Thử Thách Trên Đỉnh Cô Độc
Cơn bão tuyết ma thuật màu tím rít gào qua những vách đá đứng của Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc, âm thanh của nó không giống tiếng gió tự nhiên mà tựa như tiếng gầm rú của một thực thể cổ đại đang giận dữ. Từng bông tuyết mang sắc tím kỳ dị, lấp lánh thứ ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo, rơi xuống da thịt phàm nhân liền mang theo cảm giác bỏng rát tê dại. Đây không phải là cái lạnh thông thường, mà là hàn khí hỗn loạn rò rỉ từ Vết nứt không gian phía Bắc, một loại năng lượng tạp chất cực kỳ độc hại đối với kinh mạch của con người.
Phong Dực đi từng bước một trên con dốc đá đóng băng trơn trượt. Lồng ngực anh thắt lại, cảm giác rát đỏ tấy trên da ngực do chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần từ đêm trước vẫn âm ỉ bỏng cháy theo từng nhịp thở dốc trong bầu không khí loãng. Bàn tay phải của anh, quấn chặt lớp băng gạc sờn rách thấm đẫm cao dược màu xanh lục thẫm của Trương Đại Phu, đã hoàn toàn mất đi cảm giác vì lạnh. Mỗi khi anh cố siết ngón tay, một cơn đau nhói buốt lại chạy dọc theo kinh mạch cánh tay truyền thẳng lên đại não, khiến thái dương anh giật liên hồi.
"Phong Dực! Bám chặt lấy dây cáp!"
Tiếng hét của phó tướng Liệt Phong vang lên bên tai anh, nhưng ngay lập tức bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa. Vị phó tướng ba mươi tuổi mặc bộ giáp nhẹ gọn gàng dứt khoát, vết sẹo kiếm chéo qua mắt trái đỏ ửng lên vì lạnh. Tay gã nắm chặt sợi dây thừng bện bằng xơ lanh ngâm dầu thông chịu lực, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên để giữ thăng bằng cho cả đội hình.
Phía sau họ, một nhóm gồm mười lăm công nhân dũng cảm của thôn Thạch Gia, dẫn đầu bởi trưởng thôn Thạch Lão Đầu, đang oằn mình khiêng chiếc khung gánh khổng lồ bằng gỗ sồi biên thùy. Trên chiếc khung đó là Cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ – một cột đá thạch anh nặng hơn ngàn cân, khắc đầy các đường vân lăng kính dẫn ma thô sơ mà Phong Dực đã thiết kế. Để giúp những người phàm này có thể gánh vác khối lượng khổng lồ vượt qua dốc núi dựng đứng, Phong Dực đã lén tích hợp bốn tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng vào bốn góc của khung gánh, kích hoạt trận pháp giảm trọng lực để triệt tiêu bảy mươi phần trăm tải trọng vật lý.
Thế nhưng, bão tuyết tím không chỉ mang đến cái lạnh. Nó mang đến sự hỗn loạn của từ trường ma pháp.
*U... u... u...*
Một luồng gió lốc màu tím đậm đột ngột quét qua từ sườn núi bên phải. Luồng gió mang theo áp suất mana hỗn loạn cực lớn, đập thẳng vào chiếc khung gánh gỗ sồi. Trận pháp giảm trọng lực trên các tấm khiên phẳng lập tức bị nhiễu loạn. Luồng mana thô ráp từ môi trường tràn vào các đường vân trận, tạo ra các điểm tụ nhiệt màu đỏ rực.
"Trọng lượng... trọng lượng đang tăng lên!" Một công nhân trẻ tuổi hét lên kinh hoàng khi chiếc khung gánh đột ngột nặng thêm hàng trăm cân, đè sụp bả vai cậu xuống mặt băng đá.
"Giữ chặt! Không được buông tay!" Thạch Lão Đầu gầm lên, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây sồi của lão đỏ rực vì dồn lực. Lão chống chiếc gậy tre già xuống mặt băng, dùng cả bờ vai gầy guộc tì vào thanh gỗ sồi đang nghiêng ngả. Những ngón tay thô ráp của lão bám chặt vào dây cáp, máu tươi rỉ ra từ các vết nứt da do bỏng lạnh, ngay lập tức đông cứng lại thành những vệt đỏ thẫm.
*Rắc!*
Sức gió quá lớn khiến chiếc khung gánh bị đẩy lệch ra sát rìa vách đá đứng. Dưới chân họ là vực sâu không đáy mây mù bao phủ, nơi sương độc xám đang cuộn xoáy dữ dội. Chỉ cần chiếc khung gánh rơi xuống, cột lăng kính dẫn ma phòng thủ sẽ vỡ vụn, và hy vọng kích hoạt đại địa trận vĩnh cửu để bảo vệ biên cương sẽ tan thành mây khói.
"Để ta chắn gió!"
Liệt Phong dứt khoát bước lên phía trước đội hình. Gã rút thanh trường kiếm thép đen tiêu chuẩn phó tướng, gầm lên một tiếng vang dội. Biên thùy kiếm khí quyết dứt khoát bùng phát, một vầng sáng đấu khí màu xám thép bao phủ lấy thân kiếm, hóa thành một màng chắn mỏng dựng lên trước hướng gió lốc. Gã muốn dùng đấu khí kỵ sĩ bậc bốn của mình để cưỡng bức rẽ luồng bão tuyết tím.
Thế nhưng, ngay khi đấu khí của Liệt Phong tiếp xúc với bão tuyết tím, Phong Dực lập tức nhận ra điểm bất thường. Qua nhãn quan phân tích của chiếc Kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đang gài bên túi áo, anh thấy luồng đấu khí của Liệt Phong đang bị các hạt tuyết tím ăn mòn với tốc độ kinh hoàng. Tuyết tím hoạt động như một bộ lọc hấp thụ năng lượng (Energy Siphon). Đấu khí rực rỡ của vị phó tướng bị phân rã, chuyển hóa thành nhiệt lượng thừa tỏa ra không trung rồi tắt lịm.
Chưa đầy mười nhịp thở, gương mặt Liệt Phong đã tái nhợt. Gã quỳ một chân xuống mặt băng, thanh trường kiếm cắm sâu xuống đất để giữ thăng bằng, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội.
"Học sĩ Lâm... nói đúng một điều..." Liệt Phong khàn giọng, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen do kinh mạch bị phản vệ lạnh. "Ở trên đỉnh núi này... ma lực và đấu khí tiêu hao nhanh gấp mười lần bình thường. Sức mạnh phàm nhân... không thể đối đầu với thiên tai này!"
"Đó không phải là thiên tai thông thường, đó là lỗi định tuyến năng lượng (Routing Error)," Phong Dực trầm giọng nói, giọng anh run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt sau lớp kính bảo hộ vẫn lạnh lùng và tỉnh táo tuyệt đối. "Đấu khí của ngài đang cố gắng chống lại áp suất gió trực diện. Diện tích bề mặt màng chắn của ngài quá lớn, tạo ra lực cản cực đại. Ngài đang tự tiêu diệt chính mình."
Phong Dực kéo chiếc kính HUD xuống mắt. Màn hình ảo hiển thị toàn bộ sườn núi phía trước dưới dạng một bản đồ vector nhiệt. Những luồng gió lốc màu tím hiện lên như những mũi tên vector màu đỏ đậm, cuồn cuộn xoáy vào nhau tạo thành một điểm tụ áp suất khổng lồ ngay phía trước lối đi hẹp dẫn lên đỉnh núi.
Để vượt qua điểm tụ này, họ bắt buộc phải tối ưu hóa khí động học ma pháp của chiếc khung gánh. Nhưng muốn làm được điều đó, Phong Dực cần phải sửa đổi trận pháp phẳng giảm trọng lực ngay lập tức.
Anh thọc tay vào bao da bên hông, rút ra chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế. Chuôi thép chịu lực của bút lạnh buốt như băng, và khi anh chạm vào khớp nối, tim anh thắt lại. Ngòi thạch anh rỗng bên trong đã vỡ vụn hoàn toàn từ sau kỳ thi sát hạch thợ chính, chỉ còn lại lớp vỏ thép rỗng tuếch. Không có ngòi nén dòng chảy thạch anh, chiếc bút này chỉ là một thanh sắt vô dụng. Anh không thể khắc bất kỳ nét vẽ tối giản nào để điều chỉnh dòng chảy mana.
"Chết tiệt..." Phong Dực nghiến răng. Đầu anh đau nhói như có búa bổ do tinh thần lực đang cạn kiệt dưới một phần trăm.
Anh liếc nhìn vách đá đứng bên cạnh qua kính HUD. Bất chợt, thấu kính phân cực thạch anh hiển thị một dải năng lượng màu xanh lam dịu nhẹ phát ra từ một vết nứt đá đóng băng cách đó ba mét. Đó là một mạch thạch anh thô tự nhiên (Raw Natural Quartz) chưa bị khai thác, có độ tinh khiết cực cao nhờ hấp thụ mana lạnh của đỉnh núi vạn năm.
"Liệt Phong! Dùng kiếm chém vỡ mảng băng ở tọa độ hướng hai giờ kia!" Phong Dực chỉ tay dứt khoát.
Liệt Phong không hỏi một lời thừa thãi. Gã vung trường kiếm thép đen, chém mạnh một nhát dứt khoát vào vách đá đóng băng. Mảng băng dày vỡ tan, lộ ra một tinh thể thạch anh thô nhỏ bằng ngón tay cái, sắc bén và trong suốt như pha lê.
Phong Dực nhào tới, dùng bàn tay trái lành lặn giật mạnh tinh thể thạch anh ra khỏi vách đá. Anh rút chiếc dũa sắt mòn vẹt từ túi áo của Tiểu Ngưu (mang theo làm dụng cụ dự phòng), nhanh tay mài thô tinh thể thạch anh theo một góc vát ba mươi độ để tạo ngòi dẫn ma thô sơ. Ngón tay anh bị cạnh sắc của đá cứa rách, máu tươi nhỏ xuống tinh thể băng giá, nhưng anh không bận tâm. Anh nhét mạnh ngòi thạch anh tự chế vào vỏ thép chịu lực của bút khắc. Khớp nối cơ học ăn khớp phát ra một tiếng *cạch* khô khốc.
Công cụ đã tạm thời được sửa chữa, dù sai số vật lý của ngòi thô này lên tới năm phần trăm, nhưng đó là hy vọng duy nhất.
Phong Dực lập tức bò về phía chiếc khung gánh gỗ sồi đang nghiêng ngả sát rìa vực thẳm. Gió tuyết giật mạnh suýt chút nữa đã thổi bay thân hình gầy gò của anh xuống vực sâu, nhưng Liệt Phong đã kịp thời vươn tay trái giữ chặt đai lưng áo của anh.
"Bám chắc lấy ta!" Liệt Phong hét lớn.
Phong Dực nằm rạp người trên thanh gỗ sồi, đặt ngòi thạch anh thô vát góc lên bề mặt tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng gắn ở góc khung gánh. Qua kính HUD, anh thấy trận pháp giảm trọng lực cũ đang vận hành với cấu trúc phẳng ngang truyền thống. Cấu trúc này hoạt động hoàn hảo trong môi trường tĩnh, nhưng dưới áp lực gió lốc động (Dynamic Wind Pressure), bề mặt phẳng ngang của màng chắn hoạt động như một cánh buồm hứng gió, tạo ra lực cản cực đại đẩy chiếc khung gánh bay lên không trung.
"Ta phải refactor lại toàn bộ giao diện chịu lực này," Phong Dực thầm nghĩ, đại não anh hoạt động với công suất tối đa, bóc tách các đường vân trận pháp thành các dòng lệnh thuật toán chất lưu.
Anh vung bút khắc thạch anh thô, bắt đầu vẽ. Ngón tay phải quấn băng của anh run lên bần bật vì lạnh và đau nhức, nhưng đường đi của ngòi bút vẫn chính xác đến kinh ngạc nhờ nhãn quan HUD dẫn đường. Anh không thêm bất kỳ ký tự rườm rà nào của Hiệp hội. Anh áp dụng Quy tắc ba nét vẽ vàng (Three Golden Strokes) kết hợp với nguyên lý khí động học phẳng.
Nét vẽ thứ nhất: Anh nối điểm nút trọng lực trung tâm với rìa phía trước của tấm khiên, tạo thành một đường cong Bezier mượt mà hướng dốc góc bốn mươi lăm độ (Slope UI).
Nét vẽ thứ hai: Anh khắc một đường vân rẽ gió đối xứng chạy dọc hai bên sườn khung gánh, biến màng bảo vệ phẳng ngang thành một màng chắn dạng nêm (Wedge-shaped Barrier).
Nét vẽ thứ ba – nét quyết định: Anh dẫn dòng mana phản phệ từ các vân sắt tạp chất trong đá phế thải sạc ngược vào mạch triệt tiêu lực cản (Drag Elimination Circuit).
*Xoẹt... Tách...*
Ngòi thạch anh thô tự chế phát ra những tiếng kêu rạn nứt nhỏ do chênh lệch áp suất nén dòng mana thô ráp từ bão tuyết tím tràn vào. Phong Dực cảm nhận được một luồng nhiệt rát bỏng chạy ngược từ chuôi bút vào lòng bàn tay phải đang bị thương của mình, khiến lớp băng gạc rỉ thêm những vệt máu tươi đỏ thẫm. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, cố giữ cho nét vẽ không bị đứt đoạn.
"Kích hoạt!" Phong Dực gầm lên trong kẽ răng.
Anh vỗ mạnh lòng bàn tay trái vào tiêu điểm kích hoạt một chạm của trận pháp phẳng mới.
*U... u... u...*
Một vầng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ, mỏng manh nhưng dứt khoát bùng lên từ bốn góc của khung gánh gỗ sồi. Màng bảo vệ mới không còn là một bức tường phẳng đứng cồng kềnh che chắn thụ động nữa. Nó hóa thành một lớp màng ánh sáng dạng nêm, sắc bén rẽ đôi luồng bão tuyết tím đang thổi tới.
Hiệu quả khí động học ma pháp lập tức phát huy tác dụng tuyệt đối. Luồng gió lốc tím cuồng bạo đập vào màng chắn dạng nêm liền bị bẻ hướng trượt ra hai bên sườn khung gánh một cách mượt mà, không hề tạo ra bất kỳ lực cản trực diện nào. Đồng thời, góc dốc bốn mươi lăm độ của màng chắn sử dụng chính áp lực của bão tuyết để tạo ra một lực ép xuống (Downforce) cực mạnh, ghim chặt chiếc khung gánh gỗ sồi cùng cột lăng kính dẫn ma phòng thủ xuống mặt băng đá núi, ngăn chặn hoàn toàn nguy cơ bị thổi bay xuống vực thẳm.
"Trọng lượng... trọng lượng giảm rồi! Nó nhẹ như bông vậy!" Các công nhân dũng cảm reo lên kinh ngạc khi tải trọng đè lên vai họ đột ngột giảm đi bảy mươi phần trăm, đồng thời chiếc khung gánh trở nên vô cùng ổn định trước gió bão.
"Tiến lên! Bước nhanh! Đi theo dải từ trường tĩnh!" Thạch Lão Đầu vung gậy tre, dẫn đầu đội công nhân bước đi dứt khoát qua lối đi hẹp hiểm trở.
Liệt Phong vung trường kiếm thép đen, chém đứt các tảng băng lở đột ngột rơi xuống từ vách đá đứng phía trên để bảo vệ đội hình. Gã nhìn Phong Dực đang nằm kiệt sức trên khung gánh, khóe mũi chàng trai trẻ lại ròng ròng hai dòng máu tươi đỏ thẫm do quá tải tinh thần lực, nhưng đôi mắt gã phó tướng lúc này đã ngập tràn sự sùng bái tột độ.
"Tối ưu hóa khí động học của trận pháp... biến lực cản của bão thành lực nâng ghim giữ..." Liệt Phong thầm thì kinh ngạc trước tư duy thiết kế phi phàm của Phong Dực. "Đây không phải là ma pháp của quý tộc, đây là một loại công nghệ sinh tồn tối thượng!"
Sau nửa canh giờ giằng co nghẹt thở với tử thần, đội vận chuyển cuối cùng cũng bước qua được con dốc hiểm trở nhất, đặt chân lên mặt phẳng bằng phẳng của Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc. Bão tuyết tím ở đây có phần thưa thớt hơn, lộ ra khoảng không gian rộng lớn đóng băng vĩnh cửu, lấp lánh ánh sáng xám lạnh của mạch địa trận cổ đại vạn năm dưới lòng đất.
"Chúng ta đã đến đỉnh núi an toàn!" Thạch Lão Đầu thở phào nhẹ nhõm, đặt chiếc khung gánh xuống mặt băng phẳng.
Phong Dực được Liệt Phong đỡ xuống đất. Toàn thân anh run rẩy, cơ bắp kiệt sức hoàn toàn do phải leo núi dốc đứng đứng dưới nhiệt độ cực hạn. Hai công nhân đi sau bị bỏng lạnh nhẹ ở tay, đang được các binh sĩ quấn băng sưởi ấm gấp.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng hú rùng rợn, chói tai đột ngột vang dội từ dưới thung lũng sương mù phía Bắc vọng lại. Tiếng hú mang theo ma lực hắc ám cuồng bạo, khiến lớp tuyết tím dưới chân họ rung động dữ dội.
*Húuuuuuuu!*
Từ trong màn sương mù xám đục đang cuộn xoáy quanh chân núi, hàng trăm đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực hung tợn tột cùng đồng loạt xuất hiện. Bầy sói sương mù biến dị đang càn quét lên đỉnh núi với tốc độ kinh hoàng. Dẫn đầu bầy thú là một con sói khổng lồ cao hơn ba mét, bộ lông xám đen xơ xác bám đầy sương độc, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt mục tiêu vào nhóm người trên đỉnh núi.
Lang Vương Sương Mù – thủ lĩnh bầy quái thú biến dị – đã dẫn quân bao vây hoàn toàn lối xuống núi độc nhất, cắt đứt đường lui của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!