Ván Cược Trên Vách Đá Tử Thần
Gió rít gào như quỷ khóc qua những khe đá hẹp của Vách đá Tử Thần, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng biên thùy phía Bắc và mùi ozone khét lẹt tỏa ra từ những vết nứt không gian. Dưới chân Phong Dực, vực sâu không đáy bị bao phủ bởi một màn mây mù màu xám đục, cuộn xoáy liên tục như một miệng thú khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Chỉ cần lùi thêm một gót chân nữa, anh sẽ rơi tự do xuống khoảng không vạn trượng.
Nhưng phía trước anh, mối đe dọa còn kinh hoàng hơn thế gấp trăm lần.
Quái thú Thiết Giáp cổ đại – thực thể cơ giới khổng lồ bọc hợp kim rỉ sét – đang nện những bước chân nặng nề xuống nền đá đóng băng. Mỗi lần bàn chân bọc thép của nó nện xuống, cả vách đá Tử Thần lại rùng mình rạn nứt, những mảng đá dăm sạt lở rơi rào rào xuống vực sâu. Đôi mắt khổng lồ của nó rực lên hai luồng ánh sáng đỏ ngầu hung tợn, khóa chặt mục tiêu vào thân hình gầy gò của Phong Dực. Tiếng bánh răng nghiến vào nhau ken két bên trong lồng ngực rỉ sét của nó vang lên chói tai, tạo ra một luồng áp lực vô hình khiến lồng ngực anh thắt lại.
"Phong... Dực... chạy... mau..."
Phía xa, phó tướng Liệt Phong đang nằm gục bên một tảng đá lớn. Cánh tay phải của gã rách nát, xương bả vai gãy vụn sau cú va chạm phản chấn với lớp giáp hợp kim của quái thú. Thanh trường kiếm thép đen gãy đôi cắm hờ hững bên cạnh gã, nhuốm đầy máu tươi. Liệt Phong cố gắng thốt lên những lời cảnh báo cuối cùng trước khi đầu gã ngoẹo sang một bên, hoàn toàn ngất xỉu dã ngoại.
Phong Dực không nhìn Liệt Phong. Đôi mắt anh dưới gọng kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đang căng ra, theo dõi sát sườn từng chuyển động của con quái vật. Màn hình HUD ảo trước mắt anh nhấp nháy liên tục, những vệt sáng màu đỏ cảnh báo dải pin năng lượng đã tụt xuống dưới mức không phẩy ba phần trăm. Thái dương anh giật liên hồi, từng cơn đau nhói buốt như có hàng ngàn cây kim đâm thẳng vào đại não dội lên theo từng nhịp tim. Máu mũi ròng ròng chảy xuống khóe môi nhợt nhạt, mang theo vị tanh ngọt của sự kiệt sức tinh thần lực cực hạn.
Bàn tay phải của anh, quấn dải băng gạc trắng sờn rách, giờ đây đã bị nhuốm đỏ bởi máu tươi rỉ ra từ vết bỏng mana đêm qua. Ngón tay anh run rẩy kịch liệt khi siết chặt chuôi chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế. Khớp nối giữa vỏ thép chịu lực và ngòi thạch anh thô vát góc ba mươi độ đang phát ra những tiếng kêu rạn nứt nhỏ *tách... tách...*. Mỗi tiếng kêu là một tia mana thô ráp rò rỉ ra ngoài, thiêu đốt lớp da tay đã rách nát của anh, tạo ra một cơn đau buốt tận xương tủy.
Trên ngực anh, vết bỏng rát đỏ tấy do chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần dưới nhiệt độ phản vệ đêm qua vẫn âm ỉ cháy bỏng theo từng nhịp thở dốc. Anh không có ma lực bẩm sinh, thể chất chỉ là một phàm nhân yếu ớt. Nhưng trong đầu anh, tư duy của một nhà thiết kế UX/UI hiện đại vẫn đang vận hành lạnh lùng và chính xác như một bộ máy lọc dữ liệu.
"Nó đang di chuyển với vận tốc mười hai mét trên giây. Khối lượng ước tính khoảng sáu tấn. Động năng va chạm vượt quá giới hạn chịu tải của bất kỳ màng phòng ngự phẳng nào ta có thể vẽ lúc này."
Quái thú Thiết Giáp đột ngột tăng tốc. Nó gầm lên một tiếng trầm hùng, luồng sương độc màu tím rò rỉ từ khớp cổ phun ra như một vòi rồng nhỏ. Khoảng cách giữa hai bên thu hẹp lại chỉ còn mười lăm mét.
"Phải thử nghiệm giao diện phòng thủ chủ động tầm gần."
Phong Dực nghiến răng, dốc cạn một phần mười phần trăm tinh thần lực còn lại. Anh vung chiếc bút khắc rạn nứt, đi nhanh một nét vẽ hình học phẳng ngay dưới chân vách đá. Một trận giật điện phẳng (Electric UI Trap) tối giản bùng lên với những tia sét màu xanh lam nhạt, giăng ngang đường lao tới của quái thú.
*Rầm!*
Bàn chân khổng lồ của quái thú giậm thẳng lên trận bẫy điện. Những tia sét xanh lam phóng ra rầm rộ, quấn chặt lấy chân nó. Nhưng màn hình HUD của Phong Dực lập tức hiển thị dòng cảnh báo: *Cảnh báo: Kháng trở ma pháp của đối thủ đạt 99.8%. Lớp hợp kim kháng điện hoàn hảo.*
Luồng sét bị triệt tiêu hoàn toàn mà không thể làm chậm bước tiến của con quái vật dù chỉ một mili giây. Lực húc từ cú va chạm gián tiếp tạo ra một luồng chấn động cơ học cực lớn, khiến nền đá dưới chân Phong Dực rạn nứt dữ dội. Anh bị hất văng lùi lại nửa bước, gót chân đã hoàn toàn lơ lửng ngoài khoảng không vực thẳm. Lực phản chấn từ nét vẽ hỏng truyền ngược lại thân bút làm ngòi thạch anh rỗng nứt thêm một đường dài, máu tươi từ tay phải anh bắn ra, thấm đỏ thêm lớp băng gạc.
"Thất bại. Lớp vỏ hợp kim cổ đại của nó cách điện hoàn toàn. Mọi đòn tấn công vật lý hay ma pháp trực diện đều là vô nghĩa đối với hệ thống phần cứng nặng nề này."
Quái thú Thiết Giáp đã đến sát bên. Nó nhấc bổng hai chân trước bọc thép, chuẩn bị giậm xuống để nghiền nát kẻ phàm nhân trước mặt. Đôi mắt đỏ rực của nó chiếu thẳng luồng sáng nóng bỏng lên gương mặt nhợt nhạt của Phong Dực.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phong Dực khẽ nhếch môi cười.
"Nhưng thiết kế cồng kềnh thì luôn đi kèm với quán tính khổng lồ. Và quán tính... chính là điểm yếu lớn nhất của ngươi."
Anh không lùi lại, cũng không cố gắng phòng ngự. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực cuối cùng vào cánh tay phải đang rỉ máu. Dưới nhãn quan phân tích của kính HUD, anh nhìn thấy rõ vector động năng của quái thú đang hướng thẳng ra ngoài vực sâu.
*Rào!*
Phong Dực vung chiếc bút khắc rạn nứt nặng nề, thực hiện một nét vẽ đơn kéo dài duy nhất (Single-stroke Breakthrough) ra khoảng không vô định phía sau lưng anh, ngay trên vực thẳm Tử Thần.
Nét vẽ mượt mà như một đường cong Bezier hoàn hảo, không hề có một điểm đứt đoạn hay một ký tự kính ngữ rườm rà nào của hoàng gia. Mana thô ráp từ môi trường xung quanh bị ngòi thạch anh rỗng nén lại với áp suất cực cao, rít lên chói tai qua các vết nứt trên thân bút.
*U... u... u...*
Một tiếng ngân rung êm dịu bùng lên. Một chiếc cầu ma pháp phẳng chịu lực tối đa (Flat Load-bearing Bridge) dưới dạng một màng sáng xanh lam mỏng dính đột ngột nhô ra ngoài khoảng không vực sâu, lơ lửng giữa mây mù. Chiếc cầu chỉ rộng vừa đủ một lối đi, phẳng lỳ và tối giản đến mức tối đa để tiết kiệm năng lượng kết xuất.
Phong Dực nhún chân, dùng chút sức tàn nhảy lùi lại phía sau, đặt chân lên màng sáng xanh lam mỏng manh ấy.
Quái thú Thiết Giáp cổ đại hoạt động hoàn toàn bằng bản năng tàn phá và khao khát hấp thụ mana. Nhìn thấy luồng mana tinh khiết tỏa ra từ chiếc cầu ma pháp dưới chân Phong Dực, lõi động cơ trong lồng ngực nó gầm rú lên đầy phấn khích. Theo quán tính di chuyển khổng lồ không thể dừng lại, con quái vật khổng lồ đạp mạnh chân lao theo Phong Dực ra ngoài khoảng không, đặt cả thân hình sáu tấn bọc thép lên chiếc cầu ma pháp vô hình.
*Rắc... Rắc...*
Màng sáng xanh lam chịu lực kéo cực hạn bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt thủy tinh. Trọng lượng khổng lồ của quái thú đang đè nặng lên hệ thống liên kết năng lượng tối giản của Phong Dực. HUD ảo của anh nhấp nháy liên tục chữ *DANGER* màu đỏ chót. Đầu anh đau như muốn nổ tung, máu tươi chảy tràn xuống cằm.
"Đúng lúc này."
Phong Dực đứng ở rìa xa nhất của chiếc cầu màng sáng, chỉ cách mây mù vực sâu vài centimet. Anh không đợi chiếc cầu tự sụp đổ dưới sức nặng của quái thú.
Anh đưa bàn tay trái lành lặn lên, dùng ngón tay cái gạt mạnh vào lẫy lò xo bằng đồng trên chiếc Thiết bị ngắt mạch mana cổ tay đeo ở cổ tay trái.
*Tạch!*
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên giữa tiếng gió rít vực sâu.
Kích hoạt kỹ năng: Ngắt mạch khẩn cấp (Emergency Circuit Cut)!
Lẫy lò xo bung ra, cưỡng bức ngắt hoàn toàn dòng chảy mana từ ngòi bút khắc và cơ thể Phong Dực vào mạch vẽ của chiếc cầu sáng. Toàn bộ hệ thống liên kết năng lượng bị cắt đứt nguồn cung cấp trong vòng một phần vạn giây.
*Vút!*
Chiếc cầu ma pháp màu xanh lam biến mất khỏi khoảng không ngay lập tức, không để lại một tia sáng dư thừa nào.
Quái thú Thiết Giáp cổ đại đang lao tới tốc độ cao đột ngột mất đi bệ đỡ dưới chân. Đôi mắt đỏ rực của nó co rụt lại đầy kinh hoàng khi nhận ra bản thân đang lơ lửng giữa mây mù của vực thẳm không đáy. Quán tính khổng lồ của thân hình sáu tấn bọc hợp kim giờ đây biến thành lực tự hủy rơi tự do. Nó gầm lên một tiếng phẫn nộ, điên cuồng khua khoằm bốn chân bọc thép giữa không trung.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Thân hình khổng lồ của con quái vật rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối. Phong Dực cũng bị mất thăng bằng do phản lực của việc ngắt mạch đột ngột, anh ngã nhào về phía trước, bám chặt hai tay vào rìa đá dốc đứng của vách thềm Tử Thần để giữ mạng. Cánh tay phải bị bong gân nhẹ do phản chấn lực vẽ nhói lên đau đớn, khiến anh suýt buông tay.
Nhưng cuộc chiến chưa hề kết thúc.
Từ dưới vực sâu mây mù, một tiếng rít kim loại chói tai xé toạc không gian.
Con quái vật cơ giới cổ đại không chịu đầu hàng dễ dàng như vậy. Trong lúc rơi tự do, những móng vuốt hợp kim khổng lồ của nó đã kịp bung ra, găm mạnh vào vách đá đứng dốc thềm Tử Thần với một lực càn quét kinh hoàng.
*Két... Két... Két...*
Móng vuốt thép cào rách vách đá tảng, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe. Sức nặng sáu tấn của nó đang kéo sạt lở toàn bộ rìa vách đá nơi Phong Dực đang bám vào. Nền đá vỡ vụn liên tục, những vết nứt khổng lồ lan nhanh như mạng nhện hướng thẳng về phía đỉnh núi.
Phong Dực trợn mắt nhìn qua kính HUD. Một vết nứt địa chất khổng lồ đang lan tới chân bệ đá của Cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ nằm ngay sát rìa vực.
*Rắc... Ầm!*
Móng vuốt của quái thú Thiết Giáp dưới vực sâu điên cuồng quào soạn, bám chặt lấy chân cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ để làm điểm tựa chịu lực kéo bản thân lên. Dưới sức kéo khổng lồ tàn bạo của con quái vật dưới vực sâu, cột mốc thạch anh nặng ngàn cân bắt đầu rạn nứt cấu trúc màng bảo vệ, phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người và nghiêng dần ra ngoài vực thẳm Tử Thần.
Toàn bộ lưới năng lượng ma pháp của biên cương Lũy Thép, vốn đang kết nối với cột mốc này, bắt đầu dao động dữ dội. Những tia sét ma lực màu tím hỗn loạn bùng phát xung quanh cột đá đang nghiêng ngả, đe dọa nổ mạch năng lượng vĩ mô toàn bộ hệ thống phòng thủ biên thành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!