Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Chân Tướng Mạch Đá Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chấn động trầm hùng từ lòng đất sâu vọng lại, khiến toàn bộ bức tường đá cẩm thạch của doanh trại biên phòng Lũy Thép rung lên bần bật. Bụi đá xám rơi rớt xuống bản đồ quân sự trải trên bàn gỗ sồi. Binh sĩ truyền tin quỳ dưới đất vẫn chưa hết bàng hoàng, mồ hôi trộn lẫn tuyết tím tan chảy nhạt nhòa trên trán.


Tướng quân Tiêu Viễn Sơn chống hai tay xuống bàn đá, gương mặt râu hùm hàm én đanh lại như sắt nguội. Đôi mắt chim ưng của vị chiến tướng bậc năm quét qua phó tướng Liệt Phong, rồi dừng lại trên người Phong Dực.


"Quái thú Thiết Giáp cổ đại..." Tiêu Viễn Sơn trầm giọng, âm thanh như tiếng sấm nghẹn dưới lòng đất. "Nó đã ngủ yên vạn năm dưới lòng thung lũng sương mù phía Bắc. Tại sao một vết nứt không gian rò rỉ lại có thể kích hoạt được một thực thể cơ giới khổng lồ như vậy?"


"Thưa Tướng quân, năng lượng hỗn loạn màu tím đậm rò rỉ từ vết nứt không chỉ là mana thô ráp," Phong Dực điềm tĩnh bước lên một bước, dù gương mặt anh vẫn còn nhợt nhạt và khóe mũi vẫn vương vệt máu khô nhạt do kiệt sức tinh thần lực từ kỳ thi sát hạch thợ chính. Anh dùng bàn tay trái lành lặn khẽ chỉnh lại gọng kính bảo hộ phân tích dòng chảy Mana HUD đang gài bên túi áo. "Dưới nhãn quan phân tích của kính HUD, luồng mana tím đó mang tần số dao động trùng khớp với hệ điều hành cổ đại của thần điện Sol-Deus. Nó hoạt động như một xung kích hoạt cưỡng bức, đánh thức các giao thức tự động của quái thú cơ giới."


Bàn tay phải của Phong Dực, quấn dải băng vải thô sờn rách đã được Trương Đại Phu bôi lớp cao dược màu xanh lục thẫm, khẽ co rút lại vì một cơn đau nhói buốt. Vết bỏng mana rỉ máu tươi đêm qua vẫn chưa lành hẳn. Trên da ngực anh, cảm giác rát đỏ tấy do chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần vẫn âm ỉ theo từng hơi thở dồn dập. Anh là một phàm nhân không có một tia ma lực bẩm sinh, việc liên tục xử lý các thuật toán tối ưu hóa thời gian thực đã đẩy giới hạn sinh học của anh tới mức cực hạn.


"Vớ vẩn!"


Một giọng nói kiêu ngạo, mang đậm giọng điệu quý tộc thủ đô đột ngột vang lên từ phía cửa phòng chỉ huy. Lâm Triết, vị thiên tài xuất sắc của Học viện Hoàng gia Solaria, bước vào trong bộ đồng phục thẳng nếp thêu chỉ vàng lộng lẫy. Gương mặt tuấn tú của gã lộ rõ vẻ khinh khỉnh khi nhìn vào bộ dạng gầy gò, áo vải thô dính đầy bụi đá của Phong Dực.


"Một tên thợ phụ quèn biên giới, ngay cả một tia ma lực cơ bản còn không tự tụ nổi, lại dám lảm nhảm về 'hệ điều hành' và 'giao thức' trước mặt quân đội?" Lâm Triết bước tới cạnh bàn cát, vung chiếc bút khắc nạm bạc đắt tiền của mình lên. "Tướng quân Tiêu, quái thú cơ giới cổ đại là thực thể mang lớp vỏ hợp kim kháng ma pháp tuyệt đối. Cách duy nhất để ngăn chặn nó là huy động toàn bộ pháp sư của Hiệp hội, niệm chú ngữ phòng ngự vĩ mô 'Sol-Deus Aegis' cấp năm để phong tỏa thôn Thạch Gia. Việc này cần ít nhất năm vạn viên đá dẫn ma chất lượng cao sạc đầy năng lượng liên tục!"


"Năm vạn viên đá dẫn ma cấp cao?" Phó tướng Liệt Phong nghiến răng, tay siết chặt chuôi trường kiếm thép đen. "Học sĩ Lâm, ngài có biết ban giám thị mỏ của Hắc Sâm đã bòn rút bao nhiêu quặng thạch thô của biên phòng không? Hiện tại trong kho quân nhu của chúng ta, ngay cả năm trăm viên đá dẫn ma phế thải lẫn tạp chất sắt cũng không gom đủ! Ngài muốn chúng ta lấy thân xác binh lính ra để làm màng chắn sao?"


"Đó là việc của quân đội các người, không phải việc của học phái cổ điển chúng ta," Lâm Triết hất cằm, lạnh lùng đáp. "Quy tắc ma pháp vạn năm qua đã định: không có đủ ma lực và chú ngữ thánh thần sạc đầy, không một trận pháp nào có thể vận hành. Can thiệp vào mạch địa chất biên giới mà không có đại pháp sư niệm chú là hành vi dị giáo ngu xuẩn!"


"Ai bảo không có đá dẫn ma đắt đỏ thì không thể kích hoạt phòng ngự?"


Một giọng nói khàn khàn, già nua nhưng đầy uy lực vang lên từ góc tối của phòng chỉ huy. Lão học giả tàn phế Mặc Khâu chống nạng gỗ sồi cũ kỹ bước ra. Chiếc chân trái bị cụt của ông gõ xuống nền đá cẩm thạch những tiếng *cộc, cộc* khô khốc. Theo sau ông là Diệp Chiêu Anh, nữ thợ khắc tài hoa xách theo một chiếc hòm gỗ mun chứa các bản vẽ cổ xưa của người cha quá cố.


"Mặc... Mặc Khâu đại sư?" Lâm Triết khẽ biến sắc khi nhìn thấy lão già tàn phế. Dù Mặc Khâu đã bị trục xuất và phế bỏ ma lực từ lâu, danh tiếng về một cựu thợ khắc trận hoàng gia vẫn là một cái bóng lớn đè nặng lên giới học thuật thủ đô.


"Học sĩ Lâm, kiến thức của học viện hoàng gia hiện tại đã thoái hóa đến mức chỉ biết dùng ma lực thô bạo để đè bẹp đối thủ rồi sao?" Mặc Khâu cười lạnh, đôi mắt đục ngầu nhưng sắc sảo liếc nhìn gã thiên tài kiêu ngạo. "Vạn năm trước, khi tổ tiên Phong Quốc khai phá vùng biên cương Lũy Thép này, họ làm gì có hàng vạn viên đá dẫn ma tinh khiết cấp hoàng gia để sạc cho trận pháp? Họ dựa vào địa thế, dựa vào chính cấu trúc tự nhiên của đất trời!"


Diệp Chiêu Anh tiến lên, đặt chiếc hòm gỗ mun lên bàn đá. Cô khéo léo mở khóa khớp nối, lấy ra một cuộn da thú cũ nát, ố vàng và loang lổ những vết máu khô vạn năm.


"Tướng quân Tiêu, đây là 'Bản đồ mạch đá ngầm thực sự' của tổ tiên Phong Quốc," Diệp Chiêu Anh trải rộng cuộn da thú đè lên bản đồ quân sự của doanh trại. Giọng cô trong trẻo nhưng kiên định tột cùng. "Cha tôi, đại sư Diệp Hoài Sơn, trước khi bị Hiệp hội hãm hại, đã dành cả đời để giải mã cuộn bản đồ này. Ông phát hiện ra toàn bộ mạch thạch anh dẫn ma của mỏ Lũy Thép không phải là các mỏ riêng lẻ bị chia cắt như hiện tại. Chúng vốn là một trận pháp hình học khổng lồ, một đại mạch năng lượng tự cân bằng bao quanh biên giới phía Bắc."


Phong Dực bước tới cạnh Diệp Chiêu Anh. Anh hạ chiếc kính bảo hộ Mana HUD xuống mắt. Thấu kính phân cực thạch anh bừng sáng lên một luồng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ. Dưới tầm nhìn HUD của anh, các đường vẽ mờ nhạt trên cuộn da thú cổ đại bắt đầu biến đổi. Những ký tự cổ phức tạp, rườm rà vốn bị giới quý tộc coi là 'lời cầu khấn thần linh' hiện lên dưới dạng một sơ đồ mạch điện tích hợp khổng lồ.


"Hãy nhìn vào đây," Phong Dực dùng ngón tay trái chỉ vào các đường vân xanh lam phát sáng trên màn hình HUD ảo được chiếu ra bàn cát. "Đây không phải là những ký tự cầu nguyện. Đây là các đường ống dẫn chất lưu mana (Fluidic Conduits). Tổ tiên Phong Quốc đã thiết kế mạch đá này theo nguyên lý tự cân bằng áp suất (Self-balancing Pressure). Khi có năng lượng hỗn loạn từ vết nứt không gian tràn vào, mạch đá này đáng lẽ phải tự động hấp thụ, điều hướng và chuyển hóa luồng mana hỗn loạn đó thành một màng bảo vệ vĩnh cửu bao phủ toàn bộ biên thành Lũy Thép, mà không cần tiêu tốn bất kỳ viên đá dẫn ma nào!"


"Cái gì?" Tiêu Viễn Sơn đứng bật dậy, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc. "Màng bảo vệ vĩnh cửu không tốn đá dẫn ma?"


"Nực cười!" Lâm Triết đỏ mặt tía tai, vung tay phản bác dữ dội. "Một đại trận phòng ngự bao phủ hàng trăm dặm biên cương mà không cần sạc năng lượng? Đó là điều không tưởng! Định luật bảo toàn ma lực của Hiệp hội đã chứng minh: mọi màng chắn đều phải tiêu hao năng lượng tương ứng với diện tích bề mặt. Không có đại pháp sư hoàng gia niệm chú sạc đầy, mạch đá này chỉ là những khối đá chết vô dụng!"


"Đó là vì các người đã phá hỏng giao diện tương tác của nó," Phong Dực lạnh lùng ngắt lời gã thiên tài thủ đô. Anh điều chỉnh tiêu cự kính HUD, chiếu phổ nhiệt của mạch đá hiện tại lên bàn cát. Toàn bộ khu vực mỏ Lũy Thép hiện lên với những điểm tụ nhiệt màu đỏ rực, nghẽn dòng dữ dội.


"Hãy nhìn vào các mỏ đá hiện tại của Hắc Sâm," Phong Dực giải thích với giọng điệu của một nhà thiết kế hệ thống thực tế. "Ban Giám thị mỏ vì muốn khai thác tối đa quặng thạch anh tinh khiết cống nạp quý tộc, đã đào bới vô tội vạ, cắt đứt các đường ống dẫn chất lưu tự nhiên này. Hệ thống mỏ đá hiện tại giống như một bo mạch chủ bị bẻ gãy các đường đồng dẫn điện. Mana hỗn loạn tràn vào không thể lưu thông, bị nghẽn lại tại các điểm khai thác phế thải, tạo ra các vết nứt năng lượng và kích hoạt quái thú cổ đại. Các người gọi đó là 'thiên tai', nhưng thực chất đó là lỗi thiết kế hệ thống (System Design Error) do sự tham lam và ngu muội của các người gây ra!"


Lâm Triết nhìn sơ đồ phổ nhiệt với những đường dẫn xanh lam bị đứt đoạn và các điểm nghẽn đỏ rực, gã lắp bắp không nói nên lời. Đức tin học thuật vạn năm của gã về sự thần thánh của chú ngữ hoàng gia đang bị bẻ gãy hoàn toàn bởi những lập luận địa chất và toán học dòng chảy cực kỳ logic của một tên thợ phụ phàm nhân.


"Phong Dực," Diệp Chiêu Anh khẽ chạm vào vai anh, ánh mắt cô rực sáng vẻ quyết tâm. "Nếu chúng ta kết nối lại các đường dẫn bị đứt gãy này thì sao?"


"Chúng ta có thể kích hoạt lại đại trận vĩnh cửu," Phong Dực gật đầu dứt khoát. "Nhưng chúng ta không có thời gian để đào bới và nối lại hàng trăm dặm mạch đá ngầm dưới đất trước khi quái thú Thiết Giáp san phẳng thôn Thạch Gia. Chúng ta phải dùng một phương pháp tối giản hơn: thiết lập các 'Cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ' (Defensive Prism Boundary Markers) tại các điểm nút giao nhau (Nodes) của mạch địa chất."


Anh chỉ tay vào điểm cao nhất trên bản đồ mạch đá cổ đại—một ngọn núi cao sừng sững nằm cheo leo ở rìa biên giới phía Bắc, nơi những luồng gió tuyết tím đang gầm rú dữ dội.


"Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc," Mặc Khâu nheo mắt nhìn vào điểm nút trung tâm, giọng lão già run lên vì xúc động. "Đó chính là tiêu điểm mạch lõi (Master Node) của toàn bộ đại trận Phong Quốc vạn năm trước. Chỉ cần đặt một cột mốc lăng kính dẫn ma phòng thủ đúng tiêu điểm trên đỉnh núi đó, nó sẽ hoạt động như một bộ định tuyến năng lượng (Router), tự động thu hút dòng mana hỗn loạn từ vết nứt phía Bắc, lọc sạch tạp chất và phân phối đều khắp mạch đá ngầm, kích hoạt màng bảo vệ vĩnh cửu bao phủ toàn biên thành!"


"Nhưng Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc đang bị bao phủ bởi Đợt bão tuyết ma thuật màu tím cực kỳ khắc nghiệt!" Liệt Phong bước lên, gương mặt đầy lo ngại. "Nhiệt độ trên đó lạnh buốt xương, không khí loãng, bão tuyết tím giật mạnh có thể cuốn bay cả kỵ sĩ bọc thép nặng xuống vực sâu. Thể chất phàm nhân của cậu, Phong Dực, không thể chịu đựng nổi quá nửa canh giờ trên đỉnh núi đó!"


"Ta sẽ đi cùng anh ấy," Diệp Chiêu Anh dứt khoát bước lên đứng cạnh Phong Dực. "Bút khắc cổ xưa của cha tôi có thể hỗ trợ Phong Dực khắc trận lăng kính nhanh hơn. Chúng ta không thể ngồi chờ quái thú Thiết Giáp tàn phá thôn Thạch Gia."


"Ta cũng sẽ cử một đội công nhân dũng cảm nhất của thôn Thạch Gia đi cùng các cậu," Thạch Lão Đầu, trưởng thôn biên giới vừa được di tản vào doanh trại, bước tới với chiếc gậy tre già mòn vẹt. "Dân làng chúng tôi không sợ lạnh, chúng tôi sẵn sàng vác cột lăng kính lên đỉnh núi để bảo vệ quê hương!"


Tiêu Viễn Sơn nhìn Phong Dực, đôi mắt vị đại tướng rực lên một quyết tâm sắt đá. Ông biết đây là một ván cược sinh tử cực hạn. Nếu Phong Dực thất bại trên đỉnh núi tuyết, toàn bộ biên thành Lũy Thép sẽ sụp đổ trước gót chân của quái thú cổ đại. Nhưng nếu anh thành công, quân đội biên phòng sẽ sở hữu một lá chắn vĩnh cửu, hoàn toàn độc lập khỏi sự khống chế năng lượng của triều đình và Hiệp hội Ma pháp.


"Liệt Phong!" Tiêu Viễn Sơn ra lệnh, giọng vang dội khắp phòng chỉ huy. "Chuẩn bị đội ngũ kỵ sĩ dũng cảm nhất, hộ tống Phong Dực và Diệp Chiêu Anh vận chuyển cột lăng kính dẫn ma phòng thủ lên Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc ngay lập tức!"


"Rõ!" Liệt Phong vung tay chào theo quân luật, ánh mắt rực lửa chiến đấu.


Lâm Triết đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt gã xám ngoét dưới ánh sáng lam nhạt của kính HUD. Gã muốn lên tiếng ngăn cản dưới danh nghĩa luật cấm của Hiệp hội, nhưng uy áp quân sự cuồng bạo của Tiêu Viễn Sơn và ánh mắt lạnh lùng của phó tướng Liệt Phong đã ép gã phải ngậm miệng trong sự nhục nhã.


Phong Dực quay người bước ra khỏi phòng chỉ huy, gió tuyết tím từ phía Bắc thổi qua khe cửa hông lạnh buốt rít lên từng hồi gầm rú. Bàn tay phải quấn băng của anh khẽ siết chặt vỏ bút thép chịu lực bên hông. Vết bỏng rát trên ngực nhói lên đau đớn, nhưng trong lòng anh, một bản thiết kế giao diện vĩ mô mới đã được vạch ra rõ ràng. Anh sẽ chứng minh cho toàn lục địa thấy: sức mạnh thực sự không nằm ở lượng mana khổng lồ của một cá nhân, mà ở hiệu suất sử dụng năng lượng tối giản của toàn đại chúng.


***


Bên ngoài doanh trại, chiếc xe lừa của Lão Lưu đã được gia cố bằng những tấm gỗ chịu lực nặng nề. Trên thùng xe, một cột đá thạch anh khổng lồ khắc đầy các đường vân lăng kính dẫn ma đang lấp lánh ánh sáng xám lạnh.


Gió bão tuyết tím gầm rú dữ dội từ phía chân trời xa xôi, kéo theo những đám mây sương mù tím đậm che khuất hoàn toàn Đỉnh Núi Tuyết Cô Độc hiểm trở đứng sững như một lưỡi kiếm khổng lồ đâm vào bầu trời.


Phong Dực bước lên xe lừa, Diệp Chiêu Anh ngồi sát bên cạnh anh, giữ chặt hòm dụng cụ khắc đá. Lão Lưu vung roi da, con lừa già gầm ghè một tiếng rồi dứt khoát bước đi, kéo theo cột lăng kính dẫn ma tiến thẳng về phía ngọn núi tuyết khắc nghiệt giữa giông bão đang gầm thét dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!