Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bản Cải Tiến Khiên Giảm Trọng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bão tuyết màu tím rít lên qua những kẽ đá của biên trấn Lũy Thép, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và thứ bụi thạch anh dẫn ma li ti bám đầy trên những mái nhà tồi tàn. Trong góc tối của Quán rượu Búa Thép, Thương Vân khẽ run rẩy cúi xuống, nhặt tấm trọng khiên dự phòng đặt lên bàn trước mặt Phong Dực. Đó là một khối sắt thô nặng nề, xám xịt và đầy những vết rỉ sét loang lổ. Trận pháp 'Sol-Deus Aegis' khắc trên đó đã mờ nhạt, nhưng những đường nét rườm rà, uốn lượn mang tính nghi thức của giới quý tộc vẫn hiện rõ dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đèn dầu.


"Hai ngày," Thương Vân trầm giọng, ánh mắt cương trực nhưng chứa đầy sự hoài nghi lẫn hy vọng điên cuồng. "Ta giao tấm khiên này cho ngươi. Nếu ngươi thực sự có thể rút ngắn thời gian kích hoạt xuống dưới một giây như đã hứa, mạng sống của ta và những người anh em trong Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3 từ nay sẽ thuộc về ngươi."


Phong Dực khẽ gật đầu. Anh không nói một lời thừa thãi, dùng dải băng vải quấn chặt bàn tay phải đang bị bỏng nhẹ do phản phệ mana từ lần khắc hỏng trước đó, rồi ôm lấy tấm khiên nặng nề bước ra khỏi quán rượu. Điểm đến của anh không phải là căn nhà gỗ rách nát khu thợ mỏ, mà là Xưởng rèn Thiết Trụ – một xưởng rèn nằm ở góc khuất khuất của biên trấn, nơi luôn rực lửa và vang lên tiếng búa đập thép dồn dập.


***


Khi Phong Dực đẩy cánh cửa gỗ dày nặng của xưởng rèn bước vào, một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi than đá dẫn ma khét lẹt và tiếng búa nện *quai búa* chói tai ập thẳng vào mặt anh. Đứng bên lò nung rực hồng là Thiết Trụ, gã thợ rèn lực lưỡng với bờ vai vuông vức như một khối sắt, ngực trần đen bóng mỡ rèn và râu tóc cứng như rễ tre dính đầy muội than. Hắn vừa kết thúc một nhịp đập, vung chiếc búa tạ nặng năm mươi cân lên vai, đôi mắt to thô lố nhìn về phía Phong Dực.


"Phong Dực? Đêm hôm thế này ngươi vác tấm sắt rỉ đó đến đây làm gì?" Thiết Trụ ồm ồm hỏi, giọng nói vang lên như sấm đánh.


"Thiết Trụ huynh, ta cần huynh giúp ta tôi luyện lại tấm khiên này," Phong Dực đặt khối sắt nặng nề xuống chiếc đe lớn giữa xưởng. "Nhưng không phải bằng sắt thông thường. Ta cần huynh nung chảy khối Tinh thể sắt dẫn ma này và đúc đồng bộ nó vào hai mặt đối diện của tấm khiên."


Nói rồi, Phong Dực đặt một khối quặng kim loại màu đen sẫm lấp lánh những vân sáng xanh lam nhạt lên bàn rèn. Đó là Tinh thể sắt dẫn ma – thứ hợp kim tự nhiên cực kỳ quý hiếm mà Phong Dực đã lén thu thập từ các vỉa quặng hoang dã biên giới. Thứ vật liệu này có khả năng giữ cấu trúc trận pháp cực kỳ ổn định dưới áp lực vật lý khổng lồ, nhưng trọng lượng của nó lại là một cơn ác mộng đối với bất kỳ khiên binh nào.


Thiết Trụ cầm khối tinh thể sắt lên, nheo mắt nhìn dưới ánh lửa lò rèn. Khóe môi gã giật giật: "Ngươi điên rồi sao? Thứ này cứng vô cùng, muốn nung chảy nó phải dùng nhiệt độ cực hạn của lò phản ứng mana thô sơ tự chế của ta. Hơn nữa, nếu đúc lớp này lên khiên, trọng lượng của nó sẽ tăng lên gấp đôi! Một khiên binh phàm trần làm sao vác nổi tấm khiên nặng trăm cân này chiến đấu?"


"Huynh cứ đúc đi," Phong Dực đeo chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy Mana HUD lên mắt, ánh sáng xanh lam từ thấu kính phân cực phản chiếu lên gương mặt gầy gò của anh một vẻ kiên định đến lạnh lùng. "Trọng lượng của nó sẽ do trận pháp của ta giải quyết. Việc của huynh là giữ cho phôi thép đạt độ phẳng tuyệt đối ở cả hai mặt. Sai số không được vượt quá không phẩy một milimét."


Nhìn thấy ánh mắt của Phong Dực, Thiết Trụ nghiến răng dứt khoát: "Được! Để xem gã thợ đá lập dị nhà ngươi định giở trò gì!"


Thiết Trụ vứt khối tinh thể sắt dẫn ma vào lòng lò nung rực lửa. Gã bắt đầu kéo bọc khí nén, tăng công suất lò nung lên mức tối đa. Luồng lửa đỏ hừng hực bốc cao, sấy nóng bầu không khí trong xưởng rèn đến mức da thịt Phong Dực bắt đầu cảm thấy bỏng rát. Dưới nhiệt độ cực hạn, khối tinh thể sắt dẫn ma dần nóng chảy, hóa thành một dòng chất lỏng màu đỏ cam lấp lánh những đốm sáng mana lam nhạt.


Thiết Trụ vung búa tạ, quai búa nện xuống chan chát. Tiếng thép va chạm vang dội khắp gian phòng. Gã khéo léo đổ dòng kim loại nóng chảy lên bề mặt tấm khiên của Thương Vân, dùng búa nện liên tục để ép lớp hợp kim dẫn ma mới đồng bộ hoàn toàn vào phôi thép cũ. Mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên cơ bắp cuồn cuộn của Thiết Trụ, hoa lửa bắn ra tung tóe như những ngôi sao băng nhỏ trong đêm tối.


"Đến lượt ngươi rồi!" Thiết Trụ hét lớn, dùng kìm sắt gắp tấm khiên vẫn còn nóng đỏ đặt lên bàn khắc đá bằng đồng thau.


Phong Dực bước lên. Anh cầm chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế bằng tay phải. Ngòi bút làm bằng ống thạch anh rỗng tự nhiên lấp lánh ánh sáng lam dịu nhẹ, cán bút quấn chặt sợi lanh cách điện màu xanh nhạt. Anh hít một hơi thật sâu để điều hòa lại nhịp tim, nhắm mắt lại trong một giây để tập trung tinh thần lực ít ỏi còn lại.


Khi anh mở mắt ra, tầm nhìn HUD của kính bảo hộ lập tức hiển thị bản đồ nhiệt dòng chảy mana của tấm khiên nóng đỏ. Những điểm nghẽn năng lượng tiềm ẩn do tạp chất sắt hiện lên dưới dạng những đốm đỏ rực nguy hiểm.


Phong Dực bắt đầu hạ ngòi bút xuống bề mặt kim loại nóng đỏ. Anh áp dụng Quy tắc ba nét vẽ vàng (Three Golden Strokes) – quy chuẩn thiết kế tối giản mà anh tự đúc kết: mọi trận pháp phòng ngự cấp thấp chỉ được phép cấu thành từ tối đa ba nét vẽ chính để đảm bảo thời gian khắc dưới năm giây và tốc độ kích hoạt dưới một giây.


Nét vẽ thứ nhất – đường cong Bezier mượt mà rẽ qua các dải tạp chất sắt để định hình đường ống dẫn mana chính. Ngòi thạch anh rỗng dẫn truyền dòng mana thô ráp từ viên đá dẫn ma phế thải nạp vào, nén luồng năng lượng đi qua tâm rỗng với áp suất cực cao. Đường nét khắc đi đến đâu, lớp hợp kim dẫn ma nguội đi đến đó, để lại một đường rãnh phát sáng xanh lam hoàn mỹ.


*Keng!*


Đột ngột, một tiếng gõ búa quá mạnh của Thiết Trụ ở bàn bên cạnh gây ra một chấn động cơ học nhỏ truyền qua mặt đất, làm bàn khắc thau khẽ rung lên. Ngón tay Phong Dực bị lệch đi không phẩy hai milimét.


*Xèo xèo xèo!*


Một luồng mana thô chưa qua bộ lọc bị nghẽn lại tại điểm lệch, lập tức bùng phát phản phệ nhiệt lượng cực đại. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, luồng lửa mana đỏ rực bắn thẳng vào ngón tay phải của Phong Dực.


"Khụ!" Phong Dực đau đớn lùi lại một bước, chiếc bút khắc suýt rơi khỏi tay. Lớp băng quấn trên ngón tay anh bị cháy sém, da thịt rách miệng rỉ máu đỏ tươi xen lẫn bột thạch anh xám. Khối tinh thể sắt dẫn ma chất lượng cao đầu tiên trên bề mặt khiên bị rạn nứt hoàn toàn, biến thành phế thải.


"Phong Dực! Ngươi có sao không?" Thiết Trụ hốt hoảng dừng búa.


"Đừng dừng lại! Đúc khối thứ hai vào mặt đối diện ngay!" Phong Dực nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương từ vết bỏng mới chồng lên vết bỏng cũ. Anh lau vệt máu rỉ ra nơi khóe môi, ánh mắt càng thêm phần điên cuồng dữ dội. "Trận pháp composite phẳng yêu cầu hai mặt khiên phải đối xứng tuyệt đối để tạo ra lực cộng hưởng chịu tải tối đa mà không cần tăng lượng tiêu thụ mana. Chúng ta không có thời gian để thất bại lần nữa!"


Thiết Trụ nhìn vết bỏng rỉ máu trên tay Phong Dực, khẽ rùng mình trước ý chí quật cường của gã thư sinh gầy gò này. Gã không nói hai lời, lập tức nung chảy khối tinh thể sắt dẫn ma thứ hai và đúc ép vào mặt sau của tấm khiên.


Lần này, Phong Dực điều chỉnh lại Thiết bị ngắt mạch mana cổ tay trái, sẵn sàng ngắt dòng khẩn cấp nếu có sự cố xảy ra. Anh đặt ngòi bút xuống mặt sau tấm khiên. Gió tuyết lạnh giá ngoài cửa sổ lùa vào qua khe cửa, làm hũ mực khắc bột thạch anh trộn dầu thông bên cạnh anh bắt đầu đông đặc nhanh chóng, nét vẽ có nguy cơ bị đứt đoạn do mực không đều.


"Tiểu Ngưu không có ở đây..." Phong Dực lẩm nhẩm. Anh nhanh trí thò tay vào túi bên hông, lấy ra một ít bột than hoạt tính mịn – thứ anh dùng để lọc nước ở nhà gỗ – đổ thẳng vào hũ mực đông đặc và dùng que gỗ khuấy đều. Bột than hoạt tính không chỉ giữ cho hỗn hợp dầu thông không bị đông cứng dưới nhiệt độ lạnh, mà còn tăng cường độ mượt và khả năng bám dính của nét vẽ trên kim loại nóng.


Nét khắc thứ hai được vạch ra. Mượt mà, dứt khoát, uốn lượn chính xác qua các điểm nghẽn nhiệt độ hiển thị trên kính HUD.


Nét khắc thứ ba – giao diện giảm trọng lượng phẳng – được khắc đối xứng hoàn hảo ở mặt đối diện của khiên. Hai trận pháp phẳng song song kết nối với nhau qua các hạt tinh thể sắt dẫn ma đồng bộ ở giữa phôi thép.


Khi nét vẽ cuối cùng khép lại, Phong Dực gạt lẫy ngắt mạch cổ tay để sạc đầy năng lượng cho tấm khiên.


*U... u... u...*


Một tiếng ngân rung trầm thấp, êm dịu vang lên từ lòng tấm khiên sắt rỉ. Luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bùng lên từ hai mặt đối xứng, chạy dọc theo các đường cong tối giản rồi chìm sâu vào lòng hợp kim. Tấm khiên sắt rỉ nặng nề ban đầu đột ngột nhẹ bẫng đi.


Thiết Trụ tò mò bước tới, dùng một ngón tay khẽ nhấc tấm khiên nặng trăm cân lên. Khóe mắt gã trợn ngược, miệng há hốc không tin nổi vào cảm giác của chính mình: "Cái... cái gì thế này? Nhẹ như một miếng gỗ sồi vậy? Trọng lượng giảm đi ít nhất bảy mươi phần trăm!"


"Đó là Quy tắc phân tán ứng suất kết hợp trận giảm trọng lượng phẳng," Phong Dực khẽ lau mồ hôi trên trán, mỉm cười nhạt. "Năng lượng từ đá dẫn ma không bị lãng phí vào các ký tự rác hoàng gia nữa, mà được tập trung hoàn toàn vào việc triệt tiêu trọng lực vật lý của phôi thép."


Đúng lúc đó, cánh cửa xưởng rèn khẽ hé mở. Một bóng người gầy gò gù lưng, chống nạng gỗ sồi bước nhanh vào trong bóng tối của xưởng rèn.


Đó là Lão quản sự Tề.


Gương mặt nhăn nheo dính đầy bột đá của ông lão thợ khắc già tràn đầy sự lo lắng hoảng sợ. Ông bước đến sát Phong Dực, mười đầu ngón tay biến dạng do phản vệ mana lâu năm khẽ run rẩy nắm lấy vai anh.


"Phong Dực... con điên rồi sao? Con lén lút mài đúc thép dẫn ma và tự ý lưu hành chú thức cải tiến ở đây sao?" Lão quản sự Tề thì thầm, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. "Con có biết luật cấm nghiêm ngặt của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia không? Tự ý giảm bớt ký tự kính ngữ của thánh thần là tội 'Dị giáo ngôn từ'! Bọn pháp sư thanh tra của Triệu Khoan mà phát hiện ra thiết bị không phép này, cả con, Thiết Trụ và gia đình con đều sẽ bị thiêu sống trên giàn hỏa thiêu!"


Không khí ấm áp rực lửa của xưởng rèn đột ngột trở nên lạnh buốt trước lời cảnh báo đầy đe dọa pháp lý của lão thợ khắc già. Sự áp bức của vương quyền ma pháp Solaria hiển hiện rõ ràng như một bóng ma khổng lồ đang đè nặng lên số phận của những người bình dân biên giới.


"Lão Tề thúc, nếu ta không cải tiến tấm khiên này, Thương Vân và đội tuần tra của anh ta sẽ chết trong đợt càn quét tiếp theo của quái thú sương mù," Phong Dực nhìn thẳng vào mắt lão quản sự Tề, ánh mắt anh không hề có một chút sợ hãi hay chùn bước. "Tính mạng của những binh sĩ bình dân đáng giá hơn những điều luật rườm rà, thối nát bảo vệ đặc quyền của bọn quý tộc hậu phương kia."


Lão quản sự Tề nhìn tấm khiên phát sáng xanh lam dịu nhẹ, rồi nhìn vết bỏng rỉ máu trên tay Phong Dực. Ông khẽ thở dài, buông vai anh ra: "Con... con cứng đầu giống hệt chú ba của con ngày xưa. Nhưng hãy cẩn thận, tai mắt của giám thị mỏ ở khắp mọi nơi."


Lời nói của Lão Tề chưa dứt, từ phía ngoài cửa sổ xưởng rèn, một bóng đen lén lút rụt đầu lại khỏi khe hở vách gỗ, nhanh chóng lẩn vào bóng tối bão tuyết hướng về phía văn phòng giám thị trưởng.


Trương Quản Sự đã báo cáo vụ bẫy điện tại nhà gỗ cho giám thị trưởng Hắc Sâm, và giờ đây, hành vi mài sắt lén lút này cũng đã bị phát hiện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!