Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Sắc Lệnh Vương Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt nhói từ bàn tay phải kéo Phong Dực ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Anh khẽ rên rỉ, mí mắt nặng trĩu khó khăn lắm mới hé mở. Đập vào mắt anh là trần nhà bằng đá cẩm thạch thô xám xịt của doanh trại quân sự, những mạch vôi vữa loang lổ vết ẩm mốc của vùng biên thùy. Mùi thuốc thảo dược hăng nồng kết hợp với mùi sắt rỉ đặc trưng của doanh trại biên phòng Lũy Thép lấp đầy khoang mũi.


"Đừng động đậy, ngón tay của cậu bị bỏng mana rất nặng, nếu không cẩn thận để rách miệng vết thương lần nữa thì nửa bàn tay này coi như phế bỏ."


Một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng đầy khoan dung vang lên bên cạnh. Phong Dực quay đầu sang, nhìn thấy một ông lão mặc áo vải xám sờn cũ bốc mùi thuốc bắc đang cẩn thận dùng một chiếc thìa gỗ nhỏ phết lớp cao dược màu xanh lục thẫm lên bàn tay phải của anh.


Y sư biên thùy – Trương Đại Phu.


Phong Dực nhìn bàn tay phải của mình. Nó đã được quấn băng vải thô trắng xóa, nhưng máu đỏ tươi vẫn thấm nhẹ qua lớp vải sờn rách, minh chứng cho vết bỏng mana tàn nhẫn từ đêm qua khi anh cố sức khắc trận pháp phẳng chịu tải lớn lên tấm khiên của Thương Vân. Từng ngón tay sưng phồng, đỏ tấy lên như bị nung trong lò than. Cơn đau nhức buốt chạy dọc theo kinh mạch cánh tay truyền thẳng lên đại não, khiến đầu anh nhức búa bổ. Tinh thần lực của anh hiện tại gần như cạn kiệt hoàn toàn, chỉ còn lơ lửng ở mức dưới một phần trăm.


"Trương Đại Phu... cha tôi và Linh Nhi..." Phong Dực khàn giọng hỏi, cổ họng khô rát như vừa nuốt phải cát nóng.


"Yên tâm đi, Tướng quân Tiêu đã phái binh sĩ bảo vệ căn nhà gỗ của cậu ở khu thợ mỏ từ sáng sớm." Trương Đại Phu khẽ thở dài, đôi tay nhăn nheo nhưng cực kỳ chuẩn xác miết nhẹ dải băng vải bọc quanh ngón tay Phong Dực. "Nhưng tình trạng của cha cậu, Phong Hoài, không thể kéo dài được nữa. Cơn ho phổi đen của ông ấy ngày càng nặng. Bụi thạch anh dẫn ma bám vào phế quản phế nang không phải là bụi đá thông thường, chúng liên tục phóng ra những tia điện ma lực siêu nhỏ, đốt cháy tế bào phổi từ bên trong. Nếu không có thuốc sưởi ấm và thảo dược đặc trị từ y quán, mùa đông tuyết tím này sẽ lấy mạng ông ấy."


Phong Dực nhắm mắt lại, trong đầu anh lập tức kích hoạt tư duy phân tích của một nhà thiết kế sản phẩm hiện đại. Bệnh phổi đen của thợ mỏ thực chất là một lỗi hệ thống vật lý (hardware damage). Các hạt bụi thạch anh mang điện tích mana hoạt động như những vi mạch lỗi (short-circuit particles) liên tục phóng điện phá hủy phổi. Để giải quyết tận gốc, anh không chỉ cần thuốc, mà cần phải thiết kế ra một thiết bị bảo hộ lao động – một chiếc khẩu trang dệt từ sợi lanh cách điện tích hợp trận pháp triệt tiêu điện tích phẳng.


Nhưng trước mắt, anh cần phải hồi phục tinh thần lực và bảo toàn chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế.


"Cảm ơn ông, Trương Đại Phu..." Phong Dực khẽ thầm thì.


Sau khi Trương Đại Phu rời đi, Phong Dực cố gắng ngồi dậy. Anh nhìn xuống chiếc vòng tay thạch thô của người mẹ quá cố Lâm Thư Diệp đang đeo trên cổ tay em gái Phong Linh (hiện đang được giấu kỹ dưới gầm giường y quán). Chiếc vòng đang tỏa ra nhiệt lượng lam nhạt yếu ớt. Anh khẽ chạm tay vào ngực, chiếc kính bảo hộ Mana HUD vẫn giắt hờ bên túi áo, cạn sạch năng lượng dưới ba phần trăm. Bên hông anh, chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế vẫn nằm an toàn trong bao da, nhưng phần ngòi thạch anh rỗng đã xuất hiện một vết rạn nứt siêu nhỏ ở khớp nối do chênh lệch áp suất nén dòng thâu đêm.


*Cạch.*


Cửa phòng y quán mở ra, phó tướng Liệt Phong bước vào với gương mặt lạnh như tiền, vết sẹo kiếm chéo qua mắt trái khẽ giật nhẹ dưới ánh sáng mờ tối. Gã nhìn Phong Dực, giọng nói dứt khoát không chút độ ấm: "Tỉnh rồi thì đi theo ta. Tướng quân muốn gặp ngươi tại xưởng nghiên cứu quân nhu lâm thời. Hắc Sâm đã bắt đầu ra tay rồi."


Phong Dực không nói một lời thừa thãi, anh nén đau nhức bước xuống giường, đi theo Liệt Phong băng qua những dãy hành lang bằng đá cẩm thạch thô lạnh buốt của doanh trại chính.


Xưởng nghiên cứu quân nhu lâm thời thực chất là một gian phòng đá kiên cố nằm sâu trong lòng doanh trại, xung quanh được canh gác nghiêm ngặt bởi các binh sĩ tuần tra dưới quyền Thương Vân. Trên bàn gỗ lớn giữa phòng, tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng cải tiến của Thương Vân đang nằm im lìm, màng bảo vệ màu xanh lam đã được tắt để hồi phục năng lượng.


Tướng quân Tiêu Viễn Sơn đứng sừng sững bên bàn gỗ, thanh đại đao trảm mã khổng lồ cắm chặt xuống đất nền đá. Khi nhìn thấy Phong Dực bước vào với bàn tay quấn băng rỉ máu, đôi mắt chim ưng của ông khẽ dịu lại nhưng giọng nói vẫn đầy uy nghiêm:


"Phong Dực, tấm khiên của ngươi đã chứng minh hiệu năng vượt trội trên chiến trường. Ta đã ra lệnh cho Liệt Phong lập tức phong tỏa thông tin và chuẩn bị cải tiến toàn bộ trang bị cho Đội tuần tra tiền tiêu. Nhưng kẻ thù của chúng ta không ngu ngốc. Hắc Sâm sau khi bị ta ép lui tại Trạm gác số 3 đã lập tức gửi mật thư về kinh đô."


"Hắn muốn dùng luật pháp của Hiệp hội Ma pháp để đối phó với chúng ta?" Phong Dực điềm tĩnh hỏi.


"Đúng vậy," Tiêu Viễn Sơn hừ lạnh, bàn tay thô ráp siết chặt chuôi đao trảm mã. "Hắn đã hối lộ Vương Chấp Sự của Ngoại môn Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia Solaria. Chúng khép ngươi vào tội danh 'tự ý cải biên trận pháp truyền thống' – một tội danh dị giáo ngôn từ cực kỳ nghiêm trọng vương quốc Solaria. Pháp sư thanh tra Triệu Khoan đang dẫn theo một đội lính chấp pháp hoàng gia rầm rộ tiến về phía doanh trại của ta dưới danh nghĩa sắc lệnh vương quyền."


Liệt Phong bước lên một bước, trầm giọng cảnh báo: "Tướng quân, Triệu Khoan mang theo sắc lệnh đóng dấu sáp đỏ của hoàng gia. Nếu chúng ta dùng bạo lực quân sự trực tiếp chống lại hắn, triều đình sẽ lập tức khép chúng ta vào tội phản quốc. Tể tướng Ôn Đức chỉ chờ có cái cớ này để tước binh quyền chỉ huy biên phòng của ngài, thay thế bằng người của phe cánh hoàng gia. Lúc đó, cả biên cương này lẫn gia đình thợ đá của Phong Dực sẽ bị nghiền nát."


Bầu không khí trong phòng đá lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng rùng mình. Áp lực chính trị và pháp lý đè nặng lên vai vị đại tướng quân dũng cảm. Tiêu Viễn Sơn dù có võ lực chiến tướng bậc 5 khổng lồ cũng không thể tùy tiện chém chết một sứ giả chấp pháp mang sắc lệnh hoàng gia khi chưa chuẩn bị đủ lực lượng ly khai.


*Một hệ thống luật pháp cồng kềnh, quan liêu luôn là công cụ hoàn hảo để kẻ mạnh đàn áp kẻ yếu.* Phong Dực thầm phân tích. *Nhưng luật lệ càng rườm rà, càng chứa nhiều lỗ hổng hệ thống (system loopholes). Nếu chúng muốn chơi trò chơi pháp lý, ta sẽ dùng chính luật chơi của chúng để bẻ gãy chúng.*


"Tướng quân Tiêu, xin ngài cứ để chúng vào," Phong Dực điềm tĩnh lên tiếng, ánh mắt sắc sảo tương phản hoàn toàn với cơ thể gầy gò yếu ớt của mình. "Chỉ cần ngài không cho phép chúng dùng bạo lực lục soát, ta có cách bẻ gãy sắc lệnh của chúng ngay tại đây."


Tiêu Viễn Sơn nhìn sâu vào mắt Phong Dực, sự tự tin và logic lạnh lùng của chàng trai mười tám tuổi khiến ông khẽ kinh ngạc. Ông gật đầu dứt khoát: "Được! Ta sẽ làm lá chắn thép cho ngươi về mặt quân sự. Liệt Phong, mở cổng doanh trại!"


*RẦM!!!*


Cánh cửa gỗ dày bọc sắt của xưởng nghiên cứu quân nhu đột ngột bị đẩy ra một cách thô bạo. Tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng cùng tiếng bước chân dồn dập ập vào phòng.


Đi đầu là một người đàn ông ba mươi tuổi mặc áo choàng pháp sư thanh tra màu xám đậm thẳng nếp, đeo kính gọng đồng thau hống hách trên sống mũi cao quý tộc. Tay hắn cầm một chiếc khóa ma pháp bằng đồng đen chuyên dùng để phong tỏa dòng chảy mana của thiết bị lậu, tay kia là một cuộn giấy da dê đóng dấu sáp đỏ rực của hoàng gia.


Pháp sư thanh tra của Hiệp hội – Triệu Khoan.


Đi sát bên cạnh hắn là Vương Chấp Sự, gã chấp sự ngoại môn béo phì mặc áo choàng thêu chỉ bạc nhăn nhúm, gương mặt đầy thịt mỡ của gã đang run lên vì đắc ý, đôi mắt híp lại đầy vẻ hận thù quét qua Phong Dực. Phía sau chúng là mười tên lính chấp pháp hoàng gia mang giáp sắt đen tuyền, tay lăm lăm thương ma pháp phát ra những luồng năng lượng màu tím nhạt.


"Triệu thanh tra, chính là gã!" Vương Chấp Sự chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn ngọc bích đắt tiền vào Phong Dực, giọng nói rít lên đầy hống hách. "Tên thợ phụ quèn Phong Dực kia chính là kẻ dị giáo đã tự ý cải biên chú thức Sol-Deus Aegis của Hiệp hội, chế tạo thiết bị ma pháp lậu trái phép để qua mặt hệ thống thu phí bản quyền vương quốc!"


Triệu Khoan không thèm nhìn Phong Dực, hắn bước tới trước mặt Tiêu Viễn Sơn, kiêu ngạo nâng cao cuộn giấy da dê trong tay, giọng nói quan liêu lạnh lùng vang dội khắp căn phòng đá:


"Tướng quân Tiêu Viễn Sơn! Ta thực thi sắc lệnh vương quyền từ Ngoại môn Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia Solaria và Tể tướng Ôn Đức. Sắc lệnh ghi rõ: tịch thu toàn bộ thiết bị ma pháp không có giấy phép đăng ký bản quyền tại khu vực Lũy Thép, đồng thời bắt giữ kẻ chế tạo lậu Phong Dực về kinh đô để xét xử tội danh dị giáo ngôn từ! Ngài muốn tránh đường chấp pháp, hay muốn chống lại ý chí của hoàng gia?"


Liệt Phong lập tức bước lên chắn trước lối vào xưởng nghiên cứu lâm thời, bàn tay đặt chặt lên chuôi trường kiếm thép đen, luồng đấu khí xám bạc quanh thân khẽ bốc lên lạnh lùng: "Triệu thanh tra! Đây là khu vực quân sự bí mật của Binh đoàn Biên phòng Lũy Thép. Bất kỳ ai tự ý tịch thu tài sản quân nhu khi chưa có sự đồng ý của Tướng quân đều bị coi là hành vi xâm nhập trái phép!"


"Xâm nhập trái phép?" Triệu Khoan cười nhạo đầy hống hách, gã chĩa thẳng cuộn giấy da dê đóng dấu sáp đỏ vào mặt Liệt Phong. "Trước sắc lệnh vương quyền, quân đội biên phòng các ngươi cũng chỉ là công cụ của hoàng gia! Bất kỳ ai cản trở thanh tra chấp pháp đều bị khép vào tội phản quốc, tru di tam tộc! Tướng quân Tiêu, ngài muốn đem mạng sống của hàng vạn binh sĩ ra để đánh cược cho một tên thợ đá dị giáo sao?"


Sát khí trong phòng đá lập tức bùng lên dữ dội. Bàn tay Tiêu Viễn Sơn đã siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy trên đao trảm mã. Thương Vân cùng các kỵ sĩ tuần tra phía sau cũng đã đặt tay lên chuôi kiếm, sẵn sàng huyết chiến bảo vệ Phong Dực.


Đúng lúc bầu không khí giằng co sắp sửa bùng nổ thành một cuộc xung đột vũ trang đẫm máu, một giọng nói điềm tĩnh, rõ ràng đột ngột vang lên cắt ngang sự căng thẳng:


"Triệu thanh tra, ngài nói muốn tịch thu thiết bị ma pháp lậu của ta. Vậy xin hỏi, theo Điều 4, Khoản 2 của Sắc luật Quản lý Thiết bị Ma pháp Hoàng gia Solaria ban hành vạn năm trước, một vật thể như thế nào mới được định nghĩa là 'Thiết bị ma pháp'?"


Triệu Khoan khựng lại. Hắn quay đầu nhìn sang Phong Dực, đôi mắt sau gọng kính đồng thau lộ ra vẻ khinh miệt tột cùng đối với một tên thợ phụ quèn mặc áo vải thô dính đầy bụi đá. Nhưng là một pháp sư thanh tra được đào tạo bài bản tại học viện hoàng gia, hắn thuộc lòng mọi điều khoản luật pháp để áp bức bình dân. Hắn lạnh lùng đáp:


"Thiết bị ma pháp là bất kỳ vật phẩm vật lý nào tích hợp lõi năng lượng ma lực (mana core) nạp sẵn, có khắc trận pháp hoặc chú văn hoạt động hoàn chỉnh, có khả năng tự động giải phóng hiệu ứng ma pháp khi người dùng kích hoạt. Ngươi muốn dùng luật pháp để chất vấn ta sao, tên thợ đá ngu muội kia?"


Phong Dực không hề bị uy áp của Triệu Khoan làm lung lay. Anh bước lên trước bàn gỗ, điềm tĩnh rút chiếc Bút khắc thạch anh rỗng tự chế từ bao da bên hông ra, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn đá trước mặt vị thanh tra.


"Vậy thì xin mời Triệu thanh tra tự mình dùng thanh tra chú ngữ để kiểm tra công cụ này của ta."


Triệu Khoan nhíu mày cảnh giác. Hắn vung tay trái, thi triển một chú ngữ thanh tra ma pháp thô sơ phát ra luồng sáng màu xám nhạt quét qua chiếc bút khắc thạch anh rỗng.


*Vút... vút...*


Luồng sáng xám quét qua quét lại ba lần, nhưng chiếc bút khắc vẫn nằm im lìm, hoàn toàn không phát ra bất kỳ phản ứng năng lượng hay dao động mana nào.


"Ngươi muốn giở trò quỷ gì?" Triệu Khoan lạnh giọng hỏi.


"Triệu thanh tra, ngài tự mình nhìn xem," Phong Dực chỉ vào chiếc bút khắc bằng bàn tay trái lành lặn. "Chiếc bút này có tích hợp lõi năng lượng ma lực nạp sẵn nào không? Không có. Nó có khắc bất kỳ chú văn hay trận pháp hoạt động hoàn chỉnh nào bên trong không? Hoàn toàn không. Nó có khả năng tự động giải phóng hiệu ứng ma pháp nào khi kích hoạt không? Lại càng không. Nó thực chất chỉ là một ống thạch anh rỗng tự nhiên được mài nhẵn, phần chuôi quấn sợi lanh cách điện để bảo vệ tay thợ mỏ khỏi ma sát cơ học. Nó hoàn toàn là một công cụ lao động phàm trần, giống như chiếc búa đập đá hay chiếc đục của phu mỏ nghèo khổ."


"Ngươi nói láo!" Vương Chấp Sự béo phì hét lên đầy tức tối. "Chính mắt lính gác của ta thấy ngươi dùng nó để vẽ ra trận sưởi ấm phẳng và bẫy điện phẳng hạ gục Chu Đạt! Nó làm sao có thể là công cụ phàm trần được?"


"Vương Chấp Sự, ngài không phân biệt được sự khác biệt giữa 'Công cụ vẽ' và 'Thiết bị ma pháp' sao?" Phong Dực quay sang nhìn gã béo phì bằng ánh mắt đầy thương hại, giọng nói mang đậm tính logic gỡ lỗi hệ thống. "Chiếc bút lông của học giả hoàng gia dùng để viết chú ngữ lên giấy da dê có được coi là thiết bị ma pháp không? Không, nó chỉ là công cụ dẫn mực. Chiếc bút khắc thạch anh rỗng này của ta cũng vậy. Bản thân nó không chứa ma lực, không chứa trận pháp. Nó chỉ là một chiếc đục đá cải tiến giúp dẫn truyền dòng mana thô từ môi trường một cách mượt mà hơn để thợ đá làm việc hiệu quả. Nếu Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia tịch thu một chiếc đục đá phàm trần dưới luật quản lý ma pháp, thì Hiệp hội sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ mười hai tỉnh đế quốc vì đi quản lý cả công cụ đập đá của nô lệ bình dân!"


"Ngươi...!" Vương Chấp Sự nghẹn họng, gương mặt mập mạp đỏ bừng lên vì tức giận nhưng không thể tìm ra từ ngữ nào để phản bác. Logic pháp lý chặt chẽ của Phong Dực đã đánh thẳng vào kẽ hở lớn nhất trong hệ thống luật lệ rườm rà của chúng.


Triệu Khoan siết chặt chiếc khóa đồng đen, đôi mắt sau gọng kính đồng thau co rụt lại đầy nguy hiểm. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp gã thợ phụ gầy gò này. Phong Dực không dùng sức mạnh võ lực để kháng cự, mà dùng chính những định nghĩa luật pháp nghiêm ngặt, bloated (cồng kềnh) do Hiệp hội đặt ra để tự bảo vệ mình.


"Lập luận sắc bén lắm, Phong Dực," Triệu Khoan trầm giọng nói, luồng áp lực tinh thần lực của một Chấp sự Hiệp hội bậc 3 khẽ bốc lên lạnh lẽo. "Ngươi bẻ cong định nghĩa pháp lý rất khéo để bảo vệ chiếc bút của mình. Nhưng Hiệp hội không ngu ngốc. Dù chiếc bút này là công cụ phàm trần, nhưng ngươi đã dùng nó để cải biên trái phép chú thức Sol-Deus Aegis của hoàng gia trên tấm khiên của quân đội biên phòng. Việc tự ý cắt bớt ký tự thánh thần chính là hành vi phá hoại đức tin, là tội danh dị giáo ngôn từ không thể chối cãi!"


Hắn vung cuộn giấy da dê sắc lệnh vương quyền lên cao, hướng thẳng về phía Tiêu Viễn Sơn:


"Tướng quân Tiêu! Chiếc bút khắc có thể tạm thời không bị tịch thu vì lỗ hổng định nghĩa phàm nhân. Nhưng hành vi cải biên trận pháp của Phong Dực là có thật! Ta nhân danh hoàng gia Solaria ra lệnh phong tỏa một phần xưởng nghiên cứu quân nhu này! Phong Dực bị cấm hoàn toàn mọi hoạt động khắc trận pháp thương mại hoặc quân sự tại vùng Lũy Thép này kể từ bây giờ!"


Tiêu Viễn Sơn bước tới một bước, thanh trảm mã đao khẽ chấn động phát ra tiếng ngân rít lạnh lùng: "Triệu Khoan, ngươi dám phong tỏa xưởng quân nhu của ta?"


"Tướng quân Tiêu, ngài hãy nhìn cho kỹ con dấu sáp đỏ này!" Triệu Khoan không hề lùi bước, gã đè chặt sắc lệnh hoàng gia lên mặt bàn đá, ánh mắt đầy vẻ đe dọa tột cùng. "Nếu ngài dùng vũ lực biên phòng để chống lại lệnh phong tỏa hành chính này, ta sẽ lập tức kích hoạt bùa truyền tin mật báo về kinh đô. Lúc đó, tội danh phản quốc của ngài sẽ được xác lập vĩnh viễn! Ngài muốn bảo vệ gã thợ đá này trong vòng ba ngày tới, hay muốn chôn vùi toàn bộ binh đoàn biên phòng của mình ngay hôm nay?"


Căn phòng đá lại rơi vào trạng thái giằng co cực hạn. Phong Dực nhìn vết rạn nứt nhỏ trên ngòi thạch anh rỗng của chiếc bút khắc đặt trên bàn, rồi nhìn bàn tay quấn băng rỉ máu của mình. Anh biết tinh thần lực của mình hiện tại đã cạn kiệt hoàn toàn, nếu nổ ra xung đột vũ trang lúc này, anh không thể hỗ trợ Thương Vân vẽ trận pháp phẳng chịu tải lớn được nữa. Việc tạm thời hoãn binh để hồi phục năng lượng và sửa chữa công cụ là phương án chiến thuật tối ưu nhất.


"Tướng quân Tiêu, xin ngài cứ để hắn phong tỏa," Phong Dực khẽ đặt bàn tay trái lên vai Tiêu Viễn Sơn, giọng nói điềm tĩnh lạ thường. "Ba ngày phong tỏa thương mại không thể ngăn cản ta tìm ra chân lý học thuật cổ xưa."


Triệu Khoan khẩy cười đầy đắc ý khi thấy Phong Dực tự động thỏa hiệp. Hắn dùng chiếc khóa đồng đen phong tỏa một phần khay sạc đá dẫn ma của xưởng nghiên cứu, rồi lạnh lùng tuyên bố:


"Khôn ngoan lắm, Phong Dực. Ta sẽ gia hạn cho ngươi đúng ba ngày. Trong vòng ba ngày tới, ngươi không được phép tự ý khắc bất kỳ trận pháp nào. Và vào ngày thứ ba, một phiên tòa xét xử dị giáo ngôn từ lâm thời sẽ được tổ chức công khai tại Sảnh sát hạch thợ khắc biên trấn trước sự chứng kiến của toàn thể người dân và quan chức Hiệp hội. Lúc đó, để xem cái miệng sắc bén của ngươi có cứu nổi cái đầu của ngươi trước giàn hỏa thiêu hay không!"


Hắn vung tay ra hiệu cho lính chấp pháp hoàng gia lui binh, gương mặt quan liêu hống hách đầy vẻ chiến thắng. Vương Chấp Sự béo phì cũng liếc nhìn Phong Dực bằng ánh mắt đầy thù hận rồi vội vàng bước theo sau.


Khi tiếng bước chân giáp sắt của lính chấp pháp hoàn toàn khuất dần ngoài cổng doanh trại chính, căn phòng đá chìm vào một bầu không khí u uất, trầm mặc.


Thương Vân phẫn nộ đập mạnh nắm đấm bọc giáp xuống bàn gỗ: "Tên Triệu Khoan khốn kiếp! Chúng cố tình dùng luật lệ để trói tay trói chân chúng ta, ép Phong Dực vào đường chết tại phiên tòa dị giáo sau ba ngày nữa!"


Tiêu Viễn Sơn trầm mặc rút đao trảm mã lên hông, đôi mắt chim ưng nhìn về phía Phong Dực với sự lo ngại sâu sắc: "Phong Dực, ba ngày tới ngươi bị cấm khắc trận pháp thương mại, nghĩa là ngươi không thể dùng khiên phẳng để đổi lấy thuốc phổi đen cho cha ngươi từ y quán nữa. Hơn nữa, tại phiên tòa dị giáo ngôn từ lâm thời, Trịnh Hùng – thợ khắc hoàng gia kiêu ngạo thuộc Học phái Cổ Điển – sẽ là giám khảo tối cao chấm thi để khép tội ngươi. Ngươi có kế hoạch gì để phản công chưa?"


Phong Dực khẽ siết chặt bàn tay quấn băng đau nhức, ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào vết rạn nứt siêu nhỏ trên ngòi thạch anh rỗng của chiếc bút khắc.


"Tướng quân Tiêu, ba ngày phong tỏa này thực chất là khoảng thời gian hồi chiêu (cooldown) hoàn hảo để ta phục hồi tinh thần lực và sửa chữa công cụ," Phong Dực khẽ thầm thì, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lùng, đầy quyết đoán. "Ta cần thâm nhập vào các thư tịch cổ để tìm ra bằng chứng học thuật cổ xưa, chứng minh tính chính thống của phương pháp tối giản trước phiên tòa. Nhưng trước hết... ta cần phải sạc đầy năng lượng cho chiếc kính HUD này bằng đống đá dẫn ma phế thải trong kho quân nhu của ngài."


Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xưởng đá, nơi bầu trời biên cương Lũy Thép đang bị bao phủ bởi những đám mây tuyết tím nhạt đầy giông bão đang cuộn trào từ phía Bắc, báo hiệu một cuộc đối đầu học thuật và sinh tử tàn nhẫn nhất sắp sửa bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!