Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mùi Sắt Trong Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm biên thùy không có dấu hiệu suy giảm, nó gầm rú như một con dã thú bị thương, điên cuồng quật những luồng gió buốt lạnh vào rặng trúc đen của vùng Nhạn Môn Quan hoang vu. Những thân trúc già đen kịt, bóng lưỡng nước mưa va đập vào nhau sầm sập, tạo nên những tiếng rít u uất, hòa cùng tiếng sấm sét rền vang xé toạc bầu trời đêm. Nước mưa xối xả tuôn xuống sườn núi đất nhão, cuốn theo những lớp lá mục rữa, tạo nên một mùi ẩm mốc nồng nặc trộn lẫn với vị tanh của bùn đất cát biên viễn.


Trong hốc đá tự nhiên nằm sâu dưới một rễ trúc cổ thụ khổng lồ, ba đứa trẻ họ Tạ đang co cụm lại vào nhau. Không gian tối tăm và ẩm ướt chỉ được chiếu sáng một cách gượng gạo bằng những tia chớp trắng thếch thỉnh thoảng rạch ngang trời, hắt vào những gương mặt xanh xao, run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Tạ Vân, đứa con thứ mười một tuổi bướng bỉnh hằng ngày, giờ đây đang ôm chặt lấy em út Tạ Vũ mới lên bảy. Cô bé Tạ Vũ nhắm nghiền mắt, hai tay run rẩy ôm khư khư chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai của mẫu thân trước ngực, môi mím chặt không dám phát ra một tiếng khóc thành tiếng. Tiếng sấm gầm rú bên ngoài như những chiếc búa tạ nện thẳng vào tâm trí non nớt của cô bé hằng đêm bị sang chấn tâm lý từ đêm thảm sát phủ tướng quân một năm trước.


Đứng chắn trước cửa hốc đá hẹp, Tạ Thanh – đứa con cả mười bốn tuổi – đang thủ thế với thanh kiếm gỗ tự đẽo bằng củi rừng trúc. Thiếu niên gầy gò nhưng khung xương vững chãi ẩn sau bộ y phục vá víu ướt sũng nước mưa. Mạn sườn trái của cậu, nơi vết rạn xương sườn cũ chưa lành sau cú đạp của Vương Đại Hổ hằng ngày, đang nhói lên từng cơn đau buốt theo nhịp thở dồn dập. Khóe miệng cậu vẫn còn vương vệt máu loãng khô sẫm dính nước mưa, nhưng cặp mắt sáng lạnh lùng của cậu không hề dao động. Cậu đang lắng nghe. Giữa tiếng mưa gầm rú và tiếng trúc đập sầm sập, có một loại âm thanh dị biệt đang tiến lại gần.


Đó là tiếng bước chân bốn chân dẫm lên thảm lá mục ẩm ướt, tiếng thở khò khè dính nước bọt nồng nặc mùi máu tanh, và tiếng xích sắt lách cách va chạm vào đá hộc.


"Thanh ca... muội sợ..." Tạ Vũ thào thào, giọng nói run rẩy lạc đi trong tiếng gió rít.


"Đừng sợ. Vũ nhi, ôm chặt lấy Vân ca. Bất kể chuyện gì xảy ra, không được buông tay, không được nhìn ra ngoài," Tạ Thanh rít qua kẽ răng, bàn tay gầy gò siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ thô ráp. Cậu biết, gã thợ rèn què Thẩm Độc Hành đã rời đi để cứu Tiểu Mai, bỏ lại ba anh em cậu đơn độc giữa rừng sâu. Lòng căm hận và sự nghi kỵ về vết sẹo thích chữ đao phủ hình chữ thập trên cổ tay phải của cha nuôi vẫn đang cắn xé lồng ngực cậu, nhưng lúc này, bản năng bảo vệ các em của một nam tử họ Tạ đã vượt lên trên tất cả.


Một tia chớp khổng lồ đột ngột rạch đôi bầu trời đêm, chiếu sáng rực toàn bộ cửa hốc đá trong một cái nháy mắt.


Dưới ánh chớp trắng dã, ba bóng đen khổng lồ hiện ra ngay trước lối vào hốc đá. Đó là ba con chó săn máu khổng lồ của sát thủ nuôi khuyển Tầm Huyết. Thân hình chúng to lớn như những con bê, lông đen mướt dính đầy bùn đất, hàm răng nanh dài nhọn hoắt rỉ ra thứ nước bọt đặc quánh bốc mùi đồng nát và thịt thối rữa. Đôi mắt chúng đỏ ngầu sát khí dưới màn mưa, chiếc mũi to liên tục hít hà mặt đất nhão dính đầy vết máu khô sẫm từ vai trái rỉ ra của Thẩm Độc Hành để lại trên mạn xe đẩy gỗ mục.


"Gừ... gừ..."


Con chó săn đầu đàn, một con thú cụt tai trái khổng lồ, gầm gừ nhẹ trong cổ họng. Nó đã ngửi thấy mùi hơi ấm phàm nhân bên trong hốc đá. Không một nhịp chậm trễ, con thú lấy đà, bốn móng vuốt sắc nhọn bấu chặt vào đất bùn lầy lội, lao thẳng vào hốc đá hẹp với sức mạnh của một mũi tên sa trường.


"Lui lại!"


Tạ Thanh hét lớn. Cậu không lùi mà bước chéo chân trái sang hông, vận dụng bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn học lỏm từ những động tác vung búa rèn của Thẩm Độc Hành hằng đêm. Thân hình cậu nghiêng đi nửa tấc, vừa vặn né tránh cú vồ vập trực diện của con chó săn cụt tai. Móng vuốt sắc nhọn của con thú sượt qua ngực áo thô của cậu, xé rách một đường dài rỉ máu nhưng không chạm vào thịt sâu.


Ngay khi con thú vừa đáp đất trượt đà, Tạ Thanh xoay hông, dồn toàn bộ lực Phàm Kình sơ cấp vào hai cánh tay gầy, vung thanh kiếm gỗ tự đẽo chém mạnh một nhát từ trên xuống nhắm thẳng vào đỉnh sọ của nó.


"Bộp! Rắc!"


Thanh kiếm gỗ củi rừng trúc va chạm mạnh vào lớp xương sọ cứng như đá hộc của con chó săn máu, phát ra một tiếng đục khàn rồi gãy đôi thành hai mảnh gỗ tước xơ xác. Con chó săn chỉ bị chấn động nhẹ, nó lắc mạnh cái đầu cụt tai, quay ngoắt lại gầm rú điên cuồng. Cú va chạm mạnh dội ngược lại gân tay làm hai bàn tay Tạ Thanh tê dại, vết rạn xương sườn trái của cậu bị chấn động mạnh khiến cậu ho ra một ngụm máu loãng, ngã văng người sát vào vách đá ẩm ướt của hốc tối.


Hai con chó săn máu còn lại bên ngoài nghe tiếng gầm của đầu đàn, lập tức lao vút vào trong, hàm răng nanh nhọn hoắt há rộng nhắm thẳng vào cổ họng của Tạ Thanh và Tạ Vân đang co rúm.


"Chết đi!" Tạ Thanh hét lên trong tuyệt vọng, cậu vung nửa mảnh kiếm gỗ gãy còn lại lên che chắn trước mặt, chuẩn bị đón nhận răng nanh dã thú.


Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng sát khí sa trường lạnh ngắt bất ngờ thốc thẳng từ màn mưa bão bên ngoài vào lòng hốc đá. Một bóng người cao lớn, hơi khòm khòm xộc vào như một vị thần hộ pháp bước ra từ cõi chết.


Thẩm Độc Hành đã quay lại!


Gương mặt đầy nếp nhăn gió sương của ông dính đầy máu tươi loang lổ của Quỷ Nha, bả vai trái bị chém thêm vết xước sâu rỉ máu ướt sũng vai áo bố thô ám khói lò rèn. Cánh tay phải hoại tử gân mạch run rẩy được quấn chặt bằng gạc vải thô đen dính máu rũ thõng vô lực bên hông. Nhưng cánh tay trái của ông, to khỏe bất thường do quai búa rèn sắt lâu năm, đang cầm chắc chiếc búa rèn sắt nặng hai mươi cân đúc đặc.


Không một lời nói, Thẩm Độc Hành vung búa rèn sắt bằng tay trái với kình lực Phàm Kình cực hạn. Đường búa vạch ra một vệt đen xé gió gầm rú trong không gian hẹp.


"Bộp!!!"


Cú nện nghìn cân giáng thẳng vào sọ con chó săn đầu đàn cụt tai đang chuẩn bị vồ Tạ Thanh. Tiếng xương sọ vỡ vụn răng rắc vang lên giòn dã dưới lực búa đặc. Con thú khổng lồ không kịp phát ra tiếng kêu, sọ đầu bẹp rúm, máu tươi loang lổ bắn tung tóe lên vách đá vôi xám ẩm ướt, cơ thể to lớn đổ sụp xuống đất bùn lầy lội, giật mạnh vài cái rồi chết đứng.


Ngay lập tức, Thẩm Độc Hành buông búa rèn, vươn bàn tay trái chụp lấy quai đeo của "Tấm khiên sắt nứt vỡ" khoác trên lưng, dựng mạnh tấm khiên sắt dày nửa tấc xuống nền đất bùn sát vách đá, thiết lập một bức tường phòng thủ khép kín che chắn toàn bộ cơ thể ba đứa trẻ phía sau.


"Keng! Keng! Keng!"


Hai con chó săn máu còn lại điên cuồng cắn xé, móng vuốt sắc nhọn cào rít liên tục vào bề mặt tấm khiên sắt nứt vỡ, tạo nên những tiếng rít kim loại chói tai và những tia lửa vàng bắn ra trong bóng tối. Lực va chạm mạnh mẽ của bầy thú dữ dội dội ngược lại khớp vai trái bị thương bục chỉ cơ của Thẩm Độc Hành, khiến vết thương cũ rách miệng rỉ máu đỏ tươi loang lổ ướt đẫm cả mảng vai áo thô. Gương mặt ông phẳng lặng như đá bia sa trường, đôi mắt sắc lẹm ẩn dưới vành nón lá rách nát không hề nháy một nhịp.


Nhận thấy bầy chó săn tấn công theo bản năng khứu giác nhạy bén và rất sợ tiếng động kim loại lớn của sa trường cũ, Thẩm Độc Hành dùng bàn tay trái cầm chiếc búa rèn sắt gõ mạnh liên tục vào mặt trong của tấm khiên sắt nứt vỡ.


"OÀNG! OÀNG! OÀNG!"


Tiếng va chạm kim loại khổng lồ vang dội, tạo ra luồng sóng âm chấn động tần số cao rung chuyển cả lòng hốc đá hẹp. Tiếng kêu u uất kéo dài làm màng nhĩ bầy chó săn bị chấn nhiễu dữ dội. Hai con dã thú khổng lồ đau đớn rú lên những tiếng oai oán, chúng buông tấm khiên sắt, lắc đầu điên cuồng rồi cụp đuôi tháo chạy hỗn loạn ra ngoài màn sương mù mưa bão rừng trúc.


Từ phía xa ngoài rừng trúc đen, tiếng còi xương thú quái dị của khuyển thủ Tầm Huyết vang lên lách cách, gọi bầy chó săn máu còn lại rút lui về đội hình bao vây ngoài sườn đồi.


Thẩm Độc Hành thu hồi tấm khiên sắt nứt vỡ, ông khuỵu một gối xuống đất bùn lầy lội, lồng ngực phập phồng dồn dập. Một ngụm máu loãng đen hoại tử tràn ra khóe miệng, ông ho khan vài tiếng trầm đục rồi vội vã lấy vạt áo thô lau đi để tránh làm ba đứa trẻ hoảng sợ.


Tạ Thanh ngồi tựa lưng vào vách đá, ngực phập phồng đau đớn. Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng khòm khòm của cha nuôi. Cậu đã nhìn thấy cú vung khiên sắt bằng tay trái với lực mạnh khủng khiếp của ông, và cậu cũng nhìn thấy cánh tay phải quấn gạc đen rách nát đang rỉ máu tươi đỏ sẫm chảy dọc xuống các ngón tay chai sạn. Mối nghi ngờ và lòng căm hận giết cha trong lòng cậu càng dâng lên dữ dội, nhưng lúc này, nhìn bắp vai rách thịt rỉ máu của cha nuôi đang đứng chắn trước cửa hang để bảo vệ mạng sống cho các em mình, Tạ Thanh cúi đầu im lặng, siết chặt nửa mảnh kiếm gỗ gãy trong tay.


Thẩm Độc Hành quay đầu lại nhìn ba đứa trẻ, giọng trầm đục khàn khàn rít qua kẽ răng:


"Tiểu Mai đã hy sinh trung nghĩa... Bản đồ mật lộ vượt biên giới ta đã giữ được. Nhưng chúng ta phải đi ngay lập tức. Lối ra của Rừng Trúc Đen đã bị phong tỏa."


Lời ông chưa dứt, qua màn mưa bão trắng xóa ngoài cửa hốc đá, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên đá sỏi và tiếng xích sắt quấn thiết chùy trăm cân rít vang dội bờ sông dội lại.


Bóng dáng khổng lồ vạm vỡ của phó đà chủ Mã Bưu cầm đôi thiết chùy trăm cân và gã "Thiết Giáp Nhân" mặc bộ giáp sắt đúc dày toàn thân từ đầu đến chân của Ảnh Sát Các đang từ từ hiện ra dưới màn mưa lạnh, khóa chặt lối thoát duy nhất dẫn ra bến đò sông Hắc Thủy. Cả nhóm chính thức rơi vào thế lưỡng đầu thọ địch, ngàn cân treo sợi tóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!