Thức Tỉnh Thiết Giáp Cổ Đại
Tiếng xích sắt khổng lồ rỉ sét cọ xát vào đá tảng vang lên từ lòng vực sâu, kéo theo một luồng chấn động dữ dội làm rung chuyển toàn bộ Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc. Bão tuyết tím vừa lắng xuống chưa kịp mang lại sự bình yên thì mặt băng vĩnh cửu đã rạn nứt thành những đường rãnh ngoằn ngoèo. Sương mù xám đục cuộn xoáy dữ dội, từ trong lòng đất, một bóng đen khổng lồ cao hơn năm mét từ từ nhô lên.
Đó là Quái thú Thiết Giáp cổ đại. Toàn thân nó được bao bọc bởi một lớp vỏ hợp kim ma pháp rỉ sét xám đen rùng rợn, rải rác những gai sắt nhọn hoắt dính đầy đất đá cổ vạn năm. Đôi mắt khổng lồ của nó bùng sáng hai luồng ánh sáng đỏ rực đầy hủy diệt, quét qua đỉnh núi tuyết như hai ngọn đuốc máu. Mỗi nhịp chuyển động của con quái vật cơ giới này đều phát ra tiếng nghiến bánh răng ken két chói tai, khiến lồng ngực người phàm như muốn vỡ vụn.
"Quái... quái vật cơ giới cổ đại!" Thạch Lão Đầu hoảng sợ hét lên, chiếc gậy tre bọc sắt trên tay lão run rẩy kịch liệt. Nhóm công nhân dũng cảm của thôn Thạch Gia lập tức lùi lại, co cụm quanh cột lăng kính dẫn ma phòng thủ đã tắt lịm ánh sáng.
Phong Dực đứng kiệt sức bên bệ đá của cột lăng kính, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau nhức buốt từ kinh mạch cánh tay phải truyền thẳng lên đại não khiến thái dương anh giật liên hồi. Bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu tươi nặng hơn, từng vệt đỏ sẫm thấm qua lớp vải trắng, rỉ ra từ vết bỏng mana của ca khắc trận chịu tải lớn đêm qua. Trên da ngực anh, vết bỏng rát đỏ tấy do chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần vẫn âm ỉ bỏng cháy theo từng nhịp thở dốc trong bầu không khí loãng.
Tinh thần lực của anh đã cạn kiệt xuống dưới mức một phần trăm. Đầu óc anh đau nhức như có hàng ngàn cây kim đâm vào, máu mũi bắt đầu rỉ ra ròng ròng dọc theo khóe môi nhợt nhạt. Thế nhưng, đôi mắt anh dưới gọng kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) vẫn duy trì một sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ. Đối với một nhà thiết kế UX/UI hiện đại, con quái vật cơ giới cổ đại trước mặt không phải là một sinh vật thần thoại vô địch, mà là một hệ thống phần cứng lỗi thời, cồng kềnh và chứa đầy những điểm nghẽn vật lý.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Màn hình HUD ảo nhấp nháy liên tục, dải pin năng lượng hiển thị màu đỏ chót dưới một phần trăm. Phong Dực cắn chặt răng, ép buộc bộ não phải hoạt động. Anh không có ma lực bẩm sinh, anh không thể bộc phát sức mạnh thô bạo để đập tan lớp hợp kim cổ đại kia. Anh chỉ có một vũ khí duy nhất: tư duy tối giản hóa và khả năng phân tích dòng chảy dữ liệu.
"Phong Dực, lui lại phía sau cột mốc!"
Phó tướng Liệt Phong bước lên chắn trước mặt anh, thanh trường kiếm thép đen tiêu chuẩn phó tướng cầm chắc trong tay. Vết sẹo kiếm chéo qua mắt trái của gã đỏ ửng lên dưới cái lạnh cực hạn, đấu khí màu xám thép mỏng manh bao phủ quanh thân kiếm chập chờn như ngọn nến trước gió. Cánh tay phải của Liệt Phong vẫn còn tê rần do chịu tải lực va chạm đầu tiên của bầy sói sương mù lúc trước, nhưng gã vẫn kiên định đứng vững như một bức tường thép.
"Liệt Phong phó tướng, lớp vỏ của nó là hợp kim kháng ma pháp cổ đại," Phong Dực khàn giọng nói, giọng anh run rẩy nhưng dứt khoát. "Đừng tấn công trực diện vào lớp giáp ngoài. Ngài sẽ bị phản chấn lực."
Nhưng đã quá muộn. Quái thú Thiết Giáp cổ đại gầm lên một tiếng trầm hùng, khối lượng cơ thể khổng lồ của nó lao thẳng lên đỉnh núi, nghiền nát những tảng đá lớn chắn đường thành bột mịn. Tốc độ của nó nhanh đến mức không tưởng so với thân hình đồ sộ, tạo ra một luồng gió rít lạnh buốt.
"Đấu khí kỵ sĩ – Thiết Giáp Trảm!"
Liệt Phong gầm lên, dồn toàn bộ đấu khí xám thép còn sót lại vào mũi kiếm, chém mạnh một nhát vào khớp vai của con quái thú đang lao tới. Kiếm khí xé gió rít lên chói tai.
*Keeng!*
Một tiếng va chạm kim loại đanh tai vang dội khắp đỉnh núi. Nhát chém chứa đầy đấu khí của vị phó tướng bậc bốn chém thẳng vào lớp vỏ hợp kim nhưng chỉ để lại một vệt xước mờ nhạt. Ngay lập tức, một luồng lực phản chấn cực mạnh bùng phát từ lớp vảy hợp kim cổ đại, truyền ngược lại lưỡi kiếm.
*Rắc!*
Thanh trường kiếm thép đen tiêu chuẩn phó tướng gãy làm đôi dưới lực phản chấn kinh hoàng. Liệt Phong trợn tròn mắt, cánh tay phải của gã phát ra tiếng xương rạn nứt chói tai. Gã phun ra một ngụm máu tươi, cơ tay bả vai bị rách nát hoàn toàn do lực phản chấn vật lý. Thân hình lực lưỡng của vị phó tướng bị hất văng ra ngoài xa hơn mười mét, đập mạnh vào vách đá vĩnh cửu rồi ngã gục xuống tuyết lạnh, mất hoàn toàn khả năng chiến đấu.
"Liệt Phong phó tướng!" Thạch Lão Đầu và các công nhân hoảng sợ hét lên.
Quái thú Thiết Giáp không hề dừng lại. Nó húc sập cột đá tiêu điểm phụ chắn đường, hướng thẳng đôi mắt đỏ rực đầy hủy diệt về phía Phong Dực đang đứng cô độc bên cột lăng kính đã cạn kiệt năng lượng. Khoảng cách giữa anh và con quái vật chỉ còn chưa đầy ba mươi mét.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Phong Dực không hề bỏ chạy. Anh biết rõ, với thể chất phàm nhân yếu ớt của mình, chạy trốn trước một quái thú cơ giới cấp năm là tự sát. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, gạt nhẹ nút sườn trên gọng kính HUD, cưỡng bức kích hoạt Nhãn quan phân tích điểm nghẽn (Bottleneck Sight).
*Bíp... Cảnh báo: Tinh thần lực dưới 0.5%. Nguy cơ tổn thương phế nang và mạch máu não...*
Phong Dực bỏ qua tiếng cảnh báo đỏ rực đang nhấp nháy sát màng nhĩ. Cơn đau đầu dữ dội như muốn xẻ đôi đại não khiến anh khuỵu một chân xuống tuyết lạnh, máu tươi từ mũi chảy ra nhanh hơn, nhuộm đỏ cả vạt áo thô dính bụi thạch anh. Nhưng trong tầm nhìn phân cực của kính HUD, toàn bộ cấu trúc của Quái thú Thiết Giáp đã bị bóc tách thành các dải năng lượng nhiệt thời gian thực.
Con quái vật khổng lồ hiện lên như một hệ thống mạng phức tạp. Lớp vỏ hợp kim kháng ma pháp của nó đúng là một bức tường lửa hoàn hảo, ngăn chặn mọi sự can thiệp từ bên ngoài. Thế nhưng, dòng chảy mana bên trong cơ thể nó lại cực kỳ hỗn loạn. Nó đang hấp thụ trực tiếp mana thô rò rỉ từ Vết nứt không gian phía Bắc để vận hành lõi động cơ cơ giới cổ đại trong lồng ngực.
"Đây là một hệ thống cổ đại vạn năm..." Phong Dực thầm phân tích trong đầu, đôi mắt anh đảo nhanh qua các đường cong vector năng lượng. "Nó không có hệ thống điều phối tải trọng thông minh. Để chịu tải lượng mana khổng lồ từ vết nứt, nó phải liên tục xả nhiệt lượng thừa ra ngoài."
Kính HUD đột ngột hiển thị một điểm tụ nhiệt màu đỏ rực, nóng bỏng như dung nham nằm ngay tại khớp nối cổ của quái thú. Đó là một điểm rò rỉ nhiệt lượng cực lớn (Overheating Bottleneck) – nơi van xả áp suất của động cơ cổ đại đang hoạt động quá công suất để ngăn chặn lõi năng lượng phát nổ.
"Tìm thấy rồi." Phong Dực khẽ nhếch môi, nụ cười nhợt nhạt vương vệt máu tươi đầy quyết đoán.
Anh rút chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế từ bao da bên hông. Ngòi thạch anh thô tự chế vát góc ba mươi độ bám đầy vết bụi đá rạn nứt nặng nề sau ca khắc lăng kính lớn lúc trước. Khi anh siết nhẹ ngón tay phải rỉ máu, thân bút khẽ phát ra tiếng kêu rạn nứt nhỏ *tách... tách...* ở khớp nối vỏ thép chịu lực. Mana thô ráp từ môi trường xung quanh bắt đầu rò rỉ qua các vết nứt, thiêu đốt các ngón tay đang sưng phồng của anh.
"Chỉ một nét vẽ... ta chỉ cần một tia mana mỏng để kích thích điểm rò rỉ đó tự phát nổ từ bên trong," Phong Dực thầm tính toán.
Anh không cố gắng phá vỡ lớp hợp kim ngoài bằng ngoại lực. Anh sẽ dùng chính áp suất nội bộ của con quái vật để tự hủy cấu trúc của nó. Nhưng để làm được điều đó, anh phải tiếp cận khớp nối cổ của nó ở cự ly cực gần, và anh phải dụ nó di chuyển lên khu vực vách đá dốc đứng có cấu trúc địa chất lỏng lẻo nhất của Đỉnh Cô Độc – khu vực Vách đá Tử Thần.
Phong Dực gượng dậy, bước từng bước khập khiễng về phía rìa vách đá đứng đứng cao hơn một ngàn mây mù bao phủ. Gió giật cực mạnh từ vực sâu thổi bay mái tóc đen cắt ngắn của anh, cái lạnh buốt xương như muốn đông cứng dòng máu đang chảy.
"Đến đây, legacy system cũ nát!" Phong Dực hét lớn, vẫy chiếc bút khắc rạn nứt lên không trung, cố ý giải phóng một tia mana xanh lam dịu nhẹ từ ngòi bút để thu hút sự chú ý của con quái vật khao khát năng lượng.
Quái thú Thiết Giáp cổ đại bị kích thích bởi dao động mana tinh khiết của ngòi thạch anh rỗng. Nó gầm rú điên cuồng, đôi mắt đỏ rực khóa chặt mục tiêu vào Phong Dực. Toàn bộ khối lượng cơ thể khổng lồ của nó chuyển hướng, lao sầm sập về phía rìa vách đá Tử Thần hiểm trở, nơi Phong Dực đang đứng cô độc làm mồi nhử sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!