Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Sắp Đặt Hậu Phương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ ba sau cơn bão tuyết ma thuật màu tím rọi xuống doanh trại biên phòng Lũy Thép một vẻ tĩnh lặng lạnh lẽo. Trên bệ đá của xưởng nghiên cứu quân nhu lâm thời, Phong Dực khẽ thở dài, đặt vỏ thép của chiếc bút khắc thạch anh rỗng tự chế xuống bàn. Phần ngòi thạch anh rỗng bên trong đã vỡ vụn hoàn toàn sau trận chiến tại sảnh sát hạch thợ khắc, giờ đây chỉ còn lại chiếc vỏ kim loại rỗng tuếch, lạnh ngắt.


Bàn tay phải của anh, dù đã được bôi lớp cao dược màu xanh lục thẫm của Trương Đại Phu, vẫn đau nhức âm ỉ dưới lớp băng gạc trắng. Mỗi lần anh khẽ cử động ngón tay, vết bỏng mana rỉ máu lại nhói lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn thể xác của một phàm nhân không có ma lực bẩm sinh. Trên da ngực anh, vết bỏng đỏ tấy do chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy đêm qua vẫn rát buốt theo từng nhịp thở.


"Anh vẫn chưa hồi phục tinh thần lực đâu," Diệp Chiêu Anh bước vào, đặt một khay gỗ chứa chén thuốc thảo dược ấm lên bàn. Cô mặc chiếc áo choàng thợ khắc xám tro bụi bặm quen thuộc, ánh mắt thông minh lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn vệt máu khô nhạt nơi khóe mũi Phong Dực. "Sứ giả Tư Mã đã gửi hành lý của chúng ta ra xe lừa của Lão Lưu. Nhưng trước khi lên đường tới thủ đô Solaria, anh thực sự muốn đến y quán nghèo sao?"


"Ta phải đi," Phong Dực điềm tĩnh đáp, giọng anh khàn khàn nhưng dứt khoát. Anh dùng bàn tay trái lành lặn cất chiếc vỏ bút thép vào bao da bên hông. "Hắc Sâm tuy đã bỏ trốn cùng Hắc Sát Đội về thủ đô, nhưng vây cánh ngầm của hắn tại biên trấn này vẫn chưa bị nhổ tận gốc. Trương Quản Sự và bọn lưu manh chợ đen vẫn đang rình rập. Ta không thể yên tâm để cha và Linh Nhi lại đây mà không có một sự sắp đặt an toàn tuyệt đối."


***


Y quán của Trương Đại Phu nằm ở góc khuất nghèo nàn nhất của khu thợ mỏ, nơi không khí luôn bị bao phủ bởi một màn sương bụi đá xám xịt. Khi Phong Dực và Diệp Chiêu Anh bước qua cánh cửa gỗ xộc xệch, đập vào tai họ là những tiếng ho khan dữ dội, dồn dập phát ra từ hàng chục chiếc giường tre chật chội. Mùi thuốc bắc đắng ngắt trộn lẫn với mùi ẩm mốc của chăn chiếu rách nát tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.


Ở góc phòng, Phong Hoài đang co quắp trên giường. Gương mặt ông già nua trước tuổi, làn da sạm đen bám đầy bụi thạch anh không thể tẩy sạch.


"Khụ! Khụ khụ!"


Một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng khô nứt của ông, nhỏ xuống chiếc chậu gỗ dưới đất. Phong Dực bước nhanh tới, nâng cha mình dậy. Khi anh nhìn vào vũng máu, chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) gài bên túi áo khẽ dao động. Dù năng lượng của kính gần như cạn kiệt, anh vẫn nhìn thấy những hạt bụi thạch anh lấp lánh sắc tím nhạt trôi nổi trong vũng máu. Chúng đang phát ra những tia điện tích siêu nhỏ, liên tục phóng điện nhẹ làm tổn thương các phế nang phổi của cha anh.


Đây chính là chân tướng về căn bệnh phổi đen của thợ mỏ. Nó không chỉ là bụi đá vật lý thông thường, mà là các hạt bụi thạch anh chứa mana tạp chất găm sâu vào phế quản, liên tục phóng điện nhẹ tạo ra các điểm nghẽn năng lượng, hủy hoại sinh mệnh lực của người bệnh từ bên trong.


"Anh hai..." Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên. Phong Linh, cô bé mười hai tuổi gầy gò như nhánh củi khô, đang ngồi nép bên giường cha. Đôi môi cô bé nhợt nhạt vì lạnh, nhưng đôi mắt to tròn sáng ngời nghị lực nhìn anh trai đầy tin tưởng. Trên cổ tay gầy guộc của cô bé, chiếc vòng thạch thô của mẹ để lại đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng lam nhạt yếu ớt để giữ ấm.


"Linh Nhi, ngoan. Anh hai đến rồi," Phong Dực khẽ xoa đầu em gái, lòng thắt lại.


Trương Đại Phu bước tới, gương mặt già nua đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ bất lực: "Phong Dực, thuốc phổi đen thô trong kho đã bị Trương Quản Sự tịch thu hoàn toàn trước khi hắn bỏ trốn. Không có thuốc, lại gặp cái lạnh buốt xương của mùa đông tuyết tím này, cha cậu và các thương binh nghèo ở đây không thể trụ nổi qua ba ngày."


Phong Dực không nói một lời thừa thãi. Anh bước ra giữa sảnh y quán, nơi hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ đang nằm rên rỉ vì lạnh và đau đớn. Đầu óc anh, dưới góc nhìn của một nhà thiết kế hệ thống hiện đại, bắt đầu hoạt động với công suất tối đa.


"Không có thuốc sưởi ấm đắt đỏ, ta sẽ tự chế tạo một giao diện phân phối nhiệt lượng diện rộng," Phong Dực thầm nghĩ.


Anh rút từ trong túi da ra chiếc Bộ biến áp ma lực composite cầm tay – một thiết bị cơ học nhỏ gọn bằng đồng thau do anh tự chế tạo. Thiết bị này hoạt động theo nguyên lý tối giản hóa: nó không cần sạc bằng đá dẫn ma đắt tiền của hoàng gia, mà sử dụng một trận pháp phẳng khắc ở đáy để hấp thụ trực tiếp dòng mana hỗn loạn, thô ráp từ môi trường lạnh giá xung quanh, refactor (tái cấu trúc) dòng chảy đó thành một luồng nhiệt lượng ổn định và lọc sạch các hạt bụi điện tích trong không khí.


Phong Dực đặt bộ biến áp lên bệ đá trung tâm của y quán. Anh dùng bàn tay trái lành lặn cầm chiếc dũa sắt mài nhẹ các đường vân ở cổng nạp năng lượng của thiết bị, điều chỉnh góc khúc xạ mana đạt độ phẳng nano quang học.


*U... u... u...*


Một tiếng ngân rung trầm thấp, êm dịu vang lên. Trận pháp phẳng ở đáy bộ biến áp bừng sáng lên một luồng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ. Ngay lập tức, luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc bụi đá trong y quán bị hút vào bên trong thiết bị. Qua hệ thống màng lọc bằng sợi lanh cách điện quấn quanh lõi đồng, các hạt bụi thạch anh phóng điện nhẹ bị giữ lại hoàn toàn.


Một luồng gió ấm áp, tinh khiết không một chút tạp chất từ từ thổi ra, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của y quán nghèo.


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, tiếng ho khan dữ dội của các thợ mỏ bắt đầu lắng dịu. Sắc mặt nhợt nhạt của Phong Linh dần hồng hào trở lại dưới hơi ấm dễ chịu. Phong Hoài cũng ngừng ho rũ rượi, lồng ngực ông phập phồng thở một luồng khí trong lành mà đã mấy chục năm qua ông chưa từng được cảm nhận.


"Kỳ tích... thực sự là kỳ tích..." Trương Đại Phu run rẩy thốt lên, hai mắt ông nhòe đi khi chứng kiến hàng trăm bệnh nhân nghèo khổ được cứu sống trong gang tấc mà không cần đến một viên đá ấm đắt đỏ nào của thương hội đầu cơ.


"Hơi ấm này sẽ duy trì ổn định trong vòng một tháng," Phong Dực trầm giọng nói với Trương Đại Phu. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời để lọc sạch không khí. Muốn chữa trị tận gốc, ta phải đưa cha và Linh Nhi ra khỏi khu mỏ ô nhiễm này."


***


Nửa canh giờ sau, tại mật thất của Doanh trại biên phòng Lũy Thép, một cuộc đàm phán chiến thuật căng thẳng đang diễn ra giữa Phong Dực và Tướng quân Tiêu Viễn Sơn.


Phó tướng Liệt Phong đứng bên cạnh, gương mặt lạnh như tiền, tay đặt hờ lên chuôi trường kiếm thép đen tiêu chuẩn. Không khí trong căn phòng xây bằng đá cẩm thạch thô lạnh buốt, nghiêm trang tột độ.


"Phong Dực, cậu muốn ta di tản gia đình cậu vào khu quân sự an toàn nhất của doanh trại sao?" Tiêu Viễn Sơn trầm giọng hỏi, đôi mắt chim ưng sắc lẹm nhìn thẳng vào anh. "Cậu nên biết, quân luật của đế quốc Solaria cực kỳ nghiêm ngặt. Doanh trại biên phòng là vùng cấm quân sự, không cho phép phàm nhân không phận sự cư trú lâu dài. Việc này nếu bị bọn chấp sự của Hiệp hội Ma pháp hoặc tai mắt của Tể tướng Ôn Đức ở thủ đô phát hiện và báo cáo lên triều đình, ta sẽ bị khép vào tội lạm quyền, thậm chí là mưu phản."


"Tướng quân Tiêu," Phong Dực điềm tĩnh bước lên một bước, đối diện với uy áp của vị chiến tướng bậc năm mà không hề lùi bước. "Ngài đồng ý bảo hộ ta không phải vì lòng thương hại, mà vì ngài nhận ra giá trị chiến lược của công nghệ tối giản hóa ma pháp. Ngài đang lén lút tích trữ các vũ khí cải tiến của ta trong các kho ngầm quân sự và từ chối báo cáo số liệu lên triều đình. Ngài đang chuẩn bị cho một cuộc ly khai quân sự khi hoàng gia Solaria có dấu hiệu thỏa hiệp với thế lực ngoại bang, đúng không?"


*Rầm!*


Liệt Phong đột ngột rút trường kiếm thép đen ra nửa phân, sát khí lạnh buốt bao phủ căn phòng: "Guốc quèn! Ngươi dám ăn nói càn rỡ trước mặt tướng quân sao?"


Tiêu Viễn Sơn khẽ giơ tay ra hiệu cho Liệt Phong lui lại. Gương mặt râu hùm hàm én của ông không hề tức giận, ngược lại còn lộ ra một nụ cười trầm mặc đầy tán thưởng: "Bộ óc phân tích của cậu thực sự đáng sợ, Phong Dực. Cậu nhìn thấu được bàn cờ chính trị này chỉ bằng vài manh mối nhỏ. Đúng vậy, ta cần công nghệ của cậu để tăng cường hiệu suất chiến đấu cho binh sĩ bình dân dưới quyền, giúp họ không phải làm bia đỡ đạn cho bọn pháp sư quý tộc. Nhưng rủi ro hành chính khi chứa chấp gia đình cậu vẫn quá lớn."


"Ta có vật trao đổi," Phong Dực không hề nao núng. Anh đặt chiếc Bộ biến áp ma lực composite cầm tay bản vẽ thiết kế chi tiết lên bàn đá. "Đây là bản vẽ lắp ráp hoàn chỉnh của bộ biến áp thế hệ một. Thiết bị này có thể chuyển đổi trực tiếp mana hỗn loạn của bão tuyết tím thành năng lượng sưởi ấm diện rộng cho toàn bộ doanh trại biên phòng mà không cần tiêu tốn một viên đá ấm nào của triều đình. Nó sẽ giúp ngài hoàn toàn độc lập về mặt tài nguyên năng lượng mùa đông, tiết kiệm hàng vạn đồng vàng Solaria mỗi năm khỏi tay bọn thương nhân đầu cơ."


Liệt Phong bước lên, cầm bản vẽ lên kiểm tra. Đôi mắt lạnh lùng của vị phó tướng khẽ co rụt lại khi nhìn thấy cấu trúc trận pháp phẳng tối giản: "Tướng quân... thiết kế này hoàn toàn khả thi. Nó sử dụng nguyên lý rẽ gió và lọc tạp chất lanh cách điện để bypass lỗi nghẽn dòng. Hiệu suất chuyển đổi đạt tới tám mươi lăm phần trăm, vượt xa mọi thiết bị sưởi ấm cồng kềnh của hoàng gia."


Tiêu Viễn Sơn đứng bật dậy, hai bàn tay hộ pháp chống xuống bàn đá, ánh mắt rực sáng vẻ quyết đoán dứt khoát: "Tốt! Giao dịch thành công! Phong Dực, ta sẽ ký lệnh điều động đặc biệt, hợp pháp hóa cha cậu Phong Hoài và em gái Phong Linh thành 'Nhân sự kỹ thuật chế tạo thiết bị sưởi ấm quân nhu' của doanh trại biên phòng Lũy Thép. Dưới danh nghĩa này, họ sẽ được hưởng quyền miễn trừ quân sự và được bảo vệ nghiêm ngặt tại khu gia binh an toàn nhất, ăn khẩu phần quân nhu đặc biệt. Ngay cả Hiệp hội Ma pháp cũng không có quyền bước vào đó lục soát!"


"Đổi lại, ta cần bản vẽ này," Tiêu Viễn Sơn chỉ tay vào bản thiết kế bộ biến áp.


"Thỏa thuận thế đi," Phong Dực gật đầu, lòng nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng ngàn cân.


Bằng cách biến gia đình thành nhân sự quân nhu, anh không chỉ bảo vệ được tính mạng của họ trước sự truy sát ngầm của vây cánh Hắc Sâm, mà còn giúp cha anh có môi trường sạch sẽ để điều trị căn bệnh phổi đen dưới sự chăm sóc của Trương Đại Phu.


***


Chiều muộn, trước khi chuyến xe lừa của Lão Lưu chính thức khởi hành, Phong Dực quay trở lại gian phòng nhỏ của gia đình tại khu quân sự an toàn để từ biệt.


Phong Hoài ngồi trên giường tre sạch sẽ, sắc mặt đã khá hơn rất nhiều nhờ hơi ấm từ bộ biến áp sưởi ấm phẳng đặt ở góc phòng. Ông nhìn Phong Dực, đôi bàn tay gầy gộc, chai sạn vì búa đập đá khẽ run run nắm lấy vai con trai.


"Dực Nhi..." Giọng ông nghẹn ngào, chứa đựng sự lo lắng tột cùng của một người cha. "Thủ đô Solaria là nơi tập trung giới quý tộc và các đại pháp sư quyền lực nhất vương quốc. Tư duy lập dị của con... những sơ đồ phẳng kỳ lạ của con... sẽ khiến con gặp nguy hiểm tính mạng bất cứ lúc nào. Cha thà làm phu mỏ nghèo khổ cả đời, cũng không muốn thấy con phải chịu chung số phận mất tích như chú ba của con..."


"Cha, yên tâm đi," Phong Dực khẽ nắm lấy bàn tay thô ráp của cha mình, ánh mắt kiên định tuyệt đối. "Con đi không phải để tranh giành danh vọng học thuật với họ. Con đi là để tìm kiếm tri thức nguyên bản, để lật đổ sự độc quyền tàn nhẫn đang bòn rút sinh mạng của những người thợ mỏ như cha. Con sẽ trở về, mang theo phương pháp chữa trị tận gốc căn bệnh phổi đen cho cha."


Phong Linh chạy tới, ôm chầm lấy hông Phong Dực. Cô bé khóc thút thít, đôi bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào lồng ngực anh. Đúng lúc đó, chiếc vòng thạch thô của mẹ trên cổ tay cô bé khẽ phát ra một luồng sáng lam nhạt dịu nhẹ, cộng hưởng với chiếc huy hiệu lăng kính thạch anh tím đang cất giấu trong ngực áo Phong Dực.


Một dòng dao động thông tin kỳ lạ, mờ nhạt từ chiếc vòng tay khẽ lướt qua bộ não phân tích của Phong Dực. Chiếc kính HUD trong túi áo anh khẽ nhấp nháy cảnh báo một chuỗi mã nguồn ẩn dạng 'Ghi đè' (Override) chưa được kích hoạt hoàn toàn.


"Chiếc vòng tay này... thực sự chứa đựng một bí mật lớn hơn thế," Phong Dực thầm nghĩ, thắt chặt thêm lòng quyết tâm giải mã triệt để hệ thống ma pháp vương quốc.


"Linh Nhi, ở lại phải ngoan ngoãn nghe lời cha và Trương Đại Phu nhé," Phong Dực dịu giọng dặn dò em gái, lau đi giọt nước mắt trên má cô bé. "Anh hai đi rồi sẽ sớm về đón em."


"Vâng, anh hai... Linh Nhi sẽ đợi anh," cô bé gật đầu dứt khoát.


Phong Dực đứng dậy, quay người bước ra khỏi gian phòng ấm áp, hướng thẳng về phía cổng doanh trại nơi Diệp Chiêu Anh và chuyến xe lừa của Lão Lưu đang chờ đợi. Hậu phương đã được sắp đặt an toàn tuyệt đối dưới sự bảo hộ của quân đội biên phòng. Giờ đây, anh đã sẵn sàng dấn thân vào giông bão kinh đô.


Thế nhưng, ngay khi Phong Dực vừa bước chân ra đến quảng trường chính của doanh trại, một tiếng sắt thép va chạm dồn dập vang lên.


Một binh sĩ truyền tin biên phòng, toàn thân giáp sắt bám đầy tuyết tím lạnh giá, thở hổn hển lao sầm vào sảnh chỉ huy, quỳ sụp xuống trước mặt Tướng Tiêu Viễn Sơn:


"Báo... Báo cáo Tướng quân khẩn cấp! Vết nứt không gian phía Bắc đột ngột rò rỉ một lượng lớn năng lượng hỗn loạn màu tím đậm! Luồng mana hỗn loạn đã seep (rò rỉ) xuống lòng đất sâu, kích hoạt giao thức tự động của một Quái thú Thiết Giáp cổ đại khổng lồ dưới lòng đất mỏ phế thải! Nó đang di chuyển với tốc độ cực nhanh, hướng thẳng về phía thôn Thạch Gia nằm sát thung lũng sương mù!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!