Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Cộng Sự Trí Tuệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc rít gào qua những khe hở của doanh trại quân sự Lũy Thép, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng biên viễn phía Bắc. Trong gian phòng đá kiên cố của xưởng nghiên cứu quân nhu lâm thời, phó tướng Liệt Phong đứng im lìm như một pho tượng sắt, vết sẹo chéo qua mắt trái khẽ giật nhẹ dưới ánh sáng mờ tối của cây đèn dầu thông. Gã nhìn chàng trai gầy gò đang đứng trước mặt mình bằng ánh mắt đầy phức tạp.


"Phong Dực, ngươi thực sự muốn sạc lại chiếc kính này bằng đá phế thải sao?" Liệt Phong trầm giọng hỏi, bàn tay thô ráp đặt hờ trên chuôi trường kiếm. "Đá phế thải chứa quá nhiều tạp chất sắt oxit. Bọn pháp sư hoàng gia đều coi chúng là rác thải vì chúng sẽ làm nghẽn dòng chảy mana, gây nổ mạch năng lượng của bất kỳ thiết bị ma pháp nào."


Phong Dực khẽ mỉm cười, bàn tay phải quấn băng vải thô vẫn còn rơm rớm những vệt máu đỏ tươi do vết bỏng mana đêm qua. Anh nâng chiếc kính bảo hộ Mana HUD đang tắt lịm lên, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối của một nhà thiết kế sản phẩm hiện đại:


"Phó tướng Liệt Phong, đó là vì hệ thống chú ngữ hoàng gia của các ngươi quá cồng kềnh. Nó giống như việc chạy một phần mềm nặng nề, đầy rác trên một phần cứng cũ nát. Chiếc kính này của ta được thiết kế theo nguyên lý tối giản hóa. Nó có một bộ biến áp ma lực phẳng tự chế với đường dẫn năng lượng cực ngắn, hoàn toàn bypass được các điểm nghẽn của tạp chất sắt. Xin ngài cứ mở kho đá phế thải."


Liệt Phong im lặng một lúc, rồi dứt khoát vung tay ra hiệu cho binh sĩ bảo vệ mở cánh cửa sắt nặng nề dẫn vào kho quân nhu phụ. Bên trong, những khối thạch anh dẫn ma thô phế thải xám xịt, xù xì bị vứt lăn lóc thành từng đống lớn như những đống đá vụn vô giá trị.


Phong Dực bước tới, đặt bàn tay trái lành lặn lên một khối thạch anh phế thải chứa nhiều vân sắt đỏ gạch. Anh khẽ gạt nhẹ lẫy kích hoạt sạc trên gọng kính. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bùng lên từ chiếc kính HUD. Dòng mana thô ráp, hỗn loạn từ khối đá phế thải bắt đầu bị hút vào bộ lọc lăng kính phân cực của thiết bị. Qua lăng kính phân tích của Phong Dực, luồng năng lượng ấy không hề gây ra bất kỳ sự quá nhiệt nào. Nó chảy mượt mà, êm dịu, sạc đầy viên pin ma lực phẳng của chiếc kính chỉ trong vòng chưa đầy năm phút.


"Hiệu suất nạp đạt tám mươi lăm phần trăm. Không có hao phí nhiệt lượng." Phong Dực khẽ lẩm nhẩm, đôi mắt sau thấu kính phân cực rực sáng lên những dải quang phổ nhiệt độ ổn định. Anh quay sang nhìn Liệt Phong: "Cảm ơn ngài, phó tướng. Bây giờ, ta cần phải rời doanh trại một lát để đến nhà của lão học giả Mặc Khâu."


Liệt Phong nhíu mày: "Triệu Khoan đã phong tỏa xưởng nghiên cứu này và cấm ngươi khắc trận pháp thương mại trong vòng ba ngày. Lính chấp pháp của Hiệp hội vẫn đang lảng vảng quanh doanh trại để giám sát ngươi."


"Ta biết," Phong Dực cất chiếc kính HUD vào túi áo thô, ánh mắt sắc sảo nhếch lên đầy ẩn ý. "Nhưng Triệu Khoan đã chấp nhận định nghĩa pháp lý rằng chiếc Bút khắc thạch anh rỗng của ta là công cụ lao động phàm nhân. Hắn cấm ta khắc trận pháp thương mại, nhưng không thể cấm ta đi học chữ cổ với thầy của mình. Hãy để Diệp Chiêu Anh đi cùng ta, chúng ta sẽ đi bằng lối đi ngầm phía sau chuồng ngựa."


Mười phút sau, dưới sự dẫn đường bí mật của phó tướng Liệt Phong, Phong Dực và Diệp Chiêu Anh đã lách qua lối đi ngầm hẹp, chìm vào bóng tối của rừng thông rìa biên trấn.


Gió tuyết bắt đầu rơi nhẹ, những bông tuyết mang sắc tím nhạt bám đầy trên vai áo choàng xám tro của Diệp Chiêu Anh. Cô đi sát bên hông Phong Dực, bước chân nhẹ nhàng dứt khoát của một thợ khắc trận pháp trung cấp bậc 3. Đôi mắt thông minh tột đỉnh của cô khẽ liếc nhìn bàn tay quấn băng rỉ máu của Phong Dực, giọng nói mang theo sự hoài nghi lẫn tò mò:


"Phong Dực, ngươi thực sự tin rằng cuốn từ điển ngôn ngữ cổ rách nát của mẹ ngươi để lại có thể giải mã được hệ thống chú ngữ của Hiệp hội sao? Chú ngữ hoàng gia đã được các đại pháp sư tối cao hoàn thiện suốt vạn năm qua. Đó là cấu trúc thần thánh, không thể lay chuyển."


Phong Dực điềm tĩnh bước đi trên con đường dốc đá trơn trượt, giọng nói của anh vang lên rõ ràng giữa tiếng gió rít:


"Chiêu Anh, trong thế giới của ta, không có thứ gì gọi là 'cấu trúc thần thánh không thể lay chuyển'. Mọi hệ thống do con người viết ra đều có lỗi thiết kế (bugs). Chú ngữ hoàng gia vạn năm qua thực chất không phải để tăng sức mạnh ma pháp, mà là một bộ lọc có hiệu suất cực thấp được thiết kế cố ý để độc quyền tri thức. Ta cần cuốn từ điển của mẹ để tìm ra 'mã nguồn mở' nguyên bản trước khi nó bị Hiệp hội chỉnh sửa và chèn thêm những dòng code rác."


Diệp Chiêu Anh khẽ im lặng, những lời nói kỳ lạ mang tư duy kỹ thuật hiện đại của Phong Dực luôn khiến cô phải suy ngẫm. Sâu trong lòng, cô bắt đầu cảm thấy một sự đồng điệu trí tuệ kỳ lạ với gã thợ đá gầy gò này.


Khi họ đặt chân đến căn nhà gỗ cô độc của Mặc Khâu trên đỉnh đồi thông, ánh lửa ấm áp từ bếp lò khẽ hắt qua khe cửa sổ kính mờ bụi. Phong Dực gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài.


*Cộc, cộc, cộc... cạch.*


Cánh cửa gỗ sồi dày nặng mở ra. Lão học giả tàn phế Mặc Khâu chống nạng gỗ đứng đó, mái tóc bạc phơ xơ xác bay trong gió lạnh. Ông nhìn thấy Phong Dực và Diệp Chiêu Anh thì khẽ gật đầu, nhanh chóng nghiêng người cho họ vào rồi đóng chặt cửa lại, cài then sắt kiên cố.


"Vào đi, hai đứa nhỏ. Triệu Khoan và Vương Chấp Sự đã bắt đầu giăng lưới rồi. Phiên tòa dị giáo sau ba ngày nữa thực chất là một bản án tử hình đã được viết sẵn cho ngươi, Phong Dực." Mặc Khâu khàn giọng nói, ông khó nhọc đi đến bên chiếc bàn gỗ sồi lớn chứa đầy những cuộn giấy da dê cũ kỹ.


Phong Dực đặt cuốn Từ điển ngôn ngữ cổ rách nát của mẹ mình lên giữa bàn gỗ. Cuốn sách sờn gáy, những trang giấy màu vàng ố tỏa ra mùi oải hương khô và mực cổ xưa. Diệp Chiêu Anh cũng bước tới, cô nhẹ nhàng đặt chiếc bút khắc cổ xưa của cha mình bên cạnh cuốn từ điển, ánh mắt cô trùng xuống đầy u uất.


"Thầy Mặc Khâu, chúng ta cần phải giải mã cấu trúc ngữ pháp thực sự của chú ngữ phòng ngự hoàng gia 'Sol-Deus Aegis' vạn năm qua." Phong Dực mở cuốn từ điển ra, lật đến phần ký tự cổ đại chỉ dẫn về từ trường phòng thủ.


Mặc Khâu chống nạng ghé sát mắt vào trang sách, ngón tay run rẩy chỉ vào các ký tự tượng hình phức tạp:


"Sol-Deus Aegis là đại trận phòng ngự chính thống của đế quốc. Cấu trúc tiêu chuẩn của nó gồm một trăm năm mươi ký tự cổ điển. Nó bắt đầu bằng mười hai câu kính ngữ ca ngợi thần sáng thế Sol-Deus, sau đó là ba mươi sáu câu lệnh cầu xin sự che chở của thánh thần, tiếp theo mới là các ký tự định vị từ trường và nén dòng chảy mana. Để thi triển thành công, một pháp sư phải mất ít nhất mười giây ngâm vịnh chú ngữ liên tục không được sai một nhịp."


Phong Dực khẽ lắc đầu, anh kéo chiếc kính bảo hộ Mana HUD xuống mắt, kích hoạt nhãn quan phân tích điểm nghẽn. Dưới góc nhìn HUD phát sáng xanh lam, sơ đồ dòng chảy năng lượng của trận pháp 'Sol-Deus Aegis' hiện lên lơ lửng giữa không trung phòng đá như một bản vẽ kỹ thuật ba chiều.


"Nhìn xem," Phong Dực chỉ tay vào các đường vân năng lượng đang xoáy tròn phức tạp trên sơ đồ ảo. "Mười hai câu kính ngữ ca ngợi thần sáng thế này thực chất không hề tạo ra bất kỳ màng chắn lực nào. Khi dòng mana chảy qua các ký tự này, nó bị buộc phải chạy vòng quanh trong một vòng lặp vô hạn (infinite loop), ma sát cực mạnh với cấu trúc tinh thể của đá dẫn ma và sinh ra một lượng nhiệt lượng thừa khổng lồ. Đây chính là nguyên nhân gây ra các điểm tụ nhiệt màu đỏ rực này. Bảy mươi phần trăm nét vẽ trong trận pháp bảo hộ hoàng gia thực chất chỉ có tác dụng tiêu hao mana dư thừa và làm chậm tốc độ phản hồi của hệ thống!"


Diệp Chiêu Anh hoàn toàn chấn động. Cô tiến sát lại gần Phong Dực, đôi mắt to tròn dán chặt vào sơ đồ ảo phát sáng. Cô rút từ trong ngực áo ra một chiếc ấn ký thợ khắc hoàng gia bằng đồng cổ bị đục mờ một góc chuôi ấn, đặt mạnh lên bàn:


"Phong Dực, ngươi nhìn xem bản vẽ cổ này! Đây là bản thảo chú thức gốc chưa bị chỉnh sửa của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia từ năm trăm năm trước mà cha ta đã lén lưu giữ vĩnh viễn trước khi bị hãm hại!"


Khi chiếc ấn ký đồng cổ chạm vào bàn gỗ, một luồng ánh sáng ma lực mỏng manh phát ra, chiếu lên không trung một sơ đồ trận pháp 'Aegis' nguyên bản chỉ gồm vỏn vẹn mười lăm ký tự phẳng tối giản, hoàn toàn không có các hoa văn trang trí rườm rà hay mười hai câu kính ngữ ca ngợi thần linh.


Phong Dực lập tức dùng kính HUD đối chiếu hai sơ đồ. Đôi mắt anh co rụt lại khi phát hiện ra một chân tướng chấn động nằm ở điểm giao cắt của các nhánh rẽ dòng chảy mana.


"Không chỉ là lãng phí năng lượng..." Giọng nói của Phong Dực đột ngột trở nên lạnh lùng và nghiêm túc tột độ. "Hệ thống chú ngữ hiện tại đã bị cài đặt một 'mã độc' (malware) cực kỳ tàn nhẫn. Nhìn vào nhánh rẽ phụ này xem. Khi người dùng ngâm vịnh mười hai câu kính ngữ và ba mươi sáu câu cầu xin, một phần sinh mệnh lực và tinh thần lực của họ sẽ bị trích xuất trực tiếp qua các ký tự 'Deus' này, nén lại và truyền dẫn ngược về phía bầu trời – hướng thẳng về phía điện thờ tối cao Sol-Deus!"


"Cái gì?!" Diệp Chiêu Anh lùi lại một bước, gương mặt xinh đẹp trở nên nhợt nhạt vì kinh hoàng. "Hút ngược sinh mệnh lực của người niệm chú sao? Điều đó... điều đó có nghĩa là..."


"Có nghĩa là vạn năm qua, Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia cố tình kéo dài chú ngữ và bắt buộc người dân phải sử dụng các ký tự rườm rà không phải để tăng sức mạnh phòng ngự, mà là để biến toàn bộ nhân loại thành những viên pin sinh học sạc năng lượng cho thần sáng thế Sol-Deus!" Phong Dực nghiến răng nói, bàn tay quấn băng siết chặt lại đau nhói. "Nhiệt lượng thừa sinh ra từ các vòng lặp rác chính là nguyên nhân gây ra phản phệ mana, làm bỏng tay thợ khắc và gây ra căn bệnh phổi đen phóng điện tàn phá cơ thể thợ mỏ nghèo khổ!"


Mặc Khâu đứng sững sờ, chiếc nạng gỗ sồi trên tay ông khẽ run rẩy. Lão học giả tàn phế thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng rách nát. Nỗi uất hận vạn năm và chân tướng tàn nhẫn này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đức tin cả đời của ông.


"Ta... ta đã nghi ngờ từ lâu..." Mặc Khâu khàn giọng gầm lên, đôi mắt đục ngầu tràn lệ. "Năm xưa ta bị trục xuất khỏi hoàng cung chỉ vì dám đề xuất cắt bớt ba ký tự kính ngữ trong chú thức tế thần để cứu mạng mười tên thợ phụ bị bỏng mana. Bọn chúng... bọn chúng đã biết rõ điều này nhưng cố tình che giấu để duy trì sự bất tử của giới quý tộc thượng tầng!"


Trong cơn phẫn nộ tột cùng, Mặc Khâu cố gắng vận dụng một chút tinh thần lực tàn dư trong đại não tàn phế của mình để kích hoạt thử nghiệm một ký tự cổ trên trang sách từ điển cổ của mẹ Phong Dực.


"Để ta... tự mình kiểm chứng..."


"Thầy Mặc Khâu, đừng!" Phong Dực vội vàng hét lên.


Nhưng đã quá muộn. Một luồng mana xám xịt yếu ớt vừa chạm vào ký tự cổ trên trang sách liền bị cấu trúc 'Deus' ẩn giấu hút mạnh, gây ra một đợt phản lực chấn động cực mạnh dội ngược lại kinh mạch tàn phế của ông.


*Phốc!*


Mặc Khâu phun ra một ngụm máu đen splattered lên mặt bàn gỗ sồi, cơ thể gầy gò của ông đổ sụp xuống. Diệp Chiêu Anh nhanh tay đỡ lấy ông, khuôn mặt cô đầy lo lắng:


"Thầy Mặc Khâu! Ngài bị phản phệ kinh mạch rồi!"


Phong Dực lập tức bước tới, kéo kính HUD xuống quét nhanh hệ thống tuần hoàn năng lượng trên cơ thể Mặc Khâu. Anh nhìn thấy các dòng mana hỗn loạn đang nghẽn tắc tại các áp điểm ngực trái của ông. Bằng sự điềm tĩnh tuyệt đối của một kỹ sư hệ thống, Phong Dực dùng các ngón tay trái lành lặn ấn mạnh vào ba điểm huyệt dọc theo xương sườn của Mặc Khâu, dẫn truyền dòng năng lượng hỗn loạn phân tán ra ngoài môi trường thông qua nạng gỗ sồi tiếp đất.


*Khụ! Khụ khụ!*


Mặc Khâu ho sặc sụa, nhổ ra thêm vài ngụm dịch đen hôi hám, nhưng nhịp thở của ông đã dần ổn định trở lại. Ông tựa lưng vào ghế gỗ, gương mặt già nua xám xịt đầy vẻ bất lực và u sầu:


"Kinh mạch của ta... đã hoàn toàn phế bỏ vĩnh viễn rồi. Phong Dực... Diệp Chiêu Anh... hai đứa nhỏ các ngươi phải cẩn thận. Sức mạnh của Hiệp hội không chỉ là quyền lực chính trị, mà là cả một hệ thống nguyền chú hút sinh mệnh lực khổng lồ bao vây vương quốc này."


Diệp Chiêu Anh nhìn ngụm máu đen trên bàn, đôi vai gầy của cô khẽ run lên. Cô ngồi sụp xuống bên cạnh Mặc Khâu, bàn tay siết chặt chiếc ấn ký đồng cổ của cha mình, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy hận thù:


"Bọn chúng đã giết cha ta... Diệp Hoài Sơn. Ông ấy từng là Phó hội trưởng Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia, người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của dòng chảy mana siphoning này. Ông ấy đã cố gắng thiết kế một trận pháp composite đa tầng để triệt tiêu luồng hút sinh mệnh của thần điện. Nhưng trước khi công trình hoàn thành, Tư Đồ Dạ đã gán cho ông ấy tội danh 'dị giáo ngôn từ' và hành hình ông ấy ngay trước quảng trường hoàng cung. Gia tộc của ta bị truy sát, ta phải ẩn danh trốn chạy ra vùng biên cương khô cằn này để tìm kiếm cơ hội phục thù..."


Cô ngẩng đầu nhìn Phong Dực, đôi mắt sắc sảo thông minh giờ đây ngập tràn những giọt nước mắt u uất nhưng kiên cường:


"Phong Dực, ta vốn hoài nghi ngươi khi thấy ngươi vẽ những trận pháp phẳng kỳ lạ kia. Nhưng giờ ta đã hiểu, ngươi chính là người duy nhất có thể hoàn thành di nguyện của cha ta, bẻ gãy xiềng xích chú ngữ vạn năm của bọn chúng!"


Phong Dực nhìn thẳng vào mắt Diệp Chiêu Anh. Không có sự thương hại sến sẩm, không có những lời hứa hẹn lãng mạn vô nghĩa, ánh mắt anh chỉ có sự lạnh lùng, tỉnh táo của một người đồng hành trí tuệ chí cốt:


"Chiêu Anh, ta không quan tâm đến thần linh hay vương quyền. Nhưng chúng đã phong tỏa nguồn sống của gia đình ta, cắt thuốc phổi đen của cha ta và ép binh lính bình dân vào chỗ chết. Đó là một lỗi hệ thống tồi tệ cần phải được gỡ bỏ (debug). Chúng ta sẽ cùng nhau viết lại mã nguồn ma pháp này. Ta cần sự am hiểu cổ ngữ của ngươi để lọc sạch các ký tự rác trong cuốn từ điển của mẹ ta."


Diệp Chiêu Anh khẽ lau nước mắt, cô gật đầu dứt khoát, phong thái kiêu hãnh của nữ thợ khắc tài hoa lập tức quay trở lại.


Suốt đêm hôm đó, gian phòng gỗ của Mặc Khâu trở thành một phòng thí nghiệm tối mật. Dưới ánh sáng mờ tối của đèn dầu thông, Phong Dực và Diệp Chiêu Anh ngồi sát bên nhau quanh bàn gỗ sồi. Họ lật mở từng trang của cuốn Từ điển ngôn ngữ cổ rách nát của Lâm Thư Diệp.


Phong Dực phát hiện ra ở các lề trang sách, người mẹ quá cố của anh đã dùng loại mực lanh cách điện để ghi chú những dòng chữ nhỏ viết tay giải nghĩa về cấu trúc câu lệnh nguyên bản. Bà đã tìm ra cách dịch các ký tự cổ đại sang dạng "đường dẫn phẳng" (Flat Routing) bypass hoàn toàn các vòng lặp siphoning của thần điện.


"Nhìn vào ký tự 'Aegis' gốc này xem," Phong Dực chỉ vào một nét vẽ cong Bezier mềm mại trong từ điển. "Nếu chúng ta thay thế toàn bộ mười hai câu kính ngữ bằng một nét vẽ cong phẳng duy nhất kết nối trực tiếp với điểm neo năng lượng của đá dẫn ma, dòng mana sẽ chảy thẳng đến màng chắn phòng ngự mà không hề bị rò rỉ hay sinh nhiệt dư thừa."


Diệp Chiêu Anh dùng bút khắc cổ của cha mình, cẩn thận đối chiếu với các vân trận pháp trên chiếc ấn đồng cũ. Cô nhanh chóng dùng ngón tay thon dài vẽ phác thảo cấu trúc mới lên một mảnh giấy da dê:


"Đúng vậy! Nếu kết hợp nét vẽ cong Bezier của ngươi với ký tự định vị 'Aegis' nguyên bản của cha ta, chúng ta sẽ có một trận pháp phòng ngự tối giản chỉ gồm ba nét vẽ vàng! Thời gian kích hoạt sẽ giảm từ mười giây xuống dưới không phẩy năm giây!"


"Hãy thử nghiệm thực tế ngay lập tức," Phong Dực nói, anh lấy ra một mẩu thạch anh phế thải nhỏ từ trong túi áo.


Diệp Chiêu Anh cầm chiếc bút khắc cổ xưa lên, tập trung tinh thần lực tối đa. Đôi mắt cô rực sáng lên luồng ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ. Cô đặt ngòi bút xuống bề mặt mẩu thạch anh thô ráp, vung tay vẽ một nét cong mượt mà, dứt khoát bypass qua dải tạp chất sắt đỏ gạch.


*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*


Chỉ mất đúng ba giây khắc thủ công, trận pháp phòng ngự tối giản phẳng mới đã hoàn thành hoàn chỉnh trên bề mặt khối đá nhỏ.


Phong Dực cắm viên đá dẫn ma phế thải sạc đầy lúc chiều vào lõi trận pháp. Anh khẽ chạm nhẹ ngón tay kích hoạt một chạm.


*U... u... u...*


Một tiếng ngân rung êm dịu, trong trẻo vang lên từ lòng mẩu đá. Một màng bảo vệ ánh sáng xanh lam mỏng dính, phẳng lỳ nhưng có mật độ năng lượng cực kỳ ổn định bùng lên bao phủ diện tích một mét xung quanh bàn gỗ.


Tốc độ phản hồi: 0.3 giây!

Hiệu suất lọc mana đạt: 85%!

Nhiệt độ mẩu đá: Hoàn toàn mát lạnh, không có một tia phản phệ hay rò rỉ năng lượng nào ra môi trường!


"Thành công rồi..." Diệp Chiêu Anh run rẩy thầm thì, cô nhìn màng chắn màu xanh lam dịu nhẹ phản chiếu trên gương mặt mình với sự phấn khích và kinh ngạc tột đỉnh. "Nó hoạt động hoàn hảo... không tốn một tia sinh mệnh lực nào của người niệm chú!"


Mặc Khâu nhìn tuyệt tác công nghệ tối giản vừa ra đời trước mắt mình, ông cười lớn trong nước mắt nghẹn ngào: "Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia... các ngươi vạn năm qua tự coi mình là tối cao... nhưng giờ đây toàn bộ hệ thống của các ngươi đã bị bẻ gãy bởi hai đứa trẻ này!"


Tuy nhiên, niềm vui vỡ òa của họ chưa kéo dài được bao lâu thì đột ngột, nhiệt độ trong phòng đá giảm sâu một cách bất thường. Ánh lửa ấm áp trong bếp lò khẽ chập chờn, rồi chuyển sang một sắc xanh lục nhạt lạnh lẽo, ma quái.


Chiếc kính bảo hộ Mana HUD trên mắt Phong Dực bỗng phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo dồn dập. Trên màn hình HUD ảo, một dải quang phổ nhiệt độ màu đen hắc ám, có mật độ năng lượng cực cao đang lẩn khuất di chuyển qua rặng thông dã ngoại bên ngoài vách gỗ nhà Mặc Khâu, hướng thẳng về phía cửa chính.


Một luồng sát khí lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm đang lặng lẽ bao vây lấy căn nhà gỗ cô độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!