Lật Đổ Giám Thị
Khói lam nhạt từ ngòi thạch anh rỗng vừa vỡ vụn vẫn còn lơ lửng trên mặt bàn khắc đá cẩm thạch trắng, quyện vào mùi đồng thau nung khét lẹt của chiếc trượng phép hoàng gia vừa nổ tung.
Phong Dực đứng tỳ hai tay lên cạnh bàn đá, lồng ngực phập phồng thở dốc từng hơi nặng nề. Đầu anh đau nhức như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào đại não – hậu quả của việc tinh thần lực bị vắt kiệt xuống dưới mức một phần trăm sau đòn bẻ khóa câu lệnh 'Refactoring' vừa rồi. Khóe mũi anh, dòng máu đỏ tươi vẫn rỉ ra ấm nóng, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống lớp băng gạc quấn quanh bàn tay phải. Vết bỏng mana tàn nhẫn từ đêm khắc khiên cho Thương Vân bắt đầu co rút, đau rát tấy đỏ chồng chất lên cơn đau nhói nơi lồng ngực do chiếc áo lót phòng ngự phẳng bị nóng chảy đêm qua.
Nhưng đôi mắt anh sau thấu kính phân cực của chiếc Kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đang nhấp nháy đỏ cảnh báo pin yếu vẫn sáng rực một vẻ tỉnh táo đến đáng sợ. Anh khẽ ngước đầu lên.
Trước mặt anh, Trịnh Hùng – vị thợ khắc hoàng gia kiêu ngạo – đang nằm bất tỉnh nhân sự trong vũng máu, cánh tay phải gãy nát hoàn toàn do phản phệ ma lực vượt quá Ngưỡng chịu đựng phản vệ. Xung quanh sảnh sát hạch, hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ và binh sĩ tuần tra đứng chết lặng như những bức tượng đá. Sự im lặng bao trùm đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng máu nhỏ giọt của Trịnh Hùng xuống sàn đá cẩm thạch.
"Phong Dực... anh thực sự đã làm được..." Diệp Chiêu Anh bước nhanh lên bệ đá, đôi bàn tay khéo léo của cô run run rút chiếc khăn tay vải thô khẽ lau đi dòng máu tươi nơi khóe mũi anh. Ánh mắt cô nhìn Phong Dực lúc này không còn là sự hoài nghi hay tò mò của một nữ thợ khắc trung cấp nữa, mà là sự kính phục và sùng bái tột đỉnh dành cho một thiên tài vừa bẻ gãy đức tin vạn năm của hoàng gia.
"Chưa xong đâu." Phong Dực khàn giọng nói, giọng anh khô khốc như cát cháy biên thùy. Anh khẽ liếc mắt về phía bục cao của ban giám khảo.
Ghế ngồi của Giám thị tối cao Hắc Sâm đã trống rỗng. Tấm rèm lụa thêu chỉ vàng phía sau bục khẽ lay động. Nhãn quan phân tích điểm nghẽn (Bottleneck Sight) của kính HUD dù đang chập chờn vẫn kịp ghi nhận một vệt dao động nhiệt lượng cơ thể mập mạp đang di chuyển cực nhanh vào hành lang tối phía sau văn phòng.
"Gã định bỏ trốn." Phong Dực thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Gã giám thị tham lam kia biết rõ một khi Trịnh Hùng thất bại, tính chính danh của Hiệp hội Ma pháp tại biên trấn này sẽ sụp đổ, và quân đội của tướng Tiêu Viễn Sơn sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ khu mỏ để thanh tra hành vi tham nhũng quặng lậu.
Nhưng Hắc Sâm không biết rằng, Phong Dực đã đi trước gã một bước.
*Xoẹt.*
Một bóng người nhỏ thó, khom lưng luồn lách qua hàng rào kỵ sĩ biên phòng đang phong tỏa lối đi, nhanh như một con chuột mỏ. Đó là Tiền Tam – tên trộm vặt khét tiếng trọng nghĩa khí của mỏ đá Lũy Thép. Gã lủi vào sau lưng Phong Dực, gương mặt lấm lem bụi đá xám lộ rõ vẻ phấn khích tột độ. Từ trong lòng ngực áo vải rách nát, gã lén lút rút ra một cuốn sổ cái bọc da dê đen bóng dính đầy bụi thạch anh và mồ hôi lạnh, dâng bằng cả hai tay.
"Sư phụ! Con lấy được rồi!" Tiền Tam thì thầm, giọng run lên vì nghẹt thở. "Trong lúc sảnh sát hạch hỗn loạn vì vụ nổ của tên thợ khắc hoàng gia, con đã bypass thành công hai tên lính gác ngoài văn phòng, bẻ khóa cơ học hòm sắt của gã Hắc Sâm. Gã định quay về đốt sổ sách tiêu hủy chứng cứ, nhưng con đã nhanh tay hơn gã một nhịp!"
Phong Dực đón lấy cuốn sổ cái nặng nề. Khi ngón tay anh chạm vào lớp da dê sần sùi, một dòng thông tin hệ thống từ kính HUD lập tức quét qua, hiển thị hàng trăm dòng số liệu giao dịch năng lượng bị ẩn giấu. Đây chính là Bí mật về hành vi tham nhũng của Hắc Sâm – bằng chứng thép bóc trần toàn bộ cơ chế bóc lột kinh tế và y học của Ban Giám thị Mỏ Lũy Thép vạn năm qua.
"Tốt lắm, Tiền Tam. Em đã cứu mạng cả biên trấn này." Phong Dực trầm giọng nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng quyết đoán.
Lúc này, từ phía cửa chính của sảnh sát hạch, một tiếng gầm rú thô bạo vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
*Chát! Chát!*
Tiếng roi da gai sắt quất mạnh vào không khí phát ra những âm thanh xé tai ghê rợn. Hắc Bưu – em trai của Hắc Sâm, chỉ huy lực lượng lính gác mỏ vũ trang – dẫn đầu hơn năm mươi tên lính gác mặc giáp sắt đen hung tợn tràn vào. Tay gã lăm lăm chiếc roi da cá sấu đen tẩm độc tê liệt, đôi mắt hung hãn quét qua đám đông phu mỏ đang tụ tập.
"Lũ nô lệ phản nghịch!" Hắc Bưu gầm lên, mặt sẹo vặn vẹo đầy sát khí. "Ai cho phép các ngươi tụ tập ở đây? Tên thợ phụ Phong Dực kia đã dùng tà thuật ám hại thợ khắc hoàng gia, phạm tội phản quốc diệt môn! Lính gác nghe lệnh, vung roi da gai sắt giải tán đám đông ngay lập tức! Đứa nào dám chống cự, đánh chết tại chỗ không tha!"
Đám thợ mỏ nghèo khổ nghe thấy hai chữ 'phản quốc' và nhìn thấy chiếc roi gai sắt dính máu khô của Hắc Bưu thì lập tức run rẩy, bản năng cam chịu bóc lột vạn năm khiến họ bước lui, chuẩn bị bỏ chạy trong sợ hãi.
"Đứng lại! Không được lui!"
Một tiếng hét trầm hùng như sấm đánh vang lên từ giữa đám đông. Đại Tráng – gã khổng lồ bốc vác quặng dũng mãnh nhất mỏ đá Lũy Thép – bước lên phía trước. Lồng ngực trần nổi đầy cơ bắp cuồn cuộn dính muội than của gã ưỡn thẳng, hai tay vác chiếc búa đập đá khổng lồ cán thép nặng tám mươi cân chặn ngay lối đi, chắn giữa lính gác và đám đông phu mỏ nghèo khổ.
"Đại Tráng! Ngươi dám cản đường lính gác hoàng gia?" Hắc Bưu trợn mắt, vung roi sắt chỉ thẳng vào mặt gã khổng lồ.
"Hoàng gia cái gì chứ!" Đại Tráng nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi đá xuống sàn, đôi mắt đỏ rực phẫn nộ. "Lũ các ngươi chỉ là một lũ hút máu! Hôm nay có chết, ta cũng không để các ngươi động vào ân nhân Phong Dực!"
"Muốn chết!" Hắc Bưu điên cuồng vung roi da gai sắt quất mạnh về phía Đại Tráng. Chiếc roi mang theo luồng hắc sát đấu khí xé gió lao tới.
Nhưng ngay trước khi chiếc roi kịp chạm vào da thịt Đại Tráng, một thanh trọng kiếm sắt rỉ đột ngột chắn ngang.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm vang dội, tia lửa bắn ra tứ phía. Thương Vân xuất hiện như một bức tường thép chắn trước Đại Tráng. Thanh trọng kiếm của vị kỵ sĩ biên phòng dứt khoát hất văng chiếc roi gai sắt của Hắc Bưu ra ngoài.
"Hắc Bưu!" Thương Vân trầm giọng, ánh mắt cương trực lạnh lùng nhìn thẳng vào gã chỉ huy lính gác. "Binh đoàn biên phòng đang thực thi nhiệm vụ bảo vệ an ninh biên trấn. Ai cho phép ngươi dùng vũ lực áp chế bình dân tại sảnh sát hạch chính thức của Hiệp hội?"
"Thương Vân! Ngươi chỉ là một tên kỵ sĩ bị thất sủng!" Hắc Bưu nghiến răng hăm dọa. "Lính gác mỏ chúng ta thuộc quyền quản lý trực tiếp của quan giám thị tối cao, không chịu sự quản thúc của quân đội biên phòng! Khôn hồn thì tránh ra, nếu không ta khép các ngươi vào tội đồng lõa phản nghịch!"
Không khí giằng co nghẹt thở bên bờ vực chiến tranh nội bộ bùng phát. Hơn năm mươi tên lính gác mỏ vũ trang bắt đầu rút kiếm sắt đen, trong khi các kỵ sĩ tuần tra của Thương Vân cũng chĩa thẳng thương sắt bén ngót về phía trước.
Giữa lúc tình thế căng thẳng tột độ ấy, Phong Dực bước từng bước chậm rãi nhưng vững chắc lên bệ đá cao nhất của sảnh sát hạch. Anh không hề có ma lực, cơ thể gầy gò nhợt nhạt đang kiệt sức hoàn toàn, nhưng phong thái tự tại của anh khiến đám đông tự động dạt ra nhường lối.
Phong Dực nâng tay trái lên, cầm theo một chiếc loa ma pháp phẳng tự chế – một thiết bị cơ học dẹt bằng đồng thau nhỏ gọn có khắc trận cộng hưởng âm thanh tối giản mà anh vừa lắp ráp từ phế thải đêm qua. Anh đặt chiếc loa sát miệng, kích hoạt điểm chạm một chạm bằng chút tinh thần lực tàn dư.
*U... u... u...*
Tiếng ngân rung trầm thấp vang lên, và ngay sau đó, giọng nói của Phong Dực vang dội khắp sảnh sát hạch, khuếch đại ra toàn bộ quảng trường mỏ đá bên ngoài rộng lớn, rõ ràng đến từng âm tiết:
"Hỡi tất cả các phu mỏ Lũy Thép! Hỡi các binh sĩ tuần tra biên phòng dũng cảm! Trước khi các người vung búa và kiếm để giết hại lẫn nhau vì mệnh lệnh của Ban Giám thị, xin hãy dành ra ba phút để lắng nghe những con số thực tế từ chính cuốn sổ cái ngầm của Giám thị tối cao Hắc Sâm!"
Giọng nói của Phong Dực như một luồng nước lạnh dội thẳng vào đám đông đang nóng nảy. Hắc Bưu biến sắc, gã gầm lên: "Lũ lính gác đâu! Bắn tên! Bịt miệng tên dị giáo đó lại cho ta!"
"Ai dám động thủ!" Thương Vân gầm vang, thanh trọng kiếm sắt rỉ vung lên tạo ra một luồng đấu khí áp chế mạnh mẽ, khiến những tên lính gác mỏ vừa định giương cung phải run rẩy lùi lại.
Phong Dực điềm tĩnh mở trang đầu tiên của cuốn sổ cái bọc da dê, giọng anh vang dội qua loa ma pháp, rành rọt như một phán quyết khoa học:
"Khoản mục thứ nhất: Trong vòng ba năm qua, tổng sản lượng quặng thạch anh dẫn ma tinh khiết cấp hoàng gia khai thác được tại mỏ Lũy Thép là 12.000 tấn. Nhưng số lượng thực tế được báo cáo lên triều đình chỉ có 4.000 tấn. Vậy 8.000 tấn thạch anh tinh khiết nhất đã đi đâu?"
Cả sảnh sát hạch xôn xao. Hàng ngàn thợ mỏ nghèo khổ trợn tròn mắt nhìn nhau.
Phong Dực lật sang trang tiếp theo, ngón tay quấn băng rỉ máu của anh miết chặt lên dòng số liệu:
"Nó đã bị Hắc Sâm lén lút chuyển lậu về thủ đô Solaria để bán cho phe cánh của đại pháp sư Tư Đồ Dạ với giá mười vạn đồng vàng Solaria mỗi chuyến hàng. Để che giấu hành vi ăn bớt tài nguyên hoàng gia này, gã đã bắt các thợ mỏ các người phải làm việc tăng ca kiệt sức dưới hầm sâu sâu mười năm qua, giao nộp quặng thạch thô phế thải chứa đầy tạp chất sắt oxit cho đội tuần tra biên phòng!"
Phong Dực chỉ tay về phía mảnh vỡ tấm trọng khiên cũ của Lục Hùng đang nằm nóng đỏ trên sàn đá:
"Đó là lý do vì sao tấm khiên phòng ngự hoàng gia của các người bị nứt vỡ rạn nứt ngay khi vừa nạp năng lượng! Đó là lý do vì sao đồng đội của các người, những người anh em kỵ sĩ dũng dũng mãnh, phải chết oan uổng dưới móng vuốt quái thú sương mù biên giới! Không phải vì các người yếu kém, mà vì các người đã bị gã giám thị Hắc Sâm tước đoạt đi những viên đá dẫn ma đạt chuẩn để đổi lấy tiền vàng bỏ túi riêng!"
"Lũ súc sinh bòn rút quân nhu!" Một cựu binh tuần tra đứng phía sau Thương Vân phẫn nộ gầm lên, bàn tay siết chặt chuôi thương đến mức run rẩy.
Sự phẫn nộ bắt đầu nhen nhóm trong mắt các binh sĩ biên phòng. Họ nhìn chằm chằm vào Hắc Bưu và lũ lính gác với ánh mắt rực lửa.
Nhưng Phong Dực vẫn chưa dừng lại. Giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi đau thấu xương dội thẳng vào lòng hàng ngàn phu mỏ nghèo khổ đang đứng bên ngoài:
"Khoản mục thứ hai: Hãy nghe về Đá ấm (Warmstone thô) – nguồn sống duy nhất giúp gia đình các người sống sót qua mùa đông tuyết tím khắc nghiệt này. Thương hội đầu cơ của Tào Thắng đã cấu kết với Hắc Sâm để nâng giá đá ấm lên gấp năm lần. Chúng bảo các người rằng đá ấm khan hiếm do thiên tai thần phạt. Nhưng cuốn sổ cái này ghi rõ: Trong kho quặng trung tâm mỏ hiện tại đang tích trữ hơn ba vạn viên đá ấm chất lượng cao nhất bị Hắc Sâm cưỡng chế trưng thu lậu từ các mỏ phụ!"
Phong Dực ho khan một tiếng, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi, nhưng anh vẫn gạt đi dứt khoát, giọng vang lên đanh thép:
"Chúng cố tình găm hàng, độc quyền sưởi ấm để vắt kiệt từng đồng tiền đồng cuối cùng của các người, ép các người phải bán cả con cái làm nô lệ mỏ để đổi lấy chút hơi ấm ít ỏi! Trong khi con cái các người chết cóng trong những căn nhà gỗ dột nát, thì gã Hắc Sâm đang ngồi trên đống tiền vàng nướng thịt ấm áp dưới văn phòng!"
Tiếng xì xào trong đám đông thợ mỏ biến thành những tiếng gầm gừ phẫn nộ. Những gương mặt khắc khổ, nhẫn nhịn bấy lâu nay bỗng chốc vặn vẹo vì đau đớn và hận thù. Họ nhớ lại những đứa con nhỏ đã mãi mãi không thể tỉnh dậy trong đêm đông tuyết tím, nhớ lại những người mẹ gầy gò phải bán mình vào lầu xanh biên giới chỉ để đổi lấy một mẩu đá ấm phế thải.
"Và điều cuối cùng..." Phong Dực chỉ thẳng vào một thợ mỏ già nua đang ho khục khặc ở hàng đầu. "Căn bệnh phổi đen – thứ mà Ban Giám thị bảo các người là lời nguyền rủa của thần linh dành cho lũ dân đen hạ đẳng. Các đại pháp sư hoàng gia bảo các người phải quỳ lạy cầu khẩn tế thần để được ban phát thuốc trị trị liệu phổi đen thô nhỏ giọt của Trương Quản Sự. Sự thật y học là gì?"
Phong Dực quét mắt nhìn toàn bộ sảnh, giọng anh lạnh lùng lột trần sự dối trá vạn năm:
"Bệnh phổi đen hoàn toàn không phải là lời nguyền! Đó là do các hạt bụi thạch anh dẫn ma thô trong không khí hầm mỏ găm vào phế quản của các người. Những hạt bụi này chứa mana tạp chất liên tục phóng điện nhẹ cực nhỏ, làm hoại tử tế bào phổi của các người từng ngày từng giờ! Căn bệnh này hoàn toàn có thể ngăn ngừa triệt để bằng chiếc khẩu trang lọc lanh tích hợp trận triệt tiêu điện tích rẻ tiền, và có thể chữa trị tận gốc bằng thảo dược khô của Trương Đại Phu!"
"Nhưng Trương Quản Sự và Hắc Sâm đã phong tỏa kho dược liệu, cố tình cắt nguồn thuốc phổi đen để biến nó thành công cụ khống chế sinh mạng các người! Chúng muốn các người luôn bị bệnh tật hành hạ, luôn phải phụ thuộc vào sự ban phát nhỏ giọt của chúng để ngoan ngoãn làm nô lệ khai thác mỏ cho chúng đến chết!"
*Oành!*
Lời nói của Phong Dực giống như một tia sét đánh thẳng vào nhận thức vạn năm tăm tối của hàng ngàn phu mỏ Lũy Thép. Chân tướng về căn bệnh phổi đen và sự bóc lột kinh tế tàn nhẫn được phơi bày bằng những con số khô khốc nhưng chân thực đến tột cùng.
Sự cam chịu biến mất. Sự sợ hãi bị thiêu rụi bởi ngọn lửa phẫn nộ bùng phát của giai cấp công nhân thợ mỏ.
"Lũ chó gian ác! Trả lại mạng sống cho con ta!" Một người phụ nữ phu mỏ gầy gò gào lên trong nước mắt.
"Đập tan Ban Giám thị! Lật đổ lũ hút máu!" Đại Tráng gầm lên một tiếng như thú hoang sổng chuồng. Gã vung mạnh chiếc búa đập đá khổng lồ cán thép nặng tám mươi cân nện mạnh xuống sàn đá cẩm thạch trắng.
*Rầm!*
Sàn đá nứt toác làm đôi. Tiếng nổ cơ học vang dội như phát súng lệnh bùng nổ làn sóng phản kháng tập thể.
Hàng ngàn thợ mỏ thuộc Hội Công nhân Mỏ Tự lực giơ cao cuốc chim, xẻng sắt và búa tạ, gầm rú như một dòng nước lũ tràn qua cửa chính của sảnh sát hạch. Sức mạnh tập thể của những con người lao động bị dồn vào đường cùng bùng phát với một uy thế không một lực lượng vũ trang nào có thể ngăn cản.
"Lính gác! Bắn! Bắn chết lũ nô lệ phản loạn này!" Hắc Bưu hoảng loạn gào lên, gương mặt sẹo xám ngoét không còn một giọt máu.
Nhưng lũ lính gác mỏ lúc này đã hoàn toàn rụng rời tay chân. Chúng nhìn thấy hàng ngàn phu mỏ phẫn nộ đang lao tới với ánh mắt khát máu, và nhìn sang hai bên – nơi các binh sĩ tuần tra biên phòng của Thương Vân đang chĩa thẳng thương sắt bảo vệ thợ mỏ, sẵn sàng kết liễu bất kỳ tên lính gác nào dám nổ súng.
Tính chính danh của Ban Giám thị đã biến mất vĩnh viễn vạn năm qua chỉ trong vòng ba phút thuyết trình dữ liệu của Phong Dực. Không một tên lính đánh thuê nào dám vung kiếm chiến đấu bảo vệ một hệ thống bóc lột đã bị lột trần tội ác trước toàn dân.
"Ta giết ngươi trước!" Hắc Bưu điên cuồng vung chiếc roi da gai sắt tẩm độc quất mạnh về phía Phong Dực đang kiệt sức đứng trên bệ đá, hòng bắt giữ anh làm con tin thoát thân.
Chiếc roi gai sắt xé gió lao tới tốc độ cực nhanh.
"Sư phụ! Tránh mau!" Tiền Tam hét lên.
Phong Dực đứng yên bất động, anh không còn một tia tinh thần lực nào để kích hoạt ngắt mạch hay màng chắn phẳng. Nhưng anh không hề sợ hãi.
*Keng!*
Đại Tráng lao lên như một ngọn núi đá đứng sừng sững chắn trước Phong Dực. Chiếc búa đập đá khổng lồ của gã vung lên với một lực mạnh nghìn cân, đập thẳng vào chiếc roi gai sắt của Hắc Bưu.
Lực va chạm vật lý cực đại khiến chiếc roi gai sắt bị bẻ gãy làm đôi, các gai sắt rỉ sét bắn tung tóe. Chưa dừng lại ở đó, Đại Tráng bước thêm một bước dứt khoát, vung búa tạ gạt phăng thanh kiếm sắt đen của Hắc Bưu, rồi dùng bàn tay khổng lồ dính muội than túm chặt lấy cổ áo gã chỉ huy lính gác, nhấc bổng gã lên không trung trước khi nện mạnh gã xuống sàn đá cẩm thạch.
*Bịch!*
Hắc Bưu nện lưng xuống sàn đá, hộc ra một ngụm máu tươi, toàn bộ giáp ngực sắt đen bị rạn nứt hoàn toàn. Gã chưa kịp gượng dậy thì chiếc búa tạ khổng lồ nặng tám mươi cân của Đại Tráng đã đè chặt lên ngực gã, khiến gã không thể thở nổi.
"Ai dám động đậy?" Đại Tráng gầm lên, đôi mắt đỏ rực sát khí quét qua lũ lính gác mỏ.
Nhìn thấy chỉ huy tối cao bị khống chế dễ dàng và hàng ngàn phu mỏ phẫn nộ đã bao vây kín sảnh sát hạch, hơn năm mươi tên lính gác mỏ vũ trang hoàn toàn sụp đổ thế trận. Chúng run rẩy buông rơi kiếm sắt và roi da xuống đất, tự động giơ hai tay đầu hàng hàng loạt.
"Trói toàn bộ lũ lính gác lại cho ta!" Thương Vân dứt khoát ra lệnh cho các kỵ sĩ tuần tra dưới quyền. "Tịch thu toàn bộ vũ khí và đá dẫn ma của chúng! Phong tỏa văn phòng ban giám thị và kho quặng trung tâm mỏ ngay lập tức!"
"Tuân lệnh!" Các binh sĩ tuần tra nhanh chóng hành động, phối hợp với công nhân mỏ tự lực tiến hành áp giải lũ lính gác đầu hàng.
Cả sảnh sát hạch vỡ òa trong tiếng reo hò chiến thắng vĩ đại của hàng ngàn thợ mỏ nghèo khổ. Họ đã tự tay đập tan xiềng xích nô lệ áp bức vạn năm qua bằng sức mạnh của sự thật và sự đoàn kết dũng dũng cảm.
Nhưng Phong Dực không hề buông lỏng cảnh giác. Anh khẽ gạt gọng kính HUD đang chập chờn cảnh báo tắt nguồn, hướng tầm mắt nhìn vào hành lang tối phía sau bục cao ban giám khảo.
Đúng lúc đó, phó tướng Liệt Phong dẫn đầu một đội kỵ sĩ biên phòng từ phía hành lang tối chạy ra, gương mặt lạnh như tiền lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Gã bước đến trước mặt Thương Vân và Phong Dực, trầm giọng báo cáo:
"Đội trưởng Thương Vân! Phong Dực thợ chính! Không xong rồi. Hắc Sâm đã trốn thoát từ trước!"
"Cái gì?" Thương Vân nhíu mày phẫn nộ. "Lối đi ngầm đã bị phong tỏa từ trước, gã trốn đi bằng cách nào?"
Liệt Phong lắc đầu, giọng gã đè nén sự bất lực quân sự: "Gã có sự dẫn đường của Hắc Sát Đội – lực lượng kỵ sĩ tư nhân tàn nhẫn dưới quyền gã. Chúng sử dụng một cổng dịch chuyển ma pháp phẳng ẩn giấu dưới đáy văn phòng để di chuyển trực tiếp ra ngoài biên giới sương mù. Khi chúng tôi đột nhập vào, cổng dịch chuyển đã bị phá hủy hoàn toàn để bịt đầu mối."
Phong Dực nghe vậy thì khẽ nhíu mày. Anh bước đến gần Liệt Phong, khàn giọng hỏi: "Gã mang theo những gì?"
Liệt Phong nhìn Phong Dực với ánh mắt phức tạp, rồi rút từ trong ngực ra một mảnh giấy da dê bị cháy xém một góc, dâng lên:
"Gã đã tẩu tán toàn bộ tài liệu giao dịch quặng lậu cấp hoàng gia. Nhưng trong lúc vội vã trốn chạy, gã đã để rơi lại mảnh mật thư này. Đây là mật lệnh từ kinh đô gửi tới cho gã từ trước."
Phong Dực đón lấy mảnh giấy da dê bị cháy xém. Dù kính HUD đã tắt nguồn hoàn toàn do cạn kiệt năng lượng, anh vẫn có thể đọc rõ những dòng chữ viết tay bằng mực ma pháp phát sáng đỏ ngầu hung dữ trên giấy.
Đó là nét chữ viết tay của đại pháp sư hoàng gia Tư Đồ Dạ – kẻ đứng đầu phe bảo thủ học viện tại thủ đô Solaria. Mật thư ghi rõ mệnh lệnh yêu cầu Hắc Sâm phải lập tức bắt giữ hoặc thủ tiêu triệt để Phong Dực vì tội danh 'dị giáo ngôn từ', đồng thời tịch thu toàn bộ bản vẽ bút khắc thạch anh rỗng tự chế gửi về kinh đô.
"Hắc Sâm trốn chạy mang theo mật lệnh truy nã Phong Dực từ kinh đô..." Thương Vân trầm giọng đọc dòng chữ, gương mặt cương trực hiện rõ vẻ lo lắng tột cùng. Anh nhìn Phong Dực: "Phong Dực, gã giám thị tham lam kia đã trốn về thủ đô để gia nhập phe cánh của Tư Đồ Dạ. Gã chắc chắn sẽ dùng thế lực học thuật hoàng gia để phát lệnh truy nã anh trên toàn vương quốc!"
Phong Dực siết chặt mảnh giấy da dê bị cháy xém trong lòng bàn tay phải đang quấn băng rỉ máu tươi. Cơn đau nhức nhối từ vết bỏng mana và sự kiệt sức thể xác khiến cơ thể anh khẽ run lên, nhưng ánh mắt anh hướng về phía hành lang tối vẫn lạnh lùng, quyết đoán như một nhà thiết kế chuẩn bị bước vào một dự án cải tổ vĩ mô mới.
Biên trấn Lũy Thép đã được giải phóng, nhưng trung tâm của hệ thống độc quyền ma pháp – thủ đô Solaria – giờ đây đã chính thức giăng sẵn thiên la địa võng chờ đợi anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!