Sát Thủ Trong Bóng Tối
Gió bấc rít gào qua những khe hở của căn nhà gỗ rách nát khu thợ mỏ, mang theo cái lạnh buốt xương của những ngày bão tuyết tím vừa ngớt. Dưới nền đất lạnh giá, Phong Dực quỳ một chân bên cạnh chiếc giường tre cũ kỹ, khẽ điều chỉnh lại mẩu thạch sưởi ấm phẳng tối giản đang tỏa ra luồng nhiệt lượng màu xanh lam dịu nhẹ dưới gầm giường của Phong Linh. Sắc mặt cô bé mười hai tuổi giờ đây đã hồng hào trở lại, hơi thở đều đặn và bình yên, không còn những cơn run rẩy co giật do mạch mana bẩm sinh bị tắc nghẽn như hai đêm trước. Trên cổ tay gầy guộc của cô bé, chiếc vòng thạch thô của mẹ – Lâm Thư Diệp để lại – khẽ phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo, như một cái neo giữ ấm âm thầm bảo vệ tim mạch cho em gái.
Ở góc đối diện, cha ruột của anh, lão phu mỏ Phong Hoài đang ngủ say sau cơn ho phổi đen kéo dài. Nhờ luồng khí ấm áp, mềm mại lan tỏa từ mẩu đá sưởi phẳng tối giản, căn phòng gác mái rách nát này đã không còn là một hòm băng chết chóc. Thế nhưng, Phong Dực không hề buông lỏng cảnh giác. Đôi bàn tay phải của anh, dù đã được Trương Đại Phu bôi thuốc mỡ màu xanh lục thẫm và quấn băng vải thô sạch sẽ, vẫn truyền đến những cơn đau nhói âm ỉ – cái giá của việc kiệt sức tinh thần lực và bị bỏng mana từ những đêm khắc trận liên tục.
*Bíp... bíp... bíp...*
Âm thanh cảnh báo dồn dập vang lên ngay sát màng nhĩ. Phong Dực khẽ giật mình, kéo chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy (Mana HUD) đang đeo trên mắt xuống. Thấu kính lăng kính thạch anh phẳng bừng sáng, hiển thị toàn bộ căn phòng gỗ rách nát dưới dạng một bản đồ nhiệt quang phổ.
"Chiêu Anh, lùi lại!" Phong Dực khàn giọng ra lệnh, tay trái của anh ngay lập tức đưa lên giữ chặt chiếc Thiết bị ngắt mạch mana cổ tay đeo ở tay trái.
Diệp Chiêu Anh đang đứng cảnh giác bên hông cửa sổ, chiếc bút khắc cổ của cha cô cầm chắc trong tay, lập tức lùi lại một bước dài. Đôi mắt thông minh tột đỉnh của nữ thợ khắc trung cấp bậc 3 co rụt lại khi nhìn thấy biểu cảm nghiêm trọng của Phong Dực. Qua thấu kính phân cực của chiếc kính HUD, Phong Dực nhìn thấy một dải quang phổ nhiệt độ màu đen hắc ám, mang mật độ năng lượng cực cao, đang lặng lẽ trượt dọc theo vách gỗ phía ngoài của căn nhà.
Đó là một luồng mana hắc ám có tính chất ăn mòn cực mạnh, hoàn toàn trùng khớp với dao động năng lượng của Sát thủ Ảnh Ma – kẻ chuyên ám sát bằng những đòn đánh lén tầm gần mà Hắc Sâm đã thuê mướn bằng mười vạn đồng vàng để thủ tiêu anh trước ngày diễn ra phiên tòa dị giáo ngôn từ lâm thời.
"Hắn không đi qua cửa chính," Phong Dực thì thầm, mắt anh di chuyển theo vệt sáng đen đang bò lên phía gác mái.
Trước đó, Phong Dực đã lén cài đặt một trận giật điện phẳng tối giản trên tay nắm cửa gỗ phía trước, hoạt động theo quy trình kích hoạt một chạm để bẫy bất kỳ kẻ đột nhập nào. Thế nhưng, tên sát thủ này cực kỳ khôn ngoan. Hắn là một chiến binh ám sát chuyên nghiệp bậc 3, am hiểu sâu sắc về các loại bẫy ma pháp của Hiệp hội. Hắn hoàn toàn bypass qua cửa chính, sử dụng kỹ thuật ẩn bóng dã ngoại để tiếp cận căn nhà bằng đường cửa sổ gác mái hẹp.
*Rắc...*
Một tiếng động mỏng manh như tiếng băng nứt vang lên từ phía khung cửa sổ gác mái dột nát. Cánh cửa gỗ ọp ẹp không hề bị vỡ tung, mà bị một luồng lực lượng hắc ám vô hình ăn mòn, mục nát và tự động trượt mở ra trong im lặng.
Từ trong bóng tối lạnh giá của đêm biên thùy, một bóng người gầy gò, mặc đồ da bó sát người che kín mặt mũi lướt vào như một làn khói đen. Đôi mắt của hắn vô hồn, lạnh lùng như mắt của một tử thi, phản chiếu ánh sáng lam nhạt của mẩu đá sưởi dưới đất. Trên tay phải của hắn, cặp dao găm bằng thép đen khảm đá ma pháp hắc ám đang tỏa ra luồng khói đen kịt, hấp thụ toàn bộ ánh sáng xung quanh.
Không có một lời thoại thừa thãi. Không có một động tác chuẩn bị rườm rà. Sát thủ Ảnh Ma vung dao găm hắc ám, đâm thẳng vào lồng ngực của Phong Dực với tốc độ cực nhanh, xé rách không khí tạo ra một tiếng rít buốt tai.
"Phong Dực!" Diệp Chiêu Anh hét lên, cô định vung bút khắc cổ để kích hoạt một trận pháp phòng ngự phụ trợ, thế nhưng khoảng cách quá gần và tốc độ của tên sát thủ vượt xa thời gian phản hồi của một thợ khắc trận thông thường.
Thế nhưng, Phong Dực không hề né tránh. Anh đứng im sừng sững, đón nhận mũi dao găm đang lao tới.
*Oong!*
Ngay khi mũi dao găm hắc ám chỉ còn cách ngực Phong Dực vỏn vẹn ba milimét, một màng phòng ngự phẳng màu xanh lam dịu nhẹ, mỏng dính đột ngột bùng lên từ dưới lớp áo vải thô rách nát của anh. Đó là chiếc Áo lót vải thô tích hợp trận phòng ngự phẳng dệt từ sợi lanh cách điện mà Phong Dực luôn mặc bên trong cơ thể để bảo mệnh. Trận phòng ngự tối giản này hoạt động theo Quy tắc phản hồi tức thì (Instant Feedback), tự động kích hoạt bằng sự biến thiên áp suất mana khi có một luồng năng lượng hắc ám áp sát.
Mũi dao găm hắc ám đâm mạnh vào màng sáng phẳng, tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. Lực va chạm vật lý khổng lồ khiến Phong Dực bị đẩy lùi lại hai bước, gót chân anh miết sâu xuống nền đất bụi bặm.
Ảnh Ma khẽ nhíu mày dưới lớp mặt nạ đen. Hắn không ngờ một tên thợ phụ phàm nhân yếu ớt, không có ma lực cá nhân bẩm sinh như Phong Dực lại sở hữu một màng phòng ngự có tốc độ phản hồi mili giây nhanh đến mức này. Hắn rít lên một tiếng trầm đục, dồn toàn bộ mana hắc ám từ cơ thể bậc 3 vào chiếc dao găm. Luồng khói đen bùng phát dữ dội, ăn mòn màng sáng xanh lam với tốc độ chóng mặt. Lớp vải thô của chiếc áo lót bắt đầu bị nóng chảy một phần, tỏa ra mùi khét lẹt của sợi lanh bị thiêu rụi, nhiệt độ cao bắt đầu làm bỏng rát vùng da ngực của Phong Dực.
"Ngươi nghĩ màng chắn phẳng này chịu được bao lâu?" Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của tên sát thủ vang lên.
Phong Dực nén cơn đau rát ở ngực, khóe môi anh khẽ nhếch lên đầy lạnh lùng. Qua chiếc kính HUD, anh nhìn thấy rõ dòng mana hắc ám của đối thủ đang liên tục sạc vào mũi dao thông qua một ký tự con trỏ liên kết (Anchor) phát sáng đỏ ngầu trên chuôi dao găm.
"Ta không cần màng chắn này chịu tải lâu," Phong Dực khàn giọng nói. "Ta chỉ cần ngươi dồn hết mana vào một điểm."
Ngay lập tức, ngón tay trái của Phong Dực gạt mạnh chiếc lẫy lò xo bằng đồng trên chiếc Thiết bị ngắt mạch mana cổ tay trái.
*Cạch! Sát!*
Quy trình Ngắt mạch khẩn cấp (Emergency Circuit Cut) chính thức được kích hoạt. Thiết bị cơ học này hoạt động dựa trên các ghi chú viết tay của mẹ anh trong cuốn từ điển cổ, sử dụng một cơ cấu lò xo để cưỡng bức ngắt toàn bộ dòng chảy năng lượng xung quanh cơ thể Phong Dực trong vòng bán kính một mét.
Một vòng sóng xung kích ma pháp màu xám tro, hoàn toàn không chứa ma lực, bùng phát tức thời từ cổ tay trái của Phong Dực. Vòng sóng quét qua mũi dao găm và cơ thể của Sát thủ Ảnh Ma.
Trong chớp mắt, một vùng trống ma pháp (Mana Vacuum) hoàn hảo được thiết lập xung quanh hai người. Luồng mana hắc ám đang cuồn cuộn chảy trên chiếc dao găm của Ảnh Ma đột ngột bị cắt đứt kết nối hoàn toàn. Không còn từ trường mana dẫn đường, mũi dao găm hắc ám mất đi toàn bộ thuộc tính ăn mòn và nguyền rủa, trở thành một thanh sắt đen bình thường, nguội ngắt và chao đảo trong không trung.
Ảnh Ma hoàn toàn chấn động. Hắn cảm thấy toàn bộ kinh mạch ma pháp trong cơ thể mình bị một lực hút vô hình cưỡng bức đóng băng, không thể điều động thêm một tia mana nào. Đây là lần đầu tiên trong đời sát thủ của hắn, một phép thuật hắc ám cấp cao bị vô hiệu hóa hoàn toàn mà không cần đến bất kỳ màng chắn đối kháng nào.
"Cái... cái gì thế này?!" Ảnh Ma hoảng hốt thét lên, bước chân hắn lảo đảo mất thăng bằng do phản lực từ dòng mana bị ngắt đột ngột.
"Đây gọi là ngắt mạch an toàn lao động," Phong Dực điềm tĩnh nói, dù khóe mũi anh đã bắt đầu rỉ ra một dòng máu tươi do đại não phải chịu tải áp lực tính toán ngắt mạch thời gian thực.
Ảnh Ma hoảng loạn cố gắng rút lui qua đường cửa sổ gác mái, thế nhưng vùng trống ma pháp vẫn đang phong tỏa cơ thể hắn.
Đúng lúc đó, từ trong bóng tối sâu thẳm dưới gầm cầu thang gỗ của căn nhà, một bóng đen gầy gò khác lao ra nhanh như một tia chớp. Đó là Khương Lực – cựu nô lệ mỏ được Phong Dực dùng kỹ thuật mài sửa lại khối đá cứu sống ngay trên pháp trường hai ngày trước. Khương Lực đã ẩn nấp trong bóng tối từ trước theo kế hoạch sắp đặt hậu phương của Phong Dực, đóng vai trò là cái bóng bảo vệ anh.
*Phập!*
Khương Lực vung chiếc dao găm bằng thép đen mỏng dính của mình, đâm mạnh qua khớp vai của Ảnh Ma, cắt đứt hoàn toàn gân tay của tên sát thủ. Ảnh Ma rú lên một tiếng đau đớn, chiếc dao găm hắc ám rơi văng xuống sàn đất, cắm ngập vào thớ gỗ mục nát.
Khương Lực không hề dừng lại, gã xoay người khóa chặt hai tay của Ảnh Ma ra sau lưng, đè nghiến cơ thể gầy gò của tên sát thủ xuống sàn đất bụi bặm. Gã dùng đầu gối thúc mạnh vào xương sống của đối thủ, khiến Ảnh Ma hoàn toàn mất khả năng chống cự.
Căn nhà gỗ rách nát trở lại sự tĩnh lặng rùng rợn, chỉ còn tiếng thở dốc của Phong Dực và tiếng rên rỉ đau đớn của tên sát thủ bị khống chế vây hãm. Khương Lực ngẩng đầu nhìn Phong Dực, ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát như sói hoang biên cương giờ đây ngập tràn sự phục tùng và kính trọng tuyệt đối. Gã khẽ cúi đầu, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định vang lên:
"Sư phụ... cái bóng của ngài đã hoàn thành nhiệm vụ. Mạng sống này của Khương Lực vĩnh viễn thuộc về ngài. Kẻ ám sát đã bị bắt sống."
Phong Dực khẽ lau dòng máu tươi rỉ ra nơi khóe mũi, anh nhìn chiếc Áo lót vải thô phòng ngự phẳng đã bị nóng chảy một phần trên ngực, rồi nhìn tên sát thủ đang bị đè chặt dưới đất. Cuộc ám sát tàn nhẫn của Hắc Sâm đã thất bại thảm hại trước hệ thống bảo mệnh và an toàn lao động tự chế của anh. Đây chính là bằng chứng đanh thép nhất tố cáo sự hèn nhát của ban giám thị mỏ trước toàn thể binh sĩ biên phòng.
Thế nhưng, Phong Dực biết áp lực lớn nhất vẫn chưa hề tiêu tán. Anh ngước mắt nhìn qua khung cửa sổ gác mái đang mở toang. Ở phía chân trời xa xôi của biên trấn Lũy Thép, những tia sáng đầu tiên của bình minh đang bắt đầu ló rạng, nhuộm đỏ những bông tuyết tím nhạt đang rơi rớt trên đồi thông.
Chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa, Phiên tòa dị giáo ngôn từ lâm thời sẽ chính thức khai mạc tại sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn. Trịnh Hùng – thợ khắc hoàng gia kiêu ngạo – và Vương Chấp Sự đang chờ đợi anh ở đó với một bản án tử hình đã được viết sẵn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!