Đột Nhập Hầm Mỏ Sập Số 4
Sương mai biên thùy lạnh buốt như những chiếc kim châm, lách qua vách gỗ mục nát của căn gác mái rách nát. Phong Dực kéo thấp chiếc mũ trùm đầu bằng vải thô sờn cũ, khẽ miết ngón tay phải đang quấn băng vải thô. Vết bỏng mana từ lần khắc hỏng đầu tiên vẫn còn đỏ tấy, nhức nhối theo từng nhịp đập của mạch máu. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi. Ban giám thị mỏ của Hắc Sâm đã chính thức phong tỏa nguồn thuốc trị phổi đen của cha anh tại y quán của Trương Đại Phu. Hạn nộp thuế sưởi ấm của Trương Quản Sự chỉ còn lại hai ngày. Mỗi một nhịp thở của cha anh trên chiếc giường tre ọp ẹp kia đều đang rút ngắn sinh mệnh của ông dưới cái lạnh tử thần của mùa đông tuyết tím.
Để chế tạo một chiếc bút khắc tối ưu hóa dòng chảy – thứ công cụ duy nhất có thể bẻ gãy sự độc quyền chú thức của giới quý tộc và cứu sống gia đình – Phong Dực bắt buộc phải tìm được tinh thể thạch anh rỗng tự nhiên. Và manh mối duy nhất nằm trên mảnh bản đồ da thú cũ nát của người chú ba Phong Tam Thúc để lại: Hầm mỏ sập cổ đại số 4.
"Sư phụ, mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Tiếng thì thầm của Lý Tiểu Ngưu cắt đứt dòng suy nghĩ của Phong Dực. Cậu học trò mồ côi mười bốn tuổi đang đứng nép mình dưới bóng tối của rặng thông rìa biên trấn. Bộ quần áo vải thô cộc tay của cậu bám đầy bột thạch anh trắng xóa, đôi giày cỏ rách nát sũng nước tuyết lạnh giá. Trên vai Tiểu Ngưu là một chiếc giỏ tre nhỏ bện bằng dây mây chịu lực, bên trong chứa vài chiếc dũa sắt mòn vẹt chuôi gỗ và một hũ dầu thông dẫn ma thô sơ.
Đứng cạnh Tiểu Ngưu là Thạch Lực, thiếu niên thuộc bộ tộc á nhân đá. Làn da của Thạch Lực có màu xám nhạt và thô ráp như đá cuội, rải rác những vân đá tự nhiên chạy dọc theo bắp tay rắn chắc. Đôi mắt cậu phát ra một luồng sáng vàng nhẹ dịu, tĩnh lặng nhưng chứa đựng một trực giác nhạy bén tuyệt vời với quặng thạch thô. Thạch tộc vốn bị đế quốc Solaria coi là nô lệ hạ đẳng, bị cưỡng bức lao động trong các hầm mỏ sâu cho đến chết. Nhưng đối với Phong Dực, Thạch Lực không phải là nô lệ, cậu là một cộng sự vô giá.
"Thạch Lực, em có cảm nhận được dao động tuần tra phía trước không?" Phong Dực trầm giọng hỏi, ánh mắt anh hướng về phía thung lũng sâu hoắm dưới chân đồi thông, nơi cửa hầm số 4 đang chìm trong bóng tối âm u.
Thiếu niên á nhân quỳ một gối xuống đất nện lạnh giá, áp lòng bàn tay thô ráp của mình lên một tảng đá lộ thiên. Cậu nhắm mắt lại, các vân đá trên cánh tay khẽ sáng lên nhịp nhàng theo nhịp thở thổ nạp tự nhiên của Thạch tộc.
"L lính gác... năm người," Thạch Lực nói bằng chất giọng ồm ồm, đứt quãng đặc trưng. "Cách cửa hầm hai trăm bước. Tiếng giáp sắt đen của Hắc Bưu... rất nặng. Chúng đang uống rượu sưởi ấm bên bếp lửa. Khoảng mười lăm phút nữa chúng mới đi tuần lại."
"Mười lăm phút. Quá đủ để chúng ta vượt qua hàng rào vòng ngoài." Phong Dực dứt khoát ra hiệu. "Tiểu Ngưu, đi sát sau ta. Thạch Lực, dẫn đường qua lối đi ngầm."
Ba bóng người nhanh chóng chìm vào làn sương mù xám đục của vùng biên cương phía Bắc. Theo bản đồ da thú của chú ba, lối vào thực sự của hầm mỏ sập số 4 không nằm ở cửa chính bị lính gác bọc thép canh giữ, mà là một khe nứt địa chất hẹp nằm khuất sau đống xỉ quặng phế thải ở phía Tây.
Khi lách qua khe nứt hẹp hòi, không khí đột ngột thay đổi. Nó trở nên ngột ngạt, ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn mùi mục nát của những bộ xương thợ mỏ xưa. Bóng tối sâu thẳm nuốt chửng lấy họ. Tiểu Ngưu run rẩy rút một viên đá phát quang cấp thấp từ trong túi ra, nhưng Phong Dực lập tức đưa tay chặn lại.
"Đừng bật sáng. Ánh sáng ma pháp sẽ kích hoạt trận pháp báo động tự động của ban giám thị. Hãy để Thạch Lực dẫn đường."
Trong bóng tối tuyệt đối của lòng đất, đôi mắt phát sáng vàng nhẹ của Thạch Lực trở thành ngọn hải đăng duy nhất. Thiếu niên á nhân di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động, những ngón chân chai sạn của cậu cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của mạch đá dưới lòng đất.
"Lối này... sâu hơn," Thạch Lực thì thầm, dẫn họ đi qua những đoạn đường hầm ngoằn ngoèo, nơi những cột gỗ chống hầm đã mục nát, oằn mình dưới hàng vạn tấn đất đá phía trên. Thỉnh thoảng, những hạt bụi thạch anh li ti lấp lánh sắc tím nhạt rơi rụng xuống đầu họ. Phong Dực khẽ bịt mũi. Anh biết rõ đây chính là nguồn gốc của căn bệnh phổi đen chết chóc – những hạt bụi mana thô ráp này một khi găm vào phế quản sẽ liên tục phóng ra những luồng điện tích nhẹ, hủy hoại tế bào phổi của phu mỏ từ bên trong.
Sau gần nửa canh giờ luồn lách dưới lòng đất, không gian đột ngột mở rộng ra. Hiện ra trước mắt họ là một hang động ngầm khổng lồ, bị cô lập hoàn toàn sau vụ tai nạn sập hầm thảm khốc mười năm trước.
"Đẹp quá..." Tiểu Ngưu nín thở, lẩm nhẩm đầy kinh ngạc.
Xung quanh vách hang động là hàng vạn tinh thể thạch anh rỗng tự nhiên đang phát ra một luồng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ, thuần khiết. Chúng không mọc lộn xộn mà xếp thành những đường cong hình học hoàn hảo chạy dọc theo vách hang, trông giống như một mạng lưới đường ống dẫn nước khổng lồ của một nền văn minh tiền sử.
Phong Dực bước lại gần, ngón tay quấn băng vải của anh khẽ chạm vào một ống thạch anh rỗng. Dưới nhãn quan của một nhà thiết kế sản phẩm, anh lập tức nhận ra chân tướng vĩ đại: đây không phải là quặng đá tự nhiên thông thường. Những ống thạch anh rỗng này chính là các "đường ống dẫn mana" của hệ thống lưới năng lượng cổ đại Sol-Deus trước khi bị thần điện hủy diệt và phong tỏa.
"Thạch Lực, giúp ta sàng lọc mảnh có độ rỗng đồng đều nhất ở tâm. Chúng ta cần ống thạch anh có đường kính rỗng bên trong không quá không phẩy một milimét để làm ngòi bút nén dòng chảy."
Thiếu niên á nhân gật đầu, cậu dùng móng tay cứng như đá của mình gõ nhẹ vào từng tinh thể thạch anh, lắng nghe tiếng vọng âm thanh truyền lại. "Cái này... rỗng thẳng. Không có vết nứt bên trong," Thạch Lực chỉ vào một tinh thể thạch anh lam nhạt dài khoảng nửa gang tay.
Phong Dực mừng rỡ. Anh rút chiếc dũa sắt từ giỏ của Tiểu Ngưu, chuẩn bị tiến hành khai thác thủ công. Nhưng ngay khi ngòi dũa sắt vừa chạm vào bề mặt tinh thể, một tiếng *coong* thanh mảnh vang lên, kéo theo một luồng dao động mana thô ráp bùng phát đột ngột từ lòng đất.
Mạch đá ngầm vạn năm bị đánh thức sau giấc ngủ dài, bắt đầu cộng hưởng năng lượng hỗn loạn.
*Ầm... ầm... ầm...*
Tòa hang động ngầm đột ngột rung chuyển dữ dội. Những tiếng rắc rắc khô khốc, rùng rợn vang lên từ trên trần hang. Đất đá, bụi bặm đổ xuống như mưa rào.
"Nguy rồi! Sập hầm thứ cấp!" Tiểu Ngưu hét lên trong kinh hoàng, bụi đất dồn dập rơi xuống mặt cậu bé.
Một khối đá khổng lồ nặng hàng tấn từ trên trần hang bất ngờ đổ ập xuống, chắn lối ra duy nhất của khe nứt hẹp hòi mà họ vừa đi qua. Đường lui đã bị chặn đứng hoàn toàn. Không khí trong hang trở nên ngột ngạt, bụi thạch anh tím bay mù mịt làm cay xè mắt mũi.
"Sư phụ! Lối ra bị chặn rồi! Chúng ta bị chôn sống mất!" Tiểu Ngưu hoảng loạn gào lên, cậu cố gắng dùng đôi tay nhỏ bé của mình để bới những mảnh đá vụn xung quanh khối đá lớn, nhưng vô ích.
Thạch Lực gầm lên một tiếng, cậu vác chiếc búa đá thô sơ khảm thạch thô của mình lao về phía khối đá chặn đường. "Ta... đập vỡ nó!"
"Dừng lại, Thạch Lực! Đừng búa!" Phong Dực hét lên, nhưng đã quá muộn.
*Oàng!*
Chiếc búa đá của Thạch Lực nện mạnh vào khối đá sập. Lực phản chấn cực mạnh khiến Thạch Lực bị hất văng ra sau, hai lòng bàn tay rách da chảy máu. Nhưng kinh khủng hơn, chấn động cơ học từ cú đập lập tức truyền lên trần hang đang lỏng lẻo. Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, toàn bộ hệ thống cột chống gỗ sồi mục nát xung quanh bắt đầu gãy đôi, trần hang phía trên đầu họ nứt toác ra một đường rãnh khổng lồ dài hàng chục mét. Khối lượng đất đá hàng vạn tấn phía trên đang chực chờ đổ ập xuống để nghiền nát cả ba người thành bình địa.
Trong không gian hẹp hòi và tăm tối, bạo lực vật lý chỉ làm cấu trúc địa chất lỏng lẻo thêm. Cái chết cận kề chỉ trong vòng vài chục giây.
Tiểu Ngưu khóc không ra tiếng, cậu bị một mảnh đá dăm văng trúng vai, groaning đau đớn ngã sụp xuống. Thạch Lực cố gắng gượng dậy, dùng bờ vai rộng lớn của mình để đỡ lấy một thanh gỗ chống hầm đang bị cong gập dưới sức ép khổng lồ. Cơ bắp của thiếu niên á nhân căng lên cuồn cuộn, da thịt rỉ máu, nhưng lực bất tòng tâm. Thanh gỗ sồi phát ra những tiếng *rắc... rắc...* liên tục, sắp sửa gãy nát.
Giữa làn bụi đất mù mịt và tiếng đổ vỡ rùng rợn, Phong Dực ép bản thân phải bình tĩnh tuyệt đối. Bộ não của một nhà thiết kế hệ thống hoạt động với công suất cực hạn. Anh không có ma lực bẩm sinh, thể chất của anh yếu ớt như một người phàm bình thường, nhưng anh có tư duy logic và sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc lực vật lý.
"Tải trọng... áp suất... ứng suất..." Phong Dực lẩm nhẩm.
Trong mắt anh lúc này, toàn bộ khối đá sập và trần hang không còn là đất đá vô tri, mà là một hệ thống phân phối tải trọng (Load Distribution) đang bị quá tải nghiêm trọng tại các điểm nghẽn. Khối lượng khổng lồ của ngọn núi phía trên đang dồn toàn bộ áp lực vào thanh gỗ chống hầm mà Thạch Lực đang đỡ và khối đá chặn lối ra.
Muốn sinh tồn, không thể dùng sức mạnh thô bạo để chống lại ngọn núi. Phải tìm cách phân tán ứng suất lực (Stress Distribution) đều khắp các cột chống phụ và chuyển hướng toàn bộ lực ép đó vào vách đá basalt kiên cố ở hai bên tường hang.
Phong Dực rút chiếc bút sắt khắc cũ kỹ từ trong giỏ của Tiểu Ngưu ra. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh thanh gỗ chống hầm đang chịu lực nén cực hạn.
"Thạch Lực, ráng giữ chặt thêm mười giây! Không được buông!" Phong Dực hét lớn, giọng nói dứt khoát như một mệnh lệnh quân sự.
Anh đặt ngòi bút sắt lên bề mặt thanh gỗ chống hầm. Áp dụng Quy tắc phân tán ứng suất trận pháp kết hợp với tư duy tối giản hóa chú thức, Phong Dực bắt đầu vạch những nét khắc dứt khoát. Tay phải anh run lên bần bật, vết bỏng mana từ đêm qua rách miệng, máu đỏ tươi rỉ ra hòa cùng mực khắc bột thạch anh mịn. Nhưng đường nét của anh không hề có một sai số nào.
Thay vì vẽ những trận pháp phòng ngự rườm rà dài dòng của hoàng gia – thứ chú thức vốn chỉ tạo ra lực cản và nhiệt lượng thừa gây nổ cấu trúc – Phong Dực vẽ một sơ đồ hình học phẳng tối giản gồm ba đường cong Bezier đồng tâm uốn lượn uốn lượn uốn lượn uốn lượn. Đây là trận pháp phẳng giảm trọng lượng và phân tán ứng suất lực.
*Sột... sột... sột...*
Nét khắc thứ nhất: thiết lập điểm tiếp nhận tải trọng từ trần hang.
Nét khắc thứ hai: tạo đường dẫn lực uốn lượn uốn lượn bypass qua điểm mục nát của thanh gỗ.
Nét khắc thứ ba: định tuyến vectơ lực va chạm truyền dẫn thẳng vào vách đá basalt kiên cố bên cạnh.
"Chảy đi... truyền tải đi!" Phong Dực gầm nhẹ trong lòng.
Khi nét vẽ cuối cùng khép lại, anh không dùng ma lực của bản thân, mà dùng ngòi bút sắt đâm mạnh vào điểm nghẽn năng lượng ở rìa thanh gỗ – kỹ thuật "Stop-drilling" để giải phóng ứng suất tích tụ.
*U... u... u...*
Trận pháp phẳng tối giản trên thanh gỗ đột ngột bừng sáng lên một luồng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ, êm dịu. Luồng mana thô ráp rò rỉ từ bão tuyết tím trong hang động tự động bị hút vào các đường cong phẳng, chảy mượt mà mượt mà qua màng lọc.
Ngay lập tức, một kỳ tích vật lý xảy ra.
Thanh gỗ chống hầm đang bị cong gập bỗng nhiên đứng thẳng lại dưới sự hỗ trợ của màng sáng chịu lực phẳng. Tiếng rắc rắc rùng rợn trên trần hang đột ngột dừng lại. Toàn bộ áp lực khổng lồ của hàng vạn tấn đất đá phía trên đã bị trận pháp phẳng của Phong Dực bẻ hướng, phân tán đều khắp vách đá basalt kiên cố hai bên hang động.
Cấu trúc địa chất sụp đổ đã được ổn định hoàn toàn trong một không gian sinh tồn hẹp hòi chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông.
"Lực ép... biến mất rồi?" Thạch Lực ngơ ngác nhìn hai bàn tay mình, áp lực ngàn cân đè nặng trên vai cậu vừa được giải tỏa hoàn toàn.
Phong Dực không kịp trả lời. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ ập tới, tinh thần lực của anh bị vắt kiệt đến mức cực hạn. Máu tươi từ hai lỗ mũi chảy ròng ròng xuống cằm, nhuộm đỏ cả ngực áo vải thô. Anh lảo đảo suýt ngã quỵ, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời nghị lực.
"Tiểu Ngưu... Thạch Lực... mau thu thập thạch anh rỗng... rồi rút lui qua kẽ hở vách đá phía sau... nhanh lên!" Phong Dực thở hổn hển, giọng nói yếu ớt.
Thạch Lực nhanh nhẹn dùng búa đá tách lấy ba ống tinh thể thạch anh rỗng tự nhiên chất lượng cao nhất bỏ vào giỏ tre của Tiểu Ngưu. Sau đó, thiếu niên á nhân cõng Phong Dực lên lưng, cùng Tiểu Ngưu luồn lách qua một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện sau vụ sập ở phía sau hang động để thoát thân.
***
Khoảng mười phút sau, ba bóng người lấm lem bùn đất, bụi đá lảo đảo bước ra khỏi lối đi ngầm của hầm mỏ sập số 4, trốn vào một góc khuất rậm rạp của đồi thông.
Phong Dực nằm bệt dưới gốc thông già, ngực phập phồng thở dốc để tận hưởng luồng không khí lạnh buốt nhưng trong lành của biên cương. Tiểu Ngưu đang ngồi bên cạnh, khẽ xuýt xoa xoa bóp bả vai bị đá dăm văng trúng của mình, trong khi Thạch Lực cẩn thận bảo vệ chiếc giỏ tre chứa ba ống thạch anh rỗng phát sáng xanh lam dịu nhẹ.
Họ đã sống sót thoát khỏi hầm sập cổ đại thành công, mang theo nguyên liệu tối thượng để chế tạo chiếc bút khắc lõi nén dòng chảy.
Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài thì một âm thanh rùng rợn, lạnh lùng từ phía xa đột ngột dội lại qua làn sương mù.
*Keng... rầm! Keng... rầm!*
Đó là tiếng xích sắt va chạm vào giáp thép nặng nề và tiếng bước chân dồn dập, đều đặn của quân đội tuần tra.
"Có tiếng nổ sập hầm từ hướng hầm cấm số bốn!" Một giọng nói thô bạo, khàn đặc vang lên dứt khoát – giọng của Hắc Bưu, chỉ huy lực lượng lính gác mỏ vũ trang. "Đội một, đội hai mau phong tỏa toàn bộ lối ra vào! Bất kỳ kẻ nào lảng vảng quanh khu vực này đều bắt giữ lập tức! Nếu phản kháng, giết không tha!"
Ánh đuốc ma pháp màu đỏ ngầu hung dữ bắt đầu lấp loáng qua những tán thông già, tiếng giáp sắt nặng nề đang rầm rộ kéo đến tuần tra sát sườn nơi họ ẩn nấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!