Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Phiên Tòa Dị Giáo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tuyết tím bắt đầu ngừng rơi, để lại những vệt băng loang lổ trên những con đường đất đá thô ráp của khu mỏ Lũy Thép. Bình minh lên, nhưng không mang theo hơi ấm, chỉ có cái lạnh buốt xương của vùng biên viễn phía Bắc dội vào da thịt.


Phong Dực khẽ kéo lại cổ áo vải thô sờn cũ. Dưới lớp áo, vết bỏng rát màu đỏ tấy trên da ngực do chiếc áo lót phòng ngự phẳng bị nóng chảy một phần dưới nhiệt độ ăn mòn của dao găm hắc ám đêm qua vẫn âm ỉ nhói lên theo từng nhịp thở. Bàn tay phải của anh, dù đã được bôi thuốc mỡ màu xanh lục thẫm của Trương Đại Phu và quấn băng thô sạch sẽ, vẫn còn hơi run rẩy. Mỗi khi ngón tay khẽ cử động, cảm giác đau buốt lại chạy dọc theo kinh mạch truyền thẳng lên đại não. Tinh thần lực của anh sau ca ngắt mạch khẩn cấp đêm qua mới chỉ hồi phục được khoảng mười lăm phần trăm. Đầu anh nhức búa bổ, nhưng đôi mắt đen cắt ngắn gọn gàng vẫn duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối.


"Phong Dực, ngòi bút của anh..." Diệp Chiêu Anh đi bên cạnh, khẽ thì thầm, giọng nói chứa đầy sự lo lắng. Đôi mắt thông minh của nữ thợ khắc trung cấp khẽ liếc xuống chiếc bao da bên hông anh.


Phong Dực không đáp, chỉ khẽ chạm tay vào chuôi chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế. Qua lớp bao da, anh có thể cảm nhận được một vết rạn nứt nhỏ ở khớp nối giữa vỏ thép chịu lực và ngòi thạch anh rỗng. Đó là hậu quả của việc chịu tải áp lực nén dòng mana quá lớn từ đêm khắc khiên cho Thương Vân. Vết rạn rất nhỏ, nhưng đối với một nhà thiết kế sản phẩm hiện đại, đó là một lỗi vật lý cực kỳ nguy hiểm. Nếu dòng chảy mana đi qua ngòi nén bị rò rỉ, toàn bộ cấu trúc trận pháp sẽ sụp đổ, thậm chí có thể phát nổ ngay trên tay người vẽ.


"Không sao. Vẫn chịu được một lần nữa." Phong Dực trầm giọng nói, ánh mắt hướng về phía trước.


Phía sau họ vài bước, Khương Lực lặng lẽ di chuyển như một cái bóng trong màn sương sáng sớm. Cựu nô lệ mỏ mang đầy sẹo roi da đang áp giải một bóng người bị trùm kín đầu bằng bao tải gai, hai tay bị xích chặt bằng xích sắt đen cách điện. Đó chính là Sát thủ Ảnh Ma – kẻ bị bắt sống đêm qua. Theo kế hoạch của Phong Dực, tên sát thủ này là quân bài tẩy chưa lật, được Khương Lực giữ trong bóng tối sát sườn sảnh sát hạch để chờ thời cơ bẻ gãy hoàn toàn tính chính danh của Hắc Sâm.


Sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn sừng sững hiện ra cuối con đường cẩm thạch thô. Đây là tòa nhà hành chính duy nhất của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia tại Lũy Thép, được xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng lộng lẫy, nổi bật một cách mỉa mai giữa những dãy nhà gỗ mục nát và bãi đất đá xám xịt của khu mỏ. Những hàng cột trụ khổng lồ chạm khắc hoa văn chỉ bạc tinh xảo tỏa ra một luồng mana uy áp nhẹ, như một lời răn đe vô ngôn gửi đến tầng lớp bình dân bên dưới.


Phía ngoài sảnh sát hạch, hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ, mặt mũi lấm lem bụi thạch anh, đang tụ tập đông nghịt. Họ đứng co ro trong cái lạnh, đôi mắt đục ngầu hướng về phía bậc thềm đá cẩm thạch trắng nhưng không ai dám bước chân lên. Binh lính biên phòng của tướng Tiêu Viễn Sơn cũng đã dàn đội hình giữ trật tự, những tấm khiên sắt cũ nát tì xuống đất, tạo thành một ranh giới ngăn cách.


"Kẻ dị giáo đến rồi!"


Một tiếng xôn xao rộ lên từ đám đông khi thấy bóng dáng Phong Dực xuất hiện. Những ánh mắt lo lắng, hoài nghi, và cả một chút hy vọng le lói của những phu mỏ nghèo đổ dồn về phía anh. Họ đã nghe tin đồn về việc một thợ phụ quèn chế ra lò sưởi cứu sống người nghèo và cải tiến khiên bảo vệ binh lính, nhưng họ cũng biết rõ sự tàn nhẫn của Hiệp hội Ma pháp đối với những kẻ dám chạm vào đặc quyền chú ngữ.


Phong Dực bước qua hàng rào binh lính, tiến thẳng vào bên trong sảnh sát hạch.


Không gian bên trong sảnh rộng lớn và lộng lẫy đến ngột ngạt. Ánh sáng từ những viên tinh thể ma pháp treo trên trần nhà rọi xuống mặt sàn đá cẩm thạch bóng loáng như gương. Ở bục cao trung tâm, Vương Chấp Sự – chấp sự ngoại môn béo phì của Hiệp hội – đang ngồi trên chiếc ghế bọc da thú đắt tiền, những ngón tay múp míp đeo đầy nhẫn ngọc bích khẽ gõ nhịp lên bàn. Bên cạnh gã là giám thị mỏ Hắc Sâm, mặc áo choàng lụa thêu chỉ vàng sang trọng. Khi nhìn thấy Phong Dực bước vào lành lặn, khóe mắt Hắc Sâm khẽ giật mạnh một cái, đôi mắt đầy thịt mỡ hằn lên những tia máu đỏ đầy kinh ngạc và giận dữ. Gã không ngờ tên sát thủ bậc 3 chuyên nghiệp mà mình thuê bằng mười vạn đồng vàng lại thất bại trước một tên thợ phụ không ma lực.


Thế nhưng, người thu hút sự chú ý của Phong Dực nhất lại là người đàn ông ngồi ở vị trí giám khảo tối cao.


Y khoác trên mình bộ áo choàng thợ khắc hoàng gia màu tím sẫm thêu hoa văn chỉ vàng lộng lẫy, ngón tay thon dài gầy gò khẽ vuốt ve chiếc bút khắc khảm ngọc bích tích hợp bộ lọc mana thô đắt tiền mua từ thủ đô. Đó chính là Trịnh Hùng – thợ khắc hoàng gia kiêu ngạo thuộc Học phái Cổ Điển được Hiệp hội cử đến biên thùy. Gương mặt y toát lên vẻ cao ngạo xa cách, đôi mắt híp lại nhìn Phong Dực như nhìn một sinh vật hạ đẳng dơ bẩn.


"Phong Dực thợ phụ," Vương Chấp Sự đứng bật dậy, giọng nói béo phì nhưng được khuếch đại bằng một chú ngữ âm thanh vang dội khắp sảnh. Gã mở cuộn da dê trên bàn, bắt đầu đọc cáo trạng với vẻ mặt nghiêm nghị giả tạo. "Ngươi bị cáo buộc tội danh tự ý cải biên chú thức phòng ngự truyền thống 'Sol-Deus Aegis' của hoàng gia, truyền bá chú thức phẳng phi pháp, vi phạm nghiêm trọng Sắc luật Độc quyền Bản quyền Ma pháp của Hiệp hội Hoàng gia. Đây là tội danh Dị giáo ngôn từ, hình phạt cao nhất là thiêu sống trên giàn hỏa! Ngươi có nhận tội không?"


Không khí trong sảnh lập tức đông cứng lại. Sự đè nén của luật lệ hoàng gia đè nặng lên vai mọi người.


"Tôi phản đối!"


Đội trưởng tuần tra Thương Vân từ phía dưới bước lên một bước, tấm trọng khiên cải tiến giắt bên hông khẽ va chạm vào giáp sắt phát ra tiếng động dứt khoát. Anh hướng về phía bục cao, giọng nói cương trực vang dội: "Phong Dực không hề làm loạn. Trận pháp phẳng của anh ấy đã cứu sống toàn bộ Đội tuần tra tiền tiêu số ba của chúng tôi trước đợt càn quét của quái thú sương mù tại Trạm gác số ba! Chú thức cũ của Hiệp hội quá rườm rà, nạp đá phế thải liền bị nổ mạch, suýt chút nữa đã khiến chúng tôi diệt vong. Nếu không có trận pháp tối giản của Phong Dực, biên thành đã thất thủ!"


"Câm miệng, Thương Vân kỵ sĩ!" Vương Chấp Sự lạnh lùng đập mạnh chiếc ấn đồng xuống bàn, cắt đứt lời anh. "Ngươi chỉ là một kỵ sĩ biên phòng thất sủng, không có tư cách can thiệp vào luật học thuật của Hiệp hội. Mọi chú thức trong vương quốc Solaria đều thuộc quyền sở hữu trí tuệ tối cao của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Bất kỳ hành vi cắt bớt ký tự hay thay đổi cấu trúc vân trận nào không được Hiệp hội cấp phép đều là tà thuật dị giáo! Sự sống sót của các ngươi không thể biện minh cho hành vi phạm pháp của tên thợ phụ này."


Thương Vân định lên tiếng phản đối quy chế thi bất công, nhưng Vương Chấp Sự đã ra hiệu cho lính gác mỏ vũ trang tiến lên áp chế. Lực lượng chấp pháp của Hiệp hội cầm trượng phép phát ra những luồng sáng đỏ đe dọa, buộc Thương Vân phải siết chặt nắm tay chịu đựng.


Phong Dực khẽ vỗ nhẹ vào vai Thương Vân, ra hiệu cho anh lùi lại. Anh bước lên trước bục xét xử, đối mặt với ba kẻ quyền lực đang ngồi phía trên. Gương mặt anh không hề có một chút sợ hãi, sự điềm tĩnh ấy khiến Trịnh Hùng khẽ nhíu mày đầy khó chịu.


"Vương Chấp Sự, Trịnh đại sư," Phong Dực bình tĩnh lên tiếng, giọng nói đều đặn như đang trình bày một bản thiết kế sản phẩm trước khách hàng. "Các ngài khép tôi vào tội cải biên chú thức thánh thần. Nhưng các ngài có dám khẳng định hệ thống chú ngữ cũ của các ngài là tối ưu nhất cho binh sĩ và người dân không? Hay đó chỉ là một hệ điều hành rườm rà, cố tình kéo dài thời gian niệm chú để duy trì sự độc quyền thu phí bản quyền?"


"Hỗn xược!" Trịnh Hùng đứng bật dậy, chiếc áo choàng thêu chỉ vàng rung lên bần bật. Giọng y rít qua kẽ răng, chứa đầy sự kiêu ngạo học thuật của Học phái Cổ Điển: "Một tên thợ phụ quèn hạ đẳng, kinh mạch không có một tia ma lực, dám nghi ngờ trí tuệ vạn năm của các bậc đại sư hoàng gia? Chú ngữ càng dài, hoa văn càng phức tạp thì sức mạnh thần thánh càng lớn! Đó là chân lý vĩnh cửu đã được Sol-Deus chứng giám. Những đường nét phẳng méo mó của ngươi chỉ là rác rưởi tà thuật lừa bịp đám dân ngu thất học!"


Phong Dực khẽ cười nhạt: "Nếu nó là rác rưởi, tại sao các ngài lại phải tốn công tổ chức phiên tòa này để tiêu diệt nó?"


Trịnh Hùng nghẹn họng trước câu hỏi logic của Phong Dực. Y hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ cao ngạo của một thợ khắc hoàng gia bậc 4. Y liếc nhìn Vương Chấp Sự và Hắc Sâm, rồi khẩy cười đầy thâm hiểm. Y biết nếu chỉ dùng bạo lực giết chết Phong Dực lúc này, đám đông thợ mỏ bên ngoài sẽ phẫn nộ, và uy tín của Hiệp hội tại biên cương sẽ bị tổn hại. Y cần phải nghiền nát Phong Dực ngay trên thánh địa học thuật của chính mình.


"Được, nếu ngươi đã tự tin vào tà thuật tối giản của mình như vậy," Trịnh Hùng bước xuống bục cao, tiến đến bên chiếc bàn khắc đá cẩm thạch trắng lớn đặt ở giữa sảnh. Y vung tay lên, giải phóng một luồng tinh thần lực nhẹ để mở một cuộn giấy da dê khổng lồ phát sáng màu vàng kim lộng lẫy. "Hiệp hội chúng ta luôn công minh. Hôm nay là kỳ thi sát hạch thợ chính khắc đá của biên trấn. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội để chứng minh bản thân. Nếu ngươi vượt qua được bài kiểm tra này, Hiệp hội sẽ tha bổng cho tội danh dị giáo của ngươi."


Diệp Chiêu Anh đứng phía sau khẽ biến sắc. Cô biết Trịnh Hùng không đời nào có lòng tốt như vậy. Đây chắc chắn là một cái bẫy học thuật cực đoan.


"Đề thi là gì?" Phong Dực hỏi.


Trịnh Hùng chỉ tay vào cuộn giấy da dê khổng lồ đang lơ lửng trong không trung. Trên mặt giấy hiện ra một sơ đồ trận pháp phòng ngự vô cùng phức tạp, các đường vân chồng chéo lên nhau như một mạng nhện khổng lồ, bao quanh bởi hàng loạt ký tự cổ điển rườm rà.


"Đây là 'Sol-Deus Kim Cương Trận' – trận pháp bảo hộ quý tộc cấp cao," Trịnh Hùng đắc ý tuyên bố, giọng nói đầy hống hách. "Nó bao gồm đúng một trăm năm mươi ký tự chú thức hoàng gia cổ điển và năm mươi đường vân bổ trợ. Bài thi yêu cầu ngươi phải khắc hoàn chỉnh trận pháp này lên khối đá cẩm thạch thô kia trong vòng mười phút. Nếu ngươi làm được, ngươi sẽ được phong cấp Thợ chính khắc đá và được miễn tội."


*Ầm...*


Đám đông thợ mỏ ngoài cửa sảnh lập tức xôn xao, những tiếng bàn tán đầy lo lắng và phẫn nộ vang lên.


"Một trăm năm mươi ký tự hoàng gia?!"

"Trận pháp quý tộc cấp cao?! Ngay cả thợ khắc chính thức kỳ cựu của xưởng cũng phải mất nửa ngày mài giũa mới hoàn thành nổi!"

"Mười phút?! Đây rõ ràng là muốn ép người vào đường chết!"

"Bọn họ cố tình! Làm sao một thợ phụ phàm nhân có thể ghi nhớ và khắc nổi trận pháp phức tạp như vậy trong mười phút!"


Thương Vân siết chặt chuôi kiếm mẻ, anh định bước lên phản đối quy chế thi bất khả thi này, nhưng Phong Dực đã đưa tay ngăn lại.


Phong Dực bước đến gần cuộn giấy da dê, khẽ kéo chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đang đeo trên mắt xuống. Thấu kính phân cực thạch anh bừng sáng lên một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, phản chiếu toàn bộ sơ đồ trận pháp 'Sol-Deus Kim Cương Trận' dưới dạng một bản đồ nhiệt quang phổ thời gian thực.


Trong mắt Phong Dực, thế giới rườm rà của Trịnh Hùng lập tức bị bóc trần thành các luồng dữ liệu kỹ thuật thô sơ.


Chiếc kính HUD hiển thị hàng loạt điểm nghẽn màu đỏ rực – biểu thị cho sự lãng phí năng lượng và nhiệt lượng thừa tích tụ cực đại. Một trăm năm mươi ký tự chú thức kia thực chất là một mớ hỗn độn của những đoạn "junk code" – mã rác. Có tới hơn tám mươi ký tự chỉ đóng vai trò kính ngữ, ca ngợi thần linh hoàng gia, không hề đóng góp một tia hiệu suất nào vào dòng chảy mana phòng ngự. Các đường vân bổ trợ chồng chéo lên nhau tạo ra các góc vuông chín mươi độ, gây ra hiện tượng nghẽn dòng chất lưu cực kỳ nghiêm trọng.


Đặc biệt, sâu trong cấu trúc của trận pháp, Phong Dực phát hiện ra một vòng lặp năng lượng ẩn – một đoạn mã độc (Siphoning Code) được Hiệp hội cố tình cài đặt để trích xuất và hút ngược một lượng nhỏ sinh mệnh lực của người niệm chú về phía trung tâm. Đây chính là Chân tướng về sự rườm rà của chú ngữ mà anh đã giải mã được một phần từ cuốn từ điển của mẹ.


"Hệ thống này... thực sự là một đống rác rưởi cồng kềnh." Phong Dực thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.


Trịnh Hùng thấy Phong Dực im lặng quan sát, nghĩ rằng anh đã bị độ phức tạp của trận pháp hoàng gia dọa sợ. Y cười lớn đầy đắc ý, ngón tay đeo nhẫn ngọc khẽ chỉ vào chiếc đồng hồ cát đặt trên bàn khắc đá:


"Sao hả, Phong Dực thợ phụ? Ngươi có mười phút. Một thợ phụ khắc đá bình thường không thể ghi nhớ nổi một trăm năm mươi ký tự hoàng gia này chỉ trong vài phút. Nếu ngươi quỳ xuống nhận tội dị giáo ngay lúc này, ta có thể xin Vương Chấp Sự cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng hơn."


Hắc Sâm đứng bên cạnh cũng cười khẩy đầy hống hách: "Phong Dực, đừng cố chấp nữa. Trận pháp hoàng gia không phải là thứ mà loại phu mỏ hạ đẳng như ngươi có thể chạm tới."


Phong Dực tháo chiếc kính HUD xuống, gài hờ bên túi áo vải thô. Anh nhìn thẳng vào mắt Trịnh Hùng, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự tự tin lạnh lùng khiến cả hội trường phải im lặng:


"Tôi chấp nhận bài thi này."


Nói rồi, Phong Dực bước thẳng đến trước chiếc bàn khắc đá cẩm thạch trắng. Anh rút chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế từ bao da bên hông ra. Dưới ánh sáng của sảnh sát hạch, vết rạn nứt nhỏ ở khớp nối ngòi bút khẽ phản chiếu ánh sáng trắng mờ ảo, như một lời cảnh báo thầm lặng về giới hạn chịu tải cơ học.


Trịnh Hùng khẽ hừ lạnh một tiếng, y vung tay lật ngược chiếc đồng hồ cát trên bàn. Những hạt cát mịn màu vàng bắt đầu chảy xuống dọc theo thớ thủy tinh hẹp, báo hiệu mười phút sinh tử bắt đầu đếm ngược.


"Thời gian bắt đầu!" Vương Chấp Sự hô lớn.


Ngay khi hạt cát đầu tiên rơi xuống, Trịnh Hùng đột ngột nhắm mắt lại, giải phóng toàn bộ tinh thần lực của một thợ khắc trận bậc 4. Một luồng áp áp ma pháp vô hình, nặng nề như đá tảng bùng phát từ cơ thể y, lan tỏa khắp sảnh sát hạch và tập trung áp chế trực tiếp vào không gian xung quanh bàn khắc của Phong Dực. Y muốn dùng tinh thần lực áp chế để làm nhiễu loạn sự tập trung của Phong Dực, khiến đôi bàn tay đang quấn băng của anh không thể đi nét chính xác.


Không khí xung quanh Phong Dực đột ngột trở nên đặc quánh và lạnh buốt, áp lực đè nặng lên đại não khiến vết bỏng trên ngực anh càng thêm nhói buốt, máu mũi lại có dấu hiệu rỉ ra nơi khóe mũi.


Thế nhưng, Phong Dực vẫn đứng im sừng sững trước khối đá cẩm thạch thô. Anh nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở theo phương pháp thở điều hòa của phu mỏ cổ xưa mà cha anh đã dạy, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định dưới áp lực tinh thần lực của đối thủ. Trong đầu anh, sơ đồ nhiệt dòng chảy mana của trận pháp hoàng gia rườm rà đang được bóc tách, tái cấu trúc và tối giản hóa theo thuật toán ba nét vẽ vàng.


Đám đông thợ mỏ ngoài cửa sảnh nín thở quan sát, không một tiếng động nào phát ra, chỉ có tiếng cát rơi đều đặn đầy tàn nhẫn của chiếc đồng hồ cát trên bàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!