Cái Bẫy Của Hắc Sâm
Ánh bình minh ngày thứ hai sau đợt bão tuyết ma thuật màu tím không mang lại chút hơi ấm nào cho biên trấn Lũy Thép. Ngược lại, nó chỉ lột trần sự lạnh lẽo tàn khốc của vùng đất biên thùy hoang dã này dưới lớp tuyết xám xịt bám đầy bụi quặng.
Trong gian phòng gác mái chật hẹp của y quán Trương Đại Phu, mùi thảo dược khô nồng nặc hòa quyện với hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra từ mẩu thạch sưởi ấm phẳng tối giản thứ hai đang giấu dưới gầm giường tre. Phong Linh đã thiếp đi, sắc mặt cô bé mười hai tuổi đã hồng hào trở lại, không còn vẻ tím tái của căn bệnh nghẽn mạch mana bẩm sinh. Ở giường bên cạnh, Phong Hoài – cha của Phong Dực – vẫn thỉnh thoảng ho khan, lồng ngực gầy guộc phập phồng dưới lớp chăn mỏng.
Phong Dực ngồi bên bàn gỗ sứt sẹo, khẽ siết chặt bàn tay phải đang bị quấn băng vải thô trắng xóa. Vết bỏng mana từ ca khắc hỏng đêm qua tại xưởng rèn của Thiết Trụ vẫn âm ỉ đau buốt, mỗi nhịp tim đập là một luồng nhiệt rát bỏng chạy dọc theo kinh mạch yếu ớt của anh. Tinh thần lực của anh gần như chạm đáy, chỉ còn vỏn vẹn năm phần trăm sau một đêm thức trắng tính toán các đường cong Bezier tối giản cho tấm khiên giảm trọng lực. Đầu anh đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm vào, nhưng lý trí của một nhà thiết kế UX/UI hiện đại buộc anh phải tỉnh táo.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ mỏng manh của gian gác mái bị đẩy ra một cách thô bạo. Trương Quản Sự bước vào, nụ cười giảo hoạt thường ngày trên gương mặt gầy gò sập lưng của gã giờ đây được thay thế bằng một vẻ đắc ý hừng hực. Đi sau gã là hai tên lính gác mỏ vũ trang, tay lăm lăm roi da gai sắt.
"Ồ, Phong Dực thợ phụ," Trương Quản Sự liếc nhìn vết quấn băng trên tay Phong Dực, rồi khẩy cười đầy mỉa mai. "Đêm qua lén lút mài sắt ở xưởng rèn Thiết Trụ vui vẻ chứ? Ta nghe nói ngươi vừa chế ra một thứ cấm vật dị giáo chống lại luật lệ của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Hắc Sâm giám thị trưởng đang cực kỳ hứng thú với tài năng 'sáng tạo lậu' của ngươi đấy."
Phong Dực không đứng dậy, anh chỉ điềm tĩnh ngước mắt nhìn gã, chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy Mana HUD giắt hờ bên túi áo khẽ lay động. "Trương Quản Sự, hạn nộp thuế sưởi ấm ba đồng vàng của gia đình ta vẫn còn hai ngày. Ngươi dẫn lính đến đây sớm như vậy làm gì?"
"Thuế sưởi ấm? Ha ha!" Trương Quản Sự cười lớn, giọng nói khàn khàn bẩn thỉu vang vọng khắp gian phòng nhỏ. "Hắc Sâm đại nhân đã có quyết định mới. Kể từ hôm nay, toàn bộ nguồn thuốc trị phổi đen của cha ngươi tại y quán này sẽ bị phong tỏa hoàn toàn dưới danh nghĩa kiểm kê tài sản mỏ. Muốn có thuốc? Rất đơn giản, hãy giao nộp chiếc bút khắc thạch anh rỗng tự chế và bản vẽ trận pháp phẳng của ngươi ra đây. Bằng không, không chỉ cha ngươi không có thuốc, mà cả gia đình ngươi sẽ bị trục xuất ra rìa biên giới sương mù tự sinh tự diệt!"
Tiếng ho của Phong Hoài đột ngột dồn dập hơn. Ông cố gượng dậy, đôi mắt đục ngầu nhìn Trương Quản Sự đầy sợ hãi: "Quản sự đại nhân... xin ngài bớt giận... Dực Nhi nó chỉ là thợ phụ quèn gàn dở... nó không cố ý chống đối..."
"Cha, nằm xuống nghỉ ngơi đi," Phong Dực đứng dậy, chắn trước giường của cha mình. Ánh mắt anh nhìn Trương Quản Sự lạnh lùng như băng tuyết biên thùy. "Trương Quản Sự, ngươi chỉ là một con chó săn của Hắc Sâm. Quay về nói với chủ của ngươi, muốn lấy công nghệ của ta, bảo hắn tự vác xác đến đây mà đàm phán."
"Ngươi...! Được lắm! Để xem cái miệng cứng của ngươi chịu đựng được bao lâu!" Trương Quản Sự tức giận chỉ tay vào mặt Phong Dực, nhưng gã không dám ra lệnh cho lính gác xông vào động thủ. Vụ Chu Đạt bị bẫy điện phẳng giật chết tươi ngay trước cửa nhà gỗ của Phong Dực hai hôm trước vẫn là một bóng ma tâm lý cực lớn đối với đám tay sai mỏ đá. Gã hậm hực quay người, phẩy tay dẫn lính rút lui, không quên ném lại một cái nhìn đầy thù hận.
Nhìn bóng Trương Quản Sự khuất sau cầu thang, Phong Dực khẽ thở hắt ra một hơi. Áp lực kinh tế và y tế đang siết chặt lấy cổ họng anh. Nhưng anh biết, đây chưa phải là đòn hiểm nhất của Hắc Sâm. Giám thị tối cao của mỏ đá Lũy Thép là một kẻ thâm hiểm, hắn sẽ không chỉ nhắm vào một thợ phụ quèn như anh, mà sẽ nhắm vào cả thế lực đang âm thầm bảo vệ anh: quân đội biên phòng của tướng Tiêu Viễn Sơn.
***
Một canh giờ sau, tại văn phòng trung tâm lộng lẫy của Ban Giám thị Mỏ Lũy Thép.
Trái ngược hoàn toàn với sự nghèo đói và lạnh giá của khu thợ mỏ bên ngoài, căn phòng này được xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng dẫn ma tinh khiết. Một lò sưởi ma pháp khổng lồ đặt giữa phòng, đốt bằng những viên đá ấm (Warmstone) chất lượng cao nhất tỏa ra hơi nóng hừng hực. Hắc Sâm ngồi béo phì trên chiếc ghế bọc da thú đắt tiền, ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn ngọc bích khẽ gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ mun đen bóng loáng.
Ngồi đối diện hắn là Tào Thắng, đại biểu thương hội đầu cơ tinh thể sưởi ấm biên trấn. Tào Thắng mặc chiếc áo khoác lông thú dày sụ, mặt đầy mụn thịt đỏ hừng hực hống hách, tay cầm chiếc tẩu thuốc vàng ròng lấp lánh thạch anh sưởi ấm phát ra ánh đỏ ấm áp.
"Hắc Sâm đại nhân, tên thợ phụ quèn Phong Dực kia đã chế tạo ra một thứ lò sưởi tối giản phẳng từ thạch anh phế thải," Tào Thắng rít một hơi thuốc, giọng đầy căm hận. "Nó đang lén lút phân phát thứ rác rưởi đó cho lũ thợ mỏ nghèo. Nếu để thứ công nghệ rẻ tiền đó lan rộng, thế độc quyền sưởi ấm mùa đông của thương hội chúng ta sẽ sụp đổ hoàn toàn! Doanh thu hàng vạn đồng vàng của chúng ta sẽ biến thành mây khói!"
"Bình tĩnh đi, Tào chưởng quỹ," Hắc Sâm híp đôi mắt đầy thịt mỡ lại, khóe môi giật giật đầy tàn nhẫn. "Tên thợ phụ đó không có ma lực bẩm sinh, hắn chỉ dựa vào một vài mẹo vặt vẽ trận pháp để lừa bịp đám binh lính thất sủng của Thương Vân. Nhưng Thương Vân và Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 lại dám dùng uy tín quân sự để bảo kê cho hắn, thậm chí còn lén lút mài đúc thép dẫn ma tại xưởng của Thiết Trụ. Đây là hành vi trực tiếp đe dọa đến quyền kiểm soát tài nguyên mỏ của ta."
"Vậy ngài định xử lý thế nào? Tướng Tiêu Viễn Sơn vẫn luôn bảo vệ lũ kỵ sĩ tuần tra đó," Tào Thắng nhíu mày.
"Tiêu Viễn Sơn? Ông ta đang bận đối phó với đợt sương mù biến dị từ thung lũng phía Bắc, làm gì có thời gian để ý đến một trạm gác hẻo lánh?" Hắc Sâm cười khẩy, đứng dậy bước tới bên bản đồ địa hình biên giới treo trên tường. Hắn chỉ tay vào một chấm đỏ nhỏ nằm cheo leo trên vách đá đứng hiểm trở. "Trạm gác số 3 biên cương. Đây là điểm tiền tiêu hẻo lánh nhất, cũng là nơi Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 của Thương Vân phụ trách trực gác tuần này."
Hắc Sâm quay lại, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lùng: "Ta đã cấu kết với giám sát kho hoàng gia Tống Kiệt. Toàn bộ nguồn đá dẫn ma chất lượng cao tuần này của đội tuần tra sẽ bị cắt xén hoàn toàn dưới danh nghĩa 'hao hụt kho bãi do thiên tai'. Ta muốn dồn Thương Vân và lũ kỵ sĩ của hắn vào đường chết không có năng lượng phòng ngự ngay trước khi đợt càn quét của quái thú sương mù bùng phát. Khi Thương Vân chết, tên thợ phụ quèn kia sẽ mất đi lá chắn quân sự duy nhất. Lúc đó, ta muốn nặn hắn thế nào tùy ý!"
*Cộc... cộc... cộc.*
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt cuộc đối thoại. Thương Vân bước vào phòng. Vị đội trưởng tuần tra 25 tuổi cao lớn dũng mãnh, mặc bộ giáp sắt biên phòng đầy vết chém rỉ sét, thanh trọng kiếm sắt cũ nát đeo bên hông phát ra tiếng va chạm xích sắt khô khốc. Gương mặt cương trực của anh lạnh lùng, đôi mắt u uất quét qua Hắc Sâm và Tào Thắng.
"Hắc Sâm giám thị trưởng," Thương Vân trầm giọng, đặt tờ giấy thông hành quân sự có chữ ký đỏ của tướng Tiêu Viễn Sơn xuống bàn gỗ mun. "Ta đến đây để nhận mười viên đá dẫn ma chất lượng cao cấp quân nhu tuần này cho Trạm gác số 3 biên cương. Đợt sương mù biến dị phía Bắc đang tràn xuống, chúng ta cần nạp đầy năng lượng cho màng phòng ngự 'Sol-Deus Aegis' của trạm gác ngay lập tức."
Hắc Sâm không thèm nhìn tờ giấy thông hành, hắn thong thả rít một hơi tẩu thuốc, rồi thở ra một luồng khói xám đục ngầu, hôi hám thẳng vào mặt Thương Vân.
"Ồ, Thương Vân đội trưởng dũng cảm," Hắc Sâm cười giả tạo, giọng nói ồm ồm hống hách. "Thật đáng tiếc, tuyết tím rơi quá dày làm sạt lở đèo biên giới, đoàn xe vận chuyển quặng tinh khiết từ kinh đô về kho hoàng gia đã bị chậm trễ. Hiện tại, kho quặng trung tâm mỏ hoàn toàn trống rỗng. Không có đá dẫn ma chất lượng cao nào cho ngươi cả."
"Trống rỗng?" Thương Vân bước mạnh lên một bước, bàn tay bọc giáp sắt nện rầm xuống mặt bàn mun đen, làm lò sưởi ma pháp bên cạnh khẽ rung động. "Ngươi nói dối! Ngày hôm qua ta vừa thấy đoàn xe vận tải của thương hội Tào Thắng chở hàng chục hòm quặng thạch anh tinh khiết đi vào kho của ngươi! Ngươi dám ăn bớt quân nhu quốc phòng, dồn binh lính biên thùy vào chỗ chết sao?"
"Thương Vân! Chú ý thái độ của ngươi!" Hắc Sâm đột ngột quát lớn, đứng bật dậy, luồng đấu khí hắc kỵ sĩ bậc bốn mạnh mẽ bộc phát từ cơ thể mập mạp của hắn, ép thẳng về phía Thương Vân khiến bầu không khí trong phòng trở nên nghẹt thở. "Đó là quặng thạch thô tư nhân của Vương gia và thương hội Tào Thắng, không thuộc danh mục quân nhu hoàng gia! Ngươi lấy quyền gì đòi trưng thu?"
Hắc Sâm thu lại đấu khí, khẩy cười đầy thâm hiểm, hắn cúi xuống hộc bàn, lấy ra một chiếc túi da nhỏ xám xịt, ném cạch xuống bàn.
"Nhưng ta là kẻ nhân từ. Để đảm bảo quốc phòng biên cương, ta đặc cách giao cho Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 năm viên quặng thạch thô phế thải này. Đây là tất cả những gì còn lại trong kho phế liệu."
Thương Vân run rẩy mở chiếc túi da. Bên trong là năm viên Quặng thạch anh dẫn ma thô xám xịt, xù xì, lẫn đầy những đường vân màu đỏ gạch của tạp chất sắt oxit. Đây là loại đá phế thải có độ dẫn ma cực thấp và độ bất ổn định cực cao.
"Thứ rác rưởi này mà cũng gọi là đá dẫn ma sao?" Thương Vân phẫn nộ đến mức gân xanh nổi đầy trên trán, thanh trọng kiếm bên hông khẽ rung lên bần bật. "Tạp chất sắt trong đó quá dày! Nếu đưa luồng mana thô vào để kích hoạt trận pháp phòng ngự hoàng gia vạn năm 'Sol-Deus Aegis', áp suất năng lượng sẽ tích tụ tại các vân sắt, gây nổ tung mạch đá tiêu điểm trong vòng ba giây! Ngươi đưa thứ này cho chúng ta là muốn giết chết toàn bộ đội tuần tra tại Trạm gác số 3!"
"Không nhận?" Hắc Sâm nhún vai đầy vô lại, ngồi sụp xuống ghế. "Từ chối nhận quân nhu đặc cách và không lên trạm gác trực chiến theo lịch trình quân đội biên phòng đồng nghĩa với tội đào ngũ phản quốc, tước bỏ danh hiệu kỵ sĩ vĩnh viễn. Thương Vân, ngươi muốn chống lại sắc lệnh của hoàng gia sao?"
Tào Thắng ngồi bên cạnh cười khẩy đầy đắc ý, gõ gõ chiếc tẩu thuốc vàng ròng lên mặt bàn gỗ mun như một lời cảnh cáo vô ngôn.
Thương Vân đứng lặng người giữa căn phòng cẩm thạch lộng lẫy. Danh dự của một kỵ sĩ thánh điện bị thất sủng, trách nhiệm bảo vệ biên thành Lũy Thép và mạng sống của những người anh em dưới quyền đang giằng xé dữ dội trong lồng ngực anh. Anh biết đây là một cái bẫy chết người được thiết kế hoàn hảo bởi luật lệ hành chính thối nát và sự độc quyền tài nguyên của phe giám thị mỏ. Nếu anh từ chối, Tiêu Viễn Sơn tướng quân cũng không thể bảo vệ anh trước sắc lệnh phản quốc của triều đình. Nếu anh đồng ý, anh sẽ phải dẫn đồng đội tử thủ trạm gác hiểm trở với năm viên đá phế thải vô dụng.
"Được... ta nhận!"
Thương Vân nghiến răng đến mức khóe môi rỉ máu, anh giật lấy chiếc túi da chứa năm viên đá phế thải, quay người bước dứt khoát ra khỏi phòng. Tiếng giáp sắt va chạm vang lên khô khốc, cô độc giữa hành lang đá lạnh lẽo.
***
Nửa canh giờ sau, tại góc tối của Quán rượu Búa Thép.
Bầu không khí trong quán rượu ồn ào thường ngày giờ đây bao trùm bởi một sự im lặng chết chóc. Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 đang tụ họp đầy đủ quanh chiếc bàn gỗ sứt mẻ. Khiên binh Lục Hùng lực lưỡng nhìn năm viên đá phế thải xám xịt đặt giữa bàn, gương mặt thô ráp hiện rõ vẻ tuyệt vọng: "Đội trưởng... chúng ta thực sự phải lên Trạm gác số 3 với đống rác này sao? Trận pháp phòng ngự cũ nát của trạm gác cần ít nhất mười viên đá tinh khiết để duy trì màng bảo vệ trong một ngày. Năm viên đá phế thải lẫn tạp chất sắt này chưa kịp sạc đầy một góc màng chắn đã nổ tung tiêu điểm!"
"Chúng ta không có đường lui," Thương Vân trầm giọng, tay siết chặt thanh trọng kiếm rỉ sét. "Hắc Sâm đã dùng luật phản quốc để ép chúng ta. Nếu ta rút lui, tướng quân Tiêu Viễn Sơn sẽ bị triều đình tước quyền chỉ huy biên phòng vì tội dung túng binh lính đào ngũ. Chúng ta phải tử thủ."
Kỵ sĩ tập sự trẻ tuổi Trần Phi khẽ run rẩy, cậu mới mười tám tuổi, mặc bộ giáp ngực chắp vá cũ nát, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết giờ đây phủ một lớp sương mờ sợ hãi: "Nhưng... bầy quái thú sương mù phía Bắc... chúng ta làm sao chống đỡ nổi nếu không có màng bảo vệ?"
"Để ta xem năm viên đá này."
Một giọng nói điềm tĩnh, dứt khoát vang lên từ góc tối. Phong Dực bước ra từ bóng tối của quán rượu, tay phải quấn băng thô khẽ đỡ chiếc kính bảo hộ Mana HUD đang đeo trên mắt. Anh bước tới bàn, cầm một viên đá phế thải lên quan sát dưới ánh đèn dầu chập chờn.
Khi anh gạt nhẹ gọng kính HUD, tầm nhìn của anh lập tức thay đổi hoàn toàn. Dưới thấu kính phân cực thạch anh phẳng, viên đá dẫn ma thô xám xịt hiện lên như một bản đồ mạng lưới chằng chịt các đường ống dẫn mana tự nhiên. Nhưng chạy dọc theo các đường ống đó là những vệt màu đỏ rực, nóng bỏng của tạp chất oxit sắt – những "điểm nghẽn vật lý" khổng lồ.
"Độ nghẽn dòng chảy lên tới chín mươi phần trăm," Phong Dực lẩm nhẩm phân tích, giọng nói mang đậm tư duy kỹ thuật của một nhà thiết kế hệ thống. "Hệ thống chú ngữ phòng ngự hoàng gia vạn năm 'Sol-Deus Aegis' của các ngươi giống như một mớ mã nguồn legacy rác rưởi dài một trăm năm mươi ký tự. Nó đòi hỏi một lượng lớn mana thô chảy qua liên tục để duy trì các hoa văn trang trí nghi thức vô dụng. Khi luồng mana thô ráp này chạy vào viên đá phế thải này, nó sẽ va chạm mạnh với tạp chất sắt, tạo ra phản lực chất lưu cực lớn và sinh nhiệt lượng thừa cực đại. Đó là lý do vì sao trận pháp cũ của các ngươi sẽ nổ tung trong vòng ba giây."
"Phong Dực thợ phụ... ngươi nói thứ ngôn ngữ kỳ lạ gì thế?" Lục Hùng gãi đầu hoang mang.
"Ý của hắn là," Diệp Chiêu Anh bước ra từ phía sau Phong Dực, áo choàng thợ khắc xám tro dính đầy bụi tuyết, ánh mắt sắc sảo thông minh của cô nhìn chằm chằm vào năm viên đá. "Trận pháp phòng ngự hoàng gia quá rườm rà và tốn năng lượng. Đá phế thải này không thể gánh nổi lượng mana khổng lồ chạy qua các góc bẻ chín mươi độ của chú ngữ cũ."
"Đúng vậy," Phong Dực gật đầu, đặt viên đá xuống bàn. "Nhưng nếu chúng ta sử dụng tấm khiên composite phẳng giảm trọng lực mà ta và Thiết Trụ vừa chế tạo đêm qua, tình thế sẽ khác hoàn toàn. Trận pháp phẳng tối giản của ta chỉ gồm ba nét vẽ cong Bezier mượt mà, loại bỏ hoàn toàn các góc bẻ vuông và ký tự rác trang trí. Nó không sinh nhiệt lượng thừa, và có thể vận hành trơn tru bằng cách rẽ dòng chảy mana đi xuyên qua các kẽ hở giữa các vân sắt tạp chất."
Thương Vân đứng bật dậy, ánh mắt u uất đột ngột bùng lên một tia sáng hy vọng điên cuồng: "Ngươi nói thật chứ? Tấm khiên cải tiến kia có thể chạy bằng đá phế thải này sao?"
"Về mặt lý thuyết dòng chảy chất lưu, hoàn toàn có thể," Phong Dực điềm tĩnh trả lời. "Nhưng chúng ta có một vấn đề lớn: Hắc Sâm đang cho lính gác mỏ của Hắc Bưu tuần tra nghiêm ngặt quanh xưởng rèn Thiết Trụ và y quán. Chúng ta không thể công khai mang tấm khiên thép nặng nề đó ra khỏi biên trấn mà không bị tịch thu lậu."
"Ta sẽ giải quyết việc vận chuyển lậu," Lão Lưu – người đánh xe lừa già chuyên chở đá phế thải – bước ra từ góc quán rượu, tay cầm chiếc roi da lừa sờn cũ, nụ cười trầm lặng khôn ngoan hiện rõ trên gương mặt nhăn nheo bám đầy bụi đá xám. "Ta có thể giấu tấm khiên cải tiến dưới lớp đá phế thải trên xe lừa của ta để qua mặt trạm kiểm soát của lính gác mỏ. Nhưng Thương Vân đội trưởng, các ngươi phải di chuyển lên trạm gác trước để đánh lạc hướng tai mắt của Hắc Sâm."
Thương Vân nhìn Lão Lưu, rồi nhìn Phong Dực, anh hít một hơi thật sâu, gật đầu đầy dứt khoát: "Được! Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 sẽ xuất phát ngay lập tức. Chúng ta sẽ di chuyển lên Trạm gác số 3 biên cương công khai dưới sự giám sát của lính gác mỏ để thu hút toàn bộ sự chú ý của chúng."
Anh quay sang nhìn Phong Dực, ánh mắt đầy sự gửi gắm sinh tử: "Phong Dực, mạng sống của ta và những người anh em biên phòng... trông cậy cả vào tấm khiên và chuyến xe lừa của ngươi."
***
Cơn gió bão tuyết ma thuật màu tím bắt đầu tăng cường độ dữ dội khi Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 bước ra khỏi cổng biên trấn Lũy Thép.
Dưới sự giám sát lạnh lùng của đám lính gác mỏ vũ trang đứng trên chòi canh, Thương Vân dẫn đầu năm kỵ sĩ tuần tra bước đi dứt khoát vào làn sương mù xám đục đang tràn xuống từ thung lũng phía Bắc. Họ mang theo những trang bị cũ nát, những tấm khiên sắt rỉ nặng nề và chiếc túi da chứa năm viên đá dẫn ma phế thải vô dụng. Bóng dáng của họ mờ dần rồi chìm hẳn vào màn sương lạnh buốt xương, cô độc và bi tráng như những kẻ tử tù đang tiến về phía pháp trường.
Tại góc khuất phía sau xưởng rèn Thiết Trụ, Phong Dực khẽ nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt từ vết bỏng rỉ máu trên ngón tay phải, anh cùng Lão Lưu nhanh chóng chất tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng mới hoàn thành vào ngăn bí mật dưới đáy chiếc xe lừa gỗ cũ kỹ. Lão Lưu phủ lên trên một lớp đá cẩm thạch phế thải dày đặc để ngụy trang hoàn hảo.
"Lão Lưu, trục xe chịu nổi chứ?" Phong Dực khẽ hỏi, giọng nói run lên vì lạnh.
"Nhờ trận pháp phẳng kháng axit của cậu hôm trước, trục xe vẫn dẻo dai vô cùng," Lão Lưu mỉm cười nhạt, khẽ giật dây cương. Con lừa già gầy gò khập khiễng bắt đầu kéo chiếc xe lăn bánh chậm rãi, lẩn khuất qua các ngõ ngách tối tăm của khu mỏ để hướng ra lối đi ngầm phía sau biên trấn.
Phong Dực siết chặt chiếc Bút khắc thạch anh rỗng giắt bên hông, bước đi dứt khoát theo sau chiếc xe lừa tiến thẳng vào làn sương mù lạnh giá phía Bắc.
Ở phía xa, trên đỉnh vách đá đứng hiểm trở cheo leo đứng đứng giữa mây mù bao phủ, Trạm gác số 3 biên cương hiện ra cô độc như một nấm mồ đá xám xịt. Tiếng gió hú gầm rú qua các kẽ đá vang lên như tiếng cười nhạo của số phận, báo hiệu trận huyết chiến sinh tử sắp sửa bùng nổ giữa làn sương độc tàn khốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!