Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Huyết Chiến Trạm Gác Tiền Tiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Trạm gác số 3 biên cương. Nằm cheo leo trên vách đá Tử Thần dựng đứng cao hơn một ngàn mét, trạm gác tiền tiêu này giống như một chiếc răng sâu rỉ sét của đế quốc Solaria, đơn độc cắm vào rìa Thung lũng Sương Mù Biên Giới.


Sương mù ma thuật màu tím đậm – thứ phế thải năng lượng rò rỉ từ vết nứt không gian phía Bắc – đang dâng lên cuồn cuộn từ dưới vực sâu, nhuộm tím cả khoảng không lạnh buốt.


"Đội trưởng... lạnh quá..." Trần Phi, kỵ sĩ tập sự trẻ tuổi nhất đội, run rẩy siết chặt thanh kiếm sắt tiêu chuẩn quân đội cũ nát. Bộ giáp ngực chắp vá của cậu bám đầy một lớp sương muối tím buốt xương. "Sương mù đang dày lên nhanh quá. Mắt ma pháp của trạm gác... hoàn toàn bị che khuất rồi."


Thương Vân đứng sừng sững ở rìa vách đá, tà áo choàng kỵ sĩ rách nát bay phần phật trong gió lạnh. Gương mặt cương trực của vị đội trưởng 25 tuổi hằn sâu những vệt phong sương u uất. Anh không nhìn sương mù, mà nhìn xuống chiếc túi da dê thô sơ treo bên hông.


Bên trong chỉ còn lại năm viên Quặng thạch anh dẫn ma thô phế thải xám xịt mà tên giám thị mỏ tham lam Hắc Sâm cố tình giao nộp. Những đường vân sắt oxit màu đỏ gạch nổi lên trên bề mặt đá như những vết sẹo rớm máu, báo hiệu một sự bất ổn định chết người.


"Lục Hùng!" Thương Vân trầm giọng ra lệnh, giọng nói của anh bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa. "Nạp đá dẫn ma vào lõi màng phòng ngự 'Sol-Deus Aegis'. Bầy thú sắp đến rồi."


"Nhưng đội trưởng!" Khiên binh lực lưỡng Lục Hùng vác tấm trọng khiên sắt rỉ bước tới, giọng đầy lo ngại. "Đống đá phế thải lẫn tạp chất sắt này..."


"Không có lựa chọn nào khác! Làm đi!" Thương Vân nghiến răng.


Lục Hùng thở hắt ra một hơi lạnh buốt, bàn tay bọc giáp sắt thô kệch run rẩy nhét một viên đá phế thải vào khe nạp năng lượng của tấm trọng khiên. Gã bắt đầu ngâm vịnh chú ngữ phòng ngự hoàng gia vạn năm 'Sol-Deus Aegis'.


Đó là một đoạn chú ngữ dài dòng gồm 150 ký tự kính ngữ rườm rà. Khi giọng ngâm vịnh trầm thấp của Lục Hùng vang lên, viên đá dẫn ma phế thải bắt đầu tỏa ra một luồng sáng đỏ rực hung tợn.


Nhưng ngay lập tức, luồng mana thô ráp chảy vào tấm khiên bắt đầu bị dồn ứ lại. Dưới tác động của cấu trúc chú ngữ cũ rườm rà, dòng năng lượng không thể lưu thông mượt mà qua các vân sắt oxit. Áp suất năng lượng tăng vọt trong tích tắc, sinh ra một nhiệt lượng thừa cực đại.


*U... u... BÙM!*


Một tiếng nổ chói tai vang lên ngay trên bề mặt tấm trọng khiên. Mạch năng lượng tiêu điểm ở tâm khiên nổ tung, bắn ra hàng loạt mảnh thạch anh vụn nóng đỏ.


"A hự!" Lục Hùng hét lên một tiếng đau đớn, thân hình hộ pháp cao hơn hai mét bị hất văng ra sau, ngã rầm xuống mặt đá lạnh giá. Cánh tay phải của gã rũ xuống, khớp vai bị phản chấn lực bẻ gãy hoàn toàn, máu tươi rỉ qua kẽ giáp sắt.


"Lục Hùng!" Thương Vân lao tới đỡ lấy gã.


"Trận pháp... sụp đổ rồi..." Lục Hùng nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt xương, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. "Đá phế thải... không thể gánh nổi chú ngữ hoàng gia..."


Chưa kịp để đội tuần tra định thần, một tiếng gầm rú trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ trong làn sương mù tím dày đặc phía trước.


*Rắc... rắc... rắc...*


Mặt đất vách đá đứng bắt đầu đóng băng nhanh chóng. Từ trong bóng tối sương mù, một bóng đen khổng lồ cao hơn bốn mét lơ lửng trồi lên. Đó là Sương Quỷ Khổng Lồ – thực thể sương mù biến dị cấp hai tàn bạo. Thân hình nó cấu thành từ những luồng khí độc màu xám đục lạnh buốt, lồng ngực ẩn hiện một lõi linh hồn phát sáng xanh lục nhạt đầy hung hãn.


"Quái thú sương mù biến dị!" Triệu Đại Hải, cựu binh thương thủ hét lên, lập tức vào thế thủ.


Sương Quỷ Khổng Lồ rít lên một tiếng chói tai, há cái miệng khổng lồ cấu thành từ sương độc phun ra một luồng sương axit ăn mòn diện rộng nhắm thẳng vào đội tuần tra.


"Né ra!" Thương Vân hét lớn, vung thanh trọng kiếm sắt rỉ lao lên chắn trước Trần Phi.


Nhưng luồng sương độc quá nhanh và rộng. Ba kỵ sĩ tuần tra trẻ tuổi đứng phía sau không kịp tránh né hoàn toàn. Sương axit chạm vào giáp sắt của họ, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Lớp giáp sắt nhanh chóng bị rỉ sét, rách nứt và ăn mòn xuyên qua da thịt.


"A! Tay của tôi!"

"Đau quá! Đội trưởng cứu tôi!"


Tiếng la hét thảm thiết của những người anh em trẻ tuổi vang lên giữa gió bão. Da thịt họ bị bỏng rát, giáp sắt rữa ra từng mảng bốc khói đen kịt.


Thương Vân phẫn nộ tột độ. Anh vung kiếm, cố gắng ngâm vịnh chú ngữ đấu khí phòng ngự truyền thống dài dòng của kỵ sĩ thánh điện để tạo màng chắn bảo vệ đồng đội còn lại.


"Hỡi thần ánh sáng Sol-Deus vĩ đại, xin ban phát lòng từ bi..."


Nhưng chú ngữ quá dài! Mất tới mười giây để kết nối các ký tự năng lượng. Sương Quỷ Khổng Lồ không hề cho anh thời gian. Nó vung cánh tay sương mù khổng lồ nện xuống như một cột đá đổ.


*Bốp!*


Cú tát sấm sét đánh bay thanh trọng kiếm và trượng phép nạp ma của Thương Vân ra rìa vách đá. Thân hình anh bị chấn động mạnh, lùi lại mấy bước, khóe môi rỉ máu đen do chấn thương nội tạng.


Sương Quỷ Khổng Lồ gầm lên đầy đắc ý. Nó nâng cao hai cánh tay khổng lồ, tụ tập một lượng lớn mana hỗn loạn từ môi trường xung quanh vào lõi ngực, chuẩn bị tung ra đòn húc dứt điểm để nghiền nát toàn bộ đội tuần tra yếu ớt đang co cụm cạnh vách đá Tử Thần không lối thoát.


"Kết thúc rồi sao..." Thương Vân nhìn thanh kiếm đã mất, nhìn những người anh em kỵ sĩ đang nằm rên rỉ đau đớn trong vũng máu và sương độc ăn mòn. Sự bất lực và tuyệt vọng tột độ dâng lên trong lồng ngực vị kỵ sĩ chính trực. Họ bị dồn vào đường cùng chỉ vì mưu đồ bẩn thỉu cắt quân nhu của Hắc Sâm và sự rườm rà chết người của hệ thống chú ngữ hoàng gia.


*Lạch cạch! Lạch cạch!*


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng bánh xe gỗ nghiến mạnh lên đá dăm đột ngột vang lên từ con đường ngầm hẻo lánh phía sau trạm gác.


Một chiếc xe lừa gỗ cũ kỹ, bám đầy tuyết xám, lao thẳng qua màn sương mù tím xuất hiện ngay tại bãi đất trống của trạm gác. Lão Lưu già nua đứng trên xe, tay giật mạnh dây cương cưỡng bức con lừa dừng lại.


Nhưng người khiến Thương Vân chấn động nhất chính là chàng trai gầy gò đang đứng bên hông xe lừa.


Phong Dực!


Anh mặc chiếc áo vải thô rách nát, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu do tinh thần lực cạn kiệt chỉ còn vỏn vẹn năm phần trăm sau một đêm thức trắng khắc trận. Bàn tay phải của anh quấn băng vải sờn rách rỉ máu đỏ tươi – vết bỏng mana tấy đỏ tấy từ ca khắc hỏng vẫn đang hành hạ anh. Trên mắt anh là chiếc kính bảo hộ phân tích dòng chảy Mana HUD đang phát ra những luồng sáng xanh lam dịu nhẹ quét qua toàn bộ chiến trường.


"Thương Vân! Đỡ lấy!"


Phong Dực hét lớn bằng tất cả sức lực còn lại của cơ thể phàm nhân yếu ớt. Anh dùng bàn tay trái lành lặn gạt phăng lớp đá phế thải ngụy trang trên mui xe, để lộ một chiếc rương gỗ nhỏ. Anh mở khóa, lôi ra một tấm khiên sắt thô phẳng dẹt, có hình thoi đối xứng hoàn hảo, ném mạnh về phía vị đội trưởng tuần tra.


Tấm khiên bay xé gió qua không trung. Thương Vân theo bản năng kỵ sĩ vươn tay trái bắt gọn lấy tay cầm của tấm khiên.


Ngay khi chạm tay vào, Thương Vân hoàn toàn sững sờ.


Nó nhẹ! Nhẹ đến mức khó tin!


Tấm khiên đúc bằng hợp kim sắt nặng nề thường ngày giờ đây nhẹ hơn tới bảy mươi phần trăm nhờ trận pháp composite giảm trọng lực đối xứng mà Phong Dực khắc ở mặt trong. Nó không hề tạo ra bất kỳ áp lực chịu tải nào lên cánh tay đang mệt mỏi của anh.


"Kích hoạt nó đi!" Phong Dực gầm lên, tay anh bám chặt vào thành xe lừa để giữ thăng bằng, dòng máu mũi đỏ tươi bắt đầu rỉ ra nơi khóe mũi do não bộ bị quá tải tinh thần lực nghiêm trọng dưới áp lực lạnh cực hạn. "Nhìn vào tay cầm! Có một điểm chạm đồng nhỏ nhạy cảm! Gạt nhẹ ngón tay cái của ngươi qua đó! Đừng niệm chú! Tuyệt đối không được niệm một từ nào!"


Sương Quỷ Khổng Lồ đã hoàn thành sạc năng lượng. Thân hình khổng lồ của nó lao xuống như một quả núi băng, móng vuốt sương mù mang theo động năng khổng lồ nện thẳng vào đầu Thương Vân.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, Thương Vân chọn tin tưởng Phong Dực tuyệt đối. Anh không ngâm vịnh, không cầu khấn thần linh Sol-Deus.


Anh chỉ đặt ngón tay cái lên điểm chạm đồng nhỏ trên tay cầm khiên, và nhẹ nhàng gạt dứt khoát qua bề mặt kim loại phẳng.


*Kích hoạt một chạm (One-touch Activation)!*


Năng lượng từ viên đá dẫn ma phế thải lẫn tạp chất sắt trong túi Thương Vân lập tức được trích xuất. Nhưng thay vì chảy qua mớ chú ngữ hoàng gia rườm rà, dòng mana thô ráp được định tuyến trực tiếp đi vào trận pháp phẳng tối giản chỉ gồm ba đường cong Bezier mượt mà khắc trên tấm khiên.


Dòng năng lượng chảy nhanh như chớp, bypass hoàn toàn qua các dải tạp chất sắt oxit cản dòng mà không sinh ra bất kỳ điểm tụ nhiệt nào.


Tốc độ kích hoạt chú thức: Dưới 0.5 giây!


*U... u... VÚT!*


Một màng sáng xanh lam mỏng dứt khoát, phẳng dẹt và kiên cố như pha lê đột ngột bùng lên từ bề mặt tấm khiên phẳng, chắn ngang khoảng không ngay trước mặt Thương Vân.


*OÀNG!!!*


Móng vuốt khổng lồ của Sương Quỷ Khổng Lồ nện sấm sét vào màng chắn xanh lam. Tiếng va chạm chấn động vang dội khắp vách đá Tử Thần, tạo ra một luồng sóng xung kích quét bay lớp sương mù tím xung quanh trạm gác.


Thương Vân nhắm nghiền mắt chờ đợi một cú nổ mạch năng lượng hoặc một lực phản chấn bẻ gãy cánh tay như Lục Hùng vừa chịu đựng.


Nhưng không hề có.


Màng chắn xanh lam mỏng manh kia không hề rạn nứt. Toàn bộ động năng khổng lồ từ cú húc của quái thú bốn mét khi va chạm vào màng chắn phẳng đã bị định tuyến luồng mana (Routing) truyền dẫn dứt khoát chạy dọc theo thân khiên, đi qua chân Thương Vân và truyền thẳng xuống đất nền đá của trạm gác số 3.


*Rắc... rắc... rắc...*


Mặt đất dưới chân Thương Vân nứt toác ra thành những đường rãnh sâu, nhưng cơ thể anh vẫn đứng sừng sững, không hề bị dịch chuyển dù chỉ một milimét.


Sương Quỷ Khổng Lồ gầm lên một tiếng kinh hoàng đầy hoang mang. Nó cố gắng dùng móng vuốt hấp thụ luồng mana rò rỉ từ màng phòng ngự để tự nhân bản kích thước như nó vẫn thường làm với các trận pháp hoàng gia lỗi thiết kế.


Nhưng nó hoàn toàn bất lực. Trận pháp phẳng tối giản của Phong Dực đạt hiệu suất lọc mana lên tới 85%, giữ toàn bộ năng lượng tuần hoàn kín kẽ bên trong hệ thống màng chắn phẳng, hoàn toàn không giải phóng bất kỳ một tia mana thừa nào ra môi trường bên ngoài để quái thú hấp thụ.


"Cái gì... thứ này là cái gì?" Thương Vân mở to mắt nhìn tấm khiên phẳng lấp lánh hào quang xanh lam dịu nhẹ trước ngực mình, lồng ngực anh phập phồng thở dốc vì chấn động tột cùng.


Màng bảo vệ 1 giây mới tinh của Phong Dực đã chặn đứng đòn chí mạng của quái thú thủ lĩnh ngay trước mắt toàn thể đội tuần tra đang đứng hình kinh ngạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!