Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mật Đạo Đồi Sói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão rống lên ngoài rìa rừng trúc đen như một bầy thú dữ đang cuồng nộ tìm cách xé toạc bầu trời Nhạn Môn Trấn. Những thân trúc già đen kịt quật vào nhau sầm sập, tiếng lá xào xạc dữ dội hòa cùng tiếng sấm sét rền vang, tạo nên một tấm màn âm thanh khổng lồ che giấu mọi dấu vết của trần thế.


Trong hốc đá tự nhiên khuất sau một bụi gai rậm rạp mà Lão Tiều phu đã chỉ mốc cho từ trước, Thẩm Độc Hành khom cái lưng rộng hơi gù của mình xuống. Nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng từ mái tóc bạc xơ xác xuống gương mặt đầy nếp nhăn gió sương, làm mờ đi vết sẹo bỏng lớn bên má trái. Bờ vai trái của ông, nơi vết thương roi sắt của Tống Hùng bị bục chỉ cơ từ đêm qua, vẫn đang âm ỉ rỉ ra những vệt máu loãng, thấm đẫm mảng vải thô ám muội than lò rèn.


Ông cúi người nhìn vào khoảng tối hẹp của hốc đá. Ba đứa trẻ họ Tạ đang nép chặt vào nhau dưới tấm da thú hôi hám mùi mỡ bò. Tạ Vũ nhỏ nhắn ôm khư khư chiếc trâm cài tóc bằng bạc chạm hình hoa mai của mẫu thân, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt nhưng không dám khóc thành tiếng. Tạ Vân mười một tuổi run rẩy bên cạnh, gương mặt lấm lem than củi tái nhợt vì lạnh. Chỉ có Tạ Thanh, đứa con cả mười bốn tuổi, là vẫn giữ chặt thanh kiếm gỗ tự đẽo trong tay, ánh mắt lạnh lùng đầy oán hận dán chặt vào cổ tay phải quấn gạc rách của Thẩm Độc Hành – nơi vết sẹo thích chữ hình chữ thập đao phủ hoàng gia đen kịt đang lộ ra dưới ánh chớp.


"Thanh nhi," Giọng Thẩm Độc Hành khàn đặc, trầm đục như tiếng hai mảnh sắt rỉ miết vào nhau. Ông không nhìn thẳng vào mắt thiếu niên, chỉ khẽ đặt bàn tay trái dẻo dai lên mạn xe đẩy gỗ thô đang chắn trước cửa hốc đá. "Giữ chặt lấy các em. Đừng ra ngoài, đừng nhóm lửa. Đêm nay, bất kể nghe thấy tiếng động gì bên ngoài, cũng không được lên tiếng."


Tạ Thanh rít qua kẽ răng, giọng mỏng dính nhưng sắc lẹm: "Thúc định đi đâu? Bỏ mặc chúng tôi ở đây để tự đi nộp mạng cho Ảnh Sát Các sao? Hay thúc định quay lại làm con chó săn cho triều đình một lần nữa?"


Thẩm Độc Hành không giải thích. Ông biết, mọi lời bào chữa vào lúc này đều vô nghĩa trước lòng hận thù giết cha đang rực cháy trong lòng đứa trẻ. Ông chỉ lặng lẽ quấn chặt lại dải băng gạc vải thô đen dính máu khô trên cánh tay phải hoại tử gân mạch của mình, rồi nhặt thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân bọc trong bao gỗ mục dắt bên hông xe đẩy.


Ông quay lưng bước đi, bóng dáng khòm khòm cô độc nhanh chóng chìm vào màn sương mù xám tro của rừng trúc đen. Mục tiêu của ông đêm nay không phải là trốn chạy, mà là Động Thạch Nhũ Đồi Sói – sào huyệt hắc đạo của băng cướp Độc Nhãn Long, nơi chuyên gia tra tấn Quỷ Nha đang giam giữ và hành hạ Tiểu Mai, nữ tỳ trung nghĩa duy nhất của Tạ gia còn sống sót.


***


Đường lên Đồi Sói lầy lội và dốc đứng, sườn núi đá xám trọc lốc bị nước mưa xối xả làm trơn trượt như bôi mỡ. Thẩm Độc Hành đi khập khiễng, chân trái hơi què kéo lê trên đất đá bùn nhão. Cánh tay phải của ông hoàn toàn liệt gân cốt, lạnh ngắt và vô lực rũ xuống bên hông. Mỗi nhịp thở dồn dập trong mưa lạnh làm phế phổi ông đau thắt, tiếng ho khan rỉ ra một ngụm máu loãng đen hoại tử. Nhưng đôi mắt ông, ẩn dưới vành nón lá rách nát dính đầy muội than, vẫn sắc lẹm như lưỡi đao hành hình năm xưa.


Lối vào Động Thạch Nhũ nằm khuất sau một khe nứt đá hẹp chênh vênh giữa vách núi. Sương mù ẩm ướt bốc lên từ lòng hang ngập nước ngầm, mang theo mùi tanh hôi của máu khô và gỗ mục. Thẩm Độc Hành lướt nhẹ gót chân, áp sát vào vách đá ẩm ướt, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân dẫm lên đá sỏi.


Trong lòng mật đạo hẹp chỉ vừa một người đi, ánh đuốc dầu hỏa cắm trên vách đá lung linh mờ ảo, hắt bóng hai gã thổ phỉ canh gác lên tường hang. Chúng mặc áo da sói thô sờn rách rưới, tay lăm lăm hai thanh đại đao rèn thô bản rộng.


"Mưa gió thế này, chắc gã què và lũ ranh con kia chết chìm dưới sông Hắc Thủy rồi," Một gã thổ phỉ tặc lưỡi, nhổ một bãi nước bọt xuống vũng nước ngầm dưới chân.


"Đà chủ nói không được lơ là. Quỷ Nha đại nhân đang tra khảo con tỳ nữ kia ở buồng trong. Nghe nói con mụ đó cứng đầu lắm, bị nhổ hết răng nanh mà vẫn không chịu hé nửa lời về mật đạo dưới lò rèn..."


Lời gã chưa dứt, một cái bóng cao gầy, hơi khòm đã đột ngột áp sát từ góc tối sương mù.


Thẩm Độc Hành vung thanh đại đao phủ rỉ sét bằng tay trái, định chém ngang hông hai gã canh gác để dứt điểm nhanh gọn. Nhưng không gian hang đá vôi quá chật hẹp, trần hang đầy thạch nhũ nhọn hoắt rủ xuống cản trở quỹ đạo vung của thanh đao bản rộng nặng ba mươi cân.


"Keng!"


Lưỡi đao phủ va chạm mạnh vào vách đá sắc cạnh, bắn ra những tia lửa vàng chói mắt. Tiếng kim loại va chạm đá hộc rít lên u uất, làm mẻ thêm một vết sâu hoắm trên lưỡi đao rỉ sét của ông.


"Kẻ nào?!"


Hai gã thổ phỉ giật mình hét lớn, vung đao chém chéo hông chặn đường.


Thẩm Độc Hành phản ứng cực nhanh. Nhận thấy đại đao bị hạn chế không gian, ông dứt khoát buông lỏng lực tay trái, hạ thấp trọng tâm cơ thể lướt bộ pháp lướt bùn tránh đường đao thứ nhất. Ông áp sát cự ly gần vào gã thổ phỉ bên phải, vươn bàn tay trái chai sạn chộp lấy cổ tay cầm đao của gã, đồng thời dùng cùi chỏ trái dập mạnh vào khớp vai của đối thủ.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy giòn dã vang lên trong lòng hang hẹp. Gã thổ phỉ hét lên đau đớn, thanh đại đao tuột khỏi bàn tay bị bẻ gập dị dạng. Thẩm Độc Hành không dừng lại, ông xoay người, dùng đầu gối trái quật mạnh vào gối gã thứ hai đang lao tới.


"Hự!"


Gã thổ phỉ thứ hai bị mất đà, cú quật của quyền kỹ sa trường tàn bạo làm gã khuỵu ngã. Thẩm Độc Hành dùng cùi chỏ nện thẳng vào gáy gã, đạp văng gã vào một vách đá nhọn hoắt nhô ra từ tường hang. Gã thổ phỉ trợn tròn mắt, đầu đập mạnh vào đá hộc rồi ngã gục xuống vũng nước ngầm, không kịp phát ra tiếng động thứ hai.


Nhưng đường đao chém sượt của gã trước đó đã kịp để lại một vết chém xước rách thịt dài nửa tấc trên bả vai trái của Thẩm Độc Hành. Máu tươi rỉ ra loang lổ ngực áo thô dính đầy muội than, hòa cùng nước mưa lạnh buốt làm vai trái ông run rẩy dữ dội. Ông hít một hơi thật sâu để nén cơn đau phế phổi, nhặt lại thanh đại đao phủ rỉ sét, tiếp tục đi sâu vào lòng động thạch nhũ.


***


Càng đi sâu, tiếng thét gào đau đớn rên rỉ và tiếng cười biến thái của Quỷ Nha càng vang lên rõ mồm một qua các khe đá ẩm ướt.


Trong một gian buồng đá rộng chứa đầy dụng cụ tra tấn rỉ sét, một chiếc lò than củi đỏ rực đang tỏa ra hơi nóng ngột ngạt và mùi thịt cháy khét lẹt. Tiểu Mai bị xích sắt quấn chặt cổ, treo lơ lửng trên một bệ đá vôi. Bộ y phục khất cái rách nát của cô loang lổ những vệt máu tươi và máu khô đen kịt, tóc tai rũ rượi bết chặt vào gương mặt bôi than đen che giấu dung nhan thanh tú nay đã sưng húp, biến dạng vì đòn tra tấn dã man. Khớp vai trái của cô bị bẻ gập dị dạng, ba chiếc răng nanh bị nhổ bật chỉ còn lại những hốc máu đỏ tươi.


Quỷ Nha đứng trước mặt cô, gã đàn ông gầy gò có hai chiếc răng nanh dài nhô ra như quỷ nở nụ cười tàn ác. Gã cầm chiếc kìm sắt rỉ sét dính đầy máu tươi, gí sát vào mu bàn tay phải của Tiểu Mai:


"Nói! Mật đạo dưới lò rèn cũ của gã què thông ra hướng nào? Ba đứa ranh con họ Tạ đang trốn ở đâu? Ngươi cứng đầu thêm một nhịp nữa, ta sẽ bẻ gãy từng đốt ngón tay của ngươi!"


Tiểu Mai thoi thóp ngước đầu lên, cô nhổ một ngụm máu bọt lẫn răng gãy thẳng vào mặt Quỷ Nha, giọng nói khàn đặc nhưng kiên cường tuyệt đỉnh:


"Chó săn triều đình... các ngươi... sẽ không bao giờ... tìm thấy họ..."


"Con tiện tỳ chết tiệt!"


Quỷ Nha điên cuồng gào lên, gã giơ cao chiếc kìm sắt định bẻ gãy ngón tay cô.


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một luồng sát khí lạnh ngắt sa trường đột ngột thốc thẳng vào gian buồng đá, làm dập tắt ba ngọn đuốc dầu hỏa treo trên tường.


"Ai?!"


Quỷ Nha giật mình quay ngoắt lại. Dưới ánh lửa đỏ rực của lò than nung, Thẩm Độc Hành lầm lỳ bước ra từ bóng tối sương mù, thanh đại đao phủ rỉ sét nặng ba mươi cân lê trên mặt đất đá phát ra tiếng rít khô khốc "xoẹt... xoẹt..." ghê rợn.


"Thẩm què?! Ngươi chưa chết cháy sao?" Quỷ Nha trợn tròn mắt, kinh hoàng nhìn gã thợ rèn què tàn phế gân tay đứng trước mặt. Nhưng gã lập tức lấy lại sự tự tin khi nhìn thấy cánh tay phải run rẩy rũ thõng của Thẩm Độc Hành. "Hóa ra ngươi tự tìm đến nộp mạng. Cánh tay phải của ngươi đã phế hoàn toàn, tay trái dính đầy thương tích bục cơ... Ngươi lấy gì để chiến đấu với ta?"


Quỷ Nha không hề khờ khạo áp sát cận chiến. Gã biết Thẩm Độc Hành sở hữu kình lực Phàm Kình đỉnh phong đáng sợ qua búa rèn sắt, nên gã dứt khoát lùi lại ba bước, tay phải vung chiếc kìm sắt ném liên hoàn ba cây phi đao mỏng tẩm kịch độc nhắm thẳng vào các tử huyệt trên ngực và cổ họng Thẩm Độc Hành để quấy rối tầm xa.


Thẩm Độc Hành đứng im lặng giữa gian buồng đá hẹp. Ông không thể vung đao chém ngang hông vì vách đá xung quanh quá hẹp, lưỡi đao nặng chắc chắn sẽ bị kẹt vào thạch nhũ rủ xuống.


Ông nhắm mắt lại. Giác quan đặc biệt "Thính Phong Biện Vị" được kích hoạt cực hạn. Giữa tiếng lửa than cháy xèo xèo và tiếng nước ngầm chảy xiết, tai ông nghe rõ mồm một ba tiếng rít gió cực mỏng của phi đao đang lao tới.


Thẩm Độc Hành nghiêng đầu nửa tấc né tránh cây phi đao thứ nhất sát vành tai. Cùng lúc đó, ông xoay hông, dùng tay trái khỏe mạnh vung thanh đại đao phủ rỉ sét vẽ một đường đao tròn tuyệt mỹ của Kiếm ý bảo hộ Tạ gia vừa ngộ được.


"Keng! Keng!"


Hai cây phi đao còn lại va chạm vào lưỡi đao tròn xoay, bị lực nặng vạn cân chấn bay găm thẳng vào vách đá vôi tóe lửa.


"Cái gì?! Kiếm pháp Tạ gia?!" Quỷ Nha kinh hoàng hét lên khi nhận ra bộ pháp di chuyển vòng tròn tinh diệu của kẻ thù cũ trên người gã đao phủ triều đình.


Thẩm Độc Hành không để gã có cơ hội thở nhịp thứ hai. Ông dồn toàn bộ kình lực Đoạn Kình từ bắp chân trái lướt bộ pháp lướt bùn áp sát cự ly cực gần. Cánh tay phải hoại tử run rẩy của ông đột ngột gồng lên, phối hợp với lực tay trái khỏe mạnh nâng thanh đại đao phủ nặng ba mươi cân bổ dọc từ trên xuống.


"Nhị Đao Trảm Cốt!"


Một tiếng rít gió u uất như tiếng oan hồn sa trường gào rú bùng phát. Đường đao mang kình lực vạn cân bổ xuống như sấm sét gầm rú giữa đêm giông bão.


Quỷ Nha kinh hoàng giơ chiếc kìm sắt đúc đặc lên đỡ đòn trực diện.


"Rắc!!!"


Chiếc kìm sắt đúc đặc bị lưỡi đao phủ rỉ sét chẻ đôi phát tiếng nổ giòn dã. Kình lực Đoạn Kình rung động tần số cao truyền qua cán đao, chấn vỡ hoàn toàn nội tạng và nứt đôi sọ của Quỷ Nha trước khi lưỡi đao chạm đất.


Sát thủ tra tấn của Ảnh Sát Các trợn tròn đôi mắt đầy tơ máu, ngã gục xuống vũng máu tươi loang lổ bên cạnh lò than nung, không kịp thét lên một tiếng đau đớn.


***


Thẩm Độc Hành khuỵu một gối xuống đất đá bùn lầy, hơi thở dồn dập đứt quãng. Cánh tay phải của ông sau cú vận lực Đoạn Kình cực hạn bị bạo huyết phản phệ dữ dội, các sợi gân cơ vai phải co rút đen kịt, máu tươi rỉ ra loang lổ dưới lớp gạc rách nát vĩnh viễn không thể phục hồi. Ông nghiến răng chịu đựng, dùng tay trái nhặt thanh đao phủ, lết chân lại gần bệ đá vôi.


Ông vung đao chém đứt xích sắt quấn cổ Tiểu Mai, đỡ lấy cơ thể thoi thóp của nữ tỳ trung nghĩa đặt nằm xuống đống rơm khô ẩm ướt.


"Tiểu... Mai..." Giọng Thẩm Độc Hành khàn đặc, đầy dằn vặt nội tâm.


Tiểu Mai từ từ mở đôi mắt sưng húp rỉ máu đen nhìn gã thợ rèn què trước mặt. Khóe miệng rách nát của cô khẽ cử động, nặn ra một nụ cười héo hắt đầy đau đớn. Cô nhận ra vết sẹo hình chữ thập đen kịt trên tay phải của gã – vết sẹo thích chữ đao phủ hoàng gia đã chém đầu chủ nhân Tạ Hoài An năm xưa trên pháp trường Thần Đô.


Nhưng cô không oán hận, không thét lên. Cô biết gã què này bị triều đình ép buộc gia quyến, và suốt một năm qua, gã đã dốc toàn bộ sinh mạng và đôi tay rỉ sét để bảo vệ ba đứa trẻ mồ côi họ Tạ dưới ánh mặt trời.


"Thẩm... thúc..." Tiểu Mai thào thào, bàn tay gầy gò đầy vết roi da của cô run rẩy đưa vào trong lớp áo khất cái rách nát, lôi ra một ống tre cũ kỹ dính đầy máu tươi. "Bản đồ... mật lộ vượt biên giới... Tần Sâm... lão quản gia... đã giấu kỹ... Tránh xa Nhạn Môn Quan... Thiết Lang đã phong tỏa cổng chính... Đưa lũ trẻ... vượt đầm lầy..."


Thẩm Độc Hành nhận lấy ống tre cũ dính máu bằng bàn tay trái run rẩy. Lồng ngực ông thắt chặt lại vì món nợ ân nghĩa quá lớn của gia nô trung thành.


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Tiểu Mai đột ngột trợn tròn mắt, cô dùng chút hơi tàn cuối cùng túm chặt lấy vạt áo thô của Thẩm Độc Hành, giọng nói thào thào đứt quãng đầy kinh hoàng:


"Mã Bưu... phó đà chủ... gã khuyển thủ Tầm Huyết... dắt theo bầy chó săn máu khổng lồ... đã ngửi thấy mùi máu khô trên xe đẩy... Chúng đang tiến thẳng về phía hốc đá... Rừng Trúc Đen... cứu... lũ trẻ..."


Bàn tay gầy gò của Tiểu Mai buông thõng xuống đất bùn lạnh ngắt, đôi mắt sưng húp khép lại vĩnh viễn trong gian buồng đá u tối Động Thạch Nhũ.


Thẩm Độc Hành đứng chết lặng giữa lòng hang ẩm ướt. Sấm sét ngoài trời bỗng gầm rú dữ dội, ánh chớp trắng thếch rạch qua khe đá hắt lên gương mặt đầy sẹo bỏng của gã cựu đao phủ đệ nhất vương triều.


Lũ trẻ đang đơn độc trong hốc đá Rừng Trúc Đen. Bầy chó săn máu khổng lồ và phó đà chủ Mã Bưu đang áp sát chúng.


Trái tim Thẩm Độc Hành rơi rụng xuống vực sâu của sự sợ hãi tột cùng. Ông giắt bản đồ mật lộ vào ngực áo thô dính máu, tay trái siết chặt chuôi thanh đại đao phủ rỉ sét, điên cuồng lao ra khỏi Động Thạch Nhũ Đồi Sói hướng thẳng về phía rừng trúc đang gào rú trong mưa bão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!