Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tàn Lửa Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ rặng núi phía bắc dội về, kéo theo cơn mưa dông xối xả trút xuống Nhạn Môn Trấn. Giữa màn đêm ẩm ướt và lạnh buốt của vùng biên thùy hoang dã, lò rèn của Thẩm Độc Hành nằm cô độc nơi rìa trấn như một nấm mộ đất cũ nát, chỉ có ánh lửa đỏ tía từ bệ nung là còn lập lòe khạc ra những tia lửa mệt mỏi.


Trong gian nhà sộc sệch ám đầy muội than, Thẩm Độc Hành đứng khòm lưng bên đe sắt. Gương mặt gã, hằn sâu những nếp nhăn của gió sương và một vết sẹo bỏng lớn co rúm bên má trái, chìm khuất sau làn tóc xơ xác điểm bạc. Gã đã ba mươi tám tuổi, nhưng cái dáng đi khập khiễng cùng bờ vai rộng hơi khòm khiến gã trông già nua như một lão già sắp đất quy thiên. Gã vung búa. Mỗi nhịp búa gõ xuống phôi thép nóng đỏ đều chuẩn xác, tẻ nhạt, nhưng tuyệt đối không phát ra tiếng vang chói tai. Đó là kỹ thuật rèn sắt triệt tiêu tiếng động mà gã đã luyện suốt mười năm qua, biến âm thanh va đập của kim loại chìm lấp hoàn toàn vào tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài.


Ở góc tối sau bệ nung, một cặp mắt sáng lạnh lùng và cảnh giác đang âm thầm quan sát gã. Tạ Thanh, đứa con cả mười bốn tuổi của cựu tướng quân Tạ Hoài An, đứng tựa lưng vào vách gỗ mục. Thiếu niên gầy gò, khung xương vững chãi ẩn sau bộ y phục vá chằng vá đụp nhuốm bùn đất. Bàn tay gầy của cậu luôn giữ chặt lấy bao kiếm gỗ tự đẽo giấu sau lưng áo, nơi cất giấu tàn bản Kiếm phổ Tạ gia quý giá. Kể từ ngày được gã thợ rèn què này nhặt về từ đống xác chết rữa nát của phủ tướng quân một năm trước, Tạ Thanh chưa từng buông lỏng sự nghi ngờ. Cậu ghét sự im lặng của gã, ghét cả cách gã luôn cúi đầu cung kính trước bọn lính tuần quan phủ tham lam. Đối với cậu, gã thợ rèn này quá bí ẩn, và sự bí ẩn trong thời buổi loạn lạc này luôn đi kèm với mùi của sự phản bội.


Thẩm Độc Hành biết thiếu niên đang nhìn mình. Gã không quay đầu, chỉ lầm lì quai búa. Cánh tay phải của gã, chằng chịt những vết sẹo gân mạch co rút đen kịt, bắt đầu run lên nhè nhẹ. Cơn đau âm ỉ từ sâu trong tủy xương nhói lên, báo hiệu dòng sát khí tàn bạo của đao pháp hành hình cũ lại đang tự ăn mòn kinh mạch của chính gã. Gã nén một tiếng ho khan, cố điều hòa nhịp thở theo tâm pháp tĩnh tâm hằng đêm, ép dòng chân khí nóng đỏ dịu xuống. Gã không được phép ngã quỵ, ít nhất là lúc này, khi ba đứa trẻ mồ côi họ Tạ đang ngủ say dưới gian buồng trong.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ lò rèn bị một lực mạnh đạp tung, bắn ra những mảnh chốt cửa mục nát. Nước mưa lạnh buốt cùng gió bão ùa vào, thổi bùng đống than củi đỏ rực và làm rung chuyển chiếc đèn dầu treo trên xà nhà.


Tống Hùng, Đội trưởng tuần phòng Nhạn Môn Trấn, bước vào trước. Gã mặc bộ giáp quan sai rỉ sét sộc sệch, gương mặt rỗ đầy thịt mỡ bóng lưỡng dưới ánh lửa đỏ. Tay phải gã lăm lăm cây roi sắt ba khúc tẩm độc nhẹ, vung vẩy đầy đe dọa. Theo sau gã là bốn tên lính tuần phòng trang bị thương sắt và Chu Thiết – chủ tiệm rèn lớn nhất trấn. Chu Thiết có vóc dáng vạm vỡ của kẻ quai búa lâu năm, da đỏ gay vì hơi lửa, nhưng cặp mắt ti hí lại tràn đầy sự ghen ghét đố kỵ hẹp hòi.


"Thẩm què! Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, lén lút đỏ lửa rèn cái gì đó?" Tống Hùng gầm lên, giọng nói nặc mùi rượu rẻ tiền lấn át cả tiếng sấm. Gã vung roi sắt quật mạnh xuống chiếc bàn gỗ thô gần cửa, khiến chiếc bát sành mẻ góc vỡ tan tành.


Tạ Thanh lập tức bước lên nửa bước, tay siết chặt chuôi kiếm gỗ, mắt lóe lên sát ý sa trường cũ. Nhưng trước khi thiếu niên kịp hành động, một bàn tay thô ráp, chai sạn đen kịt vết than của Thẩm Độc Hành đã giữ chặt vai cậu, kéo mạnh cậu về phía sau bệ nung.


Thẩm Độc Hành cúi đầu, cái vai khòm xuống thấp hơn thường lệ, chân trái cố ý kéo lê nặng nề trên nền đất bùn ẩm ướt. Gã run rẩy, giọng khàn đặc đầy vẻ hèn nhát của một kẻ dưới đáy xã hội: "Báo cáo Tống đội trưởng... thảo dân chỉ tranh thủ đêm mưa rèn nốt mấy lưỡi cuốc xẻng cho tiệm gạo Ngô Lão Bản. Mong quan lớn bớt giận, miếu nhỏ này không chịu nổi uy nghiêm của ngài."


"Cuốc xẻng?" Chu Thiết bước lên, cười khẩy đầy gian xảo, ngón tay mập mạp chỉ thẳng vào đống sắt vụn sa trường chất góc lò rèn. "Tống đội trưởng, ngài đừng để gã què này lừa dối! Sắt vụn sa trường cũ nát kia chứa hàm lượng thép tốt của binh khí sa trường. Luật cấm triều đình ghi rõ, thường dân tàng trữ sắt vũ khí sa trường quá ba cân đều khép vào tội mưu phản! Lò rèn của hắn chứa ít nhất ba mươi cân sắt lậu này. Hắn rèn nông cụ cái gì, rõ ràng là lén đúc đao kiếm mưu phản!"


Tống Hùng nghe vậy, mắt lập tức sáng lên vì ngửi thấy mùi tiền thưởng. Gã bước tới đống sắt vụn, dùng roi sắt hất tung những mảnh xích sắt và lưỡi đao mẻ rỉ sét. Quả nhiên, dưới đáy đống phế liệu lộ ra một mảnh vỡ giáp ngực cũ của quân đội sa trường, chất thép đen kịt xám xịt nhưng cực kỳ dẻo dai.


"Tốt lắm! Thẩm què, ngươi gan to tày trời!" Tống Hùng cười gằn, vung roi sắt quất mạnh vào vai trái Thẩm Độc Hành.


"Chát!"


Tiếng roi da quất vào da thịt vang lên khô khốc. Vết roi xé rách lớp áo vải thô sờn, để lại một đường máu tươi chảy dài trên vai trái Thẩm Độc Hành. Gã thợ rèn què không né tránh, không chống cự, chỉ rên rỉ một tiếng nhỏ rồi quỳ sụp xuống đất bùn, đầu cúi sát đất, bả vai run rẩy liên tục để tỏ vẻ sợ hãi tột độ.


"Quan lớn bớt giận! Thảo dân oan uổng!" Thẩm Độc Hành khóc lóc van xin, giọng khàn khàn run rẩy. "Đống sắt đó là thảo dân nhặt nhạnh từ bãi chiến trường hoang phế ngoài Nhạn Môn Quan, chỉ định nung chảy làm vòng sắt xe đẩy cho dân trấn kiếm vài đồng xu mua gạo nuôi lũ trẻ mồ côi. Thảo dân đâu dám nghĩ tới chuyện mưu phản!"


Tạ Thanh chứng kiến cảnh cha nuôi bị quất roi rỉ máu mà vẫn quỳ gối hèn nhát, lồng ngực thiếu niên phập phồng dữ dội vì nhục nhã và phẫn nộ. Cậu muốn lao ra, muốn dùng kiếm pháp Tạ gia đâm xuyên cổ họng tên quan sai bẩn thỉu kia, nhưng bàn tay trái của Thẩm Độc Hành giấu dưới tà áo thô vẫn đang siết chặt lấy cổ chân cậu như một gông cùm bằng sắt nguội, ra lệnh cho cậu tuyệt đối không được cử động.


Tống Hùng thấy Thẩm Độc Hành hèn yếu như vậy thì càng thêm hống hách. Gã vung roi định quất thêm nhát thứ hai để thị uy: "Oan uổng? Để ta đưa ngươi về nha môn ngục tối tra khảo xem có oan uổng không! Tịch thu toàn bộ lò rèn này cho ta!"


Đúng lúc đó, một bóng người già nua bước lệch bếch từ phía sau nhóm lính tuần phòng lên. Đó là Lão Lưu, lão lính gác cổng trấn già nua, râu tóc bạc trắng xơ xác, mặc bộ giáp tuần phòng rách nát sộc sệch. Tay lão cầm chiếc bình hồ lô đựng rượu cũ nát, mặt đỏ gay giả vờ say xỉn bước loạng choạng va vào người Tống Hùng.


"Ấy... Tống đội trưởng... bớt giận, bớt giận..." Lão Lưu lè nhè, hơi rượu nồng nặc phả ra. "Gã què này... gã què này có tiếng hèn nhát nhất trấn... rèn nông cụ còn chẳng xong, lấy đâu ra gan mưu phản..."


Thẩm Độc Hành lén nháy mắt với Lão Lưu trong bóng tối. Lợi dụng lúc Tống Hùng bị Lão Lưu đẩy lệch hướng, Thẩm Độc Hành lén luồn tay vào ngực áo, lấy ra một túi nhỏ chứa vài mảnh bạc vụn triều đình dự trữ – số tiền gã tích lũy từ thời đi lính biên phòng cũ – rồi nhanh nhẹn đẩy vào lòng bàn tay sần sùi của Lão Lưu khi lão cúi xuống giả vờ đỡ gã dậy.


Lão Lưu nhận lấy túi bạc vụn, sức nặng của kim loại trong lòng bàn tay khiến khóe mắt lão giật nhẹ. Lão lập tức đứng thẳng dậy, quay sang Tống Hùng cười xòa: "Tống đội trưởng, ngài nhìn xem, đống sắt vụn này rỉ sét đến mức gõ nhẹ là vỡ vụn, mang về nha môn chỉ tổ làm bẩn kho chứa. Nha môn Nhạn Môn Trấn làm gì có chỗ chứa đống rác thải chiến trường vô giá trị này. Chi bằng... phạt hắn vài đồng tiền phạt, coi như răn đe là được rồi."


Tống Hùng liếc nhìn Lão Lưu, rồi nhìn cái túi nhỏ đang phồng lên trong tay áo lão lính già. Gã thừa biết Lão Lưu đã nhận được lợi lộc, và bản thân gã cũng không muốn làm to chuyện mưu phản giả tạo này vì chẳng xơ múi được bao nhiêu từ một gã thợ rèn què nghèo kiết xác. Gã hừ lạnh một tiếng, giật lấy túi bạc vụn từ tay Lão Lưu một cách thô bạo rồi nhét vào ngực áo mình.


"Hừ! Hôm nay nể mặt Lão Lưu và xem như ngươi biết điều." Tống Hùng chỉ roi sắt vào mặt Thẩm Độc Hành, nhổ một bãi nước bọt xuống đe sắt. "Trong vòng ba ngày, cấm ngươi thu mua bất kỳ mảnh sắt vụn nào ngoài quan ải. Nếu ta còn thấy một mảnh giáp rỉ nào ở đây, đầu ngươi sẽ treo trên cổng trấn! Rút quân!"


Chu Thiết thấy Tống Hùng dễ dàng bỏ qua như vậy thì vô cùng ấm ức: "Tống đội trưởng! Hắn rõ ràng là..."


"Câm miệng!" Tống Hùng gầm lên, cắt đứt lời Chu Thiết. "Ta là đội trưởng tuần phòng hay ngươi là đội trưởng? Đi!"


Toán quan binh lầm lũi bước ra ngoài màn mưa bão, để lại tiếng cười lè nhè của Lão Lưu vang vọng trong đêm tối ẩm ướt. Chu Thiết đứng lại cửa lò rèn, ánh mắt đầy thù hận dán chặt vào Thẩm Độc Hành đang quỳ dưới đất. Gã hừ lạnh một tiếng đầy ác ý rồi quay người biến mất vào màn đêm bão bùng.


Trong lò rèn hoang vắng, tiếng sấm lại nổ vang dội trên bầu trời. Thẩm Độc Hành từ từ đứng dậy, vết roi trên vai trái rách da thịt rỉ máu tươi loang lổ ngực áo thô, nhưng gương mặt gã vẫn không hề biểu lộ một chút đau đớn nào. Gã lẳng lặng nhặt chiếc bát sành bị vỡ, gom từng mảnh sắt vụn sa trường bị hất tung dưới đất bỏ lại vào góc lò.


Tạ Thanh bước ra từ bóng tối bệ nung, đứng chắn trước mặt gã. Ánh mắt thiếu niên mười bốn tuổi bừng bừng lửa giận và sự khinh bỉ tột cùng: "Ông... tại sao ông phải quỳ gối trước bọn chúng? Ông có sức mạnh vung búa ngàn cân, tại sao lại hèn nhát chịu nhục nhã như một con chó hoang như vậy?"


Thẩm Độc Hành dừng động tác nhặt sắt, ngước nhìn thiếu niên. Ánh mắt gã sâu thẳm, lạnh lẽo và mệt mỏi như tro tàn lò rèn: "Muốn sống sót ở biên thùy này, cái đầu phải cúi thấp hơn lưỡi đao của quan phủ. Nếu ngươi muốn giữ sạch tay mình dưới ánh mặt trời, thì hãy học cách nhẫn nhịn. Sát ý chỉ mang lại cái chết, không mang lại sự sinh tồn."


"Tôi không cần sự nhẫn nhịn hèn nhát của ông!" Tạ Thanh gằn giọng, quay lưng bước thẳng vào gian buồng trong, tiếng bước chân đầy sự tức giận và thất vọng.


Thẩm Độc Hành im lặng đứng nhìn bóng lưng thiếu niên khuất sau bức màn vải thô rách. Gã đưa bàn tay phải run rẩy lên vuốt vết roi rỉ máu trên vai trái, cảm giác rát buốt thấu xương thịt. Gã biết, Chu Thiết sẽ không cam tâm dừng lại ở đây. Sự ghen ghét của kẻ đố kỵ địa phương kết hợp với luật cấm sắt lậu sẽ sớm đẩy lò rèn của gã vào một thảm họa lớn hơn.


Cùng lúc đó, tại một ngõ tối lầy lội gần chợ Nhạn Môn Trấn, mưa bão vẫn trút xuống xối xả. Chu Thiết đứng nép dưới mái hiên của một tửu quán bỏ hoang, y phục ướt sũng nước mưa bẩn.


Từ trong bóng tối ngõ hẹp, một bóng người vạm vỡ, cao lớn bước ra. Vương Đại Hổ – trùm hắc bang chuyên thu tiền bảo kê của Nhạn Môn Trấn – xuất hiện với ngực xăm hình đầu hổ đen sẫm loang lổ nước mưa, tay cầm cây gậy gỗ bọc sắt nặng mười lăm cân gõ liên tục xuống đất bùn phát ra tiếng nổ giòn giã đầy đe dọa.


"Chu Lão Bản, đêm hôm gọi ta ra đây có việc gì?" Vương Đại Hổ cười gằn, giọng nói ồm ồm đầy sát khí.


Chu Thiết nghiến răng, móc từ ngực ra một thỏi bạc nhỏ đặt vào tay Vương Đại Hổ: "Vương trại chủ, gã thợ rèn què Thẩm Độc Hành ở rìa phía Tây trấn cậy có quan hệ với Lão Lưu nên không coi tiệm rèn của ta ra gì. Ta muốn ngươi dẫn đàn em đến lò rèn của hắn ngay trong đêm nay... đập nát bệ rèn, phế bỏ đôi tay của hắn, và cướp đi chiếc trâm cài tóc bằng bạc của đứa con út họ Tạ để răn đe. Ta muốn hắn vĩnh viễn không thể cầm búa rèn sắt ở Nhạn Môn Trấn này nữa!"


Vương Đại Hổ tung thỏi bạc lên không trung, bắt gọn lấy rồi nở một nụ cười tàn độc dưới ánh sớp lóe sáng: "Một gã què hèn nhát và ba đứa trẻ mồ côi? Việc này quá đơn giản. Đêm nay, lò rèn của hắn sẽ chỉ còn lại tàn lửa biên thùy."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!