Cuốn Sách Của Mẹ Và Lão Giả Mặc Khâu
Sương mai biên thùy lạnh buốt như những chiếc kim châm, lách qua khe hở của vách gỗ mục nát vừa bị đám lưu manh Chu Đạt phá hỏng đêm qua. Căn nhà gác mái im lìm. Gió bão tuyết tím đã ngớt, nhưng cái lạnh thấu xương vẫn chưa chịu buông tha cho những mảnh đời nghèo khổ dưới đáy mỏ Lũy Thép.
Phong Dực gượng ngồi dậy trên sàn đất nện lạnh ngắt. Khớp xương toàn thân anh rã rời, đặc biệt là bàn tay phải – nơi vết bỏng mana từ lần khắc hỏng đầu tiên vẫn tấy đỏ, nhức nhối theo từng nhịp đập của mạch máu. Anh khẽ đưa mắt nhìn xuống gầm giường tre. Dưới lớp tro củi xám xịt nguội lạnh, mẩu thạch sưởi ấm phẳng tối giản thứ hai vẫn âm thầm tỏa ra một luồng nhiệt lượng êm dịu, giữ cho hơi thở của Phong Linh đều đặn, sắc mặt cô bé hồng hào trở lại sau cơn thập tử nhất sinh.
Nhưng niềm vui sướng vì cứu sống em gái nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng ho khan xé lòng từ góc phòng.
"Khụ... khụ khụ..."
Phong Hoài đang co quắp trên chiếc giường tre đối diện. Ông cố giữ cho tiếng ho không quá lớn để tránh làm thức giấc con gái nhỏ, nhưng từng ngụm máu đen lẫn những hạt bụi thạch anh tím li ti vẫn rỉ ra nơi khóe miệng khô nứt. Phong Dực vội vàng bước đến, với lấy chiếc túi da dê đựng thuốc phổi đen treo trên cột nhà. Anh dốc ngược chiếc túi.
Trống rỗng. Chỉ còn lại vài hạt bột xám mốc bám chặt vào lớp da lót bên trong.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, nhỏ nhắn lao sầm qua cánh cửa vỡ nát. Lý Tiểu Ngưu thở hổn hển, mặt mũi xám xịt vì sương lạnh, hai bờ vai nhỏ run lên bần bật. Cậu bé vừa chạy một mạch từ y quán biên thùy trở về.
"Sư phụ... không xong rồi!" Tiểu Ngưu quỳ sụp xuống cạnh Phong Dực, giọng nói nghẹn ngào vì uất ức. "Trương Quản Sự... gã đã ra lệnh cho Y quán của Trương Đại Phu rồi. Trương Đại Phu rất muốn giúp, nhưng lính gác của ban giám thị đã phong tỏa kho dược liệu. Họ tuyên bố... bắt đầu từ hôm nay, bất kỳ ai mang họ Phong đều không được nhận dù chỉ một ngọn cỏ giảm ho!"
Phong Dực siết chặt chiếc túi da dê trống rỗng trong tay. Sợi dây lanh buộc túi hằn sâu vào lòng bàn tay anh đau nhói. Trương Quản Sự không thể dùng bạo lực hạ gục anh đêm qua, nên đã dùng đến thứ vũ khí tàn nhẫn nhất của kẻ cai trị: phong tỏa tài nguyên sinh tồn. Ở cái mỏ đá khô cằn này, không có thuốc trị phổi đen thô, cha anh – Phong Hoài – sẽ không chịu nổi quá ba đợt bão tuyết nữa.
"Đừng hoảng, Tiểu Ngưu." Phong Dực hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tỉnh táo của một nhà thiết kế sản phẩm hiện đại trước cơn khủng hoảng. "Khóc lóc không tạo ra thuốc. Chúng ta cần tìm ra kẽ hở của hệ thống."
Anh đứng dậy, đi tới góc phòng, lật tung chiếc hòm gỗ mục nát dưới đáy giường của người mẹ quá cố Lâm Thư Diệp. Ở đó, bên cạnh vài mảnh áo lụa sờn cũ mang khí chất của một gia tộc học giả sa sút, là một cuốn sách rách nát, bìa da đã chuyển sang màu vàng ố của thời gian: "Từ điển ngôn ngữ cổ rách nát".
Phong Dực lật mở từng trang giấy da dê giòn rụm. Đây là di vật duy nhất của mẹ anh. Trong ký ức của nguyên chủ, mẹ là một người ôn nhu nhưng u uất, luôn lén lút ghi chép những ký tự kỳ lạ mà không ai ở mỏ đá hiểu được. Khi những ngón tay của Phong Dực lướt qua những dòng chữ cổ, tư duy phân tích hệ thống của anh đột ngột hoạt động mạnh mẽ.
Anh nhận ra, những ký tự chú thức cổ đại được giải nghĩa trong cuốn sách này có cấu trúc logic hơn rất nhiều so với những câu lệnh rườm rà mà Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia đang bắt thợ mỏ học vẹt. Chúng ngắn gọn, dứt khoát, giống như những đoạn mã nguồn gốc chưa bị chèn thêm các đoạn mã rác quảng cáo.
Đặc biệt, ở trang cuối cùng của cuốn từ điển, có một dòng chữ viết tay nhỏ bằng mực dẫn ma đã mờ nhạt: *"Gửi Mặc Khâu – người duy nhất dám nhìn thẳng vào sự dối trá của thần điện. Tri thức không phải là xiềng xích."*
"Mặc Khâu..." Phong Dực lẩm nhẩm cái tên này.
Anh lập tức quay sang hỏi Tiểu Ngưu: "Tiểu Ngưu, em có biết ai tên là Mặc Khâu ở biên trấn này không?"
Tiểu Ngưu tròn mắt, suy nghĩ một lát rồi gật đầu lia lịa: "Dạ biết! Đó là lão già tàn phế cụt chân trái sống cô độc trong căn nhà gỗ trên đồi thông rìa biên trấn. Lão ta lập dị lắm, suốt ngày chống nạng đi lượm những mảnh đá vỡ, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm chửi bới Hiệp hội Ma pháp. Người trong trấn đều gọi lão là lão điên."
"Lão ấy không điên đâu." Ánh mắt Phong Dực lóe lên một tia sáng quyết đoán. "Lão ấy là người duy nhất có thể giúp chúng ta lúc này. Tiểu Ngưu, em ở nhà trông chừng cha và Linh Nhi. Ta phải đi gặp lão giả này một chuyến."
***
Căn nhà gỗ của Mặc Khâu nằm cô độc giữa đồi thông rìa biên trấn, nơi những tán lá kim bám đầy tuyết tím rủ xuống xám xịt. Không khí nơi đây im vắng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua khe lá và tiếng gõ nhịp đều đặn, khô khốc của một chiếc nạng gỗ sồi từ bên trong vọng ra.
Phong Dực hít một hơi thật sâu, gõ cửa ba tiếng dứt khoát.
*Cạch.*
Cánh cửa hé mở. Hiện ra trước mặt Phong Dực là một lão già quắc thước nhưng tàn phế. Chân trái của ông cụt sát háng, cơ thể gầy gò khoác chiếc áo choàng học giả rách nát đầy vết ố mực. Mái tóc bạc phơ xơ xác như rễ tre, nhưng đôi mắt dưới hàng lông mày rậm rạp lại sắc bén như chim ưng, quét qua người Phong Dực với sự cảnh giác tột độ.
"Thợ phụ quèn ở xưởng số 9?" Giọng nói của Mặc Khâu khàn đặc, cay nghiệt. "Nơi này không có quặng thạch thô cho ngươi mài. Cút đi trước khi ta dùng nạng đuổi cổ."
Phong Dực không hề lùi bước. Anh từ tốn đưa cuốn "Từ điển ngôn ngữ cổ rách nát" ra trước mặt lão giả, ngón tay chỉ thẳng vào dòng chữ viết tay ở trang cuối.
"Lâm Thư Diệp là mẹ của tôi. Bà ấy bảo tôi đến tìm ông."
Đồng tử của Mặc Khâu đột ngột co rút lại. Chiếc nạng gỗ sồi trên tay ông run lên bần bật, gõ mạnh xuống thềm đá tạo ra một tiếng *cốp* khô khốc. Ông giật phắt lấy cuốn sách, những ngón tay gầy guộc như cành củi khô vuốt ve dòng chữ viết tay đã mờ. Sự cay nghiệt trên khuôn mặt lão giả biến mất, thay vào đó là một nỗi u buồn vạn năm và sự bàng hoàng tột độ.
"Thư Diệp... Con trai của Thư Diệp sao?" Mặc Khâu lẩm nhẩm, ánh mắt ông nhìn Phong Dực thay đổi từ cảnh giác sang dò xét sâu sắc. "Vào đi."
Bên trong căn nhà gỗ ngập tràn mùi giấy da cũ, bụi bặm và mùi thảo dược đắng ngắt. Khắp nơi là những cuộn giấy da dê xếp chồng chất lên nhau cao ngất ngưỡng, những mảnh thạch thô vỡ vụn và một chiếc bàn cát lớn đặt ở trung tâm phòng – công cụ truyền thống để các thợ khắc phác thảo trận pháp.
Mặc Khâu đóng chặt cửa, chống nạng đi khập khiễng đến bên bàn cát. Ông quay lại nhìn Phong Dực, giọng nói trầm thấp đầy vẻ hoài nghi:
"Mẹ của ngươi là học giả vĩ đại nhất mà ta từng biết. Nhưng nàng đã chọn gả cho một tên phu mỏ phàm trần và chôn vùi cuộc đời ở nơi biên thùy rách nát này để trốn tránh sự truy sát của Hiệp hội. Ngươi... một tên thợ phụ không có một chút ma lực bẩm sinh nào trong người, tìm đến ta để làm gì?"
"Tôi muốn cứu cha tôi, và tôi muốn thay đổi cách vận hành ma pháp của thế giới này." Phong Dực thẳng thắn nói, ánh mắt không hề dao động.
Mặc Khâu khựng lại, rồi đột ngột cười lớn. Tiếng cười của ông khàn đặc, đầy vẻ châm biếm và u uất: "Thay đổi cách vận hành ma pháp? Một thằng nhóc thợ phụ quèn chưa từng bước chân vào học viện hoàng gia lại dám nói lời ngông cuồng như vậy! Ngươi có biết hệ thống chú thức của hoàng gia đã tồn tại vạn năm qua không? Ngươi lấy cái gì để thay đổi?"
"Tôi lấy logic và hiệu suất thực tế." Phong Dực bước lại gần bàn cát. "Sự rườm rà của chú ngữ hoàng gia không phải là thần thánh, đó là một lỗi thiết kế nghiêm trọng – hoặc là một sự lừa dối cố ý."
Nụ cười trên môi Mặc Khâu tắt lịm. Đôi mắt ông híp lại, tỏa ra một áp lực tinh thần lực vô hình khiến không khí trong căn phòng gỗ đột ngột trở nên nặng nề.
"Ngông cuồng!" Mặc Khâu quát nhẹ. Ông vung tay, một cuộn giấy da dê cũ kỹ từ trên giá sách bay thẳng xuống mặt bàn cát, mở ra trước mặt Phong Dực. "Đây là 'Sol-Deus Aegis' – chú ngữ phòng ngự tiêu chuẩn cấp 1 của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Gồm năm mươi ký tự cổ điển. Ngươi hãy giải mã và chỉ ra cái gọi là 'lỗi thiết kế' của nó cho ta xem! Nếu ngươi không chỉ ra được, ta sẽ chặt đứt một ngón tay của ngươi vì tội ngạo mạn xúc phạm thánh thần!"
Phong Dực nhìn vào cuộn giấy da dê. Trên đó là một trận pháp hình tròn phức tạp, các ký tự chú thức đan chéo vào nhau như một mạng nhện rậm rạp, có rất nhiều hoa văn trang trí hình ngọn lửa và các biểu tượng kính ngữ uốn lượn rườm rà.
Mặc dù chưa chế tạo được kính HUD để phân tích phổ nhiệt, nhưng với tư duy của một nhà thiết kế UX/UI lão luyện – người cả đời tối giản hóa các giao diện phức tạp thành những nút bấm trực quan – Phong Dực nhìn thấu cấu trúc dòng chảy của trận pháp này ngay lập tức. Trong mắt anh, trận pháp này không phải là nghệ thuật thánh thần, mà là một đống "code rác" (bloatware) tồi tệ nhất mà anh từng thấy.
"Trận pháp này mất mười giây để ngâm vịnh và khắc vẽ, hiệu suất truyền dẫn mana chỉ đạt tối đa mười lăm phần trăm, tám mươi lăm phần trăm còn lại bị tiêu hao dưới dạng nhiệt lượng thừa gây nóng đỏ và nứt vỡ tinh thể đá dẫn ma." Phong Dực thong thả phân tích, ngón tay anh chỉ vào các ký tự nằm ở vòng ngoài.
"Ngươi nói nhảm cái gì đó?" Mặc Khâu nhíu mày, nhưng trong lòng ông khẽ chấn động trước những thuật ngữ kỳ lạ của anh.
"Mười hai ký tự ở vòng ngoài này," Phong Dực gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn cát, "chúng hoàn toàn không đóng góp một chút nào vào việc định hình màng chắn phòng ngự. Đây là ký tự kính ngữ ca ngợi Thần Sáng Thế và khẳng định tước hiệu quý tộc của người thi triển. Chúng hoạt động giống như những đoạn mã rác chỉ để trang trí, nhưng lại bắt dòng chảy mana phải chạy vòng qua chúng qua ba góc bẻ chín mươi độ. Mỗi góc bẻ chín mươi độ này tạo ra một lực cản chất lưu cực lớn, gây nghẽn dòng chảy và làm giảm tốc độ kích hoạt màng chắn."
"Ngươi..." Mặc Khâu trợn tròn mắt. Ông là cựu thợ khắc hoàng gia, cả đời nghiên cứu trận pháp, ông biết rõ những góc bẻ đó thường gây ra sự cố nổ đá, nhưng chưa từng có ai giải thích nó dưới góc độ 'dòng chảy chất lưu' và 'lực cản hình học' như tên nhóc này.
"Ngớ ngẩn!" Mặc Khâu cố giữ vẻ nghiêm khắc, đập mạnh nạng xuống đất. "Đó là kính ngữ thánh thần! Không có kính ngữ, làm sao câu thông được với ý chí của Thần Sáng Thế để mượn mana? Ngươi dám cắt bỏ kính ngữ, trận pháp sẽ lập tức mất đi tính chính thống và sụp đổ!"
"Mana là một dạng năng lượng tự do tồn tại trong môi trường vật lý, nó vận hành theo quy luật tự nhiên chứ không phụ thuộc vào việc chúng ta có nịnh hót thần linh hay không." Phong Dực lạnh lùng phản bác.
Anh quyết định không dùng lời nói suông để tranh luận nữa. Người có chuyên môn cao và bảo thủ như Mặc Khâu chỉ bị thuyết phục bởi số liệu và kết quả thực tế.
Phong Dực gạt phẳng mặt bàn cát mịn trước mặt. Anh cầm lấy chiếc bút gỗ thô sơ dùng để vẽ cát, nhắm mắt lại để tập trung tinh thần lực yếu ớt của mình. Vết bỏng trên tay phải nhói lên đau đớn, nhưng anh phớt lờ nó. Trong tâm trí anh, cấu trúc của trận phòng ngự 'Sol-Deus Aegis' bị bóc tách, refactor (tái cấu trúc) hoàn toàn. Anh loại bỏ toàn bộ 12 ký tự kính ngữ rác, thay thế các góc bẻ 90 độ sắc nhọn bằng những đường cong Bezier phẳng mượt mà uốn lượn uốn lượn.
Phong Dực mở mắt, vung bút gỗ vẽ một nét duy nhất lên bàn cát.
*Sột... sột... sột...*
Nét vẽ của anh mượt mà, dứt khoát như một dòng nước lũ tự tìm được kênh dẫn tối ưu nhất. Chỉ trong vòng chưa đầy ba giây, một trận pháp phòng ngự hoàn toàn mới hiện lên trên mặt cát. Nó không còn là một hình tròn rậm rạp phức tạp, mà là một sơ đồ hình học phẳng tối giản gồm ba đường cong Bezier đồng tâm uốn lượn uốn lượn uốn lượn kết nối trực tiếp từ cổng nạp năng lượng đến điểm phát màng chắn.
"Đây là trận pháp phòng ngự tối giản." Phong Dực đặt bút gỗ xuống. "Không có kính ngữ, không có hoa văn trang trí. Thời gian vẽ giảm từ mười giây xuống còn một giây. Hiệu suất truyền dẫn mana tăng gấp đôi, đạt mức ba mươi phần trăm ngay cả khi dùng thạch thô phế thải."
Mặc Khâu nhìn chằm chằm vào sơ đồ phẳng trên bàn cát. Đôi mắt ông đục ngầu đột ngột bùng lên một luồng ánh sáng ma pháp rực rỡ. Ông vươn bàn tay run rẩy ra, lướt nhẹ trên các đường cong cát. Là một đại sư trận pháp, ông có thể cảm nhận trực quan dòng mana tự do trong căn phòng đang tự động bị hút vào sơ đồ phẳng này, chảy mượt mà, êm dịu mà không hề sinh ra bất kỳ điểm tụ nhiệt hay sự hỗn loạn nào.
"Kỳ tích..." Mặc Khâu lẩm nhẩm, giọng nói run rẩy vì chấn động cực độ. "Không có kính ngữ... nhưng dòng chảy lại tự cân bằng hoàn hảo nhờ tính đối xứng của hình học phẳng... Nét vẽ đơn này... nó loại bỏ hoàn toàn các điểm giao cắt gây nghẽn dòng..."
Ông ngẩng đầu nhìn Phong Dực, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn sùng bái: "Ngươi... ngươi thực sự là con trai của Thư Diệp sao? Tư duy này... ngay cả mẹ của ngươi thời trẻ cũng chưa từng đạt tới mức cực đoan và thực dụng như thế này! Ngươi là một thiên tài lập dị nhất mà ta từng thấy!"
Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt Mặc Khâu đột ngột trở nên xám xịt, đầy vẻ lo sợ. Ông vội vàng vung tay gạt phẳng sơ đồ cát của Phong Dực, xóa sạch mọi dấu vết.
"Nghe đây, thằng nhóc!" Mặc Khâu nắm chặt lấy vai Phong Dực, giọng nói run rẩy đầy nghiêm trọng. "Tư duy tối giản này của ngươi là một sự sỉ nhục trực tiếp đối với toàn bộ hệ thống bản quyền chú thức của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Nếu bọn chúng biết ngươi đang bẻ gãy các câu lệnh thánh thần để phổ cập ma pháp cho bình dân, chúng sẽ dán nhãn ngươi là 'dị giáo ngôn từ' và thiêu sống ngươi trên giàn hỏa thiêu ngay lập tức! Ngươi phải cam kết với ta, tuyệt đối không được tiết lộ nguồn gốc của tri thức này cho bất kỳ ai, nếu không cả hai chúng ta đều sẽ bị diệt môn!"
Phong Dực nhìn thẳng vào đôi mắt u uất của người thầy tàn phế, cảm nhận được nỗi sợ hãi thực tế của một kẻ từng bị hệ thống cũ nghiền nát. Anh gật đầu dứt khoát:
"Tôi cam kết. Tri thức này sẽ chỉ được dùng để bảo vệ sự sống, không phải để khoe khoang."
Mặc Khâu thở phào một hơi dài, buông vai Phong Dực ra. Ông chống nạng đi đến bên chiếc hòm sắt cũ kỹ đặt ở góc phòng, lạch cạch mở khóa đồng thau rỉ sét. Từ bên trong hòm, ông rút ra một mảnh da thú cũ nát, màu sắc đã sẫm lại vì máu khô và vết ố dầu mỏ.
"Mẹ ngươi đã mất, cha ngươi bị phong tỏa nguồn thuốc, ngươi cần một thứ vũ khí thực sự để sinh tồn qua kỳ thi sát hạch thợ chính sắp tới." Mặc Khâu trao mảnh da thú cho Phong Dực. "Đây là 'Bản đồ mạch đá ngầm của chú ba' ngươi – Phong Tam Thúc. Mười năm trước, hắn không phải chết do sập hầm mỏ thông thường, hắn đã mất tích sau khi phát hiện ra một bí mật kinh hoàng dưới lòng đất."
Phong Dực đón lấy mảnh da thú, trái tim anh đập mạnh liên hồi. Manh mối về vụ mất tích của chú ba Phong Tam Thúc cuối cùng đã xuất hiện.
"Bản đồ này chỉ đường đến 'Hầm mỏ sập cổ đại số 4' bị cấm phong tỏa." Mặc Khâu thì thầm sát tai Phong Dực. "Sâu dưới lòng hầm sập đó, có một mạch đá chứa 'Tinh thể thạch anh rỗng tự nhiên' – loại nguyên liệu tối thượng hình thành từ dòng chảy mana áp suất cao vạn năm trước. Ngũ hành thạch anh rỗng đó có cấu trúc rỗng tự nhiên ở tâm, là vật liệu hoàn hảo nhất để ngươi chế tạo chiếc bút khắc nén dòng chảy siêu tốc mà ngươi đang mơ ước."
Phong Dực siết chặt mảnh da thú trong tay. Bản đồ hiển thị rõ ràng một đường hầm đứng dốc hiểm trở dẫn sâu xuống lòng đất mỏ Lũy Thép, nhưng xung quanh lối vào hầm mỏ sập số 4 được đánh dấu bằng ba ký hiệu đầu lâu đỏ rực.
"Nhưng hãy cẩn thận," Mặc Khâu trầm giọng cảnh báo, dội một gáo nước lạnh vào lòng anh. "Lối vào hầm mỏ sập số 4 nằm ngay sát phân khu quản lý của lính gác mỏ. Hắc Bưu – em trai tàn bạo của Hắc Sâm – đang cho quân đội tuần tra nghiêm ngặt khu vực cấm đó ngày đêm để tẩu tán quặng lậu. Chỉ cần ngươi sơ sẩy một nhịp bước, ngươi sẽ bị chôn sống vĩnh viễn dưới hầm sâu tăm tối."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!