Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Sứ Giả Từ Kinh Đô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của ngày thứ ba sau đợt bão tuyết tím khẽ lách qua khe cửa sổ bằng đá cẩm thạch thô của Doanh trại biên phòng Lũy Thép, rọi những vệt sáng lốm đốm lên chiếc bàn gỗ sồi sần sùi.


Phong Dực ngồi yên lặng trên mép giường điều trị, lồng ngực khẽ phập phồng. Cơn đau buốt từ vết bỏng rát đỏ tấy trên da ngực – nơi chiếc áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần dưới nhiệt lượng phản phệ của nguyền chú hắc ám đêm qua – vẫn âm ỉ truyền đến từng hồi. Anh khẽ nhíu mày khi Diệp Chiêu Anh nhẹ nhàng miết một lớp cao dược màu xanh lục thẫm của Trương Đại Phu lên vết thương.


"Anh nên ngồi im," Diệp Chiêu Anh khẽ trách, đôi mắt thông minh của cô lộ rõ vẻ xót xa. Cô cẩn thận quấn lại dải băng gạc trên bàn tay phải của anh. Vết rỉ máu tươi trên băng gạc cũ đã khô lại thành một màu nâu sẫm, nhưng chỉ cần Phong Dực cử động nhẹ, miệng vết thương do phản phệ mana chồng chất từ đêm khắc khiên lại rách ra, rỉ thêm vài vệt đỏ tươi ấm nóng.


"Ta không sao," Phong Dực khàn giọng đáp. Anh dùng bàn tay trái lành lặn cầm lấy mảnh mật thư cháy xém của Tư Đồ Dạ đặt trên bàn. Nét chữ viết tay bằng mực ma pháp đỏ ngầu của vị đại pháp sư hoàng gia vẫn lấp lánh thứ ánh sáng đầy đe dọa. "Hắc Sâm đã trốn thoát về kinh đô cùng Hắc Sát Đội. Gã mang theo toàn bộ tài liệu quặng lậu, đồng nghĩa với việc Tư Đồ Dạ đã biết về sự tồn tại của ta. Chúng ta không có nhiều thời gian."


"Tướng quân Tiêu đã phái binh sĩ bảo vệ cha anh và Phong Linh tại khu quân sự an toàn nhất của doanh trại," Diệp Chiêu Anh thắt nút dải băng gạc dứt khoát rồi đứng thẳng dậy, chiếc áo choàng thợ khắc xám tro bụi bặm khẽ bay nhẹ. "Nhưng anh nghĩ quân đội biên phòng có thể che chở cho chúng ta mãi mãi trước sắc lệnh hoàng gia của Tể tướng Ôn Đức và Hiệp hội Ma pháp sao?"


*Cạch.*


Cánh cửa gỗ dày nặng của phòng tiếp khách quân sự bị đẩy ra. Tướng quân Tiêu Viễn Sơn bước vào với những bước chân nặng nề, dứt khoát. Bộ chiến giáp thép nặng nề đầy vết chém của ông khẽ va chạm vào nhau phát ra những âm thanh lạnh lùng. Gương mặt râu hùm hàm én xám bạc của vị chiến tướng bậc năm trầm mặc một cách đáng sợ.


"Phong Dực, có khách quý từ kinh đô đến," Tiêu Viễn Sơn trầm giọng nói, đôi mắt chim ưng khẽ liếc qua bàn tay quấn băng của anh. "Sứ giả Tư Mã của Học viện Ma pháp Hoàng gia Solaria vừa đặt chân đến doanh trại biên phòng. Ông ta dẫn theo một đội cận vệ hoàng gia và yêu cầu gặp người đã cải tiến tấm khiên của Thương Vân."


Diệp Chiêu Anh biến sắc, bàn tay cô theo bản năng siết chặt lấy chuôi chiếc bút khắc cổ xưa của cha giắt bên hông: "Là người của Hiệp hội? Chúng đến nhanh như vậy sao?"


"Không," Tiêu Viễn Sơn lắc đầu, giọng ông dịu đi một chút nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Tư Mã là người trung lập. Ông ta là Chấp sự học viện hoàng gia bậc bốn, một học giả trận pháp trung cấp thực thụ. Ông ta không thuộc phe cánh thủ cựu của Tư Đồ Dạ, nhưng việc ông ta xuất hiện ở đây vào lúc này... vừa là cơ hội, vừa là một cái bẫy vô hình."


"Ta sẽ đi gặp ông ta," Phong Dực điềm tĩnh đứng dậy. Dù thể chất phàm nhân của anh đang kiệt quệ, tinh thần lực dưới một phần trăm gây ra cơn nhức đầu dữ dội, nhưng tư duy logic của một nhà thiết kế UX/UI hiện đại buộc anh phải đối mặt với dòng chảy thông tin mới này để tìm ra kẽ hở hệ thống.


***


Sảnh chính của Doanh trại biên phòng Lũy Thép được xây dựng bằng những khối đá cẩm thạch thô kiên cố, lạnh buốt. Giữa sảnh, một người đàn ông trung niên nho nhã đang đứng nghiêm trang. Ông khoác trên mình chiếc áo choàng học viện hoàng gia màu xanh lam thêu hoa văn chỉ bạc tinh xảo, phong thái quý phái hoàn toàn tương phản với sự khô cằn, bụi bặm của vùng biên cương.


Đó chính là Sứ giả Tư Mã.


Trên chiếc bàn đá trước mặt ông, tấm khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng của Thương Vân đang được đặt trang trọng. Sứ giả Tư Mã đang đeo một chiếc kính lăng kính hoàng gia khảm thạch anh tím phát sáng dịu nhẹ trên mắt, cúi rạp người xuống để quan sát từng đường vân trận pháp khắc trên bề mặt hợp kim sắt dẫn ma.


"Kỳ diệu... thực sự là kỳ diệu..." Tư Mã lẩm bẩm, những ngón tay thon dài thanh lịch của ông khẽ vuốt dọc theo đường cong tối giản của trận pháp phẳng. "Không có một ký tự kính ngữ nào. Toàn bộ hệ thống chú văn rườm rà của hoàng gia đã bị xóa sạch... Chỉ bằng ba nét vẽ cong mượt mà uốn lượn... Làm sao có thể điều phối dòng chảy mana thô ráp qua tạp chất sắt oxit mượt mà đến thế này?"


"Là ta đã vẽ nó," Phong Dực bước vào sảnh, giọng nói điềm tĩnh vang lên.


Sứ giả Tư Mã giật mình, xoay người lại. Chiếc kính lăng kính trên mắt ông khẽ dao động, quét qua cơ thể gầy gò nhợt nhạt, bàn tay quấn băng rỉ máu và khóe mũi vẫn còn vệt máu khô của Phong Dực. Sự ngạc nhiên tột độ hiện rõ trên gương mặt nho nhã của vị sứ giả kinh đô.


"Cậu... cậu chính là người đã tối ưu hóa tấm khiên này sao?" Tư Mã bước nhanh tới, giọng ông run lên vì phấn khích học thuật. Ông nâng chiếc kính lăng kính hoàng gia lên để kiểm tra cấu trúc màng bảo vệ của khiên một lần nữa. "Hiệu suất lọc mana đạt tới tám mươi lăm phần trăm! Bằng một viên đá dẫn ma phế thải chứa đầy tạp chất sắt! Chú thức phòng ngự kích hoạt chỉ trong vòng không phẩy năm giây! Cậu có biết đây là khái niệm gì không?"


"Đó chỉ là một thiết kế giao diện tối giản," Phong Dực bình thản đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào vị sứ giả không chút e sợ. "Hệ thống chú ngữ cũ của các ngài quá cồng kềnh. Nó giống như việc chạy một phần mềm nặng nề, đầy rác trên một phần cứng cũ nát. Ta chỉ loại bỏ các ký tự rác, khơi thông dòng chảy mana theo quy luật chất lưu vật lý mà thôi."


"Ký tự rác?" Tư Mã khẽ rùng mình trước thuật ngữ mới lạ của Phong Dực. Ông thở hắt ra một hơi, chiếc kính lăng kính thạch anh tím trên tay khẽ hạ xuống. "Cậu gọi những chú ngữ thánh thần vạn năm của hoàng gia là 'ký tự rác' sao? Nhưng... cậu nói đúng. Ta đã dùng kính lăng kính hoàng gia để kiểm tra cấu trúc trận pháp phẳng của cậu. Toàn bộ các vòng lặp năng lượng ẩn trích xuất sinh mệnh lực – thứ mà Hiệp hội gọi là 'ký tự thánh thần' – đã bị cậu xóa sạch không còn một nét."


Phong Dực im lặng quan sát phản ứng của Tư Mã. Nhãn quan phân tích của anh nhận ra vị sứ giả này thực sự là một học giả đam mê chân lý, không bị đầu độc bởi giáo điều quý tộc.


"Phong Dực," Tư Mã nghiêm nét mặt, giọng ông trầm xuống đầy lo ngại. "Cậu là một thiên tài ngàn năm có một. Nhưng cậu có biết bản thiết kế tối giản này của cậu chính là một lời tuyên chiến trực tiếp với Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia không? Việc xóa bỏ các ký tự kính ngữ đồng nghĩa với việc cậu bypass hoàn toàn hệ thống kiểm duyệt và thu phí bản quyền của họ. Tại thủ đô Solaria, đại pháp sư Tư Đồ Dạ đã nhận được báo cáo từ Hắc Sâm. Kinh đô hiện tại là một hang cọp đầy rẫy các học giả bảo thủ đang giăng sẵn thiên la địa võng để tiêu diệt cậu dưới tội danh 'dị giáo ngôn từ'."


"Ta biết," Phong Dực điềm tĩnh chỉ tay vào mảnh mật thư cháy xém trên bàn. "Tư Đồ Dạ đã phát lệnh truy nã ta. Nhưng nếu ta ở lại biên giới này, vây cánh của Hiệp hội và tàn dư của Hắc Sâm cũng sẽ tìm mọi cách để bóp chết ta và gia đình ta."


"Vậy nên, cậu phải đi với ta," Sứ giả Tư Mã dứt khoát nói. Ông thò tay vào trong tay áo choàng lụa lam, rút ra một chiếc hộp nhỏ bằng đồng thau chạm khắc tinh xảo. Khi nắp hộp mở ra, một chiếc huy hiệu lăng kính bằng thạch anh tím phát ra luồng sáng dịu nhẹ, thuần khiết bừng sáng cả căn sảnh lạnh lẽo.


"Đây là Huy hiệu lăng kính đặc cách tuyển thẳng của Học viện Ma pháp Hoàng gia Solaria," Tư Mã nâng chiếc huy hiệu bằng cả hai tay, ánh mắt ông rực sáng vẻ kiên định. "Dưới tư cách là Chấp sự học viện, ta chính thức trao cho cậu tấm vé đặc cách này. Chỉ cần cậu bước vào học viện, dưới danh nghĩa một học viên đặc cách của hoàng gia, ngay cả Hiệp hội Ma pháp cũng không thể tùy tiện dùng vũ lực bắt giữ cậu mà không qua phiên tòa học thuật tối cao. Đây là lá chắn pháp lý duy nhất có thể bảo vệ mạng sống của cậu lúc này."


Diệp Chiêu Anh bước lên một bước, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Sứ giả Tư Mã, ngài muốn đưa anh ấy vào trung tâm của sự độc quyền ma pháp sao? Ở đó, mỗi bước đi của anh ấy đều sẽ bị hàng ngàn ánh mắt quý tộc giám sát."


"Nhưng đó cũng là nơi duy nhất chứa đựng Bản thảo sáng thế gốc," Phong Dực đột ngột ngắt lời cô. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc huy hiệu thạch anh tím, bộ não phân tích của anh đang hoạt động với tốc độ tối đa.


Anh hiểu rõ quy luật của trò chơi này. Muốn dân chủ hóa tri thức ma pháp, muốn đưa những trận pháp tối giản phòng ngự và sưởi ấm đến với mọi người dân bình dân để lật đổ sự độc quyền của giới quý tộc, anh không thể chỉ trốn tránh ở một biên trấn nhỏ hẻo lánh Lũy Thép này. Anh phải thâm nhập vào tận cùng của hệ điều hành ma pháp vương quốc – mật thất tối cao của Học viện Hoàng gia – để tìm kiếm bản thảo gốc chưa bị Hiệp hội chỉnh sửa, giải mã triệt để mã độc hút sinh mệnh của thần điện.


"Ta nhận," Phong Dực vươn bàn tay trái lành lặn đón lấy chiếc huy hiệu lăng kính thạch anh tím. Cảm giác mát lạnh từ tinh thể tinh khiết truyền qua lòng bàn tay, xoa dịu đi phần nào cơn đau nhức nhối nơi đại não.


Sứ giả Tư Mã mỉm cười nhẹ nhõm, rồi đặt thêm một túi da dê nặng trịch lên bàn. Tiếng kim loại va chạm giòn giã phát ra từ bên trong. "Đây là một trăm Đồng vàng Solaria – lộ phí do học viện hỗ trợ để cậu di chuyển lên thủ đô. Ngoài ra, ta đã ký lệnh thông quan chính thức cho cậu và cộng sự của cậu."


Đúng lúc đó, một giọng nói hống hách, đầy tính toán vang lên từ phía cửa sảnh:


"Sứ giả Tư Mã! Xin hãy dừng tay!"


Vương Tử Hiên – vị trưởng tộc trẻ tuổi của gia tộc Vương thị biên thùy – bước vào sảnh cùng hai tên vệ sĩ tư nhân mặc giáp nhẹ. Gã mặc chiếc áo choàng lụa đắt tiền khảm ngọc bích biên giới, tay cầm chiếc quạt giấy khảm xương thú tinh xảo khẽ lay động. Gương mặt gã lộ rõ vẻ tham lam khi nhìn thấy tấm khiên phẳng trên bàn.


"Vương Tử Hiên? Ngươi đến đây làm gì?" Tướng Tiêu Viễn Sơn trầm giọng, thanh đại đao trảm mã bên hông khẽ nhúc nhích phát ra sát khí lạnh lùng.


"Tướng quân Tiêu, xin bớt giận," Vương Tử Hiên khẽ cúi người chào Sứ giả Tư Mã một cách giả tạo, rồi quay sang Phong Dực với một nụ cười đầy cơ hội. "Phong Dực thợ phụ... à không, Phong Dực thợ chính. Ta nghe nói bút khắc thạch anh rỗng tự chế của ngươi đã bị vỡ vụn hoàn toàn sau kỳ thi sát hạch. Không có công cụ, ngươi tiến về thủ đô cũng chỉ là một kẻ phế nhân không ma lực. Gia tộc Vương thị chúng ta sở hữu ba mỏ đá phụ rìa biên trấn, chứa rất nhiều quặng thạch thô chất lượng cao. Ta sẵn sàng bỏ ra một vạn đồng vàng Solaria để mua đứt bản quyền thiết kế bút khắc thạch anh rỗng và tấm khiên phẳng này của ngươi! Ngươi chỉ cần ở lại biên giới làm thợ khắc độc quyền cho gia tộc ta, cuộc sống vinh hoa phú quý cả đời không lo, việc gì phải mạo hiểm mạng sống tiến vào thủ đô đầy giông bão?"


Phong Dực khẽ khẩy cười, ánh mắt anh nhìn Vương Tử Hiên như nhìn một dòng code lỗi thời: "Một vạn đồng vàng? Vương thiếu gia, công nghệ tối giản của ta được tạo ra là để bảo vệ sinh mạng của mọi binh lính bình dân và người dân nghèo khổ ở biên cương này, chứ không phải để biến thành công cụ độc quyền làm giàu cho gia tộc của ngươi. Bản quyền thiết kế này... ta không bán."


"Ngươi!" Vương Tử Hiên biến sắc, gương mặt vặn vẹo vì bị từ chối thẳng thừng trước mặt sứ giả hoàng gia. "Tên thợ đá quèn kiêu ngạo! Không có sự hỗ trợ tài chính của Vương gia ta, ngươi lấy gì để chế tạo lại bút khắc mới? Ngươi lấy gì để sống sót qua trạm kiểm soát nghiêm ngặt của Hiệp hội ở cổng thủ đô?"


"Việc đó không phiền Vương thiếu gia lo liệu," Tướng Tiêu Viễn Sơn bước lên chắn trước Phong Dực, uy áp của vị chiến tướng bậc năm bùng phát khiến Vương Tử Hiên phải run rẩy lùi lại ba bước. "Binh đoàn biên phòng Lũy Thép sẽ bảo vệ tuyệt đối gia đình thợ đá của Phong Dực ở lại biên thùy dưới danh nghĩa công nhân kỹ thuật quân nhu. Bất kỳ kẻ nào dám động vào cha và em gái cậu ấy... thanh đại đao này của ta sẽ không nương tay!"


Vương Tử Hiên nghiến răng phẫn nộ, gã liếc nhìn Sứ giả Tư Mã rồi hậm hực vung quạt, dẫn theo vệ sĩ bỏ đi trong sự nhục nhã.


Sứ giả Tư Mã nhìn theo bóng dáng Vương Tử Hiên, rồi quay lại nhìn Phong Dực đầy kính phục: "Cậu thực sự mang một căn tính khác biệt. Không bị lung lay bởi tiền bạc, không sợ hãi trước quyền lực. Cậu quả thực xứng đáng với chiếc huy hiệu này."


Phong Dực quay sang nhìn Diệp Chiêu Anh. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt sắc sảo của nữ thợ khắc lộ rõ vẻ quyết tâm: "Ta sẽ đi cùng anh. Công lý cho cha ta Diệp Hoài Sơn... ta phải tự tay đòi lại từ Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia tại kinh đô."


"Tốt lắm," Phong Dực siết chặt chiếc huy hiệu lăng kính thạch anh tím trong bàn tay quấn băng. Những vệt máu đỏ tươi khẽ thấm qua lớp vải trắng, phản chiếu ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ của màng bảo vệ vĩnh cửu ngoài thành đang tỏa sáng vững chắc bảo vệ biên cương.


Level 1 của hành trình tối giản hóa ma pháp tại biên cương Lũy Thép đã khép lại bằng một chiến thắng công nghệ rực rỡ. Nhưng trước mắt Phong Dực, chuyến xe lừa hướng về thủ đô Solaria đang chờ đợi anh băng qua những cấm địa đầy rẫy hiểm họa ăn mòn, mở ra Level 2 đầy phong ba bão táp học thuật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!