Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Uy Nghiêm Của Tướng Quân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tù và trầm hùng, dứt khoát vang vọng từ phía thung lũng đá dốc đứng, xé tan màn sương mù tím nhạt đang lơ lửng quanh Trạm gác số 3 biên cương. Âm thanh ấy không phải là tiếng còi tre báo động hỗn loạn của đám phu mỏ, mà là thanh âm của kỷ luật quân đội ròng rã hàng thế kỷ, mang theo một lực lượng trấn áp vô hình khiến mặt đất dưới chân mọi người khẽ rung chuyển.


Động tác giật dây pháo hiệu của Ngô Bá khựng lại giữa chừng. Gương mặt chữ điền giả tạo của gã kỵ sĩ phản bội biến sắc, cánh tay bọc trong lớp giáp sắt nhẵn nhụi run lên nhẹ. Hắc Bưu – gã khổng lồ mặt sẹo dẫn đầu toán lính gác mỏ – cũng nheo mắt lại đầy cảnh giác, bàn tay đang siết chặt chiếc roi da gai sắt bỗng siết mạnh hơn, khiến luồng đấu khí hắc ám màu đỏ sẫm quanh thân gã khẽ dao động không ổn định.


Từ con đường đá gồ ghề dẫn lên vách đá Tử Thần, những bóng người mặc chiến giáp thép nặng nề, loang lổ vết chém rỉ sét bắt đầu rẽ sương bước lên. Đi đầu là một chiến mã bọc giáp thép đen tuyền, từng bước chân của nó nện xuống đá tảng phát ra những tiếng *cộc cộc* nặng nề, dứt khoát.


Trên lưng ngựa là một người đàn ông trung niên với vóc dáng vạm vỡ như một ngọn núi đá đứng sừng sững. Ông khoác trên mình bộ chiến giáp đại tướng quân dính đầy vết chém sâu hoắm đã được hàn gắn sơ sài, râu hùm hàm én xám bạc, và đôi mắt sắc lẹm như chim ưng đang quét qua bãi chiến trường đầy máu quái thú. Bên hông ông, thanh đại đao trảm mã khổng lồ đúc từ thép ròng, rỉ sét một góc chuôi kiếm, khẽ va chạm vào giáp hông phát ra âm thanh lạnh lùng.


Tướng quân Tiêu Viễn Sơn – chỉ huy tối cao của Binh đoàn Biên phòng Lũy Thép.


Đi sát bên hông ông là Liệt Phong, vị phó tướng ba mươi tuổi mặt lạnh như tiền, mang vết sẹo kiếm chéo qua mắt trái, mặc bộ giáp nhẹ gọn gàng dứt khoát, tay luôn đặt hờ lên chuôi trường kiếm thép đen tiêu chuẩn.


"Hắc Bưu, ngươi định dùng quân luật của ai để bắt giữ người của quân đội biên phòng ngay trên địa bàn của ta?" Giọng nói của Tiêu Viễn Sơn trầm thấp nhưng uy lực như sấm sét nổ bên tai, trực tiếp chấn động không khí xung quanh, khiến luồng đấu khí đỏ sẫm của Hắc Bưu lập tức bị ép co rụt lại sát da thịt.


Hắc Bưu vội vàng ghìm cương ngựa lùi lại nửa bước, cúi đầu chắp tay, nhưng đôi mắt đầy sẹo vẫn lóe lên vẻ bất phục. "Tướng quân Tiêu! Ban giám thị mỏ Lũy Thép chúng tôi chỉ đang thực thi luật pháp của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Tên thợ đá quèn Phong Dực kia đã tự ý cải biên chú thức truyền thống, chế tạo cấm vật lậu không phép. Đội tuần tra số 3 của Thương Vân lại bao che cho gã. Chúng tôi bắt gã là đúng quy trình!"


"Đúng quy trình?" Tiêu Viễn Sơn hừ lạnh một tiếng, nhảy xuống lưng chiến mã. Sức nặng từ cơ thể bọc giáp của vị đại tướng quân bậc 5 khiến lớp tuyết mỏng dưới chân ông vỡ vụn, tạo ra một luồng khí kình quét sạch lớp sương mù tím nhạt xung quanh trong vòng mười trượng. "Quy trình của ban giám thị các ngươi là để mặc cho quái thú sương mù càn quét trạm gác tiền tiêu, cắt xén quân nhu đá dẫn ma tiêu chuẩn của binh lính ta, rồi sau đó dẫn quân lên đây giết người diệt khẩu sao?"


"Tướng quân! Ngài chớ nghe lời vu khống của bọn chúng!" Ngô Bá hoảng sợ bước lên, dâng cuốn sổ cái bọc da dê bằng cả hai tay. "Đây là sổ sách xuất kho quân nhu có đóng dấu đỏ của giám thị tối cao Hắc Sâm! Sổ sách ghi rõ năm viên đá dẫn ma tiêu chuẩn đã được bàn giao đầy đủ cho Thương Vân! Trận pháp sụp đổ hoàn toàn là do binh lính của hắn yếu kém, vận hành sai quy trình!"


Phong Dực bám chặt vào thành gỗ xe lừa của Lão Lưu, lồng ngực phập phồng thở dốc. Gương mặt anh nhợt nhạt không còn một giọt máu, khóe mũi vẫn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi do kiệt sức tinh thần lực sau ca trình chiếu HUD quang học vừa rồi. Bàn tay phải quấn băng vải thô sờn rách của anh khẽ run lên, vết bỏng mana tấy đỏ tấy rỉ máu rỉ máu nhẹ rát buốt như bị kim châm. Nhưng ánh mắt anh vẫn tỉnh táo tuyệt đối, khóa chặt vào cuốn sổ cái trong tay Ngô Bá.


*Báo cáo giả mạo của Ngô Bá... con mồi đã tự động bước vào cái bẫy dữ liệu của ta.* Phong Dực thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng.


"Liệt Phong," Tiêu Viễn Sơn không thèm nhìn cuốn sổ cái của Ngô Bá, ông quay sang vị phó tướng mặt sẹo. "Trình diễn thử nghiệm thực tế trước. Ta chỉ tin vào những gì chiến giáp và khiên của binh sĩ ta có thể chống đỡ trên sa trường, không tin vào những con số viết trên da dê bẩn thỉu."


"Rõ!" Liệt Phong bước lên, ánh mắt lạnh lùng như băng quét qua Thương Vân. "Thương Vân, nâng tấm khiên cải tiến của ngươi lên."


Thương Vân siết chặt chuôi Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng, hít một hơi sâu để ổn định lồng ngực đang đau nhức do chấn thương nội tạng nhẹ. Anh gạt nhẹ ngón tay vào điểm chạm kích hoạt một chạm được Phong Dực thiết kế ở rìa tay nắm.


*U... u... u...*


Một màng bảo vệ màu xanh lam nhạt, mỏng dính nhưng phẳng tuyệt đối và trong suốt như pha lê bùng lên dứt khoát trước mặt Thương Vân trong vòng chưa đầy không phẩy năm giây. Không có tiếng gầm rú ầm ĩ, không có nhiệt lượng thừa tỏa ra gây nóng đỏ tấm khiên, và quan trọng nhất—nó hoạt động cực kỳ ổn định dù năng lượng nạp vào chỉ là viên đá dẫn ma phế thải xám xịt đã cạn kiệt.


Liệt Phong nheo mắt nhìn màng sáng màu xanh lam phẳng dẹt. Vị phó tướng dứt khoát rút thanh trường kiếm thép đen bên hông ra, đấu khí kỵ sĩ biên phòng bậc 4 màu xám bạc bùng lên rực rỡ quanh lưỡi kiếm, tạo ra những tiếng rít xé gió chói tai.


"Đỡ lấy!" Liệt Phong quát nhẹ, vung trường kiếm chém mạnh một cú sấm sét thẳng vào tâm màng bảo vệ phẳng. Cú chém mang theo toàn bộ sức mạnh thực chiến của một phó tướng kỳ cựu, đủ sức chẻ đôi một tấm khiên sắt thông thường.


*BOONG!!!*


Một tiếng va chạm thanh gọn vang lên. Thanh kiếm thép đen của Liệt Phong bị chặn đứng hoàn toàn ngay khi vừa chạm vào màng sáng xanh lam, không thể tiến thêm một milimét nào. Điều kỳ lạ là, màng bảo vệ phẳng không hề xuất hiện một vết rạn nứt hay gợn sóng dao động nào.


Phong Dực bám bên xe lừa, khẽ gạt nhẹ gọng kính HUD để quan sát phổ nhiệt dòng chảy. Trên thấu kính thạch anh, luồng động năng khổng lồ từ cú chém của Liệt Phong được hiển thị dưới dạng một dải năng lượng màu xám bạc. Ngay khi chạm vào màng bảo vệ phẳng, dải năng lượng này không bị dồn tích tụ lại gây quá nhiệt, mà được các đường cong Bezier tối giản của trận pháp tự động bẻ hướng, dẫn truyền thẳng qua thân khiên và phân tán đều xuống nền đất đá dưới chân Thương Vân.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Đất đá dưới chân Thương Vân nứt toác ra, nhưng bản thân vị đội trưởng tuần tra không hề bị đẩy lùi nửa bước, gương mặt anh vẫn bình thản, cánh tay cầm khiên không hề có dấu hiệu bị run rẩy hay quá tải lực.


Liệt Phong thu kiếm, ánh mắt lạnh lùng của gã lần đầu tiên lộ ra sự kinh ngạc tột độ. Gã quay sang nhìn Tiêu Viễn Sơn, trầm giọng báo cáo. "Tướng quân, trọng lượng tấm khiên này nhẹ hơn khiên tiêu chuẩn ít nhất bảy mươi phần trăm. Tốc độ kích hoạt dưới không phẩy năm giây, nhanh gấp ba lần trận pháp 'Sol-Deus Aegis' cũ. Sức chịu tải vật lý đạt mức hoàn hảo, lực va chạm đã được định tuyến tiếp đất toàn bộ. Đây... không phải là cấm thuật dị giáo, đây là một kiệt tác thiết kế quân dụng!"


Tiêu Viễn Sơn bước tới trước tấm khiên phẳng, đưa bàn tay thô ráp vuốt ve màng bảo vệ màu xanh lam. Đôi mắt sắc lẹm của vị tướng quân trung niên khẽ co rút lại khi nhận ra sự tinh tế, tối giản đến mức cực đoan của các đường vân trận pháp khắc trên bề mặt sắt thô. Không có một ký tự hoa mỹ nào, không có bất kỳ hoa văn trang trí rườm rà nào của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia. Chỉ có ba nét vẽ hình học phẳng mượt mà, uốn lượn khéo léo để rẽ qua các vân tạp chất sắt oxit của khối đá phế thải.


Ông quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào Phong Dực đang gầy gò đứng bên xe lừa. "Ngươi là người đã thiết kế ra giao diện trận pháp này?"


"Thưa Tướng quân," Phong Dực cố nén cơn đau đầu như búa bổ, khàn giọng đáp, giọng nói mang đậm tư duy logic của một nhà thiết kế sản phẩm. "Trận pháp truyền thống Sol-Deus Aegis gồm một trăm năm mươi ký tự, nhưng có tới một trăm mười ký tự là kính ngữ rườm rà vô dụng. Chúng hoạt động như những con đập ngăn nước thô bạo, gây nghẽn dòng chảy mana và tạo ra nhiệt lượng thừa cực lớn khi chạy bằng đá phế thải chứa nhiều tạp chất sắt. Ta chỉ loại bỏ những đoạn mã rác đó, Refactor lại toàn bộ cấu trúc thành ba nét vẽ phẳng cong mượt mà để tối ưu hóa hiệu suất dòng chảy chất lưu mana. Nhờ đó, tấm khiên có thể hoạt động với hiệu suất tám mươi lăm phần trăm bằng chính đống đá phế thải mà ban giám thị mỏ giao nộp."


Tiêu Viễn Sơn im lặng lắng nghe, gương mặt uy nghiêm không lộ chút cảm xúc, nhưng sâu trong đôi mắt chim ưng của ông, một tia sáng kinh ngạc và thán phục bùng lên dữ dội. Là một chiến tướng thực chiến đã bảo vệ biên cương suốt ba mươi năm, ông hiểu rõ hơn ai hết giá trị của một màng phòng ngự kích hoạt tức thời và không tốn tài nguyên. Đó không chỉ là một món vũ khí, đó là sinh mạng của hàng vạn binh sĩ bình dân dưới quyền ông, những người luôn phải chết oan uổng vì chú ngữ rườm rà hoàng gia.


"Tướng quân!" Hắc Bưu sốt ruột bước lên, vung roi gai sắt cắt ngang bầu không khí. "Dù thứ này có hiệu quả thế nào, gã vẫn là kẻ tự ý sửa đổi chú ngữ thánh thần! Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia đã có sắc lệnh cấm thợ khắc đá tự ý thay đổi cấu trúc vân trận pháp truyền thống! Ngài bảo vệ gã là đang chống lại sắc lệnh của hoàng gia!"


"Hắc Bưu, ngươi câm miệng cho ta!" Tiêu Viễn Sơn đột ngột quay người, tiếng quát của ông kèm theo một luồng đấu khí bậc 5 khổng lồ bùng phát, ép mạnh xuống khiến con ngựa chiến của Hắc Bưu quỳ sụp hai chân trước xuống đất đá, gã khổng lồ mặt sẹo suýt nữa ngã nhào. "Binh đoàn Biên phòng Lũy Thép của ta chiến đấu ở tiền tuyến chống quái thú sương mù, binh sĩ của ta dùng mạng sống để giữ vững biên thành! Các ngươi ngồi ở hậu phương ăn bớt quân nhu, giao đá phế thải bẩn thỉu cản dòng chảy để dồn đội tuần tra của ta vào chỗ chết, rồi giờ đây dùng sắc lệnh của Hiệp hội để uy hiếp ta sao?"


Ông bước tới trước mặt Ngô Bá đang run rẩy, giật lấy cuốn sổ cái bọc da dê từ tay gã kỵ sĩ phản bội, rồi ném mạnh xuống đất trước mặt Liệt Phong. "Liệt Phong! Trưng ra sổ sách đối chiếu thực tế quân nhu của doanh trại chính cho ta!"


"Rõ!" Liệt Phong dứt khoát rút từ trong túi yên ngựa ra một cuốn sổ cái bằng kim loại mỏng của quân đội biên phòng, mở ra trước mặt Ngô Bá. "Ngô Bá! Sổ sách giả mạo của ngươi ghi chép rằng ban giám thị đã bàn giao năm mươi viên đá dẫn ma chất lượng cao cấp hoàng gia cho kho quân nhu biên phòng tuần trước. Nhưng đây là sổ sách đối chiếu thực tế của thủ kho quân đội: số lượng đá hoàng gia thực tế nhận được là không viên! Toàn bộ năm mươi viên đá hoàng gia đó đã bị anh em Hắc Sâm và Hắc Bưu các ngươi tráo đổi thành đá phế thải chứa tạp chất sắt oxit cản dòng để tuồn bán lậu về kinh đô! Ngươi nhận hối lộ của Hắc Sâm một căn hộ ở thủ đô để làm giả sổ sách, đúng hay sai?"


Ngô Bá nhìn thấy cuốn sổ cái kim loại của quân đội hiển thị đầy đủ các mốc thời gian và chữ ký đối chiếu thực tế, gương mặt gã lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã quỳ sụp xuống đất đá lạnh giá, hai tay ôm đầu run rẩy dữ dội. "Tướng quân... bớt giận! Tôi... tôi chỉ làm theo lệnh của Giám thị tối cao Hắc Sâm! Hắc Sâm bảo tôi làm giả sổ sách... gã hứa sẽ bảo lãnh cho tôi về thủ đô nhậm chức kỵ sĩ hoàng gia! Tôi không cố ý hại những người anh em tuần tra!"


"Tên phản bội hèn nhát!" Thương Vân phẫn nộ tột cùng, thanh trọng kiếm mẻ góc trong tay anh khẽ run lên, đấu khí xám bạc bùng phát như muốn chém bay đầu tên phản đồ ngay lập tức.


"Thương Vân, thu kiếm." Tiêu Viễn Sơn lạnh lùng ra lệnh. Giọng nói của ông không có sự phẫn nộ thô bạo, chỉ có sự lạnh lẽo tột cùng của quân luật biên thùy. "Phản đồ quân đội biên phòng sẽ bị phế bỏ quân tịch, tước đoạt toàn bộ đấu khí và tống giam vào ngục tối hầm mỏ sâu vĩnh viễn theo thiết luật của Binh đoàn Biên phòng Lũy Thép. Liệt Phong, thi hành quân luật!"


"Rõ!" Liệt Phong bước lên như một bóng ma lạnh lùng. Gã phó tướng vung tay đánh mạnh một chưởng vào đan điền của Ngô Bá, phế bỏ hoàn toàn đấu khí kỵ sĩ của gã phản đồ. Ngô Bá hét lên một tiếng thảm thiết, hộc ra một ngụm máu tươi rồi đổ gục xuống đất, bị hai binh sĩ biên phòng xích chặt tay chân lôi đi như một bao tải rách.


Hắc Bưu chứng kiến cảnh tượng em trai và vây cánh của mình bị trừng trị dứt khoát ngay trước mắt, mặt sẹo của gã co giật điên cuồng. Gã biết uy áp quân sự của Tiêu Viễn Sơn tại biên giới phía Bắc là tuyệt đối, một khi vị tướng quân này đã quyết tâm can thiệp, gã không thể dùng vũ lực thô bạo để lật ngược thế cờ nữa. Gã nghiến răng kèn kẹt, vung roi da gai sắt thu hồi đấu khí hắc ám, giọng nói đầy sự hằn học đe dọa.


"Tướng quân Tiêu! Hôm nay ngài phế bỏ người của ban giám thị, che chở cho kẻ dị giáo ngôn từ. Việc này... Giám thị tối cao Hắc Sâm chắc chắn sẽ báo cáo trực tiếp lên Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia và Tể tướng Ôn Đức! Ngài hãy tự chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sắc lệnh trừng trị từ kinh đô đi!"


"Ta đứng ở biên cương Lũy Thép này ba mươi năm, đối mặt với hàng vạn quái thú sương mù còn chưa từng lùi bước, ngươi nghĩ ta sợ một tờ giấy lộn của bọn quý tộc hậu phương sao?" Tiêu Viễn Sơn đứng sừng sững như một ngọn núi lớn, đại đao trảm mã bên hông khẽ phát ra tiếng ngân rít lạnh lùng áp chế hoàn toàn sát khí của Hắc Bưu. "Cút khỏi Trạm gác số 3 của ta trước khi ta dùng thanh trảm mã đao này để kiểm toán lại đầu của ngươi!"


Hắc Bưu hừ lạnh một tiếng đầy tức tối, giật mạnh cương ngựa quay đầu lao thẳng xuống núi cùng toán lính gác mỏ vũ trang, để lại một làn khói bụi đá xám xịt.


Bầu không khí căng thẳng nghẹt thở bao trùm trạm gác suốt cả buổi sáng cuối cùng cũng được giải tỏa hoàn toàn. Các binh sĩ tuần tra đội số 3 đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, quỳ sụp xuống đất đá lạnh giá để tạ ơn tướng quân. Thương Vân cũng thu kiếm, bước tới cúi đầu trước Tiêu Viễn Sơn. "Đội tuần tra số 3 tạ ơn Tướng quân cứu mạng!"


Tiêu Viễn Sơn khẽ gật đầu, ánh mắt ông chuyển từ Thương Vân sang Phong Dực vẫn đang bám chặt vào thành xe lừa. Vị đại tướng quân bước tới trước mặt chàng trai trẻ gầy gò, đôi mắt chim ưng nhìn sâu vào gương mặt đầy bụi đá và vệt máu mũi khô cứng của anh.


"Phong Dực thợ phụ," Tiêu Viễn Sơn trầm giọng nói, giọng nói của ông lần đầu tiên mang theo một sự trân trọng ấm áp. "Ngươi dùng tư duy tối giản hóa chú thức để cứu sống binh sĩ của ta, chứng minh rằng một nét vẽ đúng chỗ đáng giá hơn vạn lời cầu khấn thần linh rườm rà của bọn quý tộc. Kể từ hôm nay, ta tuyên bố đặt ngươi dưới sự bảo hộ quân sự chính thức của Binh đoàn Biên phòng Lũy Thép. Không một ai ở mỏ đá này—kể cả Hắc Sâm hay lính gác của hắn—được phép chạm vào một sợi tóc của ngươi."


Phong Dực khẽ mỉm cười, tinh thần lực cạn kiệt khiến mắt anh nhòe đi, nhưng anh vẫn cố giữ cho giọng nói của mình dứt khoát. "Tạ... Tướng quân bảo hộ."


"Liệt Phong!" Tiêu Viễn Sơn quay sang phó tướng. "Chuẩn bị xe ngựa quân dụng tốt nhất. Đưa Phong Dực và các thương binh của đội số 3 về Doanh trại biên phòng Lũy Thép an toàn ngay lập tức. Ta muốn gã có môi trường nghiên cứu tốt nhất và được Y sư điều trị vết bỏng mana này."


"Rõ!" Liệt Phong dứt khoát thực thi mệnh lệnh.


Khi chiếc xe ngựa quân dụng kiên cố bắt đầu lăn bánh rời khỏi vách đá Tử Thần cheo leo để hướng về phía doanh trại chính, Phong Dực tựa lưng vào lớp đệm da cừu ấm áp trong khoang xe. Anh khẽ gạt gọng kính HUD đã cạn sạch năng lượng xuống cổ, lòng bàn tay phải quấn băng vải sờn rách khẽ siết chặt.


*Ý đồ thực sự của Tướng Tiêu Viễn Sơn...*


Phong Dực nhớ lại ánh mắt thâm trầm của vị tướng quân khi nhìn vào tấm khiên phẳng tối giản. Ông không chỉ muốn bảo vệ binh sĩ dưới quyền trước mùa đông khắc nghiệt; ông đang lén lút tích trữ các vũ khí cải tiến hiệu suất cao của anh để chuẩn bị cho một cuộc ly khai quân sự vĩ mô khi triều đình Solaria có dấu hiệu thỏa hiệp với thế lực hắc ám. Sự bảo hộ quân sự này chính là chiếc lá chắn chính trị vững chắc nhất giúp anh có không gian và tài nguyên để tiếp tục tối ưu hóa hệ thống chú thức cũ nát của đế quốc.


Tuy nhiên, Phong Dực biết rõ đây mới chỉ là sự khởi đầu của cuộc chiến. Sự can thiệp trực tiếp của quân đội biên phòng đã cắt đứt hoàn toàn nguồn lợi nhuận tham nhũng khổng lồ từ quặng thạch thô của ban giám thị mỏ.


*Hắc Sâm sẽ phản ứng thế nào khi biết quân đội đã chính thức can thiệp và bảo vệ kẻ cải biên chú thức?*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!