Bẻ Gãy Câu Lệnh
Hỏa quang đỏ rực như máu dâng tràn, nhuộm chín cả bầu không khí vốn đã đặc quánh sương lạnh của Sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn.
Trịnh Hùng gầm lên một tiếng điên cuồng, đôi mắt y vằn đỏ những tia máu hằn học. Y vung mạnh thanh trượng phép hoàng gia khảm ngọc bích lên không trung, luồng ma lực cấp 4 cuồng bạo bắt đầu tụ lại trên đầu trượng phát ra ánh sáng đỏ rực dữ dội, khóa chặt mục tiêu trực tiếp vào đầu Phong Dực ngay tại sảnh sát hạch. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra từ đầu trượng khiến lớp cẩm thạch trắng dưới chân y bắt đầu nứt ra những đường rạn nứt mảnh như mạng nhện, bốc lên mùi đồng thau nung khét lẹt.
"Chết đi! Tên dị giáo hạ đẳng!" Giọng Trịnh Hùng rít qua kẽ răng vặn vẹo. Luồng ma pháp y đang ngâm vịnh chính là 'Sol-Deus Hỏa Viêm Trảm' – một chú ngữ tấn công cấp cao gồm đúng 80 ký tự cổ điển, thuộc quyền sở hữu độc quyền của Học phái Cổ Điển - Chi nhánh Lũy Thép.
Phía dưới bục đá, đám đông thợ mỏ nghèo khổ nháo nhào lùi lại. Sức nóng tỏa ra từ hỏa diệm cấp 4 không phải là thứ phàm nhân có thể chịu đựng. Diệp Chiêu Anh đứng sát rìa đám đông, bàn tay siết chặt chiếc bút khắc cổ của cha cô đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô muốn vung bút vẽ một màng chắn bảo vệ, nhưng luồng áp chế tinh thần lực của một thợ khắc bậc 4 như Trịnh Hùng đang phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh, khiến các thợ khắc cấp thấp hơn không thể tụ nổi một tia mana tự do.
"Phong Dực! Tránh mau!" Thương Vân gầm lên. Vị kỵ sĩ biên phòng dũng mãnh vác thanh trọng kiếm sắt rỉ định lao lên bệ đá dùng thân mình chắn đòn, nhưng khoảng cách giữa anh và Phong Dực quá xa, luồng hỏa diệm trên đầu trượng của Trịnh Hùng đã tích tụ đến mức cực hạn, chuẩn bị bắn ra.
Đối mặt với hỏa diệm đang gầm rú chỉ cách mình chưa đầy mười bước chân, Phong Dực vẫn đứng yên bất động.
Lồng ngực anh nhói buốt. Cơn đau rát tấy đỏ trên ngực do chiếc áo lót phòng ngự phẳng bị nóng chảy đêm qua nhói lên dữ dội dưới áp lực tinh thần lực áp chế của Trịnh Hùng. Khóe mũi anh rỉ ra một dòng máu tươi ấm nóng, thấm vào lớp băng gạc quấn quanh bàn tay phải. Bàn tay phải bị bỏng mana quấn băng bôi thuốc mỡ xanh lục thẫm vẫn còn run rẩy đau nhức, nhưng đôi mắt anh sau thấu kính phân cực của chiếc Kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong đầu Phong Dực, một chuỗi thuật toán phân tích lập tức khởi chạy.
"Có nên dùng Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng để đỡ không?"
Phong Dực liếc nhanh xuống tấm khiên gỗ bọc sắt đặt cạnh bàn khắc. Không được. Nhãn quan phân tích điểm nghẽn (Bottleneck Sight) hiển thị một dải nhiệt lượng màu đỏ sẫm khổng lồ đang lan tỏa từ trượng phép của Trịnh Hùng. Lượng nhiệt bức xạ của Sol-Deus Hỏa Viêm Trảm quá lớn. Nếu anh dùng khiên phẳng để chắn, màng bảo vệ có thể chịu nổi lực va chạm vật lý, nhưng luồng nhiệt lượng thừa tỏa ra xung quanh sẽ lập tức thiêu rụi toàn bộ đám đông thợ mỏ nghèo khổ và binh sĩ tuần tra đang đứng ngay phía sau anh.
"Không thể phòng ngự bị động. Phải triệt tiêu nó ngay từ nguồn phát."
Phong Dực khẽ gạt gọng kính HUD. Trên võng mạc của anh, luồng hỏa diệm cuồng bạo của Trịnh Hùng không còn là một ngọn lửa thần bí của thần linh, mà hiện lên dưới dạng một sơ đồ cấu trúc luồng dữ liệu ma pháp cực kỳ phức tạp và hỗn độn.
Tám mươi ký tự của chú ngữ 'Sol-Deus Hỏa Viêm Trảm' lơ lửng xung quanh đầu trượng phép khảm ngọc bích như một chuỗi các câu lệnh lập trình xếp chồng lên nhau một cách rườm rà.
"Đúng là một đống mã rác vô dụng." Phong Dực thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng.
Qua lăng kính HUD, anh nhìn thấy rõ 'cú pháp' của câu lệnh ma pháp này. Hơn năm mươi ký tự đầu tiên hoàn toàn là những câu từ kính ngữ dài dòng dùng để ca tụng thần sáng thế Sol-Deus. Chúng hoạt động giống như những bộ lọc có hiệu suất cực thấp, làm chậm tốc độ truyền dẫn năng lượng và liên tục trích xuất sinh mệnh lực của chính Trịnh Hùng để nạp vào lõi nguyền chú.
Nhưng quan trọng nhất, Phong Dực đã định vị được 'con trỏ liên kết' (Pointer) của toàn bộ hệ thống ma pháp này. Đó là một ký tự cổ hình tam giác ngược nằm ở vị trí số 12, đóng vai trò liên kết dòng chảy năng lượng từ viên đá dẫn ma của trượng phép với ký tự bùng phát hỏa diệm ở vị trí số 45.
"Mọi ma pháp phức tạp đều có một ký tự đóng vai trò con trỏ liên kết luồng năng lượng. Nếu cắt đứt con trỏ đó ngay trước khi câu lệnh hoàn thành, hệ thống sẽ bị lỗi bộ nhớ và tự phản phệ người gọi."
Phong Dực nâng chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế lên. Ngón tay anh đau nhức nhối, vết rạn nứt nặng hơn ở khớp nối ngòi thạch anh rỗng khẽ phát ra một tiếng kêu rạn nhẹ dưới áp lực tinh thần lực của anh. Anh biết, chiếc bút này chỉ chịu tải được đúng một lần can thiệp này nữa trước khi vỡ vụn.
"Thời gian ngâm vịnh còn lại: 1.2 giây." Kính HUD hiển thị đồng hồ đếm ngược màu đỏ.
Trịnh Hùng cười điên dại, ngọn lửa đỏ rực trên đầu trượng phép đã phình to bằng một chiếc bánh xe, chuẩn bị phóng ra nuốt chửng Phong Dực: "Chết đi! Tên thợ phụ rác rưởi!"
"Phương pháp bẻ khóa liên kết câu lệnh (Refactoring)... kích hoạt."
Phong Dực không hề ngâm vịnh bất kỳ chú ngữ nào. Anh chỉ tập trung toàn bộ tinh thần lực còn lại dưới mười phần trăm vào ngòi bút thạch anh rỗng. Dưới sự hỗ trợ tọa độ chính xác của kính HUD, Phong Dực vạch một đường thẳng ngắn, dứt khoát vào khoảng không trung ngay trước mặt.
*Xoẹt!*
Từ ngòi thạch anh rỗng, một tia mana cực mỏng – mỏng như một sợi chỉ xanh lam nhạt nhưng được nén với áp suất cực cao nhờ cấu trúc rỗng của ngòi bút – phóng ra xé rách không khí.
Tia mana mỏng ấy không hề nhắm vào ngọn lửa khổng lồ, cũng không nhắm vào cơ thể Trịnh Hùng. Nó bay thẳng với độ chính xác cơ học tuyệt đối, cắt chéo qua khoảng không gian nằm chính xác giữa ký tự số 12 và ký tự số 45 trong chuỗi chú ngữ đang lơ lửng của Trịnh Hùng.
*Rắc!*
Một tiếng động kỳ lạ vang lên, giống như tiếng một sợi dây đàn bằng đồng đột ngột bị kéo căng quá mức rồi đứt phựt.
Ngay lập tức, luồng hỏa diệm khổng lồ màu đỏ rực đang gầm rú trên đầu trượng phép của Trịnh Hùng bỗng khựng lại giữa chừng. Hào quang đỏ rực chuyển sang màu xám tro xỉn tối.
Trịnh Hùng trợn tròn mắt, nụ cười điên dại trên gương mặt y đông cứng lại. Y có thể cảm nhận rõ ràng luồng ma lực cuồng bạo mà mình vừa ngâm vịnh đột ngột mất đi 'địa chỉ đầu ra'. Con trỏ liên kết đã bị cắt đứt, khiến toàn bộ hệ thống chú ngữ rơi vào trạng thái lỗi biên dịch nghiêm trọng.
"Cái gì... dòng chảy năng lượng bị đứt đoạn?! Không thể nào!" Trịnh Hùng hét lên một tiếng hoảng loạn.
Theo quy luật vật lý chất lưu của mana, một khi dòng năng lượng áp suất cao bị chặn đường thoát, nó sẽ tự động tìm kiếm lối thoát có trở lực thấp nhất. Và lối thoát đó, chính là bản thân thanh trượng phép và kinh mạch của người niệm chú.
*Bùm!*
Một tiếng nổ dữ dội bùng phát ngay trên đầu trượng phép hoàng gia khảm ngọc bích. Ngọn lửa đỏ rực không hề bay về phía Phong Dực, mà quay ngược lại, nổ tung ngay trên tay Trịnh Hùng.
Luồng năng lượng phản phệ cuồng bạo dội ngược lại dọc theo cánh tay y, vượt qua cả Ngưỡng chịu đựng phản vệ (Backlash Threshold) của một thợ khắc bậc 4.
"Á... a... a!"
Trịnh Hùng thét lên một tiếng thảm thiết vang dội khắp sảnh sát hạch. Thanh trượng phép khảm ngọc bích đắt tiền vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ găm thẳng vào da thịt y. Toàn bộ cánh tay phải của y bị bẻ quặt ra phía sau dưới sức ép của vụ nổ ma lực, xương cánh tay gãy rắc thành nhiều khúc, máu tươi phun trào nhuộm đỏ chiếc áo choàng thợ khắc hoàng gia thêu chỉ vàng lộng lẫy.
Sức ép của vụ nổ hất văng thân hình Trịnh Hùng ra xa hơn mười thước, đập mạnh vào bức tường đá cẩm thạch trắng phía sau bục cao rồi rơi bịch xuống sàn đất như một bao cát rách. Y co giật vài cái, đôi mắt trợn ngược trắng dã đầy vẻ kinh hoàng tột độ, rồi hoàn toàn ngất xỉu trong vũng máu của chính mình.
Toàn bộ Sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn rơi vào một trạng thái tĩnh lặng rùng mình.
Hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ bên ngoài sảnh nín thở, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào hiện trường. Vương Chấp Sự đứng trên bục cao, hai chân béo phì run rẩy đến mức không thể đứng vững, gương mặt xám ngoét như tro tàn. Gã nhìn Trịnh Hùng đang nằm bất động trong vũng máu, rồi nhìn sang Phong Dực – người vẫn đang đứng yên lặng bên bàn khắc, tay cầm chiếc bút thạch anh rỗng khói lam nhạt bốc lên nhẹ từ ngòi bút.
Một kẻ phàm nhân không có một tia ma lực bẩm sinh, chỉ bằng một nét vẽ mỏng như sợi chỉ vào không trung, đã bẻ gãy hoàn toàn một chú ngữ hỏa diệm cấp 4 cuồng bạo của đại sư hoàng gia, khiến đối thủ tự nổ tung tàn phế.
Sức mạnh vô hình và sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của Phong Dực khiến toàn bộ những kẻ tôn sùng ma pháp quý tộc trong sảnh cảm thấy một nỗi sợ hãi chạy dọc sống lưng.
*Rắc.*
Trên tay Phong Dực, ngòi chiếc bút khắc thạch anh rỗng tự chế cuối cùng đã không chịu nổi tải phản phệ nhiệt từ vụ nổ của Trịnh Hùng, rạn nứt thành những mảnh vụn nhỏ rơi lả tả xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Phong Dực khẽ thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dồn dập, khóe mũi máu tươi vẫn rỉ ra ấm nóng. Tinh thần lực của anh đã hoàn toàn cạn kiệt, tầm nhìn sau kính HUD bắt đầu chập chờn nhấp nháy đỏ cảnh báo nguy hiểm.
"Phong Dực!"
Tiếng gầm của Thương Vân phá vỡ sự im lặng chết chóc. Vị kỵ sĩ biên phòng dũng mãnh vung trọng kiếm, dẫn đầu đội tuần tra tiền tiêu lập tức tràn vào sảnh sát hạch, tạo thành một bức tường thép che chắn xung quanh Phong Dực. Ánh kiếm sắt bén ngót chĩa thẳng về phía Vương Chấp Sự và lực lượng lính gác mỏ đang hoang mang.
"Binh sĩ tuần tra nghe lệnh!" Thương Vân dứt khoát ra lệnh, giọng nói vang dội hành lang đá. "Phong tỏa toàn bộ hiện trường! Bảo vệ thợ chính Phong Dực! Bất kỳ kẻ nào dám động đậy, chém không tha!"
Diệp Chiêu Anh cũng nhanh chóng chạy lên bệ đá, dùng khăn tay khẽ lau vết máu trên khóe mũi cho Phong Dực, đôi mắt cô ngập tràn sự khâm phục lẫn lo lắng: "Anh làm được rồi... Anh thực sự đã bẻ gãy câu lệnh của y."
Phong Dực khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng của anh vượt qua hàng rào kỵ sĩ, nhìn thẳng vào Hắc Sâm đang ngồi ở góc phòng làm việc phía sau bục cao.
Hắc Sâm lúc này gương mặt thịt mỡ đã hoàn toàn mất đi vẻ đắc ý hống hách thường ngày. Gã nhìn Trịnh Hùng tàn phế, nhìn màng bảo vệ phẳng đạt hiệu suất 85% vẫn đang phát sáng kiên cố bên cạnh Phong Dực, và nhìn thanh kiếm của Thương Vân đang chĩa thẳng về phía bục cao. Gã biết, thế cục tại biên trấn Lũy Thép đã hoàn toàn mất kiểm soát. Sự dối trá về chú ngữ hoàng gia đã bị phơi bày trước toàn thể công chúng, và uy tín của Hiệp hội đã sụp đổ vĩnh viễn.
Trong đôi mắt gian trá của Hắc Sâm lóe lên một tia quyết định tàn nhẫn. Gã khẽ lùi lại vào bóng tối của hành lang phía sau văn phòng, chuẩn bị kích hoạt kế hoạch tẩu tán toàn bộ quặng thạch anh lậu và trốn chạy khỏi biên giới trước khi quân đội của tướng Tiêu Viễn Sơn phong tỏa hoàn toàn khu mỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!