Xuyên Không Đến Lũy Thép
Cơn ho khan xé lòng của Phong Hoài kéo Phong Dực ra khỏi cơn mộng mị dài dằng dặc.
Anh mở mắt, đập vào mắt không phải là màn hình máy tính cong ba mươi hai inch quen thuộc trong phòng làm việc của một nhà thiết kế UX/UI tại thành phố lớn, mà là một trần nhà bằng gỗ mục nát, dột nát đến mức để lộ ra những mảng trời xám xịt của vùng biên ải. Gió tuyết thốc vào qua những khe hở lớn trên vách gỗ, mang theo cái lạnh thấu xương và những hạt bụi thạch anh lấp lánh sắc tím nhạt.
Phong Dực bật ngồi dậy, cơ thể gầy gò mười tám tuổi của anh run lên bần bật. Đầu anh đau như búa bổ, hàng loạt ký ức xa lạ ùa về như những dòng dữ liệu bị lỗi xung đột hệ thống.
Mỏ đá Lũy Thép. Đế quốc ma pháp Solaria. Thợ phụ khắc đá quèn.
Anh đã xuyên không. Từ một nhà thiết kế trải nghiệm người dùng hiện đại, người luôn tôn sùng chủ nghĩa tối giản và hiệu năng thực tế, giờ đây anh lại trở thành một kẻ thấp cổ bé họng ở dưới đáy xã hội phong kiến ma pháp này. Tại thế giới này, ma pháp và chú thức là đặc quyền tối cao của giới quý tộc. Người bình dân chỉ được phép làm những công việc chân tay nặng nhọc, mài dũa các khối đá trận pháp khổng lồ cho các pháp sư thượng tầng hưởng lợi.
"Khụ! Khụ khụ!"
Tiếng ho của Phong Hoài lại vang lên từ phía góc phòng. Phong Dực quay đầu nhìn sang. Cha ruột của thân xác này, một phu mỏ già nua trước tuổi, đang co quắp trên chiếc giường tre ọp ẹp. Lưng ông còng sụp xuống, làn da sạm đen bám đầy bụi thạch anh không thể tẩy sạch. Đôi mắt ông đục ngầu, liên tục chảy nước mắt do chứng viêm phế quản mãn tính. Đó là hậu quả của bệnh phổi đen – căn bệnh tử thần của mọi phu mỏ tại Lũy Thép do hít phải bụi quặng dẫn ma thô trong suốt mấy chục năm trời.
"Anh hai... anh tỉnh rồi à?"
Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên bên cạnh. Phong Linh, em gái mười hai tuổi của anh, đang ngồi nép mình bên cạnh bếp lò trống không. Cô bé gầy gò như một nhánh củi khô, đôi môi nhợt nhạt vì lạnh, đôi mắt to tròn sáng ngời nghị lực tương phản với cơ thể yếu ớt. Cô bé bị nghẽn mạch mana bẩm sinh, khiến cơ thể không thể tự điều hòa nhiệt độ, luôn lạnh giá như một tảng băng. Trên cổ tay gầy guộc của cô bé là chiếc vòng thạch thô cũ kỹ do người mẹ quá cố Lâm Thư Diệp để lại, phát ra một chút nhiệt lượng ấm áp yếu ớt để giữ lại hơi thở mỏng manh cho cô.
Phong Dực bước xuống giường, chân trần chạm vào nền đất lạnh buốt. Anh tiến lại gần bếp lò. Bên trong chỉ còn lại vài mẩu Đá ấm (Warmstone thô) phế thải đã cạn kiệt năng lượng, xám xịt và lạnh lẽo.
"Nhà mình hết đá ấm rồi sao, Linh Nhi?" Phong Dực khàn giọng hỏi.
Phong Linh cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau: "Dạ... Thương hội Vạn Lợi đã cấu kết với giám thị Hắc Sâm để tăng giá đá ấm lên gấp năm lần. Người nghèo ở khu thợ mỏ đều không mua nổi nữa. Cha nói... cha muốn nhường phần đá ấm cuối cùng cho em, nhưng mạch mana của em lại bị tắc nghẽn, đá ấm thông thường không có tác dụng nhiều..."
Phong Dực siết chặt nắm tay. Cái nghèo và sự độc quyền năng lượng ở thế giới này tàn nhẫn hơn anh tưởng. Giới quý tộc kiểm soát toàn bộ chuỗi cung ứng đá dẫn ma, biến nhu cầu sưởi ấm cơ bản của con người thành một công cụ vắt kiệt những đồng tiền xương máu cuối cùng của tầng lớp bình dân.
Đúng lúc đó, một tiếng đập cửa rầm rầm vang lên, khiến căn nhà gỗ ọp ẹp rung chuyển như sắp sụp đổ.
"Phong Hoài! Phong Dực! Đã đến hạn nộp thuế sưởi ấm rồi! Mau mở cửa ra cho ta!"
Giọng nói lanh lảnh, đầy vẻ hống hách và khinh miệt vang lên từ bên ngoài. Phong Dực nhận ra giọng nói này. Đó là Trương Quản Sự, tay sai đắc lực của giám thị mỏ Hắc Sâm. Hắn chuyên bòn rút khẩu phần lương thực và thuốc men của công nhân mỏ để bán ra chợ đen, là nỗi khiếp sợ của cả khu thợ mỏ.
Phong Dực hít một hơi thật sâu, nén cơn giận dữ đang dâng trào trong lồng ngực. Anh bước ra mở cửa.
Gió tuyết thốc mạnh vào nhà mang theo bóng dáng gầy gò, sập lưng của Trương Quản Sự. Hắn mặc một chiếc áo quản sự dài màu xám bẩn thỉu, đôi mắt chuột láo liên quét qua căn phòng tồi tàn rồi dừng lại trên người Phong Dực. Phía sau hắn là hai tên lính gác mỏ lực lưỡng mang theo gậy sắt.
"Ồ, tiểu tử thợ phụ vẫn chưa chết cóng cơ à?" Trương Quản Sự cười khẩy, nụ cười nịnh bợ giả tạo thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn. "Thuế sưởi ấm mùa đông của nhà ngươi là ba đồng vàng. Nộp ra đây, hoặc là dọn đồ xéo khỏi căn nhà gỗ này ngay lập tức."
Phong Dực cố gắng giữ bình tĩnh, bước lên một bước che chắn cho em gái phía sau: "Trương Quản Sự, định ngạch thuế sưởi ấm tiêu chuẩn của đế quốc chỉ có ba mươi đồng đồng. Tại sao đến tay ông lại tăng lên gấp mười lần? Hơn nữa, cha tôi đang bệnh nặng, tháng này nhà chúng tôi chưa được nhận đủ khẩu phần thuốc phổi đen từ y quán."
Trương Quản Sự khạc một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy khinh bỉ: "Định ngạch của đế quốc? Khịt! Ở cái mỏ đá Lũy Thép này, lời của giám thị Hắc Sâm chính là luật pháp! Ai bảo nhà ngươi không có tiền mua đá ấm chất lượng cao? Không có tiền thì phải chịu phạt thuế bổ sung. Còn về phần thuốc phổi đen..." Hắn cười tà ác, chỉ tay vào chiếc lọ gốm nhỏ đặt trên bàn gỗ, "Ta nghe nói Trương Đại Phu vừa mới bào chế được một lọ thuốc mới cho cha ngươi. Nhưng không có tiền nộp thuế, thì thuốc men gì cũng vô ích!"
Nói rồi, Trương Quản Sự bước nhanh tới, giật lấy lọ thuốc gốm trên bàn.
"Dừng tay!" Phong Dực quát lớn, định lao lên ngăn cản nhưng hai tên lính gác mỏ lập tức bước lên chắn lối, chĩa gậy sắt đe dọa. Sức mạnh cơ bắp phàm trần của cơ thể thợ phụ yếu ớt này hoàn toàn bị áp đảo.
"Trương Quản Sự, cầu xin ông..." Phong Hoài từ trên giường cố gắng gượng dậy, giọng nói run rẩy đầy bất lực, "Đó là thuốc cứu mạng của tôi... xin ông thương xót..."
"Thương xót? Bản quản sự không phải kẻ làm từ thiện!" Trương Quản Sự hừ lạnh một tiếng. Ngay trước mắt Phong Dực, hắn thẳng tay ném mạnh lọ thuốc gốm xuống nền đất đá lạnh lẽo.
*Choang!*
Chiếc lọ vỡ tan tành. Bột thuốc màu xám đen hòa lẫn với bùn đất và tuyết tan dưới sàn nhà.
"Không!" Phong Linh khóc thét lên, lao đến quỳ sụp xuống đất, cố gắng dùng những ngón tay nhỏ bé nhặt nhạnh những mẩu bột thuốc chưa bị bẩn. Phong Dực cũng lao xuống, tim anh thắt lại khi thấy bàn tay của em gái đỏ ửng lên vì lạnh và dính đầy đất cát. Anh cố gắng gạt bùn đất để thu hồi lại phần bột thuốc còn sót lại, nhưng chỉ cứu được chưa đầy một nửa.
"Lọ thuốc cứu mạng bị hủy hoại một nửa, đêm nay cha ngươi sẽ phải chịu đựng cơn ho xé phổi mà chết." Trương Quản Sự cười lạnh, tay hắn rút ra một chiếc trượng phép bằng gỗ thông rẻ tiền khảm một viên tinh thể ma pháp phát sáng đỏ ngầu. Hắn kích hoạt trận pháp sưởi ấm trên trượng để xua đi cái lạnh xung quanh bản thân. "Ta cho nhà ngươi ba ngày. Ba ngày sau, nếu không giao nộp ba đồng vàng hoặc bản vẽ cải tiến công cụ khắc đá của ngươi cho giám thị Hắc Sâm, ta sẽ ném cả gia đình ngươi ra ngoài biên giới sương mù tự sinh tự diệt!"
Nói xong, Trương Quản Sự dẫn theo đám lính gác nghênh ngang bỏ đi, để lại cánh cửa gỗ sập sệ đung đưa trong gió bão.
Căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng rùng rợn, chỉ còn tiếng khóc nấc của Phong Linh và tiếng thở dốc nặng nề của Phong Hoài. Phong Dực quỳ trên nền đất, nhìn chằm chằm vào bột thuốc lẫn bùn đất trong lòng bàn tay. Một cảm giác bất lực và phẫn nộ tột cùng dâng trào trong tâm trí anh.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc phẫn nộ ấy, bộ não của một nhà thiết kế UX/UI hiện đại trong anh bắt đầu vận hành một cách kỳ lạ.
Khi Trương Quản Sự kích hoạt chiếc trượng phép sưởi ấm lúc nãy, nhãn giới của Phong Dực vô tình bắt giữ được dòng chảy năng lượng mana phát ra từ viên tinh thể. Trong mắt người thường, đó là một luồng sáng đỏ ấm áp thần thánh. Nhưng trong mắt Phong Dực, luồng sáng đó hiện lên dưới dạng một cấu trúc sơ đồ dòng lệnh lập trình rườm rà, đầy những điểm nghẽn màu đỏ rực.
Đó là chú ngữ sưởi ấm tiêu chuẩn 'Sol-Deus Calor' của đế quốc.
Nó dài tới 150 ký tự cổ điển. Phong Dực nhắm mắt lại, lục tìm trong ký ức của người mẹ quá cố Lâm Thư Diệp về cuốn từ điển ngôn ngữ cổ. Anh bắt đầu phân tích cấu trúc của chú ngữ này dưới góc nhìn của một nhà thiết kế giao diện sản phẩm.
"Ký tự số 1 đến 15: Kính ngữ ca ngợi thần sáng thế Sol-Deus. Vô dụng, không đóng góp gì vào việc tạo nhiệt, chỉ làm chậm thời gian phản hồi hệ thống."
"Ký tự số 16 đến 40: Các hoa văn trang trí hình tròn đồng tâm rườm rà nhằm thể hiện sự quý phái của hoàng gia. Lỗi thiết kế nghiêm trọng! Các đường cong khép kín này tạo ra lực cản ma pháp cực lớn, khiến 90% mana bị chuyển hóa thành nhiệt lượng thừa lãng phí tỏa ra không trung thay vì tập trung sưởi ấm."
"Ký tự số 41 đến 90: Các câu lệnh lặp đi lặp lại để duy trì sự ổn định của màng chắn. Quá dư thừa! Giống như một đoạn code legacy cũ kỹ không chịu refactor."
Phong Dực bàng hoàng nhận ra chân tướng về sự rườm rà của chú ngữ vạn năm qua. Giới quý tộc và Hiệp hội Ma pháp Hoàng gia cố tình thiết kế chú ngữ dài dòng, phức tạp không phải để tăng sức mạnh ma pháp, mà là để tạo ra một rào cản nhận thức khổng lồ. Họ muốn kéo dài thời gian niệm chú, tăng lượng tiêu thụ đá dẫn ma để người bình dân không bao giờ có thể tự mình thi triển phép thuật tức thời, từ đó duy trì thế độc quyền thống trị và thu phí bản quyền cắt cổ.
"Đây không phải là ma pháp... đây là một sản phẩm lỗi với trải nghiệm người dùng tệ hại nhất mà mình từng thấy!" Phong Dực thầm nghĩ, đôi mắt anh lóe lên tia sáng quyết đoán.
Cơn bão tuyết ma thuật màu tím ngoài kia đang gầm rú ngày một dữ dội hơn. Nhiệt độ trong căn nhà gỗ đang giảm xuống nhanh chóng. Nếu không có nguồn nhiệt ổn định, Phong Linh với kinh mạch tắc nghẽn bẩm sinh và Phong Hoài đang phát bệnh nặng hơn sẽ không thể sống sót qua đêm nay.
Phong Dực đứng dậy, tiến về phía chiếc hòm gỗ cũ nát của mình. Anh lôi ra một mẩu quặng thạch anh dẫn ma thô phế thải nhặt được từ xưởng khắc đá số 9 và một chiếc dũa sắt rỉ sét.
Anh không có ma lực bẩm sinh của quý tộc. Thân xác này chỉ là một thợ phụ khắc đá cấp thấp nhất, người chỉ được phép mài đá trận và khắc các chú ngữ đơn giản dưới 3 ký tự.
Nhưng anh có tư duy tối giản hóa. Anh có khả năng phân tích luồng dữ liệu mana như phân tích luồng user flow.
"Nếu mình có thể loại bỏ toàn bộ các ký tự rác hoàng gia, refactor lại toàn bộ cấu trúc chú ngữ sưởi ấm từ 150 ký tự xuống còn 3 nét vẽ hình học phẳng mượt mà..." Phong Dực tự nhủ, lồng ngực đập liên hồi vì phấn khích lẫn lo sợ. "Mana sẽ chảy liên tục không bị nghẽn. Hiệu suất lọc mana sẽ tăng vọt, và thời gian kích hoạt sẽ giảm từ 10 giây xuống còn mức tức thời."
Anh đặt mẩu thạch thô lên bàn, tay cầm chiếc dũa sắt rỉ, bắt đầu mài nhẵn bề mặt đá để chuẩn bị cho nét vẽ đầu tiên.
Nhưng một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dâng lên trong lòng. Ở thế giới này, việc tự ý thay đổi cấu trúc vân trận pháp truyền thống của hoàng gia là một cấm kỵ tối cao. Hình phạt nhẹ nhất là bị chặt tay, nặng nhất là bị khép vào tội dị giáo ngôn từ và thiêu sống trên giàn hỏa thiêu.
Hơn nữa, một thợ phụ không có ma lực cá nhân như anh, nếu tự ý kích hoạt một trận pháp tự chế không qua kiểm duyệt của Hiệp hội, liệu dòng chảy mana thô có bị bạo phát và nổ tung mạch năng lượng, thiêu rụi cả căn nhà gỗ này cùng gia đình anh hay không?
Phong Dực nhìn sang em gái đang run rẩy ôm lấy người cha đang lịm dần đi vì lạnh.
Anh không còn đường lui nữa. Cơn bão tuyết tím sắp biến căn nhà gỗ này thành một hầm băng vĩnh cửu.
"Sinh tồn không cần những lời cầu kỳ rườm rà. Một nét vẽ đúng chỗ đáng giá hơn vạn lời cầu khấn thần linh!"
Phong Dực lầm bầm, tay phải anh siết chặt chiếc bút khắc sắt cũ kỹ, ngòi bút đặt xuống bề mặt thạch thô xám xịt. Anh bắt đầu tập trung toàn bộ tinh thần lực suy kiệt của mình để phác họa nét vẽ tối giản đầu tiên, chuẩn bị bẻ gãy luật chơi vạn năm của đế quốc ma pháp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!