Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Nét Vẽ Tối Giản Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ma thuật màu tím rít lên từng hồi điên cuồng bên ngoài vách gỗ của căn nhà tồi tàn, dội những luồng gió lạnh buốt xương vào thẳng khe cửa. Gió tuyết mang theo những hạt bụi thạch anh li ti phát ra thứ ánh sáng tím mờ ảo, ma mị nhưng đầy chết chóc. Trong căn phòng chật hẹp, nhiệt độ đang giảm xuống với tốc độ chóng mặt. Những mảng sương giá bắt đầu bám dày trên các mép gỗ mục nát, biến căn nhà thành một chiếc hầm băng thu nhỏ.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Phong Hoài – người cha gầy gò của Phong Dực – đang co quắp dưới tấm chăn mỏng rách nát. Tiếng thở của ông khò khè, nặng nề như tiếng búa đập rỉ sét dưới lòng đất. Căn bệnh phổi đen mãn tính do hít phải bụi quặng dẫn ma lâu năm đang tàn phá lồng ngực ông. Mỗi khi gió tuyết bên ngoài rít lên, ông lại lên cơn ho khan xé lòng, lồng ngực rung bần bật, đôi mắt đục ngầu ứa nước mắt vì đau đớn.


Ngay bên cạnh bếp lò trống rỗng, Phong Linh gầy yếu đang ngồi bó gối. Cô bé mười hai tuổi gầy gò như một nhánh củi khô, đôi môi nhỏ nhắn đã chuyển sang sắc tím tái nhợt nhạt vì lạnh. Cơ thể cô bé run rẩy không ngừng, hai bàn tay đan chặt vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi. Căn bệnh nghẽn mạch mana bẩm sinh khiến dòng chảy năng lượng tự nhiên trong cơ thể cô bé bị đông cứng. Khi nhiệt độ môi trường giảm sâu, cái lạnh từ bên ngoài sẽ cộng hưởng với hàn khí trong kinh mạch, biến cơ thể cô bé thành một khối băng sống.


Trên cổ tay gầy guộc của Phong Linh, chiếc vòng thạch thô cũ kỹ - di vật duy nhất của người mẹ quá cố Lâm Thư Diệp - đang phát ra một luồng sáng lam nhạt yếu ớt. Đó là chút mana tinh khiết dự phòng cuối cùng đang tự động giải phóng để bảo vệ tim mạch cho cô bé. Nhưng luồng sáng ấy cứ chập chờn, mờ dần đi như ngọn đèn trước gió bão.


"Linh Nhi, ráng chịu đựng một chút. Anh hai sẽ tìm ra cách sưởi ấm ngay bây giờ."


Phong Dực khàn giọng nói, đôi bàn tay phàm trần của anh đã cóng buốt đến mức mất đi cảm giác ở các đầu ngón tay. Anh quỳ bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trước mặt là mẩu thạch thô phế thải mà anh đã nhặt được từ xưởng khắc đá số 9. Khối đá xám xịt, sần sùi, chỉ to bằng lòng bàn tay và chứa đầy những đường vân sắt tạp chất màu đỏ sẫm chạy ngang dọc. Trong mắt những thợ khắc đá chính thức của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia, mẩu đá này là thứ rác thải hoàn toàn vô dụng, bởi các tạp chất sắt sẽ làm đứt gãy và nghẽn luồng mana, gây nổ tung tinh thể nếu cố tình khắc các trận pháp sưởi ấm truyền thống.


Nhưng Phong Dực không có lựa chọn nào khác. Cuộc khủng hoảng thiếu hụt đá ấm mùa đông do sự đầu cơ của thương hội Vạn Lợi và giám thị Hắc Sâm đã vắt kiệt mọi hy vọng mua sắm của người nghèo. Anh không có tiền vàng để mua những viên đá ấm nạp sẵn mana đắt đỏ của giới quý tộc. Anh chỉ có mẩu thạch thô phế thải này, một chiếc dũa sắt rỉ sét, và một chiếc bút khắc bằng sắt cũ mòn vẹt đầu ngòi.


Quan trọng nhất, anh có tư duy của một nhà thiết kế UX/UI hiện đại.


"Ma pháp ở thế giới này thực chất là một hệ điều hành bị chèn quá nhiều code rác." Phong Dực thầm nghĩ, đôi mắt anh nheo lại khi quan sát cấu trúc chú ngữ sưởi ấm tiêu chuẩn 'Sol-Deus Calor' dài 150 ký tự trong ký ức. "Giới quý tộc đã cố tình viết ra một giao diện cực kỳ rườm rà để độc quyền tri thức. Họ nhồi nhét hàng tá ký tự kính ngữ ca tụng thần linh, vẽ ra những vòng tròn đồng tâm phức tạp để phô trương quyền lực. Nhưng về mặt kỹ thuật, đó là một thiết kế tồi tệ tột cùng."


Anh nhắm mắt lại, hình dung dòng chảy mana giống như một chất lưu vật lý chạy trong các đường ống. Khi dòng mana thô đi qua các góc bẻ 90 độ của các ký tự chú ngữ truyền thống, nó sẽ sinh ra hiện tượng cuộn xoáy dữ dội, tạo ra nội lực cản cực lớn. Lực cản này biến phần lớn mana thành nhiệt lượng thừa lãng phí tỏa ra không trung thay vì tập trung vào mục tiêu sưởi ấm, đồng thời làm tăng áp suất nội bộ, dễ gây nóng chảy mạch vẽ và nổ vỡ tinh thể nền. Hiệu suất lọc mana của hệ thống cũ chỉ đạt vỏn vẹn 10%.


"Mình phải refactor lại toàn bộ đoạn code này. Loại bỏ hoàn toàn các ký tự rác hoàng gia. Thiết kế một giao diện tối giản nhất có thể."


Phong Dực mở mắt, cầm chiếc dũa sắt rỉ lên. Anh bắt đầu mài nhẵn bề mặt của mẩu thạch thô phế thải. Tiếng dũa sắt cọ xát vào đá vang lên *sột soạt, sột soạt* giữa tiếng gió gầm rú ngoài cửa. Từng hạt bụi đá màu xám nhạt rơi xuống, để lộ ra một mặt phẳng tương đối nhẵn mịn ở giữa khối đá thô. Phong Dực miết ngón tay cái lên mặt phẳng, cảm nhận độ nhám vật lý. Anh cần một bề mặt phẳng hoàn hảo để dòng chảy mana không bị cản trở bởi các vết nứt vi mô.


"Bắt đầu thử nghiệm lần một."


Phong Dực cầm chiếc bút khắc sắt cũ lên. Đôi bàn tay anh run rẩy vì lạnh, khớp xương ngón tay đau nhức nhối. Anh cố gắng nhớ lại cấu trúc tối giản hóa chú thức mà anh đã phác thảo trong đầu. Anh định khắc một trận pháp sưởi ấm rút gọn gồm 15 ký tự cốt lõi, vẫn giữ lại một vài vòng tròn đồng tâm nhỏ để ổn định dòng chảy theo lối mòn tư duy cũ.


Anh đặt ngòi bút sắt xuống mặt đá, dùng lực cánh tay ấn mạnh để vạch ra nét khắc đầu tiên. Ngòi bút sắt cũ mòn vẹt rít lên một tiếng chói tai trên bề mặt thạch anh cứng nhắc.


*Két...*


Nét vẽ bị lệch do tay anh quá lạnh và run rẩy. Ngòi bút trượt qua một đường vân sắt tạp chất màu đỏ sẫm. Ngay lập tức, một luồng mana thô ráp tự do từ bão tuyết bên ngoài rò rỉ qua khe cửa, bị hút vào nét khắc lỗi.


*Bùm!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo tia lửa màu tím nhạt bùng phát. Mẩu thạch thô nứt toác làm đôi. Luồng mana phản phệ dội ngược lại lòng bàn tay Phong Dực, tạo ra một vết bỏng rát màu đỏ tấy trên các ngón tay anh. Cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đại não khiến anh rên nhẹ một tiếng, trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh.


"Khụ... khụ khụ... Dực nhi... đừng phí sức nữa..." Phong Hoài gượng thốt lên từ giường, giọng nói yếu ớt vô cùng. "Mạch đá phế thải... không thể khắc được trận pháp đâu... Đừng làm bản thân bị thương..."


"Anh hai..." Phong Linh khóc nấc lên, cô bé cố gắng lết lại gần, dùng hai bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của mình ôm lấy bàn tay bị bỏng của Phong Dực. "Em không lạnh nữa đâu... Anh đừng vẽ nữa... tay anh chảy máu rồi..."


Nhìn vết bỏng trên tay và khuôn mặt tím tái vì lạnh của em gái, trái tim Phong Dực thắt lại đau đớn. Nỗi sợ hãi thất bại bóp nghẹt lồng ngực anh. Thể chất yếu ớt của một thợ phụ phàm nhân này không có ma lực để bảo vệ bản thân, cũng không có tiền bạc để mua sự sinh tồn từ giới cai trị. Nếu anh bỏ cuộc lúc này, cả gia đình sẽ chết cóng trước khi thời hạn ba ngày của Trương Quản Sự kết thúc.


"Không, mình không được dừng lại. Lần thất bại vừa rồi là do mình vẫn còn quá bảo thủ!" Phong Dực cắn chặt môi đến bật máu, dùng sự đau đớn vật lý để ép bản thân tỉnh táo lại. "Mình vẫn cố giữ lại các vòng tròn đồng tâm và các ký tự chuyển tiếp rườm rà của hệ thống cũ. Trên một phần cứng tồi tệ chứa đầy tạp chất sắt như mẩu thạch thô này, bất kỳ cấu trúc phức tạp nào cũng là tự sát. Thiết kế càng phức tạp, tỷ lệ lỗi càng cao. Phải tối giản hơn nữa! Tối giản đến mức cực hạn!"


Anh gạt mẩu đá vỡ sang một bên, nhặt lên mẩu thạch thô phế thải thứ hai – mẩu đá cuối cùng còn sót lại trong phòng. Anh dùng dũa sắt mài dũa điên cuồng, bỏ qua cơn đau nhức nhối ở các khớp ngón tay. Tiếng dũa đá vang lên dồn dập, hòa cùng nhịp tim đập loạn xạ của anh.


Lần này, Phong Dực quyết định vứt bỏ hoàn toàn mọi quy tắc thiết kế của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Anh áp dụng Quy tắc dòng chảy chất lưu mana và Tư duy tối giản hóa chú thức một cách triệt để nhất.


"Nếu mana hoạt động như chất lưu, thì giao diện tối ưu nhất cho nó không phải là các ký tự vuông vức hay các vòng tròn khép kín, mà là các đường cong Bezier mượt mà, không có góc nhọn 90 độ để tránh tạo ra hiện tượng cuộn xoáy cuồng bạo. Mình sẽ chỉ dùng đúng ba nét vẽ phẳng liên tục (Quy tắc ba nét vẽ vàng)."


Anh nhắm mắt, hình dung ra sơ đồ nhiệt dòng chảy trong đầu:

- Nét thứ nhất: Cổng nạp (Input Node). Một đường cong hình parabol mượt mà bắt đầu từ rìa khối đá, có nhiệm vụ thu hút và dẫn luồng mana thô tự do từ bão tuyết bên ngoài vào tâm đá mà không cần dùng đến trượng phép sạc năng lượng.

- Nét thứ hai: Vòng chuyển hóa năng lượng (Processing Loop). Một đường xoắn ốc Bezier đồng tâm mở rộng dần, không có điểm cắt chéo, giúp nén dòng mana chảy tuần hoàn với vận tốc tối đa để kích thích các phân tử thạch anh rung động sinh nhiệt.

- Nét thứ ba: Giao diện tỏa nhiệt (Output Grid). Một nét vẽ thẳng dứt khoát kéo dài từ tâm vòng xoắn ra rìa đối diện, đóng vai trò như một bộ tản nhiệt phẳng, phân tán nhiệt lượng đều khắp bề mặt đá mà không tích tụ áp suất gây nổ.


"Ba nét vẽ. Không kính ngữ. Không hoa văn trang trí. Tốc độ kích hoạt sẽ giảm xuống mức tối thiểu, hiệu suất lọc mana sẽ đạt mức tối đa."


Phong Dực mở mắt. Đôi mắt anh lúc này sáng rực lên một cách kỳ lạ, hoàn toàn tập trung vào khối đá phẳng trước mặt. Cơn bão tuyết bên ngoài dường như đã lùi xa, tiếng gió hú biến mất, chỉ còn lại dòng chảy năng lượng vô hình đang dao động trong không gian hẹp của căn phòng.


Anh cầm chiếc bút khắc sắt cũ lên. Lần này, anh không dùng lực thô bạo để ấn ngòi bút. Anh thả lỏng cổ tay, điều hòa nhịp thở theo nhịp dao động của từ trường ma pháp nhẹ dưới nền nhà gỗ - từ trường được tạo ra từ mạch đá phế thải bên dưới căn nhà mà ông nội Phong Kiến đã xây dựng năm mươi năm trước.


*Xẹt...*


Nét vẽ thứ nhất được vạch ra. Ngòi bút sắt lướt đi trên mặt đá thạch anh phẳng một cách mượt mà một cách kỳ lạ. Phong Dực cảm nhận được ngòi bút đang lách qua các tinh thể sắt tạp chất một cách khéo léo, tựa như một dòng nước chảy rẽ qua những kẽ đá ngầm. Đường cong parabol hoàn hảo hiện lên trên mặt đá xám, phát ra một luồng sáng xanh lam mờ ảo.


Phong Linh nín thở nhìn anh trai, đôi mắt to tròn ngập tràn sự kinh ngạc. Cô bé chưa từng thấy bất kỳ thợ khắc đá nào đi một nét vẽ mượt mà và dứt khoát đến như vậy. Không có sự ngập ngừng, không có sự lắp ghép rườm rà.


Nhiệt độ trong phòng tiếp tục giảm sâu. Hơi thở của Phong Linh bắt đầu yếu dần, đôi mắt cô bé khép hờ, cơ thể lạnh ngắt như băng đá.


"Linh Nhi! Giữ vững tinh thần!" Phong Dực hét lên trong lòng, tinh thần lực của anh căng ra như dây đàn. Cơn đau đầu dữ dội ập đến do não bộ phải tính toán tọa độ đường cong Bezier thời gian thực để tránh các vết nứt vi mô trên đá.


Anh đặt ngòi bút vào điểm cuối của nét thứ nhất, bắt đầu nét thứ hai. Đường xoắn ốc Bezier đồng tâm được vẽ ra bằng một lực tay đều đặn tuyệt đối. Ngòi bút sắt cũ như hòa làm một với ý chí của Phong Dực. Dòng mana thô từ bão tuyết bên ngoài bắt đầu bị hút mạnh vào cổng nạp parabol, chảy cuồn cuộn vào đường xoắn ốc mới vẽ. Nó tăng tốc, xoay tròn liên tục trong lòng khối đá phế thải, nhưng nhờ thiết kế đường cong Bezier mượt mà, dòng mana chảy cực nhanh mà không hề sinh ra bất kỳ điểm tụ nhiệt màu đỏ rực nào gây nghẽn dòng.


Nét khắc thứ hai hoàn thành. Khối thạch thô bắt đầu phát ra tiếng rung động trầm thấp *u u...* nhè nhẹ.


Nhưng ngay lúc đó, tay phải của Phong Dực bị chuột rút dữ dội do phải duy trì độ chính xác cơ học dưới cái lạnh cực hạn. Ngón tay anh cứng đờ, chiếc bút khắc suýt nữa tuột khỏi tầm tay.


Bên giường, Phong Linh đã hoàn toàn nhắm mắt, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. Chiếc vòng thạch thô trên cổ tay cô bé đã tắt lịm ánh sáng.


"Nét cuối cùng! Phải hoàn thành nó!"


Phong Dực gầm lên trong đầu. Anh dùng bàn tay trái lạnh ngắt bóp chặt lấy cổ tay phải để giữ thăng bằng, ép các ngón tay cứng đờ phải siết chặt chuôi bút khắc. Tinh thần lực của anh cạn kiệt đến mức cực hạn, mắt anh mờ đi, máu mũi bắt đầu chảy ra từng giọt đỏ tươi rơi xuống mặt bàn gỗ.


Anh đặt ngòi bút vào tâm đường xoắn ốc, vung tay kéo một đường thẳng dứt khoát hướng ra rìa ngoài đối diện.


*Xoẹt!*


Nét khắc thứ ba hoàn thành đúng vào khoảnh khắc hơi thở của Phong Linh dường như dừng lại.


Nét vẽ cuối cùng vừa khép lại, mẩu thạch anh bỗng rung lên bần bật dưới áp lực của luồng mana thô ráp từ bão tuyết tràn vào, liệu giao diện tối giản này có chịu nổi tải, hay sẽ nổ tung cướp đi hy vọng cuối cùng của gia đình?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!