Gặp Gỡ Thương Vân
Hơi lạnh từ đầm lầy sương mù phía Bắc tràn về, mang theo những hạt bụi thạch anh tím li ti bám đầy trên những bức tường thành bằng đá cẩm thạch thô của biên trấn Lũy Thép. Phong Dực khẽ kéo lại chiếc mũ trùm của chiếc áo vải thô sờn cũ, bước những bước chân nặng nề ra khỏi lối thoát nước thải của khu chợ đen dưới lòng đất. Gió rít qua các khe đá hẹp, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và cái lạnh buốt xương của mùa đông tuyết tím đang cận kề.
Bàn tay phải của anh, quấn chặt lớp băng vải trắng đã lấm lem bột đá, khẽ siết lấy chiếc túi da bên hông. Bên trong đó là hai bảo vật mà anh và lão thợ mài kính Tống Thanh vừa thức trắng đêm chế tạo: chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy Mana HUD và cây bút khắc thạch anh rỗng tự chế. Tinh thần lực của Phong Dực lúc này chỉ mới hồi phục được khoảng hai mươi phần trăm sau ca mài kính chính xác cực hạn đêm qua. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo cảm giác khô rát, và sâu trong đại não, một cơn đau âm ỉ vẫn thỉnh thoảng nhói lên như cảnh báo về giới hạn sinh học của một phàm nhân không có ma lực bẩm sinh.
"Sư phụ, thầy có chắc là muốn đến quán rượu lúc này không?" Lý Tiểu Ngưu lóc cóc chạy theo sau, bờ vai nhỏ vẫn còn quấn băng mỏng do vết thương đá dăm dưới hầm sập số 4. Cậu bé ôm khư khư chiếc giỏ tre chứa những mảnh thạch thô vụn, đôi mắt to tròn lo lắng nhìn quanh các ngõ ngách tối tăm của khu mỏ. "Lính gác của Hắc Bưu vẫn đang tuần tra gắt gao lắm. Nếu chúng thấy thầy đi với con..."
"Tiểu Ngưu, em cứ về y quán trước đi. Giúp ta trông chừng cha và Linh Nhi." Phong Dực dừng bước ở lối rẽ vào khu phố trung tâm biên trấn, giọng nói khàn khàn nhưng điềm tĩnh lạ thường. "Trương Quản Sự đã phong tỏa nguồn thuốc trị phổi đen của cha. Nếu ta không tìm được lối thoát từ phía quân đội biên phòng, gia đình ta sẽ không qua nổi mùa đông này. Quán rượu Búa Thép là nơi duy nhất ta có thể gặp được người có quyền lực thực tế nhưng không thuộc phe cánh của ban giám thị mỏ."
Tiểu Ngưu mím môi, nhìn ánh mắt cương nghị của Phong Dực sau gọng kính đồng thau thô sơ, cậu bé hiểu rằng mình không thể lay chuyển được quyết định của sư phụ. Cậu gật đầu dứt khoát, ôm chặt giỏ tre rồi nhanh chóng lẩn vào bóng tối của những căn nhà gỗ ọp ẹp hướng về phía y quán của Trương Đại Phu.
Phong Dực hít một hơi thật sâu, điều hòa lại nhịp tim đang đập dồn dập do mệt mỏi. Anh khẽ chạm tay vào gọng kính bảo hộ, ngụy trang nó dưới danh nghĩa một chiếc kính bảo an của thợ mài đá thông thường, rồi rảo bước về phía Quán rượu Búa Thép.
***
Quán rượu Búa Thép nằm ở góc khuất sầm uất nhất của biên trấn, là nơi duy nhất mà tiếng búa đập đá của phu mỏ, tiếng rít của gió tuyết và tiếng chửi thề của binh lính tuần tra hòa làm một. Khi Phong Dực đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào, một luồng không khí đặc quánh mùi mỡ lợn nướng, mùi rượu lúa mạch rẻ tiền và mùi rỉ sét của những tấm giáp sắt ập thẳng vào mặt anh.
Bên trong quán, không khí u uất bao trùm. Ở các bàn rượu phía ngoài, những phu mỏ nghèo khổ đang ngồi co rúm bên những mẩu đá ấm tỏa nhiệt yếu ớt, cố gắng hút những tẩu thuốc đầy muội than để quên đi cái lạnh. Nhưng ồn ào nhất vẫn là khu vực của các binh sĩ thuộc Đội Tuần tra Tiền tiêu số 3. Họ vừa trở về từ rìa thung lũng sương mù phía Bắc, mang theo những vết thương rách da thịt và những bộ giáp sắt sứt mẻ.
Lý Đại Tẩu, người góa phụ chủ quán có dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt sắc sảo, đang lớn tiếng quát tháo một tên phu mỏ say xỉn, tay gạt phăng chiếc giẻ lau đầy dầu mỡ trên mặt quầy gỗ. Nhưng khi ánh mắt bà quét qua góc tối cuối quán, giọng nói của bà khẽ dịu xuống, mang theo một tiếng thở dài ái ngại.
Ở góc tối đó, một gã khổng lồ đang ngồi cô độc trước một vò rượu mạnh cỡ lớn.
Đó là Thương Vân. Đội trưởng tuần tra biên cương bị thất sủng của Lũy Thép.
Phong Dực khẽ điều chỉnh gọng kính HUD, bước chậm rãi về phía góc tối. Qua thấu kính phân cực, anh có thể nhìn thấy rõ ràng những vết chém sâu hoắm trên chiến giáp sắt cũ nát của Thương Vân. Tấm giáp ngực của vị kỵ sĩ hai mươi lăm tuổi này đầy những vết răng quái thú cào xước xát, rỉ sét loang lổ. Gương mặt chữ điền cương trực của anh ta giờ đây xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu u uất dán chặt vào vò rượu, tay phải siết chặt chiếc cốc gỗ đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
Bên cạnh chân Thương Vân, tấm trọng khiên sắt rỉ - vũ khí bảo mệnh của anh - đang dựng nghiêng vào vách đá. Trên bề mặt tấm khiên, một mảng lớn trận pháp phòng ngự 'Sol-Deus Aegis' của hoàng gia đã bị rạn nứt hoàn toàn, chỉ còn lại những đường vân chú văn đứt đoạn, tỏa ra những xung năng lượng đỏ rực bất ổn rồi tắt lịm.
"Ta đã bảo là cút đi rồi mà." Giọng nói của Thương Vân trầm thấp và khàn đục như tiếng đá mài, chứa đựng một sự phẫn nộ bị đè nén tột cùng. Anh ta thậm chí không thèm ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân của Phong Dực dừng lại trước bàn mình.
"Một kỵ sĩ thánh điện mang kiếm sĩ danh dự, lại chọn cách tự sát bằng rượu mạnh khi đồng đội của mình vừa hy sinh sao?" Phong Dực không hề lùi bước, anh thản nhiên kéo chiếc ghế gỗ đối diện và ngồi xuống.
*Rầm!*
Thương Vân đập mạnh cốc rượu xuống bàn, nước rượu lúa mạch bắn tung tóe lên mặt bàn gỗ đầy vết ố. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm rỉ sét khóa chặt lấy Phong Dực. Một luồng uy áp từ Thánh điện đấu khí thô sơ vô hình bùng phát, ép thẳng về phía lồng ngực gầy gò của Phong Dực. Cơn đau đầu của Phong Dực đột ngột nhói lên dữ dội, tinh thần lực hai mươi phần trăm của anh rung động bần bật dưới áp lực vật lý của một chiến binh bậc bốn.
"Ngươi thì biết cái gì về sự hy sinh?" Thương Vân nghiến răng, giọng nói run lên vì đau đớn và phẫn nộ. "Ba người... ba người anh em của ta đã bị lũ Sương Quỷ xé xác ngay trước mắt ta! Chỉ vì... chỉ vì cái màng bảo vệ chết tiệt đó không chịu bùng lên kịp lúc! Mười giây! Chúng ta phải mất đúng mười giây để ngâm vịnh xong đoạn chú văn dài một trăm năm mươi ký tự của Hiệp hội Ma pháp! Nhưng lũ quái thú sương mù chỉ mất một giây để lao qua vách đá! Ngươi bảo ta phải làm sao? Hả? Lũ thợ đá các ngươi chỉ biết ngồi ở hậu phương mài đá lấy tiền, làm sao hiểu được cảm giác nhìn đồng đội chết oan vì một tấm khiên rác rưởi!"
Thương Vân gầm lên, nước mắt giận dữ rỉ ra nơi khóe mắt đỏ ngầu. Sự bất lực của một chiến binh thực chiến trước những quy tắc rườm rà, quan liêu của giới quý tộc hoàng gia hiển hiện rõ ràng trong từng thớ cơ run rẩy trên gương mặt anh ta.
Phong Dực không hề tỏ ra sợ hãi trước luồng đấu khí đang đè nặng lên vai mình. Anh đưa tay lên, khẽ gạt nhẹ chiếc kính bảo hộ Mana HUD xuống mắt, kích hoạt kỹ năng Nhãn quan phân tích điểm nghẽn (Bottleneck Sight).
Trong nháy mắt, thế giới xung quanh anh biến đổi. Luồng đấu khí của Thương Vân hiện lên dưới dạng những dải năng lượng màu xám tro cuồn cuộn phát sáng nhạt. Nhưng tiêu điểm của Phong Dực không nằm ở đó. Anh dán chặt tầm nhìn vào tấm trọng khiên sắt rỉ dưới đất.
Trên màn hình hiển thị HUD của kính bảo hộ, sơ đồ dòng chảy mana của tấm khiên hiện lên dưới dạng một bản đồ nhiệt năng lượng. Phong Dực khẽ nheo mắt lại. Đó là một mê cung chú văn rườm rà đến mức điên rồ.
"Ngươi nói đúng, tấm khiên này thực sự là một thứ rác rưởi." Phong Dực trầm giọng nói, ngón tay anh chỉ thẳng vào vết nứt lớn nhất nằm ở rìa tấm khiên sắt. "Nhưng nó hỏng không phải do móng vuốt quái thú cào. Nó bị nổ tung cấu trúc từ bên trong. Chính xác là ở ký tự kính ngữ 'Deus' thứ ba trong chú văn 'Sol-Deus Aegis' hoàng gia khắc trên bề mặt."
Thương Vân khựng lại. Ánh mắt u uất của anh ta khẽ dao động, luồng đấu khí áp chế quanh người Phong Dực đột ngột giảm xuống. "Ngươi... ngươi nói cái gì?"
"Để ta cho ngươi thấy sự dối trá mà các người phải đánh đổi bằng mạng sống vạn năm qua."
Phong Dực khẽ chạm tay vào khay sạc ở gọng kính HUD, trích xuất một tia mana phế thải cực mỏng từ viên đá dẫn ma dự phòng bên hông. Anh hướng thấu kính phân cực của kính bảo hộ về phía mặt bàn gỗ ướt sũng rượu.
*Hưu...*
Một luồng ánh sáng xanh lam phân cực dịu nhẹ bùng lên từ kính bảo hộ, chiếu thẳng xuống mặt bàn gỗ trước mặt Thương Vân. Trên mặt bàn, hình ảnh phổ nhiệt dòng chảy mana của tấm trọng khiên được trình chiếu trực quan dưới dạng các đường cong năng lượng phát sáng.
Thương Vân trố mắt nhìn, vò rượu trong tay suýt chút nữa tuột khỏi những ngón tay chai sạn. Anh ta chưa từng thấy bất kỳ pháp sư hay thợ khắc nào có thể trình chiếu trực tiếp dòng chảy năng lượng của một trận pháp lên không trung một cách chi tiết đến như vậy.
"Nhìn vào những đường cong màu đỏ rực này đi." Phong Dực chỉ tay vào một cụm vân chú phức tạp, xếp chồng chéo lên nhau như một tổ chim rậm rạp trên hình chiếu. "Đây là ký tự kính ngữ 'Deus' và ba hoa văn trang trí hình cánh phượng bao quanh nó. Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia nói với các người rằng, hoa văn càng phức tạp, lòng thành kính càng cao thì thần linh mới ban phát màng bảo vệ kiên cố nhất, đúng không?"
"Đúng... đúng vậy." Thương Vân lẩm bẩm, mắt không rời khỏi những đường sáng màu đỏ rực đang nhấp nháy liên tục trên bàn. "Đó là quy tắc vạn năm của thánh điện..."
"Đó là một sự dối trá trắng trợn nhằm duy trì sự độc quyền tri thức và bòn rút đá dẫn ma của các người." Giọng Phong Dực lạnh lùng như băng biên thùy. "Mana vận hành theo quy luật chất lưu vật lý. Nó chảy trong các nét khắc giống như nước chảy trong ống dẫn. Khi luồng năng lượng thô từ viên đá dẫn ma của ngươi tràn vào tấm khiên, nó bắt buộc phải chạy vòng qua ba nét uốn trang trí vô dụng này của ký tự 'Deus'. Ba nét vẽ này hoàn toàn không đóng góp một phần trăm nào vào hiệu suất tạo màng bảo vệ. Nó chỉ đóng vai trò như một con đập nhân tạo, bắt dòng năng lượng phải quay vòng liên tục để kéo dài thời gian niệm chú lên mười giây."
Phong Dực gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ngay tại điểm tụ nhiệt màu đỏ đậm nhất.
"Kết quả của thiết kế ngu ngốc này là gì? Chín mươi phần trăm mana bị nghẽn lại tại đây, biến thành nhiệt lượng thừa cực đại. Nó nung nóng cấu trúc phân tử của hợp kim sắt dẫn ma dưới bề mặt tấm khiên. Khi quái thú sương mù húc vào, lực va chạm vật lý cộng hưởng với áp suất nhiệt lượng thừa nghẽn dòng này, khiến tấm khiên tự phát nổ từ bên trong trước khi màng phòng thủ kịp hình thành đầy đủ. Đồng đội của ngươi chết không phải vì quái thú quá mạnh, mà vì họ đã bị giết bởi chín mươi phần trăm năng lượng lãng phí của hệ thống chú văn hoàng gia rườm rà này!"
Căn phòng rơi vào một trạng thái tĩnh lặng rùng mình. Tiếng ồn ào của quán rượu xung quanh dường như bị đẩy ra xa vạn dặm.
Thương Vân staring trân trân vào điểm tụ nhiệt màu đỏ rực trên mặt bàn. Những ký ức kinh hoàng tại Trạm gác số 3 đột ngột ùa về trong tâm trí anh ta. Tiếng thét xé lòng của ba người anh em, tiếng móng vuốt quái thú cào rách giáp sắt, và... tiếng nổ chói tai phát ra từ chính tấm trọng khiên của anh ta ngay trước khi màng bảo vệ sụp đổ.
Vị trí tấm khiên bị vỡ nứt hoàn toàn trùng khớp với điểm tụ nhiệt màu đỏ đậm nhất mà Phong Dực vừa chỉ ra trên mặt bàn.
"Chân... chân tướng... lại là thế này sao?" Thương Vân run rẩy, hai bàn tay ôm chặt lấy đầu, những sợi tóc vàng xơ xác rũ xuống. "Bọn họ... bọn họ lừa chúng ta... Hiệp hội Ma pháp... bọn quý tộc hậu phương... bọn họ ngồi trong phòng ấm ăn bớt quân lương, bắt chúng ta ngâm vịnh những lời cầu khấn dài dòng để đổi lấy cái chết..."
Nỗi đau đớn tột cùng biến thành một luồng oán hận ngút trời, làm lồng ngực Thương Vân phập phồng điên cuồng. Anh ta đã cống hiến cả tuổi trẻ, danh dự và máu thịt của mình cho biên cương, để rồi nhận lại sự phản bội tàn nhẫn từ chính hệ thống ma pháp mà anh ta tôn thờ.
Phong Dực khẽ tắt trình chiếu của kính HUD để tiết kiệm tinh thần lực tàn dư. Đầu anh nhói đau một nhịp mạnh, anh khẽ đưa tay lau đi một vệt máu mũi mỏng vừa rỉ ra, giấu nó vào trong tay áo vải thô.
"Hiệu suất lọc Mana của tấm khiên này chỉ đạt vỏn vẹn mười phần trăm." Phong Dực tựa lưng vào ghế, ánh mắt bình tĩnh dán chặt vào gương mặt đang sụp đổ của Thương Vân. "Mười phần trăm hiệu suất để đối đầu với cái chết ở biên cương. Đó là lý do tại sao đội tuần tra của các người luôn là những kẻ gánh chịu thương vong nhiều nhất."
Thương Vân ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Phong Dực như nhìn vào một chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ. "Ngươi... ngươi là một thợ phụ khắc đá quèn... tại sao ngươi lại biết những thứ này? Ngươi muốn cái gì ở ta?"
"Ta muốn sinh tồn." Phong Dực thẳng thắn nói. "Ban giám thị mỏ của Hắc Sâm đang phong tỏa nguồn thuốc trị phổi đen của cha ta, và chúng muốn bắt giữ ta vì tội tự ý cải biên trận pháp sưởi ấm để cứu em gái ta. Ta cần một thế lực quân sự chính trực bảo hộ để ta có không gian chế tạo. Đổi lại..."
Phong Dực rướn người về phía trước, ánh mắt anh rực sáng lên một niềm tin sắt đá của một nhà thiết kế UX/UI hiện đại:
"Giao tấm khiên dự phòng này cho ta. Ta sẽ áp dụng Quy tắc ba nét vẽ vàng để tái thiết kế toàn bộ màng phòng thủ của nó. Loại bỏ hoàn toàn chín mươi phần trăm ký tự rác hoàng gia. Ta sẽ giảm thời gian kích hoạt màng phòng ngự của tấm khiên này từ mười giây xuống còn đúng một giây kích hoạt tức thời."
*Xoảng!*
Chiếc cốc gỗ trên bàn bị cánh tay run rẩy của Thương Vân gạt trúng, rơi xuống đất, rượu lúa mạch đổ lê láng trên nền đá xám lạnh lẽo. Vị kỵ sĩ biên phòng bậc bốn hoàn toàn chấn động, đứng bật dậy nhìn Phong Dực như nhìn một kẻ điên rồ nhất thế giới, nhưng sâu trong đôi mắt u uất của anh ta, một tia hy vọng điên cuồng vừa được nhen nhóm bùng cháy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!