Trận Địa Lăng Kính
Tiếng gầm rú khát máu của Lang Vương Sương Mù xé toạc màn sương tím, dội vào vách đá đứng của Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc một luồng sóng âm buốt lạnh. Mặt băng vĩnh cửu dưới chân cả đội rung lên bần bật, kéo theo những mảng tuyết mỏng sạt lở dọc rìa vực thẳm. Từ trong màn sương mù xám đục đang cuộn xoáy dữ dội ở chân núi, hàng trăm đôi mắt đỏ rực như những đốm lửa ma trơi đồng loạt hiện hình. Bầy sói sương mù biến dị di chuyển nhanh như những bóng ma, móng vuốt của chúng cào lên băng đá phát ra âm thanh ken két ghê rợn.
"Bảo vệ cột lăng kính! Dựng hàng rào tre bọc sắt!" Thạch Lão Đầu gầm lên, giọng nói khàn đặc của lão lập tức bị tiếng gió rít át đi.
Mười lăm công nhân dũng cảm của thôn Thạch Gia nhanh chóng thu hồi dây cáp, tay cầm gậy tre bọc sắt vây thành một vòng tròn quanh Cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ. Gương mặt ai nấy đều tái nhợt vì lạnh, nhưng đôi mắt họ lộ rõ vẻ quật cường của những người phàm đã bị dồn vào đường cùng.
Phong Dực ngồi tựa lưng vào bệ đá thạch anh của cột mốc, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau nhói buốt từ kinh mạch cánh tay phải truyền thẳng lên đại não khiến thái dương anh giật liên hồi. Bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu tươi nhẹ, từng ngón tay sưng phồng đỏ tấy do phản phệ mana của ca khắc trận chịu tải lớn từ đêm trước vẫn chưa hề giảm bớt. Trên da ngực anh, vết bỏng rát đỏ tấy do chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần vẫn âm ỉ bỏng cháy theo từng nhịp thở dốc trong bầu không khí loãng.
"Phong Dực, cậu có thể đứng vững không?" Phó tướng Liệt Phong bước tới chắn trước mặt anh, thanh trường kiếm thép đen tiêu chuẩn phó tướng cầm chắc trong tay. Vết sẹo kiếm chéo qua mắt trái của gã đỏ ửng lên dưới cái lạnh cực hạn, đấu khí màu xám thép mỏng manh bao phủ quanh thân kiếm chập chờn như ngọn nến trước gió.
"Ta không sao..." Phong Dực khàn giọng đáp, cố nuốt ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng. Anh dùng bàn tay trái lành lặn khẽ đẩy gọng kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đang đeo trên mắt xuống.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Thấu kính phân cực thạch anh bừng sáng xanh lam nhạt, hiển thị toàn bộ chiến trường dưới dạng một bản đồ vector nhiệt thời gian thực. Trong tầm nhìn ảo của Phong Dực, bầy sói sương mù hiện lên như những dải năng lượng màu đỏ đậm đang càn quét lên đỉnh núi từ ba phía vách đá. Tốc độ di chuyển của chúng cực nhanh, và điều đáng sợ hơn là dòng chảy mana của chúng đang được sạc đầy liên tục bởi một luồng năng lượng hỗn loạn rò rỉ từ Vết nứt không gian phía Bắc lơ lửng trên tầng mây.
"Liệt Phong, đừng dùng đấu khí tầm xa!" Phong Dực hét lớn khi thấy vị phó tướng chuẩn bị vung kiếm chém kiếm khí. "Bão tuyết tím và sương mù xung quanh hoạt động như một bộ sạc năng lượng không dây của đối thủ. Đấu khí của ngài phát ra ngoài sẽ bị chúng hấp thụ và chuyển hóa ngược lại để gia tăng sức mạnh cho bầy sói. Chúng ta phải phòng thủ bị động!"
Liệt Phong khựng lại, dứt khoát thu hồi luồng đấu khí đang tích tụ ở mũi kiếm. Gã cắn răng nhìn bầy sói đang lao lên dốc đá: "Nhưng nếu không chủ động tấn công, màng phòng ngự của cột lăng kính vẫn chưa được kích hoạt hoàn toàn! Chúng ta lấy gì để đỡ đòn húc của hàng trăm con thú?"
"Để ta hoàn thành nét vẽ cuối cùng," Phong Dực nghiến răng đứng dậy, cơ thể gầy gò của anh run rẩy dữ dội dưới sức gió giật của đỉnh núi.
Anh rút chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế từ bao da bên hông. Ngòi thạch anh thô tự chế vát góc ba mươi độ vừa được mài lén lút lúc trước đang cắm chặt vào vỏ thép chịu lực, nhưng trên bề mặt trong suốt của nó đã xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti. Mỗi nhịp thở của Phong Dực lúc này đều là một ván cược với giới hạn chịu đựng của ngòi bút thô sơ này.
Anh quỳ xuống bên bệ đá của cột lăng kính, đặt ngòi thạch anh thô lên bề mặt đá cẩm thạch thô xù xì. Sơ đồ mạch địa trận vĩ mô của Đỉnh Cô Độc hiện lên rõ ràng trong não bộ anh như một bản vẽ thiết kế hệ điều hành. Trận địa lăng kính này không cần ma lực cá nhân của anh để sạc đầy; nó hoạt động dựa trên nguyên lý khúc xạ và phân tán năng lượng tự nhiên.
*Két... két...*
Ngòi thạch anh thô kéo lê trên mặt đá phát ra tiếng rít chói tai. Cơn đau từ vết bỏng mana ở tay phải nhói lên kịch liệt, khiến Phong Dực suýt chút nữa đã làm đứt đoạn nét vẽ. Khóe mũi anh lại ròng ròng rỉ ra hai dòng máu tươi đỏ thẫm, nhỏ xuống mặt băng đá lạnh giá.
"Dẫn dòng mana phế thải... kết nối mạch tiếp đất..." Phong Dực thầm gầm nhẹ trong đầu. Anh áp dụng Quy tắc ba nét vẽ vàng để refactor lại toàn bộ giao diện kích hoạt của cột lăng kính. Thay vì sử dụng chú ngữ hoàng gia dài dòng mất mười giây để ngâm vịnh, anh thiết lập một điểm chạm kích hoạt một chạm (One-touch Activation) dốc góc bốn mươi lăm độ ở chân cột mốc.
*Rắc!*
Một tiếng kêu rạn nứt nhỏ vang lên từ khớp nối của ngòi bút khắc. Áp suất mana thô ráp từ mạch đá ngầm tràn ngược vào thân bút, thiêu đốt lòng bàn tay Phong Dực. Anh bỏ qua cơn đau, dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại để đi nốt một phần mười milimét cuối cùng của nét vẽ.
"Kích hoạt!"
Phong Dực vỗ mạnh lòng bàn tay trái lành lặn vào tiêu điểm kích hoạt ở chân cột mốc.
*U... u... u...*
Cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ đột ngột phát ra một tiếng ngân trầm hùng, vang dội khắp đỉnh núi. Một vầng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ, mỏng manh nhưng dứt khoát bùng lên từ thân cột đá thạch anh, lan tỏa ra xung quanh tạo thành một lớp màng ánh sáng dạng nêm bao phủ lấy toàn bộ mặt bằng đỉnh núi.
Đúng lúc đó, đợt tấn công đầu tiên của bầy sói sương mù ập tới. Hàng chục con sói biến dị văng mình lên không trung, há to cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt, phun ra những tia mana đóng băng màu tím đậm nhắm thẳng vào đội hình phàm nhân.
"Liệt Phong! Dẫn binh sĩ dùng khiên phẳng chắn lối đi hẹp! Kích hoạt Khuếch tán lăng kính!" Phong Dực chỉ huy dứt khoát qua kính HUD.
Liệt Phong gầm lên, dẫn đầu năm kỵ sĩ tuần tra vác những tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng lao lên chắn ở lối đi hẹp duy nhất dẫn lên đỉnh núi. Họ cắm chặt chân khiên xuống băng đá, gạt nút kích hoạt màng chắn phẳng dốc góc bốn mươi lăm độ.
*Hưu... Hưu... Hưu...*
Những tia mana đóng băng màu tím đậm của bầy sói đập thẳng vào màng bảo vệ của cột lăng kính. Nhưng thay vì phát nổ hay ăn mòn màng chắn như trước, toàn bộ luồng năng lượng tấn công đó khi đi qua lớp màng ánh sáng xanh lam liền bị khúc xạ, phân tách thành hàng ngàn tia sáng nhỏ vô hại phát tán ra không trung. Đây chính là kỹ năng Khuếch tán lăng kính (Prism Diffusion) – biến đòn tấn công tuyến tính cường độ cao của đối thủ thành những dải quang phổ phân tán vô lực.
"Hiệu quả rồi!" Thạch Lão Đầu reo lên đầy phấn khích khi chứng kiến luồng ma lực đáng sợ của bầy thú bị hóa giải hoàn toàn chỉ trong chớp mắt.
Thế nhưng, Lang Vương Sương Mù không để họ có thời gian thở dốc. Nhận ra đòn tấn công tầm xa bị hóa giải, con sói khổng lồ cao hơn ba mét gầm lên một tiếng đầy giận dữ, ra lệnh cho bầy sói chuyển sang tấn công vật lý trực diện. Hàng trăm con sói sương mù lao vào húc mạnh với động năng khổng lồ.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Sức húc vật lý cực mạnh của bầy thú đập vào hàng rào khiên phẳng của các kỵ sĩ. Mặt đất rung chuyển dữ dội, lực va chạm truyền qua cán khiên khiến các kỵ sĩ tuần tra bị đẩy lùi từng bước, gót giày sắt của họ mài sâu xuống lớp băng vĩnh cửu.
"Định tuyến luồng mana! Truyền lực xuống đất nền!" Phong Dực hét lớn, ngón tay anh liên tục thao tác trên không trung để điều chỉnh vector lực hiển thị trên kính HUD của các kỵ sĩ.
Liệt Phong và các kỵ sĩ lập tức điều chỉnh góc nghiêng của tấm khiên phẳng theo chỉ dẫn của Phong Dực. Họ không cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp để chống đỡ trực diện luồng động năng khổng lồ của bầy thú. Trận pháp phẳng trên khiên hoạt động như một giao diện chuyển hướng, dẫn truyền toàn bộ lực va chạm vật lý chạy dọc theo đường vân khắc, trượt qua chân khiên và truyền thẳng xuống lòng đất nền đá cứng của Đỉnh Cô Độc.
*Oành! Oành!*
Mặt băng xung quanh chân khiên của các kỵ sĩ nứt vỡ ra thành những hố sâu, nhưng hàng rào phòng thủ vẫn đứng vững vàng như một bàn thạch. Động năng va chạm của bầy sói bị triệt tiêu hoàn toàn dưới lòng đất, khiến nhiều con sói bị gãy xương bả vai do phản lực tự nhiên của chính đòn húc của chúng.
Nhìn thấy bầy em bị tổn thất nặng nề, đôi mắt đỏ rực của Lang Vương Sương Mù vằn lên những tia máu hằn học đầy tàn nhẫn. Nó ngước đầu nhìn về phía Vết nứt không gian phía Bắc lơ lửng trên không trung.
*U... u... u...*
Một luồng sóng năng lượng màu đỏ rực dữ dội đột ngột phóng ra từ vết nứt không gian, sạc thẳng vào lồng ngực của Lang Vương. Lõi tinh thể ma pháp màu tím đậm trong ngực nó bùng sáng rực rỡ, truyền năng lượng hắc ám cuồng bạo đến móng vuốt của toàn bộ bầy sói xung quanh. Móng vuốt của bầy sói sương mù bắt đầu phát sáng đỏ rực, tỏa ra nhiệt độ cao nung chảy cả lớp băng dưới chân chúng.
"Cẩn thận! Chúng đang được sạc đầy năng lượng hỗn loạn cường độ cực cao từ vết nứt!" Phong Dực cảnh báo kịch liệt khi màn hình HUD ảo hiển thị dải phổ nhiệt của bầy sói vượt ngưỡng an toàn.
Lang Vương Sương Mù vung móng vuốt khổng lồ, quét một cú sấm sét vào màng bảo vệ của cột lăng kính.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng rạn nứt chói tai vang lên từ thân cột đá thạch anh. Màng bảo vệ màu xanh lam dịu nhẹ xuất hiện những vết rạn nứt lớn. Bốn viên đá dẫn ma phế thải cuối cùng lắp ở chân cột mốc đột ngột nóng đỏ lên rồi vỡ vụn thành những hạt bụi xám vô dụng. Năng lượng dự phòng đã hoàn toàn cạn kiệt.
"Đá dẫn ma... cạn rồi!" Liệt Phong kinh hoàng hét lên khi thấy màng bảo vệ lăng kính chập chờn rồi tắt lịm.
Bầy sói sương mù gầm rú điên cuồng, chuẩn bị lao vào cắn xé nhóm người đang kiệt sức trên đỉnh núi. Phong Dực đứng cheo leo bên rìa vách đá đứng, tay phải run rẩy giữ chặt chiếc bút khắc rạn nứt, tinh thần lực cạn kiệt hoàn toàn khiến tầm nhìn HUD của anh nhấp nháy đỏ liên tục báo hiệu nguy hiểm.
Đúng khoảnh khắc sinh tử ấy, một tiếng gầm rú cơ giới nặng nề, vang dội như tiếng sấm nện từ dưới lòng đất sâu của vực thẳm vọng lại. Tiếng gầm không phải của quái thú sinh học, mà là âm thanh gầm rú của những bánh răng kim loại khổng lồ bị rỉ sét cọ xát vào nhau.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Toàn bộ sườn núi phía Bắc sụp đổ hoàn toàn. Bức tường đá kiên cố bảo vệ vòng ngoài của biên thành phía dưới bị nghiền nát thành những mảnh vụn. Từ trong bóng tối sâu thẳm của vực thẳm Tử Thần, một bóng đen khổng lồ cao hơn năm mét, bọc lớp vỏ bằng hợp kim ma pháp cổ đại rỉ sét xám đen đầy gai sắt, đang từ từ nhô lên, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực đầy hủy diệt.
Quái thú Thiết Giáp cổ đại – thực thể cơ giới hủy diệt vạn năm – đã chính thức thức tỉnh, phá nát hoàn toàn hàng rào phòng ngự vòng ngoài và hướng thẳng lên đỉnh núi nơi Phong Dực đang đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!