả màn mưa dày đặc, mang theo quán tính khủng khiếp của khối thép đặc nóng.


Thẩm Độc Hành không lùi bước, vì phía sau ông là ba đứa trẻ mồ côi họ Tạ đang co rúm dưới đáy hốc đá. Ông nghiến chặt răng, bắp thịt tay trái phồng lên cuồn cuộn, nâng Tấm khiên sắt nứt vỡ lên đỡ đòn chéo hông. Ông không chọn cách đỡ trực diện diện rộng, mà nghiêng mặt khiên một góc ba mươi độ để triệt tiêu lực nặng cực đại của cú bổ.


"OÀNG!!!"


Tiếng va chạm kim loại khổng lồ vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai giữa đêm bão. Đầu búa sắt nện mạnh vào mặt khiên, trượt chéo dọc theo mép thép dẻo gia cố, tạo ra một chuỗi tia lửa vàng sáng rực rít lên chói tai bất chấp nước mưa xối xả. Lực quán tính khủng khiếp của cú đập năm mươi cân vẫn truyền qua tấm khiên sắt, nện thẳng vào bả vai trái bị thương của Thẩm Độc Hành. Khớp vai trái của ông phát ra một tiếng "khục" trầm đục, chấn nứt nhẹ gân cơ vai. Vết thương roi sắt cũ bị bục chỉ hoàn toàn rách miệng rộng hoác, máu tươi đỏ sẫm phun ra ướt sũng nửa thân áo thô, loang lổ đất bùn.


Thẩm Độc Hành bị chấn động lùi lại hai bước, gót chân trái lún sâu xuống bùn nhão để giữ thăng bằng. Lồng ngực ông thắt lại, phế phổi bị phản lực mạnh chấn động làm ông ho khan rỉ ra một ngụm máu loãng hoại tử đen kịt. Thế nhưng, đôi mắt sắc lẹm của ông dưới vành nón lá rách nát vẫn lạnh ngắt như băng tuyết sa trường.


Nhận thấy Thiết Giáp Nhân vừa rút búa về sau cú bổ hụt, Thẩm Độc Hành quyết định phản kích. Ông buông búa rèn, bàn tay trái dẻo dai chụp lấy chuôi thanh Đại đao phủ rỉ sét dắt bên hông. Với cánh tay phải run rẩy run rẩy dữ dội liệt gân cơ, ông buộc phải dùng tay trái khỏe mạnh để vung đao nặng ba mươi cân. Ông vận dụng bộ pháp lướt bùn xoay hông, chém ngang một nhát cực mạnh nhắm thẳng vào hông của Thiết Giáp Nhân.


"KENG!!!"


Lưỡi đao phủ rỉ sét chém trúng tấm thép đúc dày bọc quanh hông đối thủ. Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên, vệt lửa đỏ rực lóe sáng trong mưa bão. Nhưng lưỡi đao nặng chỉ để lại một vết xước trắng sâu hoắm trên lớp giáp sắt đúc nguội dày nửa tấc, lực chém bị triệt tiêu hoàn toàn bởi độ cứng vật lý của thép rèn. Phản lực cực mạnh dội ngược lại cán đao gỗ mục, làm lòng bàn tay trái của Thẩm Độc Hành tê dại, da tay bám chuôi đao bị rách nhẹ rỉ máu loãng.


Thiết Giáp Nhân đứng im lặng như bàn thạch, gã không hề hấn gì trước đòn chém nặng. Gã vung ngang chuôi búa sắt, dùng phần cán thép quật mạnh vào mạn sườn trái của Thẩm Độc Hành.


Thẩm Độc Hành vội vã thu khiên sắt che chắn sườn hông. Cú quật mạnh nện vào khiên sắt, phát ra tiếng "bộp" nặng nề, hất văng thân hình khòm khòm của ông sang bên dốc đá lầy lội.


"Tay phải của gã què phế rồi! Hắn không thể vung Đoạn Đầu Tam Đao được nữa!" Mã Bưu đứng ngoài reo lên đầy phấn khích, gã kéo giật xích sắt làm đôi thiết chùy va vào nhau lách cách. "Thiết Giáp Nhân! Đập nát đầu hắn cho ta!"


Thẩm Độc Hành gượng dậy từ vũng bùn lầy, vết thương bả vai trái sưng tấy đỏ dữ dội, máu tươi không ngừng chảy loang lổ. Ông nhận ra một sự thật tàn khốc: bộ giáp sắt đúc dày của Thiết Giáp Nhân hoàn toàn chống lại mọi đòn chém mẻ binh khí thông thường. Đao pháp Đoạn Đầu Tam Đao nhắm vào cổ họng hay khớp gối đều vô dụng trước lớp thép kiên cố này. Hơn nữa, tốc độ ra chiêu của ông bằng tay trái bị chậm nửa nhịp do vết thương rách gân cơ vai phải run rẩy cản trở thăng bằng cơ thể.


"Muốn phá giáp nặng... chỉ có thể dùng kình lực nội môn..." Thẩm Độc Hành thầm nghĩ, nhịp thở của ông khò khè dồn dập, phế phổi bị chấn động nhẹ dâng lên vị tanh ngọt của máu.


Ông nhớ lại lời dạy cũ của cựu đao sư Lý Thiết Ngưu hằng đêm trước ngọn lửa lò rèn nóng bỏng: *"Đao pháp hành hình sa trường không nằm ở độ bén của lưỡi đao, mà nằm ở kình lực nén khí. Khi ngươi gõ búa xuống đe sắt, lực rung động phải truyền sâu vào lòng đất chứ không làm vỡ đe. Đó chính là Chấn Kình Đả Thiết."*


Thiết Giáp Nhân lại bước lên, đại búa sắt nặng năm mươi cân vung chéo góc nhắm thẳng hông trái Thẩm Độc Hành. Cú vung mang theo luồng khí kình Trảm Phong gào rú.


Thẩm Độc Hành không dùng khiên đỡ trực diện nữa. Ông nín thở nín nhịp tim, vận dụng bộ pháp di chuyển vòng tròn của Kiếm ý bảo hộ Tạ gia vừa ngộ được. Thân hình ông nghiêng đi uyển chuyển, trượt nhanh trên mặt bùn nhão bằng mép bàn chân trái khỏe mạnh. Đầu búa sắt sượt qua vai ông nửa tấc, nện mạnh xuống đất bùn lầy lội làm bùn cát bắn tung tóe cao trượng.


Ngay khoảnh khắc Thiết Giáp Nhân lỡ đà sau cú đập hụt, Thẩm Độc Hành dứt khoát buông Đại đao phủ rỉ sét xuống đất bùn. Ông bỏ đao, áp sát cự ly cực gần, luồn thân hình khòm khòm dưới nách phải của đối thủ.


Bàn tay trái chai sạn đen kịt vết muội than của ông vươn ra, vỗ thẳng vào tấm giáp ngực đúc dày của Thiết Giáp Nhân.


"Bộp."


Cú chạm nhẹ nhàng không hề phát ra tiếng động kim loại lớn, giống như một nhát búa rèn gõ nhẹ vào phôi thép đỏ rực. Nhưng ngay khoảnh khắc lòng bàn tay trái chạm vào lớp thép lạnh buốt, Thẩm Độc Hành dốc toàn bộ chân khí Phàm Kình cực hạn còn sót lại, vận dụng kỹ năng Chấn Kình Đả Thiết và kình lực Đoạn Kình - Sơ cảnh.


Một luồng kình lực rung động tần số cao vô hình bùng phát từ lòng bàn tay ông, truyền thẳng qua lớp giáp sắt đúc dày nửa tấc, bỏ qua hoàn toàn sự phòng thủ vật lý bên ngoài để dội thẳng vào lồng ngực của Thiết Giáp Nhân.


"UỲNH!!!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể gã sát thủ giáp sắt. Luồng kình lực rung chấn tàn phá dữ dội phế phổi và tim mạch của Thiết Giáp Nhân, làm vỡ nát các phế nang.


Thiết Giáp Nhân khựng lại hoàn toàn, đại búa sắt nặng năm mươi cân tuột khỏi tay rơi bịch xuống bùn lầy. Đôi mắt gã sau khe hở mũ giáp trợn trừng lên kinh hoàng, tràn đầy tơ máu đỏ ngầu. Một ngụm bạo huyết đen hoại tử tanh hôi phun xối xả ra khỏi khe hở mũ giáp sắt, nhuộm đen một mảng thép lạnh.


"Rầm!!!"


Thân hình khổng lồ bọc giáp sắt nặng hơn trăm cân của Thiết Giáp Nhân đổ sụp xuống đất bùn lầy lội như một tòa tháp sắt bị đổ vỡ, không còn một tiếng động sống sót.


Thẩm Độc Hành lùi lại ba bước, bắp tay trái run rẩy dữ dội do phản lực chấn động mạnh. Lồng ngực ông đau nhói như lửa đốt, một ngụm bạo huyết rỉ ra khóe miệng loang lổ. Ông dùng vạt áo thô lau vội vệt máu, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào Mã Bưu đang đứng chết lặng kinh sợ phía sau.


"Ngươi... ngươi dùng Đoạn Kình chấn vỡ nội tạng xuyên giáp?" Mã Bưu khiếp sợ lùi lại một bước, xích sắt trên tay gã run rẩy phát ra tiếng lách cách hốt hoảng. Gã không ngờ gã thợ rèn què tàn phế cả hai tay lại sở hữu kình lực nội môn đáng sợ đến thế.


Sự im lặng đáng sợ bao phủ bến sông lầy lội trong một nhịp thở.


Thế nhưng, ngay khi Thẩm Độc Hành định bước lên để kết liễu Mã Bưu, một tiếng rít gió cực mỏng bất ngờ xé toạc màn sương mù bão giông từ trên cao ngọn trúc đen rậm rạp dội xuống.


"Vút... Vút... Vút..."


Hàng chục mũi kim độc thổi từ ống tiễn của Độc Cô Sầu và phi tiêu lông vũ tẩm kịch độc của Hắc Ưng từ trên cao ngọn trúc bắn loạn xạ xối xả xuống, nhắm thẳng vào chiếc xe đẩy gỗ thô nơi ba đứa trẻ họ Tạ đang trốn tránh dưới ngăn bí mật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!