Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Lửa Ấm Trong Đêm Tuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ma thuật màu tím bên ngoài vẫn rít lên điên cuồng, dội từng luồng gió buốt giá vào vách gỗ ọp ẹp của căn nhà tồi tàn. Những hạt băng thạch anh li ti đập vào cửa sổ nghe như tiếng hàng ngàn mảnh sành vụn rơi rớt. Nhưng bên trong căn phòng gác mái chật hẹp, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đang âm thầm trỗi dậy.


Mẩu thạch thô phế thải thứ hai – khối đá xám xịt dính đầy vân sắt tạp chất mà Phong Dực đang giữ chặt bằng cả hai tay – đột ngột rung lên bần bật. Luồng mana thô ráp, hỗn loạn từ bão tuyết bên ngoài rò rỉ qua khe cửa, bị cổng nạp parabol của nét khắc thứ nhất hút mạnh vào. Dòng năng lượng hoang dã ấy lao điên cuồng vào đường xoắn ốc Bezier đồng tâm của nét khắc thứ hai.


Phong Dực nín thở, hai mắt căng ra sau lớp bụi đá bám trên mi. Vết bỏng rát màu đỏ tấy trên các ngón tay phải từ lần khắc hỏng trước đó đang giật lên từng hồi đau đớn, nhưng anh không dám nới lỏng lực tay dù chỉ một milimét. Trong đầu anh, sơ đồ nhiệt dòng chảy mana hiện lên rõ ràng như một bản vẽ kỹ thuật trên màn hình máy tính.


"Chảy đi... đừng nghẽn..." Anh thầm gầm nhẹ.


Nếu là trận pháp sưởi ấm 'Sol-Deus Calor' truyền thống của hoàng gia, luồng mana thô này khi gặp các vân sắt tạp chất sẽ ngay lập tức bị dồn ứ tại các góc bẻ chín mươi độ, tạo ra áp suất nhiệt cực đại và nổ tung tinh thể nền. Nhưng dưới nét khắc tối giản của Phong Dực, dòng năng lượng chảy mượt mà như một dòng nước lũ gặp được kênh dẫn uốn lượn khéo léo. Nó trượt qua các dải tạp chất sắt mà không hề sinh ra bất kỳ điểm tụ nhiệt màu đỏ rực nào.


*U... u... u...*


Một tiếng ngân rung trầm thấp, êm dịu vang lên từ lòng mẩu thạch thô. Nét khắc thứ ba – giao diện tỏa nhiệt phẳng – đột ngột bừng sáng lên một luồng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ, hoàn toàn khác biệt với thứ ánh sáng đỏ rực, nóng bỏng và hao phí năng lượng của các khối đá ấm hoàng gia.


Nhiệt lượng bắt đầu tỏa ra. Không phải là thứ nhiệt khô nóng, ngột ngạt dễ gây bỏng, mà là một làn khí ấm áp, mềm mại như làn gió xuân, từ từ lan tỏa khắp căn phòng gác mái. Lớp sương giá bám trên mép gỗ mục nát nhanh chóng tan chảy, biến thành những giọt nước nhỏ tí tách xuống sàn đất.


Phong Dực lập tức quỳ xuống bên cạnh Phong Linh. Anh đặt mẩu thạch sưởi ấm tối giản sát vào lòng bàn tay lạnh ngắt của em gái. Luồng nhiệt lượng ổn định nhanh chóng thấm qua lớp da nhợt nhạt, đi thẳng vào kinh mạch đang bị tắc nghẽn bẩm sinh của cô bé.


Chỉ trong vòng vài chục nhịp thở, đôi môi tím tái của Phong Linh bắt đầu lấy lại sắc hồng tự nhiên. Hơi thở khò khè, đứt quãng của cô bé dần trở nên đều đặn và sâu hơn. Cô bé khẽ rên nhẹ một tiếng, mi mắt run rẩy rồi từ từ mở ra, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn anh trai.


"Anh hai... ấm quá... Em không còn thấy lạnh buốt trong xương nữa..." Phong Linh khàn giọng nói, hai bàn tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy mẩu đá tỏa ra ánh sáng lam dịu.


Phong Dực thở phào một hơi dài, cảm giác như một tảng đá ngàn cân vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Anh đưa tay quẹt đi vệt máu mũi đang chảy ròng ròng xuống cằm do kiệt sức tinh thần lực. Trận pháp sưởi ấm phẳng tối giản này hoạt động với hiệu suất lọc mana thực tế đạt tới tám mươi lăm phần trăm, vượt xa mức mười phần trăm của hệ thống cũ. Nó tự sạc bằng cách hấp thụ trực tiếp mana tự do từ cơn bão tuyết tím bên ngoài, nghĩa là gia đình anh sẽ không bao giờ phải tốn tiền mua đá dẫn ma nạp sẵn của thương hội nữa.


"Khụ... Dực nhi... con... con thực sự làm được rồi sao?"


Từ trên giường tre, Phong Hoài gượng ngồi dậy, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ bàng hoàng nhìn luồng sáng xanh lam dưới gầm giường. Là một phu mỏ kỳ cựu cả đời mài đá cho quý tộc, ông biết rõ mạch đá phế thải chứa tạp chất sắt chưa từng có ai kích hoạt thành công. Nhưng sự thật hiển hiện trước mắt đang đập tan mọi kinh nghiệm nửa đời người của ông.


"Cha, con đã nói rồi. Ma pháp của bọn quý tộc chỉ là một đống quy tắc rườm rà tự vẽ ra để lừa tiền chúng ta thôi." Phong Dực mỉm cười, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy sự tự tin của một nhà thiết kế sản phẩm. "Chỉ cần loại bỏ những nét thừa, đá phế thải cũng có thể cứu mạng người."


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Rầm!*


Một tiếng động lớn vang lên dưới tầng trệt. Cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà bị một lực lượng thô bạo đạp tung, tiếng gỗ gãy rắc rắc hòa cùng tiếng gió tuyết gào rú tràn vào nhà.


"Phong Dực! Thằng thợ phụ rác rưởi kia! Mau cút xuống đây cho ta!"


Giọng nói khàn đặc, hống hách của Chu Đạt – tên trùm lưu manh bảo kê khu chợ thợ mỏ – vang lên đầy đe dọa. Tiếp theo đó là tiếng bước chân nặng nề của nhiều người đang rầm rập bước lên cầu thang gỗ dốc đứng dẫn lên gác mái.


Trái tim Phong Dực thắt lại. Trương Quản Sự và đám tay sai đã đến siết nợ thuế sưởi ấm sớm hơn dự tính.


"Cha, Linh Nhi, hai người cứ nằm yên đó!" Phong Dực thì thầm khẩn cấp.


Trong đầu anh, các luồng suy nghĩ xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Anh liếc nhìn mẩu đá sưởi ấm phẳng đang tỏa sáng dưới gầm giường. Nếu để Trương Quản Sự nhìn thấy thiết bị tự chế này, gã chắc chắn sẽ tịch thu nó và khép anh vào tội tàng trữ quặng lậu hoặc tự ý cải biên trận pháp – những tội danh có thể khiến cả nhà bị đày ra biên ải sương mù.


Phong Dực định cầm mẩu đá sưởi ném ra ngoài cửa sổ để đánh lạc hướng, nhưng ngay lập tức anh nhận ra sai lầm của phương án này. Giữa đêm bão tuyết tím lạnh âm độ, một vật thể tỏa ra nhiệt lượng ổn định khi rơi xuống tuyết sẽ lập tức tạo ra một luồng hơi nước bốc lên nghi ngút, chẳng khác nào một ngọn hải đăng chỉ điểm cho đám lưu manh ngoài kia.


"Phải ngụy trang vật lý!"


Phong Dực nhanh trí dùng chân gạt đống tro củi nguội lạnh từ chiếc bếp lò đổ sập cạnh giường, khéo léo phủ một lớp tro dày lên bề mặt mẩu thạch sưởi ấm phẳng. Lớp tro xám xịt che khuất hoàn toàn ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, nhưng nhiệt lượng ấm áp thì vẫn âm thầm xuyên qua lớp tro tỏa ra xung quanh.


Ngay khi Phong Dực vừa lùi lại, bóng người to lớn của Chu Đạt đã chắn ngang lối vào gác mái. Gã đàn ông trung niên mặt đầy sẹo rỗ, bắp tay xăm hình quái thú hung tợn bước vào, tay lăm lăm chiếc gậy sắt đặc nặng nề dính những vệt máu khô sẫm màu. Theo sau gã là Trương Quản Sự, tay sai đắc lực của giám thị Hắc Sâm, gã mặc chiếc áo quản sự dài màu xám bẩn thỉu, đôi mắt chuột láo liên quét khắp căn phòng rách nát.


"Ồ, ấm áp thế này sao?" Trương Quản Sự hít hà bầu không khí trong phòng, nét mặt gầy gò sập lưng của gã đột ngột trở nên gian xảo. Gã nhìn chằm chằm vào Phong Linh đang ngồi trên giường. "Nhà không có một mẩu đá ấm hoàng gia nào, bếp lò thì lạnh tanh, vậy mà căn phòng này lại ấm áp bất thường. Phong Dực, ngươi dám lén lút tàng trữ quặng thạch anh dẫn ma chất lượng cao trộm từ kho của giám thị đúng không?"


"Trương Quản Sự, ngài nói đùa rồi. Nhà tôi nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra quặng tốt." Phong Dực đứng chắn trước giường em gái, giọng điệu bình tĩnh nhưng cơ thể phàm nhân gầy gò của anh đang khẽ run lên vì lạnh khi gió tuyết tràn vào từ cửa hỏng. "Căn phòng ấm lên là do bão tuyết bên ngoài đang giảm bớt cường độ mà thôi."


"Bớt xạo ngôn đi!" Chu Đạt vung mạnh chiếc gậy sắt xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một tiếng *ầm* chói tai khiến Phong Linh giật mình khóc nấc lên. "Gió tuyết tím ngoài kia đang giật cấp tám, người thường ra ngoài ba mươi nhịp thở là đông cứng, ngươi bảo bão giảm cường độ? Khám xét cho ta! Tìm ra mẩu quặng lậu đó, ta sẽ bẻ gãy chân nó!"


Đám lưu manh dưới trướng Chu Đạt lập tức xông vào lục soát. Chúng lật tung những hòm gỗ mục nát, ném quần áo vải thô rách rưới xuống sàn đất, đập phá chiếc bàn ăn ọp ẹp. Phong Dực siết chặt nắm tay, vết bỏng trên ngón tay nhói lên như nhắc nhở anh về sự bất lực của thể chất phàm nhân trước bạo lực thô bạo.


Trương Quản Sự không thèm nhìn đám thuộc hạ lục soát, gã thong thả tiến lại gần chiếc bàn gỗ còn sót lại, rút từ trong tay áo ra một tờ giấy da dê đã viết sẵn chữ mực đen. Gã ném tờ giấy xuống trước mặt Phong Dực, nở một nụ cười nịnh bợ giả tạo.


"Hạn nộp ba đồng vàng thuế sưởi ấm đã hết. Giám thị Hắc Sâm có lệnh, nếu không có tiền, ngươi phải ký vào tờ giấy bán căn nhà gỗ này cho ban quản lý mỏ. Ta sẽ rủ lòng thương cho gia đình ngươi dọn vào chuồng ngựa khu mỏ ở tạm qua mùa đông. Ký đi, thợ phụ quèn."


"Căn nhà này là do ông nội tôi để lại, đất này là đất tự trị của phu mỏ biên thùy!" Phong Hoài trên giường căm phẫn thốt lên, lồng ngực kịch liệt phập phồng rồi lại lên cơn ho dữ dội, ho ra những vệt đờm đen có lẫn hạt bụi thạch anh lấp lánh sắc tím nhạt.


"Đất tự trị? Ở Lũy Thép này, lời của giám thị Hắc Sâm chính là luật pháp!" Trương Quản Sự lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt gã lóe lên tia tàn nhẫn. Gã ra hiệu cho Chu Đạt. "Chu Đạt, giúp thằng nhóc này điểm chỉ vào giấy bán nhà đi. Nếu nó không chịu, cứ dùng gậy sắt mà dạy dỗ."


Chu Đạt cười khẩy một tiếng hống hách, vung chiếc gậy sắt đặc tiến lại gần Phong Dực. Khoảng cách giữa hai bên thu hẹp dần. Sức mạnh cơ bắp của tên lưu manh bảo kê này tương đương với một kỵ sĩ tập sự, chỉ cần một gậy của gã cũng đủ làm gãy xương vai yếu ớt của Phong Dực.


Trong khoảnh khắc nguy cấp đó, ánh mắt Phong Dực không hề nhìn vào chiếc gậy sắt, mà nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa gỗ của gác mái.


Đó là một tay nắm bằng gỗ sồi cũ kỹ, nhưng ở mặt dưới của nó, Phong Dực đã âm thầm khắc một trận pháp giật điện phẳng tối giản tự chế từ chiều hôm qua. Trận pháp này chỉ gồm hai nét cong song song cực mỏng, được sạc năng lượng bằng viên đá dẫn ma dự phòng cuối cùng mà anh đã giấu trong khe cửa gỗ. Đây là thiết bị an toàn lao động mà anh thiết kế để chống trộm cho xưởng ngầm, hoạt động theo Quy tắc phản hồi tức thì (Instant Feedback) – chỉ cần có áp lực vật lý chạm vào tay nắm, mạch điện ma pháp sẽ tự động khép kín và phóng ra một luồng điện tích cực mạnh mà không cần người dùng phải phát ra ý niệm hay ngâm vịnh chú ngữ.


"Chu Đạt," Phong Dực đột ngột lùi lại một bước sát về phía cửa, giọng nói của anh lộ ra vẻ hoảng sợ giả vờ để dụ địch. "Các người đừng qua đây! Nếu các người ép tôi, tôi sẽ chạy ra ngoài báo cáo với đội tuần tra biên phòng của kỵ sĩ Thương Vân! Họ đang đi tuần ở con dốc phía dưới!"


Nghe thấy cái tên 'Thương Vân', chân mày Trương Quản Sự khẽ giật nảy một cái. Đội tuần tra của Thương Vân nổi tiếng chính trực và luôn đối đầu với ban giám thị mỏ.


"Chặn nó lại! Đừng để nó chạy ra ngoài cửa!" Trương Quản Sự hét lên.


Chu Đạt cười gằn, gã sải bước dài vượt qua Phong Dực, vươn bàn tay thô bạo, đầy vết chai sần ra chộp lấy tay nắm cửa gỗ để khóa chặt lối thoát duy nhất của gác mái.


"Chết tiệt, thằng ranh con, mày nghĩ mày chạy thoát được sao?" Chu Đạt quát lớn, năm ngón tay gã siết chặt lấy tay nắm cửa gỗ sồi.


Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay Chu Đạt tiếp xúc với bề mặt gỗ.


*Xẹt... ĐOÀNG!*


Một luồng điện quang màu xanh lam mỏng dính nhưng cực kỳ sắc nét đột ngột bùng phát trực tiếp từ tay nắm cửa. Không có một giây trễ, không có bất kỳ dấu hiệu ngâm vịnh chú ngữ nào để phòng bị. Trận pháp giật điện phẳng tối giản kích hoạt tức thời trong vòng chưa đầy một phần mười giây.


Luồng điện tích nén cao chạy thẳng từ lòng bàn tay Chu Đạt, xuyên qua cánh tay và giật mạnh vào toàn bộ hệ thống cơ bắp của gã. Đôi mắt tên lưu manh trợn ngược lên, toàn thân gã co giật liên hồi như một con cá mắc cạn trên lưới điện. Chiếc gậy sắt đặc trên tay gã rơi xuống sàn gỗ tạo ra một tiếng *keng* chói tai.


*Bùm!*


Lực phản chấn từ luồng điện tích nổ tung, hất văng thân hình lực lưỡng nặng gần trăm cân của Chu Đạt ra phía sau. Gã đập mạnh lưng vào vách gỗ đối diện, làm rạn nứt thêm mấy tấm gỗ thông mục nát, rồi đổ sụp xuống sàn đất, bất tỉnh nhân sự. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ bàn tay phải bị cháy đen của gã, mùi khét của da thịt cháy khét lẹt lan tỏa khắp phòng.


Cả căn phòng gác mái đột ngột rơi vào trạng thái tĩnh lặng rùng rợn.


Đám tay sai đang lục soát dừng hẳn động tác, trợn tròn mắt nhìn đại ca của chúng đang nằm bất động dưới đất. Trương Quản Sự mặt cắt không còn một giọt máu, gã run rẩy nhìn tay nắm cửa gỗ, rồi lại nhìn sang Phong Dực – kẻ vẫn đang đứng yên lặng với khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ.


"Ngươi... ngươi... ngươi đã làm gì?" Trương Quản Sự lắp bắp, giọng nói run rẩy tột độ. Gã là một kẻ có chút hiểu biết về ma pháp, nhưng gã chưa từng chứng kiến một trận pháp nào có thể kích hoạt nhanh đến mức không tưởng như vậy. Không cần trượng phép, không cần ngâm vịnh chú ngữ hoàng gia dài dòng, luồng điện tích bùng phát cứ như thể nó đã chờ sẵn ở đó từ vạn năm trước.


"Tôi đã cảnh báo rồi, tay nắm cửa nhà tôi bị rò rỉ điện tích từ mạch đá phế thải bên dưới." Phong Dực thong thả bước lại gần bàn gỗ, ánh mắt sắc lạnh của anh khóa chặt lấy Trương Quản Sự. Anh vờ như vô tình chạm tay vào ngòi chiếc bút khắc sắt cũ đang giấu trong tay áo. "Trương Quản Sự, ngài có muốn tự mình thử lại lần nữa không?"


Nhìn thấy chiếc bút khắc sắt trên tay Phong Dực và vết bỏng đỏ tấy trên ngón tay anh – thứ mà Trương Quản Sự lúc này hiểu sai thành dấu vết của một đại sư trận pháp ẩn danh – gã hoàn toàn mất đi nhuệ khí bạo lực ban đầu.


"Quái vật... Thằng nhóc này là kẻ dị giáo tự ý khắc trận pháp lậu!" Trương Quản Sự hoảng sợ lùi lại sát cầu thang. Gã biết Chu Đạt là kẻ mạnh nhất đám, vậy mà bị hạ gục chỉ trong một nốt nhạc. Gã không dám liều mạng ở lại đây.


"Mau... mau khiêng đại ca đi!" Trương Quản Sự hét lên với đám tay sai đang run rẩy.


Đám lưu manh cuống cuồng lao lại, vác thân hình cháy khét của Chu Đạt lên vai rồi chạy trối chết xuống cầu thang gỗ, tạo ra những tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn trốn chạy ra ngoài màn đêm bão tuyết.


Bước ra đến cửa hỏng, Trương Quản Sự quay đầu lại, đôi mắt chuột hằn học đầy vẻ thù hận dòm ngó vào trong gác mái. Gã hét lớn để vớt vát chút thể diện:


"Phong Dực! Ngươi dám dùng tà thuật tấn công người của ban giám thị! Ta sẽ báo cáo việc này lên giám thị tối cao Hắc Sâm! Bắt đầu từ ngày mai, nguồn thuốc trị phổi đen của cha ngươi tại y quán Trương Đại Phu sẽ bị cắt hoàn toàn! Chờ chết đi, lũ rác rưởi biên thùy!"


Tiếng hét của gã bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít của bão tuyết tím bên ngoài. Cánh cửa gỗ bị phá hỏng hoàn toàn, để lại một khoảng trống lớn cho gió lạnh tràn vào căn phòng.


Phong Dực đứng lặng trong bóng tối, hơi thở dốc dập dồn. Anh gục xuống cạnh bàn gỗ, hai đầu gối run rẩy do tinh thần lực đã cạn kiệt hoàn toàn sau đợt kích hoạt bẫy điện khẩn cấp. Viên đá dẫn ma dự phòng cuối cùng của anh đã bị vắt kiệt năng lượng, biến thành một mẩu thạch xám vô dụng không còn một chút hào quang.


Cái giá phải trả cho chiến thắng tạm thời này là sự hủy hoại hoàn toàn cánh cửa nhà và sự đe dọa cắt thuốc phổi đen của cha. Áp lực sinh tồn mới đang đè nặng lên vai anh.


"Anh hai... tay anh lại chảy máu rồi..."


Phong Linh nhỏ nhẹ bước lại gần, dùng vạt áo vải thô lau đi vệt máu tươi đang rỉ ra từ mũi Phong Dực. Đôi mắt cô bé ngập tràn sự lo lắng nhưng cũng đầy vẻ sùng bái dành cho anh trai.


"Không sao, Linh Nhi. Chỉ cần em ấm áp là được rồi." Phong Dực khẽ xoa đầu em gái, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an.


Đột ngột, từ khoảng trống của cánh cửa gỗ bị vỡ nát ngoài hành lang, một bóng người nhỏ bé, nhanh nhẹn như sóc lén lút bò vào. Bóng người đó bám đầy vụn thạch anh trắng xóa trên tóc, khuôn mặt lấm lem bùn đất lộ ra hai chiếc răng khểnh đang run rẩy vì lạnh lẫn phấn khích.


Đó là Lý Tiểu Ngưu, cậu bé mồ côi học việc mài đá tại xưởng số 9, người bạn thân nhất và luôn coi Phong Dực là thiên tài lập dị.


Tiểu Ngưu nhìn chằm chằm vào chiếc tay nắm cửa gỗ vẫn còn vương vất vài tia điện tích lam nhạt, rồi lại nhìn sang mẩu đá sưởi ấm phẳng đang âm thầm tỏa nhiệt dưới gầm giường tre. Cậu bé đã chứng kiến toàn bộ quá trình Chu Đạt bị giật văng ra ngoài từ bụi rậm bên ngoài cửa sổ.


*Bịch!*


Tiểu Ngưu đột ngột quỳ sụp xuống sàn đất ẩm ướt trước mặt Phong Dực, hai bàn tay gầy gò nắm chặt lấy gấu áo vải thô dính đầy bụi thạch anh của anh. Đôi mắt cậu bé sáng lên một thứ ánh sáng sùng bái cuồng nhiệt chưa từng có.


"Sư phụ! Xin nhận của đệ tử một lạy!" Tiểu Ngưu khàn giọng hét lên, đầu dập mạnh xuống sàn đất tạo ra tiếng *bốp* dứt khoát. "Xin sư phụ hãy dạy cho đệ tử cách vẽ những đường cong thần kỳ đó! Đệ tử nguyện làm trâu làm ngựa, canh gác xưởng khắc ngầm cho sư phụ suốt đời! Đệ tử không muốn cả đời phải mài đá rập khuôn để bọn quý tộc bóc lột đến chết nữa!"


Nhìn cậu bé mười bốn tuổi đang quỳ dưới chân mình giữa đêm bão tuyết lạnh giá biên thùy, Phong Dực cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang nhen nhóm trỗi dậy trong lòng. Anh biết, hạt giống phản kháng đầu tiên chống lại sự độc quyền tri thức của giới quý tộc Solaria đã chính thức được gieo xuống ngay tại căn nhà gỗ rách nát này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!