Sau Cơn Bão Sương
Làn sương muối màu tím nhạt bốc lên từ xác con Sương Quỷ Khổng Lồ đang dần tan rã dưới đáy vực, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng biên ải phía Bắc vương quốc Solaria. Trận chiến tại Trạm gác số 3 biên cương tạm thời khép lại trong sự im lặng đến rợn người. Gió tuyết vẫn rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của vách đá Tử Thần, nhưng màng bảo vệ phẳng màu xanh lam dịu nhẹ phát ra từ tấm khiên cải tiến của Thương Vân vẫn đứng vững, phản chiếu những khuôn mặt bàng hoàng của binh lính tuần tra.
"Chúng ta... thực sự đã sống sót?" Trần Phi, kỵ sĩ tập sự trẻ tuổi, run rẩy hạ thanh kiếm sắt xuống. Đôi mắt cậu vẫn còn hằn rõ sự kinh hoàng, nhưng khi nhìn vào màng sáng xanh lam mỏng dính trước mặt, một luồng hơi ấm vô hình bỗng len lỏi qua lớp giáp sắt rỉ sét, xoa dịu vết bỏng axit đang mưng mủ trên cánh tay.
Thương Vân không trả lời. Vị đội trưởng tuần tra cúi đầu nhìn tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng trong tay mình. Trọng lượng của nó nhẹ đến mức anh chỉ cần dùng một lực rất nhỏ từ cổ tay cũng có thể giữ vững màng bảo vệ khổng lồ kia. Không có phản phệ, không có tiếng nổ mạch năng lượng, và quan trọng nhất—nó không hề tiêu tốn thêm một tia mana nào từ viên đá dẫn ma phế thải đã cạn kiệt.
Anh quay đầu lại, ánh mắt hướng về phía chiếc xe lừa cũ kỹ của Lão Lưu. Ở đó, Phong Dực đang tựa lưng vào thành gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Gương mặt chàng trai mười tám tuổi gầy gò nhợt nhạt như một xác chết, khóe mũi rỉ ra một dòng máu đỏ tươi, chảy dài xuống cằm. Bàn tay phải của anh quấn băng vải thô sờn rách, máu đỏ tươi bắt đầu thấm qua lớp vải trắng, minh chứng cho vết bỏng mana tàn nhẫn từ ca khắc trận thâu đêm suốt sáng.
"Phong Dực! Ngươi không sao chứ?" Thương Vân bước nhanh tới, giọng đầy lo lắng.
"Tinh thần lực... tiêu hao quá giới hạn..." Phong Dực khàn giọng đáp, bàn tay trái đưa lên khẽ gạt gọng kính bảo hộ Mana HUD đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo dung lượng năng lượng chỉ còn dưới ba phần trăm. "Nhưng hệ thống màng chắn... đã hoạt động đúng như thiết kế. Nó không giải phóng mana thừa, con Sương Quỷ kia không thể hấp thụ để tự nhân bản. Đó là lý do nó rút lui."
Lão Lưu vội vàng bưng đến một bát nước ấm từ trong khoang xe, đỡ Phong Dực uống một ngụm. "Cậu Phong, cậu đã liều mạng quá rồi. Nếu không có tấm khiên này của cậu, cả đội tuần tra hôm nay đã phơi xác dưới vực sâu."
Nằm bên cạnh đống lửa trại vừa được nhen nhóm, khiên binh Lục Hùng khẽ rên rỉ. Khớp vai phải của gã bị gãy nát hoàn toàn do vụ nổ của tấm trọng khiên cũ, nhưng đôi mắt đục ngầu của gã vẫn nhìn chằm chằm vào tấm khiên phẳng của Thương Vân với sự thèm khát và hối tiếc. "Đội trưởng... nếu chúng ta có thứ này sớm hơn... thì những người anh em tuần tuần trước đã không..."
Không khí bỗng chốc chùng xuống. Thương Vân siết chặt chuôi khiên, ánh mắt cương trực lộ rõ vẻ căm phẫn. Đúng vậy, nếu không có sự độc quyền chú thức rườm rà của Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia, và nếu không có sự bòn rút đá dẫn ma chất lượng cao của Giám thị mỏ Hắc Sâm, đội tuần tra của anh đã không phải dùng mạng sống để đổi lấy những màng phòng ngự lỗi thiết kế.
*Lạch cạch! Rầm rầm!*
Tiếng xích sắt va chạm dồn dập cùng tiếng móng ngựa bọc thép nặng nề đột ngột vang lên từ con đường đá dẫn lên trạm gác. Thương Vân lập tức cảnh giác, tay đặt lên chuôi kiếm rỉ sét.
Từ trong màn sương mù tím nhạt đang tan dần, một toán kỵ sĩ mặc giáp sắt đen hung tợn hiện ra. Dẫn đầu là một gã khổng lồ mặt sẹo, vai khoác áo choàng lông thú xám xịt, tay lăm lăm chiếc roi da gai sắt gớm ghiếc.
Hắc Bưu—đội trưởng lính gác mỏ vũ trang, em trai ruột của giám thị tối cao Hắc Sâm.
Đi sát bên cạnh gã là Ngô Bá, tên đội trưởng tuần tra phản bội với bộ giáp sắt biên phòng tiêu chuẩn nhẵn nhụi, gương mặt chữ điền giả tạo lộ rõ vẻ đắc ý hèn nhát.
"Ồ, xem kìa!" Hắc Bưu ghìm cương ngựa, đôi mắt ti hí quét qua bãi chiến trường đầy máu quái thú và sương độc, rồi dừng lại trên màng bảo vệ phẳng màu xanh lam vẫn đang duy trì quanh trạm gác. Gã cười khẩy, giọng nói ồm ồm đầy uy áp vật lý. "Đội tuần tra số 3 vẫn còn sống sao? Ta tưởng các ngươi đã tự ý rút lui, bỏ mặc trạm gác tiền tiêu cho quái thú tàn phá rồi chứ?"
Thương Vân bước lên một bước, đứng chắn trước xe lừa của Phong Dực. "Hắc Bưu! Trạm gác số 3 vẫn đứng vững. Chúng ta đã đẩy lùi con Sương Quỷ Khổng Lồ mà không cần đến sự tiếp tế hời hợt từ ban giám thị của các ngươi!"
Ngô Bá lén liếc nhìn Hắc Bưu, rồi bước lên chỉ tay vào tấm khiên phẳng trong tay Thương Vân, giọng nói rít lên đầy gian giảo. "Đội trưởng Hắc Bưu! Nhìn tấm khiên của hắn kìa! Đó không phải là màng phòng ngự 'Sol-Deus Aegis' chính thống của hoàng gia! Chúng đã tự ý sử dụng cấm thuật dị giáo không qua kiểm duyệt của Hiệp hội Ma pháp!"
Hắc Bưu nheo mắt nhìn màng sáng màu xanh lam phẳng dẹt. Gã ngửi thấy mùi nguy hiểm từ thứ công nghệ tối giản này. Anh trai gã, Hắc Sâm, đã ra lệnh phải triệt tiêu mọi mầm mống cải biên chú thức tại biên giới để bảo vệ quyền độc quyền thu thuế bản quyền đá dẫn ma.
"Thương Vân!" Hắc Bưu quát lớn, vung roi gai sắt chỉ thẳng vào mặt vị đội trưởng tuần tra. "Ngươi dám bao che cho kẻ tàng trữ và sử dụng thiết bị ma pháp lậu! Theo luật pháp của đế quốc Solaria, tự ý sửa đổi trận pháp truyền thống là tội phản quốc, bị chặt tay và đày ra biên ải sương mù! Lính đâu, tước vũ khí của đội tuần tra số 3, bắt giữ tên thợ đá dị giáo Phong Dực cho ta!"
"Khoan đã!" Thương Vân rút thanh trọng kiếm mẻ một góc, đấu khí kỵ sĩ bậc 4 bùng lên nghẹt thở quanh thân, chặn đứng đám lính gác mỏ đang định tiến lên. "Chúng ta chiến đấu bảo vệ biên cương bằng mạng sống! Trận pháp cũ của các ngươi nổ tung làm gãy vai Lục Hùng là do chất lượng đá phế thải quá tồi tệ! Chúng ta buộc phải dùng tấm khiên này để tự vệ!"
Ngô Bá lập tức rút ra một cuốn sổ cái bọc da dê từ trong ngực áo, cười lạnh lùng. "Chối tội vô ích! Đây là sổ sách xuất kho quân nhu của ban giám thị. Sổ sách ghi chép rõ ràng: chúng ta đã bàn giao đủ định ngạch đá dẫn ma tiêu chuẩn cho đội tuần tra số 3. Trận pháp 'Sol-Deus Aegis' nổ tung hoàn toàn là do binh lính các ngươi không nạp đủ mana, vận hành sai quy trình gây phản phệ! Các ngươi muốn đổ lỗi cho ban giám thị để che đậy tội danh tự ý dùng cấm thuật sao?"
Đám lính gác mỏ xung quanh bắt đầu rục rịch, chĩa những ngọn thương sắt nhọn hoắt vào đội tuần tra đang bị thương tích đầy mình. Thế trận giằng co nghẹt thở bao trùm lấy đỉnh vách đá Tử Thần. Thương Vân nghiến răng, anh biết nếu nổ ra xung đột vũ lực trực diện lúc này, đội tuần tra của anh chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi vì áp lực số đông và tội danh phản quốc sẽ bị đóng khung vĩnh viễn.
Giữa lúc căng thẳng tột độ, một tiếng cười lạnh nhạt bỗng vang lên từ phía sau xe lừa.
"Làm giả sổ sách... rồi đổ lỗi cho người phàm không nạp đủ mana. Một kịch bản gỡ lỗi kinh điển của những kẻ bất tài."
Phong Dực gạt tay Lão Lưu, lảo đảo bước ra ngoài. Dù cơ thể gầy gò của anh đang run lên vì kiệt sức, nhưng đôi mắt đen sau lớp kính bảo hộ Mana HUD vẫn sáng lên một luồng ánh sáng sắc bén, lạnh lùng của một nhà thiết kế sản phẩm hiện đại.
"Ngươi nói cái gì, tên thợ đá quèn?" Hắc Bưu nheo mắt đầy sát khí.
"Ta nói, cuốn sổ sách của các ngươi là một đống rác rưởi dối trá." Phong Dực dừng bước ngay bên cạnh những mảnh vỡ nóng đỏ của tấm trọng khiên cũ nát của Lục Hùng vẫn còn nằm vương vãi trên mặt đất đá. Anh cúi xuống, nhặt lên một mảnh thạch thô bị nứt vỡ dọc theo đường vân sắt oxit đỏ gạch.
"Ngươi dám sỉ nhục sổ sách hoàng gia?" Ngô Bá quát lớn.
"Ta không sỉ nhục, ta đang kiểm toán lại hệ thống của các ngươi." Phong Dực thản nhiên đáp. Anh đưa bàn tay trái lên, gạt nhẹ vào cạnh bên của kính bảo hộ Mana HUD. "Kích hoạt chế độ chiếu phổ nhiệt quang học. Đồng bộ hóa dữ liệu lưu trữ từ trường tiêu điểm."
*Tít... tít...*
Kính bảo hộ của Phong Dực bỗng phát ra một tiếng ngân rung tần số cao. Thấu kính thạch anh phẳng trên mắt anh bừng sáng rực rỡ. Từ hai bên gọng kính, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ phóng ra, quét qua những mảnh vỡ thạch thô trên mặt đất.
Trong tích tắc, một phổ nhiệt ma pháp ba chiều khổng lồ bùng lên giữa không trung trạm gác số 3, hiển thị trực quan toàn bộ đường cong áp suất và nhiệt độ của trận pháp 'Sol-Deus Aegis' tại thời điểm phát nổ.
Toàn bộ binh lính tuần tra và ngay cả đám lính gác mỏ của Hắc Bưu đều đồng loạt há hốc mồm kinh ngạc. Họ chưa từng thấy thứ ma pháp nào có thể tái hiện lại dòng chảy năng lượng một cách chi tiết và rõ ràng dưới dạng hình học phẳng như vậy.
"Nhìn cho kỹ đi." Phong Dực chỉ tay vào vùng phổ nhiệt màu đỏ rực, nóng bỏng đang nhấp nháy dữ dội trên hình chiếu ba chiều. "Đây là dữ liệu dòng chảy mana thực tế được ghi lại bởi từ trường tiêu điểm của tấm khiên cũ. Trận pháp 'Sol-Deus Aegis' truyền thống gồm 150 ký tự chú ngữ. Nhưng qua phân tích hệ thống của ta, có tới 110 ký tự là kính ngữ rườm rà—những đoạn mã rác vô dụng chỉ để ca ngợi thần linh hoàng gia."
Giọng nói của Phong Dực vang lên đều đều, rành rọt như một giảng viên kỹ thuật đang bóc tách một lỗi hệ thống sơ đẳng.
"Khi dòng mana thô ráp trích xuất từ đá phế thải chứa nhiều tạp chất sắt oxit—thứ quặng bẩn thỉu mà các ngươi giao cho đội tuần tra—chảy qua hệ thống chú ngữ này, nó gặp phải các góc bẻ chín mươi độ của các ký tự kính ngữ rườm rà kia. Theo quy luật chất lưu vật lý, tốc độ dòng chảy mana đã giảm đột ngột từ mười hai mét trên giây xuống còn không phẩy hai mét trên giây."
Phong Dực tiến lên một bước, gõ nhẹ ngón tay vào điểm tụ nhiệt màu đỏ rực trên hình chiếu.
"Sự tắc nghẽn dòng chảy này tạo ra một áp suất nhiệt cực đại tại ký tự 'Deus' thứ ba. Nhiệt độ tại điểm này đã tăng vọt lên tám trăm độ chỉ trong vòng không phẩy ba giây, vượt quá giới hạn chịu tải mạch vẽ của đá cẩm thạch thô phế thải. Sự phát nổ của tấm khiên là một tất yếu vật lý do lỗi thiết kế rườm rà của chú ngữ hoàng gia kết hợp với vật liệu tạp chất bẩn thỉu của ban giám thị, hoàn toàn không liên quan đến lượng mana nạp vào của kỵ sĩ!"
"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Ngô Bá lắp bắp, gương mặt gã đỏ bừng lên vì xấu hổ và sợ hãi khi thấy các binh sĩ tuần tra xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán, ánh mắt họ nhìn gã đầy sự khinh bỉ và tức giận.
"Ta ngậm máu phun người?" Phong Dực lạnh lùng quay sang nhìn gã kỵ sĩ phản bội. "Vậy ngươi giải thích thế nào về việc độ lệch tần số dao động của màng bảo vệ cũ đạt mức sai số lên tới bốn mươi phần trăm trước khi nổ? Kính HUD của ta đã ghi lại toàn bộ dấu vết năng lượng của vụ nổ. Mỗi viên đá phế thải các ngươi giao đều có hàm lượng sắt oxit vượt ngưỡng an toàn cho phép của Hiệp hội Ma pháp tới ba lần. Các ngươi ăn bớt quặng tốt để tuồn lậu về thủ đô, rồi dùng đống phế thải này để ép binh lính vào chỗ chết!"
"Câm miệng!" Hắc Bưu phẫn nộ tột cùng. Gã nhận ra nếu để Phong Dực tiếp tục nói, bí mật tham nhũng quặng của anh trai gã sẽ bị phơi bày trước toàn quân biên phòng. Gã vung chiếc roi da gai sắt lên, luồng đấu khí hắc ám màu đỏ sẫm bùng lên dữ dội trên thân roi. "Tên dị giáo xảo quyệt! Dùng yêu thuật tạo ra hình ảnh giả mạo để mị dân! Hôm nay ta sẽ tự tay hành quyết ngươi tại chỗ!"
*Vút!*
Chiếc roi gai sắt rít gió xé rách không trung, mang theo động năng khổng lồ quất thẳng vào đầu Phong Dực.
"Hắc Bưu! Ngươi dám!"
Thương Vân gầm lên, vung tấm Khiên ma pháp phẳng giảm trọng lượng lao lên chắn trước mặt Phong Dực.
*KENG!!!*
Chiếc roi gai sắt nện mạnh vào màng bảo vệ màu xanh lam phẳng dẹt. Một luồng sóng xung kích màu lam dịu đẩy lùi hoàn toàn luồng đấu khí hắc ám của Hắc Bưu, phản chấn ngược lại khiến gã khổng lồ mặt sẹo suýt chút nữa rơi khỏi lưng ngựa.
"Cả đội tuần tra số 3, bảo vệ Phong Dực!" Thương Vân hét lớn, đứng sừng sững như một bức tường thép.
"Rõ!" Trần Phi và Triệu Đại Hải đồng loạt bước lên, chĩa thương thép về phía lính gác mỏ. Sự thật đã được phơi bày trực quan ngay trước mắt họ, niềm tin vào triều đình thối nát đã hoàn toàn sụp đổ, giờ đây họ sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ người đã cứu mạng mình.
Hắc Bưu ghìm chặt con ngựa đang hoảng loạn, mặt sẹo co rúm lại đầy sát khí. Gã biết mình không thể dễ dàng áp chế đội tuần tra bằng vũ lực khi họ sở hữu tấm khiên phẳng kỳ lạ kia. Gã quay sang Ngô Bá, rít qua kẽ răng. "Ngô Bá! Lập tức phát tín hiệu gọi viện binh từ ban giám thị mỏ! Ta không tin đống khiên lậu của chúng chịu nổi tải chiến đấu liên tục!"
Ngô Bá run rẩy rút ra một ống pháo hiệu ma pháp từ bên hông, chuẩn bị giật dây kích hoạt.
Giữa bầu không khí căng thẳng tột độ như một thùng thuốc súng chỉ chờ mồi lửa, Phong Dực khẽ tựa vào xe lừa, cố giữ cho bản thân không quỵ xuống. Tinh thần lực của anh đã hoàn toàn cạn kiệt sau màn trình diễn HUD quang học vừa rồi, đại não đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào dây thần kinh.
Anh nhìn về phía con đường đá dẫn xuống núi, thầm tính toán thời gian thực tế.
*Liệu chứng cứ dữ liệu trực quan của ta có đủ sức thuyết phục giới chức quân đội cấp cao trước khi Hắc Bưu dùng vũ lực thủ tiêu cả đội?*
Đúng lúc đó, từ phía xa dưới chân núi vách đá Tử Thần, tiếng tù và quân đội vang lên trầm hùng, dứt khoát xé tan màn sương mù lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!