Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Chế Tạo Bộ Công Cụ Thần Kỳ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng giáp sắt va chạm ngày càng gần, ánh đuốc đỏ ngầu quét qua rặng thông sát sườn nơi ba người đang nín thở. Luồng sáng ma pháp từ những cây đuốc tẩm dầu hắc ín của đội tuần tra Hắc Bưu rọi những bóng dài ngoằn ngoèo, nhảy múa điên cuồng trên lớp tuyết tím chưa kịp tan.


Phong Dực nằm bệt dưới gốc thông già, lồng ngực phập phồng đau đớn. Từng nhịp thở của anh kéo theo cơn buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Máu mũi rỉ ra, nóng hổi và tanh nồng, thấm đỏ một mảng vai áo của Thạch Lực. Vết bỏng mana trên tay phải của anh do phản phệ từ lần khắc hỏng trước đó nay gặp cái lạnh biên thùy lại càng tấy đỏ, da thịt rách miệng rỉ máu liên tục. Tinh thần lực của anh đã chạm đáy sau khi cưỡng bức vận hành trận pháp phân tán ứng suất để cứu cả ba khỏi hầm sập số 4.


"Sư... sư phụ..." Lý Tiểu Ngưu run rẩy thì thầm, hai tay ôm chặt lấy chiếc giỏ tre đựng ba ống thạch anh rỗng tự nhiên. Vai phải của cậu bé bị thương do đá dăm văng trúng, máu rỉ qua lớp áo vải thô rách nát, nhưng cậu không dám kêu nửa lời, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi nhìn những bóng đuốc đang loang loáng tới gần.


Thạch Lực lầm lì không nói, đôi bàn tay xám xịt như đá cuội khẽ siết chặt. Cậu hơi cúi thấp người, chuẩn bị tư thế dốc toàn lực cõng Phong Dực lao đi nếu bị phát hiện.


"Đừng cử động." Phong Dực nghiến răng, cố nén cơn đau đầu như búa bổ. Anh khẽ chỉ tay về phía một hốc đá tự nhiên nằm khuất dưới rễ của một cây thông cổ thụ, nơi có những mạch quặng basalt lộ thiên. "Thạch Lực... cõng ta lách vào đó. Chỗ đó có từ trường tĩnh của quặng sắt thô... nó sẽ hấp thụ và che giấu hoàn toàn dao động sinh mệnh của chúng ta."


Thạch Lực không mảy may nghi ngờ. Bằng những bước chân trần nhẹ nhàng không tiếng động dã ngoại, thiếu niên á nhân nhanh chóng đưa cả ba chìm vào hốc đá tăm tối.


*Vút... vút...*


Chỉ một hơi thở sau, Hắc Bưu dẫn đầu năm tên lính gác bọc thép nặng nề đi ngang qua gốc thông. Chiếc roi gai sắt rỉ sét trên tay hắn kéo lê trên tuyết, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Luồng sáng đỏ ngầu từ cây đuốc ma pháp quét qua vách đá basalt chỉ cách mũi giày của Tiểu Ngưu chưa đầy hai thước.


"Đội trưởng, không có ai ở đây. Chỉ có vết sạt lở tự nhiên do bão tuyết tím gây ra thôi." Một tên lính gác bốc mùi rượu rẻ tiền báo cáo.


Hắc Bưu khịt mũi một tiếng đầy khinh miệt, quét mắt nhìn xung quanh một lượt rồi nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống tuyết. "Mẹ kiếp, lũ thợ mỏ rác rưởi chắc chắn đang trốn trong nhà gỗ sưởi ấm. Đi! Trở lại xưởng kiểm tra định ngạch. Nếu thiếu một cân quặng, ta sẽ lột da chúng nó."


Tiếng giáp sắt xa dần. Cho đến khi ánh đuốc hoàn toàn biến mất sau rặng thông, Phong Dực mới thở hắt ra một hơi, toàn thân mướt mồ hôi lạnh.


"An toàn rồi. Nhưng chúng ta không thể về nhà gỗ lúc này." Phong Dực gượng dậy, vịn vào vai Thạch Lực. "Trương Quản Sự và Hắc Bưu chắc chắn sẽ lùng sục khu thợ mỏ. Tiểu Ngưu, em có biết đường dẫn xuống Chợ đen biên giới Lũy Thép từ đồi thông này không?"


"Dạ biết!" Tiểu Ngưu gật đầu dứt khoát, lau nước mắt trên má. "Có một đường ống dẫn nước thải cũ bỏ hoang từ thời khai mỏ, đi xuyên qua lòng đồi là xuống thẳng hang động chợ đen. Con thường lén đi đường đó để nhặt thạch anh vụn bán lấy tiền đồng."


"Tốt. Chúng ta đi ngay lập tức. Ta cần tìm lão thợ mài kính Tống Thanh."


***


Chợ đen biên giới Lũy Thép nằm sâu trong một hệ thống hang động tự nhiên khổng lồ dưới lòng đất, cách biệt hoàn toàn với sự kiểm soát của quân đội biên phòng lẫn ban giám thị mỏ. Nơi đây không có ánh mặt trời, chỉ có ánh sáng chập chờn từ những cây nến mỡ lợn bốc mùi hôi hám và những bầu thủy tinh chứa đầy đom đóm ma pháp xanh lục. Không khí đặc quánh mùi sulfur, bụi than đá, rượu mạnh và mùi rỉ sét của những món vũ khí lậu.


Những kẻ đi lại ở đây đều đeo mặt nạ che kín mặt hoặc trùm mũ sụp sâu. Đây là nơi duy nhất ở biên cương mà một phu mỏ nghèo khổ có thể đổi một mẩu thạch thô lấy một mẩu bánh mì khô, hoặc một tên lính đào ngũ bán đi thanh kiếm gãy để lấy vài đồng vàng Solaria.


Tiểu Ngưu dẫn Phong Dực và Thạch Lực luồn lách qua những quầy hàng rách nát, tiến sâu vào một ngách hang hẹp và ẩm ướt ở rìa phía Tây chợ đen. Cuối ngách hang là một gian hàng tồi tàn, treo một tấm biển gỗ mòn vẹt vẽ hình một chiếc thấu kính nứt đôi.


Bên trong gian hàng, tiếng rít chói tai của đá mài cọ xát vào thủy tinh vang lên đều đặn. Một lão già gầy gò, cụt một mắt, đang còng lưng bên chiếc bàn mài quay bằng chân tự chế. Mái tóc lão bạc phơ, xơ xác bám đầy bột thủy tinh trắng xóa. Đôi bàn tay lão run rẩy do tuổi già, nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi ngón tay lão chạm vào bề mặt thấu kính, sự run rẩy ấy lập tức biến mất, nhường chỗ cho một sự chính xác cơ học đến kinh ngạc. Đó chính là Tống Thanh, lão thợ mài kính lập dị của biên trấn.


"Hết thủy tinh thô rồi. Muốn mua kính viễn vọng thì cút ra ngoài, ba ngày nữa quay lại." Tống Thanh không thèm ngẩng đầu lên, chiếc chân gầy guộc của lão vẫn nhịp nhàng đạp bàn mài.


Phong Dực bước tới, đặt chiếc giỏ tre của Tiểu Ngưu lên chiếc bàn gỗ đầy bụi. Anh khẽ đẩy nắp giỏ, lộ ra ba ống thạch anh rỗng tự nhiên đang phát sáng xanh lam dịu nhẹ.


"Tôi không đến để mua kính viễn vọng. Tôi đến để nhờ ông mài một bộ thấu kính lăng kính phẳng siêu mỏng." Phong Dực trầm giọng nói.


Chiếc bàn mài quay bằng chân đột ngột dừng lại. Tống Thanh ngẩng đầu lên, con mắt duy nhất còn lại của lão híp chặt, dán chặt vào ba ống thạch anh rỗng trong giỏ tre. Đồng tử của lão khẽ co rụt lại.


"Tinh thể thạch anh rỗng tự nhiên vạn năm..." Lão già lẩm bẩm, giọng nói run lên vì chấn động. Lão vội vàng đứng bật dậy, đóng sập cửa gỗ gian hàng lại rồi quay lại nhìn Phong Dực bằng ánh mắt đầy cảnh giác. "Cậu là ai? Thứ này là cấm vật của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Tàng trữ thứ này là tội chém đầu! Cậu muốn hại chết lão già này sao?"


"Tôi là Phong Dực, thợ phụ xưởng số 9." Phong Dực bình tĩnh tháo mũ trùm đầu, để lộ khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt và vết máu mũi đã khô dưới cằm. "Tôi không muốn hại ông. Tôi muốn cùng ông chế tạo một thứ có thể thay đổi hoàn toàn cách vận hành ma pháp của thế giới này. Một chiếc Kính bảo hộ phân tích dòng chảy."


Lão già Tống Thanh khịt mũi, cầm một ống thạch anh lên ngắm nghía dưới ánh nến. "Kính bảo hộ phân tích? Nực cười! Thấu kính từ trước đến nay đều phải mài cong để hội tụ ánh sáng. Cậu đòi mài phẳng? Thủy tinh lăng kính phẳng siêu mỏng thì bẻ cong ánh sáng thế nào được? Huống chi cậu đòi sai số dưới không phẩy một milimét? Đầu cậu bị đá đè hỏng rồi hả?"


"Thấu kính cong để hội tụ ánh sáng vật lý. Nhưng mana không phải là ánh sáng thông thường, nó là một dòng chảy chất lưu có từ tính." Phong Dực bước đến bên chiếc bàn mài, dùng ngón tay quấn băng vẽ một sơ đồ dòng chảy lên lớp bụi thủy tinh. "Nếu ông mài cong thấu kính dẫn ma, dòng mana đi qua sẽ bị khúc xạ sai lệch, các đường cong năng lượng sẽ va chạm vào nhau tại tiêu điểm, gây ra hiện tượng nghẽn dòng và sinh nhiệt lượng thừa. Chúng ta cần lăng kính phẳng siêu mỏng để phân tách và phân cực dòng mana thành các dải tần số đơn sắc, giúp hiển thị phổ quang học của dòng chảy mà không làm biến dạng cấu trúc của nó."


Tống Thanh nghe đến đây thì sững sờ. Con mắt duy nhất của lão trợn trừng nhìn sơ đồ của Phong Dực. Lão đã mài kính cả đời cho các pháp sư quý tộc, nhưng chưa từng nghe ai giải thích về mana dưới góc nhìn quang học vật lý và chất lưu như thế này.


"Nhưng... mài phẳng thấu kính dẫn ma với độ mỏng dưới không phẩy năm milimét là điều không tưởng!" Tống Thanh lắc đầu, giọng nói đầy hoài nghi. "Thủy tinh lăng kính thô rất giòn. Khi mài mỏng như vậy, nhiệt độ sinh ra do ma sát sẽ làm nứt vỡ tinh thể ngay lập tức. Lão già này không làm được."


"Chúng ta sẽ làm được nếu dùng nước hồ Băng Lam tinh khiết để làm mát." Phong Dực rút từ trong ngực áo ra một bình thủy tinh chứa thứ nước xanh ngắt, lạnh buốt xương mà anh đã nhờ thợ săn Vương Mãnh thu thập từ thung lũng sương mù. "Nước hồ Băng Lam hoàn toàn không chứa ion kim loại tạp chất, nó sẽ hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng ma sát mà không gây ra bất kỳ phản ứng hóa học nào làm biến tính thủy tinh thô."


Tống Thanh nhìn bình nước hồ Băng Lam, rồi lại nhìn ba ống thạch anh rỗng. Ngọn lửa đam mê của một lão thợ thủ công lập dị bị đè nén bấy lâu nay đột ngột bùng cháy trong mắt lão. Lão nghiến răng, đập mạnh tay xuống bàn.


"Mẹ kiếp! Được! Hôm nay lão già này sẽ đánh cược với cậu một lần. Nhưng nếu hỏng ba mảnh thủy tinh lăng kính thô này, cậu phải đền cho tôi mười vạn đồng vàng Solaria!"


"Thành giao." Phong Dực mỉm cười, dù đầu anh vẫn đau như búa bổ.


***


Cuộc chế tạo cơ khí chính xác bắt đầu dưới ánh sáng chập chờn của ngọn nến mỡ lợn. Gian phòng nhỏ của Tống Thanh ngập tràn tiếng rít chói tai và hơi nước bốc lên nghi ngút.


Tống Thanh ngồi trước bàn mài quay bằng chân. Lão đặt một mảnh Thủy tinh lăng kính thô lên đĩa mài carborundum. Chiếc chân gầy guộc của lão đạp mạnh, đĩa mài bắt đầu quay tít. Lão nhỏ vài giọt nước thường lên bề mặt để mài tròn theo phương pháp truyền thống.


"Sai rồi! Ông đang mài theo đường cong!" Phong Dực đứng bên cạnh hét lên qua tiếng rít của máy mài. "Phải giữ góc nghiêng cố định mười lăm độ để tạo ra bề mặt lăng kính phẳng!"


Tống Thanh nhíu mày, cố gắng điều chỉnh lực tay để giữ mảnh thủy tinh phẳng tuyệt đối. Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng *tách* sắc lẹm vang lên.


Mảnh thủy tinh lăng kính thô đầu tiên bị nứt đôi ngay trên đĩa mài. Một bọt khí nhỏ xíu tích tụ bên trong thủy tinh thô gặp nhiệt độ cao đã giãn nở đột ngột, phá hủy toàn bộ cấu trúc.


"Mẹ kiếp! Đã bảo là không được mà!" Tống Thanh vứt mảnh vỡ xuống đất, thở hổn hển đầy giận dữ. "Thủy tinh thô biên giới chứa quá nhiều tạp chất!"


"Bình tĩnh, Tống đại sư." Phong Dực nhặt mảnh vỡ lên quan sát vết nứt. "Lần này chúng ta sẽ dùng nước hồ Băng Lam làm mát liên tục. Tiểu Ngưu, em cầm bình nước nhỏ giọt đều đặn vào điểm tiếp xúc giữa thủy tinh và đĩa mài. Thạch Lực, em giúp ta quan sát độ rung của bàn mài."


Mảnh thủy tinh lăng kính thô thứ hai được đặt lên. Lần này, khi đĩa mài vừa quay, Tiểu Ngưu cẩn thận nhỏ từng giọt nước hồ Băng Lam lạnh buốt vào tiêu điểm mài. Hơi nước lập tức bốc lên xèo xèo, nhưng bề mặt thủy tinh vẫn giữ được độ trong suốt hoàn hảo, không hề bị nóng đỏ.


Tống Thanh nín thở, con mắt duy nhất căng ra hết cỡ. Ngón tay lão cảm nhận bề mặt thủy tinh mỏng dần, mỏng dần... Không phẩy tám milimét... Không phẩy sáu milimét...


*Rắc... rắc...*


Đột nhiên, những vết nứt vi mô (micro-cracks) li ti như mạng nhện xuất hiện ở rìa mảnh thủy tinh.


"Dừng lại!" Phong Dực hô lớn.


Tống Thanh lập tức dừng chân đạp. Lão mồ hôi đầm đìa, nhìn mảnh thủy tinh suýt nữa thì vỡ vụn. "Tại sao lại bị nứt? Nước làm mát hoạt động rất tốt mà!"


Phong Dực cúi xuống sát chiếc bàn mài tự chế của Tống Thanh. Anh dùng ngón tay gõ nhẹ vào khớp nối trục quay dưới gầm bàn. "Là do dao động cơ học. Khớp nối trục quay bằng gỗ của ông bị rơ, khi quay tốc độ cao sẽ tạo ra những rung động không đều với biên độ khoảng không phẩy hai milimét. Đối với thủy tinh siêu mỏng, độ rung này giống như những cú đập búa liên tục phá hủy liên kết phân tử."


"Vậy thì chịu rồi! Chiếc bàn mài này là tốt nhất của tôi rồi, làm sao triệt tiêu được độ rung cơ học đó?" Tống Thanh bất lực nói.


Phong Dực không trả lời. Bộ óc UX/UI của anh lập tức phân tích cấu trúc cơ khí của bàn mài như một hệ thống phần cứng cần tối ưu hóa. Anh nhìn quanh gian phòng, phát hiện ra một vài chiếc lò xo giảm chấn cũ nát trong đống phế liệu của lão già.


"Thợ rèn Thiết Trụ từng dạy ta cách điều phối lực đàn hồi." Phong Dực nhanh nhẹn nhặt ba chiếc lò xo thép, dùng kìm uốn cong chúng và lắp đặt trực tiếp vào ba góc của trục quay đĩa mài, tạo thành một hệ thống giảm chấn ba điểm (Triple-spring Dampening System). Anh dùng sợi lanh cách điện quấn chặt các khớp nối để triệt tiêu hoàn toàn lực chấn động thứ cấp.


"Đạp lại đi, Tống đại sư." Phong Dực nói.


Tống Thanh bán tín bán nghi đạp chân trở lại. Đĩa mài bắt đầu quay tít, nhưng lần này, âm thanh rít chói tai đã biến mất, nhường chỗ cho một tiếng vù vù êm ái, mượt mà đến kinh ngạc. Đĩa mài quay phẳng lặng như một mặt hồ tĩnh lặng, không hề có một chút rung lắc nào.


"Kỳ tích..." Tống Thanh lẩm nhẩm đầy sùng bái. Lão không ngờ một vài chiếc lò xo rác rưởi lại có thể biến chiếc bàn mài thô sơ của lão thành một thiết bị chính xác cấp hoàng gia.


Với chiếc bàn mài đã được tối ưu hóa và dòng nước hồ Băng Lam làm mát hoàn hảo, kỹ năng thủ công đỉnh cao của Tống Thanh được giải phóng hoàn toàn. Đôi bàn tay lão lướt nhẹ trên đĩa mài, cảm giác ngón tay nhạy bén của lão cảm nhận từng micromet thủy tinh bị mài mòn.


Chỉ sau nửa canh giờ, hai mảnh thấu kính lăng kính phẳng siêu mỏng, trong suốt không một tì vết, có độ dày đúng không phẩy ba milimét đã hoàn thành.


Phong Dực lập tức bắt tay vào lắp ráp thiết bị lõi.


Anh dùng một chiếc khung kính bảo hộ bằng đồng thau cũ mua ở chợ đen. Lắp hai mảnh thấu kính phẳng vào khung, cố định bằng lớp keo dán dẻo chế tạo từ Nhựa cây sương mù biến dị để đảm bảo không cản trở dòng quang phổ. Phía bên trong gọng kính, anh dùng bút khắc thạch anh rỗng đi ba nét vẽ tối giản bằng mực bột thạch anh mịn pha than hoạt tính, kết nối các thấu kính với một khay chứa tinh thể dẫn ma nhỏ ở hai bên thái dương.


Đồng thời, Phong Dực đặt ống thạch anh rỗng tự nhiên vạn năm vào bên trong một ống thép chịu lực do Thiết Trụ đúc sẵn. Anh lót một lớp sợi lanh cách điện xung quanh để lọc bỏ các ion sắt tạp chất, chế tạo thành công chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế hoàn chỉnh. Đầu ngòi bút bằng thạch anh rỗng lấp lánh ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, sẵn sàng nén dòng chảy mana đi qua tâm rỗng với áp suất cực cao.


Chiếc Kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đã hoàn thành.


Phong Dực cầm chiếc kính bảo hộ lên bằng đôi bàn tay run rẩy vì kiệt sức. Anh khẽ đeo chiếc kính lên mắt, gọng kính đồng thau ôm sát vào thái dương. Anh đặt một viên thạch thô phế thải lên bàn, chuẩn bị kích hoạt nguồn sạc năng lượng.


"Sư phụ... thầy có thấy gì không?" Tiểu Ngưu nín thở hỏi.


Phong Dực chạm nhẹ ngón tay vào khay sạc ở gọng kính. Một luồng mana cực nhỏ từ viên đá dẫn ma phế thải chạy vào hệ thống mạch vẽ tối giản trên gọng kính. Hai mảnh thấu kính phẳng đột ngột bừng sáng lên một luồng ánh sáng phân cực màu xanh lam.


Trong khoảnh khắc đó, tầm nhìn của Phong Dực thay đổi hoàn toàn.


Thế giới vật lý tăm tối, ẩm ướt của gian phòng chợ đen biến mất. Thay vào đó, toàn bộ không gian xung quanh hiện lên dưới dạng một bản đồ nhiệt năng lượng (Mana Thermal Map) vô cùng trực quan.


Phong Dực nhìn xuống bàn mài của Tống Thanh. Anh nhìn thấy rõ ràng những đường cong mana rò rỉ từ đĩa mài đang tụ lại thành những điểm nghẽn màu đỏ rực, nóng bỏng ở khớp nối gỗ chưa được tối ưu hóa. Anh nhìn sang Thạch Lực, thấy dòng năng lượng tự nhiên trong cơ thể thiếu niên á nhân đang chảy tuần hoàn mượt mà như một dòng sông màu vàng kim ấm áp.


Nhưng kinh khủng nhất là khi anh nhìn vào mẩu thạch thô phế thải trên bàn. Qua thấu kính phân cực của Mana HUD, cấu trúc chú thức sưởi sưởi ấm cũ nát mà ban giám thị mỏ bắt thợ khắc vẽ hiện lên rõ mồn một. Đó là một mê cung rậm rạp, chồng chéo của hàng trăm ký tự rác hoàng gia. Những đường vân chú thức ấy uốn khúc thô bạo, tạo ra vô số nút thắt cổ chai phát ra ánh sáng đỏ rực của nhiệt lượng lãng phí và áp suất quá tải.


"Hệ thống chú thức của hoàng gia... thực sự là một mớ mã nguồn rác rưởi khổng lồ..." Phong Dực lẩm nhẩm, đôi mắt anh sáng lên dưới lớp kính bảo hộ xanh lam.


Với chiếc kính Mana HUD và Bút khắc thạch anh rỗng này, anh không còn là một thợ phụ mò mẫm trong bóng tối nữa. Anh đã có một giao diện gỡ lỗi (Debugger Interface) hoàn hảo nhất thế giới, sẵn sàng bóc tách, tối ưu hóa và bẻ gãy bất kỳ trận pháp rườm rà nào của giới quý tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!