Một Nét Vẽ Đảo Chiều
Tiếng cát chảy trong chiếc đồng hồ cổ trên bàn cẩm thạch trắng vang lên đều đặn, tàn nhẫn như nhịp đếm ngược của một bản án tử hình.
Trong không gian rộng lớn và lộng lẫy đến ngột ngạt của Sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn, luồng tinh thần lực áp chế của Trịnh Hùng đổ ập xuống như một ngọn núi vô hình. Không khí xung quanh Phong Dực đặc quánh lại, lạnh buốt và mang theo mùi ozone khét lẹt. Áp lực kinh khủng ấy đè nặng lên đại não phàm nhân của anh, khiến vết bỏng rát đỏ tấy trên da ngực do chiếc áo lót phòng ngự phẳng bị nóng chảy đêm qua nhói lên từng cơn buốt nhói. Nơi khóe mũi gầy gò, một dòng máu tươi ấm nóng lại lặng lẽ rỉ ra, chảy dài xuống cằm. Bàn tay phải quấn băng vải thô sờn rách, dính đầy thuốc mỡ màu xanh lục thẫm của Trương Đại Phu, khẽ run rẩy dưới sức nặng của chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế.
Phong Dực khẽ siết chặt ngón tay. Ở khớp nối giữa vỏ thép chịu lực và ngòi thạch anh rỗng của chiếc bút, vết rạn nứt nhẹ do sự cố nén dòng mana thâu đêm khi khắc khiên cho Thương Vân khẽ nhói lên một cảm giác rung động không ổn định. Anh biết, chỉ cần một sai sót nhỏ trong việc điều phối dòng chảy, ngòi bút này sẽ nổ tung ngay trên tay anh.
"Phong Dực thợ phụ, thời gian đã trôi qua hai phút." Giọng nói béo phì, hống hách của Vương Chấp Sự vang lên từ bục cao, chứa đầy sự đắc ý tột cùng. Gã liếc nhìn Hắc Sâm đang ngồi bên cạnh, kẻ đang nở một nụ cười tàn nhẫn, chờ đợi cái đầu của Phong Dực rơi xuống để che giấu vụ tham nhũng quặng. "Ngươi vẫn đứng im như một khúc gỗ mục. Phải chăng bộ não hạ đẳng của ngươi không thể chứa nổi một ký tự hoàng gia nào?"
Phía bên kia bàn khắc đối diện, một tiếng cười nhạo lớn vang lên dứt khoát. Hắc Tử – con trai của giám thị Hắc Sâm, kẻ cũng tham gia kỳ thi sát hạch thợ chính lần này – đang vung vẩy chiếc bút khắc nạm bạc đắt tiền khảm tinh thể dẫn ma chất lượng cao mua từ thủ đô. Mặt hắn đầy vẻ kiêu ngạo, hếch cằm nhìn Phong Dực:
"Thưa Vương Chấp Sự, thưa Trịnh đại sư, một tên thợ phụ quèn cả đời chỉ biết đập đá phế thải thì làm sao hiểu được sự vĩ đại của Sol-Deus Kim Cương Trận? Để con cho gã thấy thế nào là kỹ thuật khắc trận chính thống!"
Hắc Tử vung bút nhanh như chớp. Dưới sự nhồi nhét tài nguyên của cha, hắn bắt đầu khắc những ký tự Sol-Deus truyền thống lên khối đá cẩm thạch thô của mình. Những đường vân phức tạp phát ra luồng sáng đỏ rực lộng lẫy, thu hút những tiếng trầm trồ từ đám đông chấp sự ngoại môn đứng xung quanh. Hắc Tử muốn thể hiện tốc độ cực hạn để đè bẹp Phong Dực, hắn cố tình tăng tốc độ đưa ngòi bút, vẽ dồn dập các hoa văn trang trí rườm rà.
Thế nhưng, Phong Dực không thèm liếc mắt nhìn Hắc Tử lấy một cái. Anh khẽ kéo chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) gài bên túi áo lên mắt. Thấu kính lăng kính thạch anh phẳng lập tức bừng sáng xanh lam dịu nhẹ, hiển thị toàn bộ sảnh sát hạch dưới dạng một bản đồ nhiệt quang phổ thời gian thực.
Qua lăng kính HUD, Phong Dực nhìn thẳng vào khối đá cẩm thạch thô của Hắc Tử. Bản đồ nhiệt hiển thị một điểm nghẽn màu đỏ đậm đang phình to ra ở ký tự thứ 45.
"Ngu ngốc." Phong Dực thầm nghĩ.
Hắc Tử đang cố tình vẽ thật nhanh các ký tự kính ngữ rườm rà mà không hề nhận ra rằng, tại ký tự thứ 45 – nút giao của vòng lặp siphoning hút sinh mệnh lực – dòng mana thô ráp từ viên đá dẫn ma đang bị dồn ứ lại. Các góc bẻ chín mươi độ của chú ngữ hoàng gia cũ hoạt động giống như những con đập chắn ngang dòng nước lũ, tạo ra một vùng xoáy áp suất cực đại.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ sắc nhọn vang lên gắt gao. Khối đá cẩm thạch thô của Hắc Tử đột ngột rạn nứt dưới áp lực của dòng mana bị nghẽn. Luồng năng lượng thô bạo phản phệ ngược lại, nổ tung ngay tại ngòi bút nạm bạc.
"Á!" Hắc Tử hét lên một tiếng thảm thiết, chiếc bút khắc đắt tiền văng ra ngoài, bàn tay phải của hắn bị bỏng mana đỏ rực, rỉ máu tấy đỏ. Khối đá cẩm thạch vỡ vụn thành những mảnh vụn vô giá trị trên sàn đất.
Trịnh Hùng khẽ liếc nhìn Hắc Tử với vẻ khinh bỉ, rồi quay lại nhìn Phong Dực. Y gõ nhẹ ngón tay thon dài đeo nhẫn ngọc lên bàn, giọng nói đầy sự mỉa mai cao ngạo:
"Phong Dực, ngươi nhìn thấy chưa? Ngay cả một kẻ được đào tạo chính thống như Hắc Tử, nếu vội vã trước Sol-Deus Kim Cương Trận cũng sẽ bị thần linh trừng phạt. Còn ngươi, ngươi thậm chí không thèm nhìn vào bản vẽ mẫu một trăm năm mươi ký tự hoàng gia lơ lửng kia. Ngươi muốn tự sát sao?"
Phong Dực khẽ hít một hơi thật sâu. Lồng ngực anh nhói buốt, nhưng đôi mắt sau thấu kính phân cực vẫn tĩnh lặng như mặt hồ băng biên giới.
"Bản vẽ mẫu của các ngài," Phong Dực điềm tĩnh lên tiếng, giọng nói đều đặn vang lên giữa sảnh sát hạch tĩnh lặng, "chứa đầy những đoạn mã rác vô dụng. Một trăm năm mươi ký tự kia thực chất chỉ có bảy mươi ký tự thực sự tạo ra màng bảo vệ. Tám mươi ký tự còn lại chỉ là những câu từ kính ngữ rườm rà để kéo dài thời gian niệm chú, tạo ra lực cản dòng chảy và trích xuất sinh mệnh lực của người sử dụng. Tôi không cần phải khắc một đống rác thải lên khối đá của mình."
"Ngươi nói cái gì?!" Trịnh Hùng đập mạnh tay xuống bàn, chiếc áo choàng thêu chỉ vàng rung lên dữ dội. "Ngươi dám sỉ nhục chú thức vạn năm của hoàng gia là rác thải?! Vương Chấp Sự, lập tức tống giam gã..."
"Thời gian mười phút vẫn chưa hết, thưa Trịnh đại sư," Diệp Chiêu Anh từ phía dưới đám đông bước lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng kiên định cắt ngang lời y. "Theo quân luật và quy chế của Hiệp hội, thí sinh có quyền tự do lựa chọn phương pháp khắc trận trong suốt thời gian sát hạch. Ngài là giám khảo hoàng gia, không lẽ lại muốn phá vỡ luật lệ của chính mình trước mặt hàng trăm binh sĩ biên phòng sao?"
Trịnh Hùng nhìn thấy phó tướng Liệt Phong và các binh sĩ tuần tra của Thương Vân bên ngoài sảnh đang đồng loạt đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng dứt khoát dòm hướng vào trong. Y nghiến răng, cố nén cơn giận, khẩy cười tàn nhẫn:
"Được! Ta muốn xem tên phàm nhân không ma lực này sẽ dùng cái gì để bẻ gãy chú thức của ta chỉ với cái bút rách nát kia!"
Phong Dực không đáp lời. Anh khẽ hạ thấp người, đặt chuẩn xác ngòi bút khắc thạch anh rỗng bị rạn nứt nhẹ lên góc tiêu điểm đầu tiên của khối đá cẩm thạch thô ráp chứa đầy tạp chất sắt oxit đỏ gạch.
Trong đầu anh, toàn bộ sơ đồ 150 ký tự hoàng gia cồng kềnh lập tức bị xóa sạch, thay thế bằng một giao diện phẳng tối giản hoàn hảo theo Quy tắc ba nét vẽ vàng. Anh không cần màng bảo vệ Sol-Deus Aegis rườm rà. Anh chỉ cần một màng chắn phẳng dốc góc 45 độ, tự sạc bằng động năng va chạm.
"Bình cảnh nét vẽ đơn (Single-stroke Breakthrough)... bắt đầu."
Phong Dực nín thở, tinh thần lực còn lại mười lăm phần trăm được dồn toàn bộ vào mười đầu ngón tay đau nhức. Anh vung bút.
*Xoẹt...*
Một nét vẽ đơn độc, mượt mà và dứt khoát kéo dài trên bề mặt đá cẩm thạch thô. Không có tiếng ngâm vịnh chú ngữ dài dòng, không có những hoa văn trang trí uốn lượn lãng phí năng lượng. Chỉ có một đường cong Bezier phẳng hoàn hảo, rẽ qua các dải tạp chất sắt oxit một cách khéo léo.
Khi dòng mana thô ráp từ khối đá bị hút vào ngòi bút thạch anh rỗng, áp suất nén cực lớn lập tức dội ngược lại cánh tay phải của Phong Dực. Vết rạn nứt nhỏ trên ngòi bút khẽ phát ra tiếng kêu *tách* siêu nhỏ dưới tần số dao động cao. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ qua lớp băng gạc trắng quấn quanh tay anh, thấm đẫm cán bút.
"Dòng chảy... không được đứt đoạn!" Phong Dực nghiến chặt răng đến mức bật máu nơi nướu lợi.
Anh áp dụng màng lưới lanh cách điện quấn bên trong ngòi bút để lọc sạch các ion sắt tạp chất ngay trong lúc vẽ. Dòng mana thô ráp sau khi đi qua bộ lọc lanh trở nên mượt mà, tinh khiết tuyệt đối, chảy dọc theo nét khắc đơn độc mà không hề sinh ra bất kỳ điểm tụ nhiệt nào trên bề mặt đá.
Trịnh Hùng đứng trên bục cao, đôi mắt kiêu ngạo đột ngột co rụt lại. Là một thợ khắc bậc 4, y lập tức nhận ra điều bất thường. Phong Dực không hề nhấc ngòi bút lên dù chỉ một milimét. Toàn bộ trận pháp đang được cấu thành từ một nét vẽ duy nhất không hề có điểm giao cắt gây nghẽn dòng.
"Làm sao có thể... nét vẽ đơn không đứt đoạn?!" Trịnh Hùng lẩm nhẩm, bàn tay vuốt ve chiếc bút khảm ngọc bích bỗng chốc run rẩy nhẹ.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Nét vẽ thứ hai uốn lượn, kết nối tiêu điểm phụ bên trái.
Nét vẽ thứ ba khép kín toàn bộ hệ thống, tạo thành một sơ đồ hình học phẳng tối giản gồm ba đường cong liên kết chặt chẽ.
Toàn bộ quá trình khắc chỉ diễn ra trong đúng năm giây.
*Cạch.*
Phong Dực dứt khoát nhấc ngòi bút lên. Trên bề mặt khối đá cẩm thạch thô xù xì, một trận pháp phẳng màu xanh lam nhạt, gọn nhẹ và tinh tế hiện ra, hoàn toàn sạch sẽ, không có bất kỳ ký tự rườm rà hay hoa văn trang trí nào. Chiếc đồng hồ cát trên bàn vẫn còn chưa chảy hết một phần mười lượng cát.
Cả sảnh sát hạch rơi vào một trạng thái tĩnh lặng rùng mình. Hàng trăm thợ mỏ bên ngoài sảnh nghển cổ nhìn vào, nín thở chờ đợi kết quả.
"Ha... ha ha!" Vương Chấp Sự đột ngột phá lên cười đầy mỉa mai phá vỡ bầu không khí im lặng. Gã bước xuống bục, chỉ tay vào khối đá của Phong Dực. "Chỉ có ba đường vẽ nguệch ngoạc không có lấy một ký tự thánh thần nào! Ngươi nghĩ thứ đồ chơi này có thể tạo ra màng bảo vệ sao? Thật là một trò hề dị giáo!"
"Vương Chấp Sự, xin mời ngài cắm viên đá dẫn ma phế thải này vào để đo lường hiệu suất," Phong Dực bình tĩnh chỉ tay vào khe nạp năng lượng tối giản trên khối đá, đưa ra viên đá dẫn ma chứa đầy tạp chất sắt oxit mà Hắc Sâm đã dùng để sabotage quân đội biên phòng trước đó.
Vương Chấp Sự khẩy cười: "Được, ta sẽ tự tay vạch trần trò lừa bịp của ngươi!"
Gã giật lấy viên đá phế thải xám xịt, cắm mạnh vào khe nạp năng lượng của trận pháp phẳng. Gã tin chắc rằng khối đá tạp chất này sẽ ngay lập tức gây nổ mạch trận pháp phẳng của Phong Dực giống như đã làm với Hắc Tử.
Thế nhưng, khoảnh khắc viên đá dẫn ma vừa chạm đáy khe nạp—
*U... u... u...*
Một tiếng ngân rung trầm thấp, êm dịu vang lên từ lòng khối đá cẩm thạch thô ráp. Trận pháp phẳng màu xanh lam nhạt đột ngột bùng sáng rực rỡ.
*Vút!*
Một màng bảo vệ ánh sáng xanh lam mỏng dính, phẳng lỳ nhưng cực kỳ kiên cố bùng lên tức thì trong vòng chưa đầy 0.5 giây, bao phủ hoàn toàn không gian xung quanh bàn khắc của Phong Dực. Màng sáng phẳng dốc góc 45 độ hoàn hảo, không hề tỏa ra một tia nhiệt lượng thừa nào, không khí xung quanh mát mẻ, dễ chịu tuyệt đối.
Cùng lúc đó, hệ thống thấu kính đo lường ma pháp gắn trên trần sảnh sát hạch hoàng gia tự động quét qua màng bảo vệ, phát ra những tiếng kêu liên tục:
*Tít... Tít... Tít...*
Trên tấm bảng đá đo lường hiệu suất của sảnh sát hạch, những con số ma pháp phát sáng màu đỏ đột ngột nhảy vọt, vượt qua mốc 10%, 30%, 50%... và dừng lại ở một con số không tưởng:
**[HIỆU SUẤT LỌC MANA: 85%]**
**[TỐC ĐỘ KÍCH HOẠT: 0.5 GIÂY]**
Con số 85% rực sáng rực rỡ giữa sảnh sát hạch, đập thẳng vào mắt tất cả mọi người.
Toàn bộ Sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn hoàn toàn chết lặng. Vương Chấp Sự há hốc mồm, chiếc ấn đồng trên tay rơi tự do xuống sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng *coong* chói tai mà gã không hề hay biết. Hắc Sâm đứng bật dậy, gương mặt đầy thịt mỡ xám ngoét lại như xác chết.
Trịnh Hùng nhìn chăm chằm vào con số 85% trên bảng đá, đôi mắt gầy gò của y co rút lại tột độ, toàn bộ đức tin học thuật vạn năm của Học phái Cổ Điển hoàn toàn sụp đổ ngay trước mắt y. Một trận pháp hoàng gia cấp cao như Sol-Deus Kim Cương Trận chỉ đạt hiệu suất 12% do lãng phí năng lượng vào mã rác siphoning, vậy mà một trận pháp phẳng tối giản chỉ gồm ba nét vẽ của một tên thợ phụ phàm nhân lại đạt hiệu suất 85% bằng đá phế thải!
"Không... không thể nào..." Trịnh Hùng lẩm nhẩm, gương mặt y vặn vẹo, biến dạng vì sự nhục nhã và phẫn nộ tột cùng.
Phía ngoài sảnh sát hạch, hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ nhìn thấy con số 85% bừng sáng, lập tức vỡ òa trong những tiếng reo hò chiến thắng vang dội khắp biên trấn. Diệp Chiêu Anh đứng dưới đám đông, khẽ nở một nụ cười tự hào, đôi mắt thông minh lấp lánh ánh sáng nhìn về phía Phong Dực.
Thế nhưng, sự thất bại nhục nhã ngay trước mặt đám đông bình dân hạ đẳng đã khiến Trịnh Hùng hoàn toàn mất đi lý trí. Y không thể chấp nhận việc lý thuyết hoàng gia vĩ đại của mình bị bẻ gãy bởi một nét vẽ đơn tối giản.
"Tà thuật dị giáo! Ngươi dám dùng tà thuật để lừa dối hệ thống đo lường!"
Trịnh Hùng gầm lên một tiếng điên cuồng, đôi mắt y vằn đỏ những tia máu hằn học. Y vung mạnh thanh trượng phép hoàng gia khảm ngọc bích lên không trung, luồng ma lực cấp 4 cuồng bạo bắt đầu tụ lại trên đầu trượng phát ra ánh sáng đỏ rực dữ dội, khóa chặt mục tiêu trực tiếp vào đầu Phong Dực ngay tại sảnh sát hạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!